Giang Sơn Mỹ Sắc

Chương 424: Đánh trả (1)


Một đao hạ xuống, bất quá chỉ có một cái đầu! Một đao hạ xuống, dưới cái lạnh như băng còn xen lẫn nhiệt huyết!

Mỗi người đều có lựa chọn, hoặc là nói thòi khắc nào cũng đều có lựa chọn, Tôn Thiếu Phương một đường đi theo Tiêu Bố Y, tuy cũng không tính là vượt mọi chông gai. nhưng thực sự cũng có một bầu nhiệt huyết.

Võ công của hắn không tính là cao, trí tuệ của hắn cũng không tính là cao, chức quan của hắn cũng không tính là cao, nhưng cốt khí của hắn tuyệt đối là không nhượng bất cứ người nào! Cốt khí này cùng với thân phận địa vị nắm tay lười đao không có bất cứ quan hệ nào, ngươi muốn có thi nó có, ngươi không muốn có, thì nó đi!

Thật ra theo tính cách bản chất mà nói, hắn rất giống Tiêu Bố Y trước kia, giốngTiêuBố

Y trước kia vì bằng hữu mà có thể không tiếc cả mạng sống, giống Tiêu Bố Y trước kia vì huynh đệ mà có thể quên cả sống chết.

Nhưng Tiêu Bố Y hiển nhiên tuyệt không phải là Tiêu Bố Y lúc trước nữa!

Mọi người đều không ngừng thay đổi, Tiêu Bố Y đồng thời khi làm thay đồi hoàn cảnh chung quanh, thì thật ra cũng đã bị hoàn cảnh không ngừng thay đồi. Nhưng Tôn Thiểu Phương, hắn khi ờ trong dòng chảy đó, bản chất lại ít có thay đổi. Tiêu Bố Y hiện tại đã ờ trên đinh, lùi cũng không thể lùi, vì mục đích, hắn nhất định phải thanh trừ tất cả những trở trại trên con đường của mình, lúc này mới có thể làm mà không phải lo lắng. Nhưng Tôn Thiếu Phương sẽ không vì đi tới mà đá văng ra hòn đá càn đường, có lẽ có khi chỉ biết đi đường vòng mà thôi.

Tôn Thiếu Phương không có dà tâm quá lớn, cho nên chỉ cần không thẹn với bản thản là được rồi.

Sớm đã quen biết với Tiêu Bố Y, chỉ là một cơ hội vô tình, nhưng Tôn Thiếu Phưcrag đã có thể một đường đi theo Tiêu Bố Y cho đến bây giờ, vậy tuyệt không phải là chuyện ngẫu nhiên. Người theo bầy mà phân, vật theo loài mà tụ, Tôn Thiểu Phương coi trọng cũng không phải là địa vị, tiền tài, hắn coi trọng nhất là nghĩa khí. Cho nên hắn tại sòng bạc có thể vì Tiêu Bố Y mà càn phía sau, cho nên hắn tại sòng bạc cũng sẵn sàng cắt đứt với kẻ muốn phản bội, nhưng khi Chu Định Bang chết, hắn cũng thương tâm roi lệ. sâu khi quay lại Đông Đô, chuyện đầu tiên làm chính là thu xếp cho già trẻ một nhà của Chu Định Bang. Hắn hiểu lõ trên đời này thật sự có quá nhiều lựa chọn bất đắc dì. Hắn cùng trải qua quá nhiều phản bội sinh tử, cái này vốn chính là một bộ phận của cuộc đợi, hắn cũng không oán hận.

Cho nên khi hắn gặp phải, hắn lựa chọn cũng không hối hận, cho dù hắn hiểu rằng sau khi hô lên, nhất định sẽ chết, nhưng hắn vẫn nhất định sẽ hô. Trong sự lựa chọn giữa tinh nghĩa cùng tử vong, hắn không chút do dự đã lựa chọn cái đầu tiên.

Hắn đã nhìn về phía đêm tối vô cung vô tận, khi ánh đao đến trước mắt chỉ là đang nghĩ. Chết, thì ra là chuyện dễ dàng như vậy, mình trước kia lại chưa bao giờ nghĩ tới...

Lão Nhị khi nghe được Tôn'Thiếu Phương hô lên, hầu như là không chút do dự mà xuát đao. đây là hành động vô ý thức, cũng là phản ứng bản năng khi bản thân trong thời khắc nguy cơ. Hắn hiểu rõ khống chế Tôn Thiếu Phưong còn khó hơn là giết Tôn Thiếu Phương rất nhiều, nhưng mà hắn đã không thể không giết. Nhưng sau khi giết Tôn Thiếu Phương, thì có giết những huynh đệ vào sinh ra từ hay không, trong phút chốc vung đao lên. hắn đã có sự mờ mịt

Đám người Biển Bức trông thấy lão Nhị vung đao trảm xuống, trong mắt như muốn nứt ra, đồng thòi hô lên: "Đừng!"

Chỉ là thanh âm ờ trong gió lạnh có chút thê lương, cũng tràn đầy sự bất lực, càng ngăn không được một đao mau lẹ!

Chợt một tiếng xẹt đột nhiên vang lên, tiếng xé gió còn hơn cả nỗ cứng cung mạnh, ngay sau đó là tiếng loảng xoảng vang lên, trường đao đã bị cắt thành hai đoạn.

Một đoạn đơn đao bay ra, đâm xuống mặt đất, lão Nhị cảm thấy cánh tay tê dại, vội nhảy về phía sau. Chi là người vừa tung lên, hắn mới phát giác cánh tay đã muốn gãy. ngón tay bủn rủn, đã cầm không được đơn đao.

Tiếng loảng xoảng liên tục vang lên, trên cổng thành yên tĩnh càng trở nên kinh tàm động phách, lão Nhị đã bất chấp Tôn Thiếu Phương, quay đẩu về hướng ám khí phát tới mà nhìn qua, chỉ thấy được trong bóng tối, phảng phắt như đang đóng một người, hoặc như là đang đứng một vị thần!

Ngưòi có thể phát ra ám khí kinh thiên động địa như thế, làm cho người ta thực sự khó có thể hình dung.

Tùy quân cũng đã phát giác được ờ đây có khác thường, có người đã chạy về phía này. Mấy huynh đệ Biển Bức cùng Tôn Thiểu Phương cũng giật mình, nhất tề quay đầu nhìn về phía người kia.

"Ngươi là ai?" Lão Nhị run giọng hòi.

Người trong bóng tối đi về phía trước một bước, lộ ra thân hình khôi ngô. râu ria đầy mặt. Người nọ mắt sinh song đồng, trong bóng đêm làm cho người ta lạnh người sợ hài.

"Ngươi là... " Lào Nhị hai chân đột nhiên run rẩy, mỡ miệng ra. nhưng lại không thể phát ra lời nào.

Biển Bức đã thất thanh nói: "Ngươi là... cầu Nhiêm Khách!"

Người nọ râu ria đầy mặt, mắt sinh song đồng, khắp thiẻn hạ quả thực là tìm không ra người thứ hai, không ngờ lại chính là cầu Nhiêm Khách võ công tuyệt đinh!

Cầu Nhiêm Khách than nhẹ một tiếng. "Nghĩ đến Minh nguyệt trẽn tròỊ Thiên nhai ờ xa, lúc trước Phong môn một hồi ÔỈỊ địch gần như chết hết, sự thẻ thảm còn ờ trước đó, lòi thề ờ bên tai, các ngươi tại sao lại một lần nữa giẫm lên vết xe đồ?"

Khi trên cổng thành phát sinh sự phản bội, Vương Biện. Vương Huyền Thứ đã sớm đến bên ngoài Bạch Hồ môn...

Bọn họ dọc theo Bắc Mang son mà xuống, đi đường vòng lúc này mới vô thanh vô tức vào trước canh ba đã đến trước Bạch Hổ môn. Đêm nay là đêm cuối tháng, anh sao ảm đạm, quan binh trên thành lâu quan sát không được quá xa, bọn họ cũng như thế.

Chi thấy được trên đầu tường đen kịt một mảng. Vương Biện cau mày. hắn mặc dù biết sẽ có người tiệp ứng, nhưng rốt cuộc là ai tới tiệp óng thi cũng không rõ. Liên lạc với Nguyên Văn Đô, liên lạc với Lý Mật đều là một tay hắn xừ lý. nhung những người này rốt cuộc thể nào cũng giữ kín như bưng, cho dù là nghĩa phụ. hắn cũng cảm thấy nhiều khi gạt hắn cái gì đó. Đột nhiên trong lòng thờ dài, Vương Biện có cảm giác có chút mệt mòi. Vô luận Vương Thế Sung, Lý Mật hay là Nguyên Văn Đô. đều là hạng người ra vẻ cao thâm, điều này làm cho người thấy thì có vẻ thần bí, nhung khi tạo quan hệ thì thật sự có chút mệt mỏi.

Lần này ba phương thế lực quyết đấu Tiêu Bố Y, nhung trong bóng đèm mênh mỏng, gió lạnh thấu xương. Vương Biện đột nhiên cảm thấy không có quá nhiều nắm chắc.

Vương Huyền Thứ cũng có chút rét run, dưới cái lạnh đã có phần thiểu kiên nhẫn nói: "Vương Biện, chúng ta còn phải đợi bao lâu nữa?" Vương Huyền Thứ tuy dũng mãnh, nhung lại không có tính, kiên nhẫn, đối với phụ thân thà rằng tin tưởng con nuôi khác họ chứ không

tin mình, không khỏi rất là bất màn, thòi khắc này tuy trong gió lạnh, nhung lại tràn ngập lừa giận.

Vương Biện cười khổ nói: "Huyền Thú; phải đợi bao lâu, ta cũng không rõ lắm. Nghĩa phụ nói sẽ lấy ánh lừa làm hiệu, chắc là Nguyên Văn Đô sẽ sắp xếp. chúng ta hôm nay chỉ có hai ngàn binh mã, nếu không có nội ứng mà tiến vào lấy thành, thì thật sự chẳng khác nào đi chịu chết".

Vương Huyền Thứ hiểu rõ Vương Biện nói là tình hình thực tế. nhưng lại nóng nảy khó cản, lẩm bẵm chùi thề một tiếng, Vương Biện ánh mắt chợt lóe lên nói: "Trên đầu tường có ánh lùa".

Mọi người tinh thằn phán chấn, đều hướng về phía đầu tường mà trông qua, trông thấy lừa đã được đốt lên. trong đêm tối có vẻ rất chói mắt. Cùa thành kẽo kẹt mở ra, trong đèm khuya kinh tâm động phách.

Vương Huyền Thứ không do dự, đã thúc ngựa đi về phía trước. Vương Biện bất đắc dĩ. chỉ có thể đi theo. Tuy Vương Huyền Thứ đối với hắn bất màn. nhưng hắn cũng không dám có có sai sót, chi sợ Vương Huyền Thứ có chuyện, đành khẩn trương đi theo.

Hai ngàn thiết kỵ ẩm ầm phóng tới của thành, cùa thành đã sớm hoàn toàn mở ra, chỉ là nhìn vào cừa thành tối đen như một cái động, sự cẩn thận trong lòng Vương Biện, đột nhiên dâng lên sự bất an.

"Bạch Hổ môn đốt khói lùa" Có binh sĩ vội vã bầm báo.

Nguyên Văn Đô tọa trấn trong thành, nhắm mắt dưỡng thần, nhưng trong lòng lại vô cùng lo lắng bất an, sau khi nghe được binh sĩ bẩm báo, Nguyên Văn Đô tinh thần chấn động, thẳm nghĩ nên đến thi rốt cuộc đã đến. Tiêu Bố Y rời đi. Vương Thế Sung vào thành, sau này rốt cuộc sẽ như thể nào, hắn thật ra cũng không thể biết được.

Nhưng vô luận như thể nào. tình huống cũng không thể kém hơn khi Tiêu Bố Y ở đây.

Đối với người khác nhìn vào, Nguyên Văn Đô là Lẻ bộ Thượng thư. Thái phó khanh, mặc dù không tính là được trọng dụng, nhưng cũng coi như là người thường khó bằng, người như vậy, còn có cái gì chưa đủ?

Nhưng con người thường thường đều là không phải vi ỷị tri cùng địa vị của mình không tốt, mà là đối với hoàn cành chung quanh yêu cầu quá cao.

Nguyên Vàn Đô đương nhiên là người đối với bản thân yêu cẩu rất cao, nghe được Bạch Hổ môn đã đốt lùa. hắn hiểu rò đã đến lúc mình tạo bào. Hắn chờ thời khắc này đã lâu. tất cà đều dùng lừa ờ tại Bạch Hổ môn làm hiệu. Đến lúc đó mình sẽ phối họp tác chiến, nội óng ngoại hợp. do Vương Thế Sung đánh nghi binh Thượng Xuân môn, lại từ Huy An môn mà vào, lại cùng Bạch Hồ môn viện trợ, hai lộ đại quàn đến phá ngoại thành. Mà nội thành chỉ có một Lô Sờ, bản thân cũng đậ liên lạc với ba người còn lại phòng thủ nội thành, Vi Tân, Đổng Kỳ Phong, Độc Cô Cơ đều hỗ trợ hắn. Giết Lô Sở này. Đông Đô sẽ do hắn làm chủ.

Đến lúc đó lập Dương Đồng là chính, tuyên cáo Tiêu Bố Y tạo phản. Tuy quan binh dàn chúng Đông Đô có lẽ sẽ có chút bất mãn, nhưng cho dù vậy thì có thể làm được cái gi. Cho dù quân Ngõa Cương ở trong mắt Nguyên Văn Đô hắn, cũng bất quá chỉ là đám giặc đói trộm gạo. những bất màn ở tầng dưới này thật sự không khiến cho Nguyên Văn Đô quá mức coi trọng.

Lo lắng duy nhất của hắn hiện tại chính là, Vương Thế Sung có thể tín nhiệm như hắn mong muốn hay không?

Lại có binh sĩ vội vã đến bầm báo, "Lô đại nhân mòi Nguyên đại nhản đến Đại Hưng điện gặp".

Vào cơ canh hai, Thượng Xuân môn đã bị đạo phỉ đánh, mặc dù nói bên ngoài Thượng Xuân môn có chín doanh liên hoàn, trong lúc nhất thòi cho dù có thiên quân vạn mà đến công cũng không thể công phá được, nhưng cái này dù sao cũng là đại sự, Ngụy Chinh đã sớm dẫn người đi Thượng Xuân môn xem xét tình huống trước, nhung tình hình địch vẫn chưa rõ, hiển nhiên cũng kinh động tới Lô Sờ. Tiêu Bố Y không có ờ đây. lệnh cho Lô Sờ ờ tại Đại Hưng điện xừ lý chính vụ. ý tứ chính là mặc dù không ờ tại Đông Đô. thì cũng như có Tiêu Bố Y đích thân tới vậy.

Nguyên Văn Đô chinh lại trang phụạ hòi cận vệ Bạt Dà Cương: "Tất cả đã chuẩn bị xong chưa?"

Bạt Dà Cương gật đầu, "Hồi đại nhân, tuyệt đối không có bất cứ vấn đề gi, Vi Thượng thư. Đồng Trang tướng. Độc Cô Trang tướng cũng đã dẫn nhản thù thân tin đi tới Đại Hưng điện. Chúng ta cũng đã chuần bị ba trăm đao phù thù mai phục, chỉ cằn Nguyên đại nhân hạ lệnh, chúng ta lập tức có thể ùa vào, đem Lô Sờ chém thành tương thịt!" truyện được lấy tại TruyenFull.vn

Bạt Dã Cương nói đến đây, có phẳn đắc ý, ai cũng có mấy từ trung. Nguyên Vàn Đô đương nhiên cũng như thế.

Nếu bàn về đầu óc mà nói, Nguyên Văn Đô so với Hoàng Phù Vô Dật vẫn kém hơn một ít, nhưng hắn lại vẫn tin tưởng bản thân có thể thắng. Vì sao? Chính là vi hắn cảm thấy rất hiểu bản thân!

Nghĩ tới đây Nguyên Văn Đô cũng lộ ra nụ cười đắc ý, có một số việc, không cần phải phức tạp như vậy. hắn biết bản thân tuyệt không có mạng làm hoàng đế. nhưng có thể ờ trong loạn thế ôm đùi cho chuẳn, thì đã là chuyện rất tốt rồị. V

Dằn theo Bạt Dã Cương, lại dẫn hơn mười thân vệ, Nguyên Văn Đô trực tiếp đến Đại Hưng điện. Lô Sở đứng ở trong điện, bên người bất quá chỉ có ba bốn thân vệ.

Nguyên Văn Đô thấy thế, lại càng cảm thấy nắm chắc, Vi Tân đã sớm đến. Đồng Kỳ Phong cơ hồ là đồng thời đến cùng lúc với hắn, Lô Sờ nhìn thấy hai người tiến vào, trên mặt lo lắng nói: "Hai vị đại nhân đến là tốt rồi, Tây Lương Vương vừa mới đi, đạo phỉ đã đến. Ta nghe Thượng Xuân môn mấy lẩn cảnh báo. hiển nhiên quàn giặc đánh tới gấp rút. không biết mấy vị đại nhân có đề nghị gì?"

Trong khi nói chuyện, Đoạn Đạt, Độc Cô Cơ cũng trước sau đi vào, trước mắt các lão thần hộ vệ Đông Đô đều đã đến hết đây. Đoạn Đạt đã nói trước: "Ta cảm thấy... chín doanh liên hoàn kia là nơi Tây Lương Vương xây nên, năng lực chống đờ đạo phỉ quả thực là không kém, một ít lũ giặc đến làm sao đù để gây nên sợ hãi?"

Nhìn thấy ánh mắt lạnh lùng của Nguyên Văn Đô nhìn qua, Đoạn Đạt rùng mình một cái, vội sùa lời nói: "Bất quá ta nghĩ các vị đại nhân hẳn là có chù ý tốt hơn".

Độc Cô Cơ gầy ốm, trầm mặc không nói. Vi Tân do dự rồi nói: "Thật ra thành Kim Dong cách đây không xa, có đại quân của Vương Thế Sung, có thể hạ lệnh gọi hắn đến bình phi".

Lô Sờ gật đầu nói: "Vi đại nhân nói rất có đạo lý, vậy không bằng chúng ta phái người gọi Vương Thể Sung đến bình phì là được".

"Ta cảm thấy kế này cũng không phải là thượng sách" Nguyên Văn Đô lắc đầu nói.

"Nguyên đại nhân có diệu sách gì?" Lô Sờ nhíu mày hòi.

"Nghĩ đến Tây Lương Vương ở xa tại Lạc Khẳu. cùng Ngõa Cương đang kịch chiến. Trong lúc nhất thòi không thể quay lại, vừa rồi ta nghe được tin tức ở mấy noi, nói ngoại thành Đông Đô đã có vài chỗ rối loạn... hơn nữa còn có dấu hiệu càng lúc càng mờ rộng".

Bình luận