Giang Sơn Mỹ Sắc

Chương 365: Chung thân đại sự (3)


Ngụy Chinh nhìn về phía Tây Môn Sờ Tài nói: "Tây Môn Thị lang, không biết người có đề nghi gi?"

Tây Môn Sờ Tài ờ lâu tại quan trường, làm sao mà không nhìn ra được? Thẳm nghĩ Lương Quốc Công là đang cắp cho mình bậc thang để xuống, nếu tranh biện nữa, chỉ sợ ngã chết cũng không có người đem chôn, "Lương Quốc Công minh xét chi tiết, hạ quan bội phục sát đất. Hạ quan sai sót, Lương Quốc Công sừa lại cho đúng, hạ quan cảm kích vô cùng. Mã Chu nếu đã không có ngại việc uống rượu làm sai chuyện, nhưng dù sao đối nhân xừ thế còn quá kém, bất quá người này tính cách cương trực, kiến thức bất phàm, theo hạ quan thấy, tạm thòi đưa hắn làm Lục Sự ờ Môn Hạ Tinh. không biết ầai vị đại nhân ý kiến nhưthế nào?"

Tiêu Bố Y gật đầu nói: "Tây Môn Thị lang lượng tài sừ đụng, quả nhiên không kém, qua mấy ngày nữa thẳm hạch, Tây Môn Thị lang đương nhiên là có phong thường, chi mong sau này cứ thế mà tiệp tục, chớ làm cầo ta thất vọng".

Tây Môn Sờ Tài lau mồ hôi lạnh, trong lòng cảm kích, thầm nghĩ mình thiểu sót, Tiêu Bố Y còn hậu đãi như thế, thật sự làm cho người ta chết không do dự.

Vốn là Môn Hạ Tinh là cơ quan giải quyết các yêu cẩu can gián cùa Tùy triều, chường quản thẳm tra các vẫn đề phong chức hay không, chường quàn việc tiệp nhận và tĩã lời các vẫn đề, dưới có Hoàng Môn Thị lang, cấp Sự lang, Lục Sự. Thông Sự. Lệnh Sừ các quan. Vốn Nạp Ngôn là Tô Uy, bất quá người này đã bị Dương Quảng tước chức làm dân, nhàn phú tại Đông Đô, lúc này lấy Hoàng Môn Thị lang Triệu Trường Văn là lớn nhất.

Lục Sự tuy quan chức không lớn, nhưng Mã Chu toàn bộ hông có bối cảnh, lại nhảy được vào Môn Hạ tinh Lục Sự. cũng có thể nói là chuyện hiếm thấy cùa Đại Tùy.

Tiêu Bố Y nhìn phía về Mã Chu, "Không biết Mã công từ có gì dị nghị không?"

Mã Chu tiến lên thi lễ nói: "Mã Chu không có dị nghị, Lương Quốc Công rộng rãi hậu đãi người, quả thật là minh chù, Mã Chu tất kiệt lực đi theo".

Tiêu Bố Y mỉm cười nói: "Đã như vậy, chuyện còn lại đo Ngụy Ngự Sừ cùng Tây Môn Thị lang xừ lý, ta đi trước một bước. Nếu có chuyện gi, trực tiệp đi Lương Công Phù tìm ta". truyện được lấy tại TruyenFull.vn

Mã Chu hiểu ngụ ý cùa hắn, trong lòng vừa phấn chấn, lại có hoảng sợ, liên tục gật đầu.

Mọi người cung tống Tiêu Bố Y rời Nạp hiền quán, Tiêu Bố Y trong lòng thoải mái, như mới đánh thắng một trận vậy.

Thi ra hắn sau khi chường quàn bách quan, mới biết được công việc bề bộn, vượt xa hắn tường tượng. Quản lý Đông Đô thật sự không thua gì tĩận chiến tại Bắc Mang sơn, Nạp hiền quán từ khi thành lập tới nay, truyền thống khinh hàn sinh thật ra vẫn không có thay đổi, Tiêu Bố Y cầù mưu lần này thông qua việc sử dụng Mã Chu, ờ trong mắt người khác cũng đã là hành động lớn mật.

Hắn hết sức cẩn thận tìm một sự cân bằng giữa hàn sinh cùng sĩ tộc, biết cũng không thể nào làm quá cấp bách được.

Nhưng vô luận như thế nào, đợi đến khi hàn môn có thể chính thức nhập chù miếu đường, thi đó mới là lúc hắn dứt khoát cải tạo được!

Mới vừa quay về Lương Công Phủ, đột nhiên xông ra một người, ôm cồ Tiêu Bố Y, lớn tiếng nói: "Thiếu... Tướng... Lương, ta nhớ người muốn chết được".

Tiêu Bố Y hơi giật mình, nhưng không có né tránh, đơn giản là hắn nhìn thấy người nọ thân hình mập mạp, bất ngờ chính là Hòe mập!

Nhìn thấy Hòe mập đến đây, Tiêu Bố Y nhiều ít có chút ngạc nhiên nói: "Hòe mập, ngươi sao lại tới Đông Đô?" Hòe mập xưng hô hỗn tạp tới ba thân phận cùa hắn, Thiếu đương gia, Đại tướng quàn cùng Lương Quốc Công, tiểu từ này cũng không chút nào vì thân phận cùa hắn mà thay đồi, có lẽ ờ trong mắt hắn, Tiêu Bố Y vĩnh viễn đều là thiếu đương gia cùng hắn uống rượu chơi đùa kia!

Nhìn thấy Hòe mập xông đến, sớm đã có vệ binh mắt nhìn chằm chằm chi sợ hắn làm Lương Quốc Công bị thương, nhìn thấy Lương Quốc Công cũng không có trách cứ, đều biết điều mà lui xuống.

Hòe mập nhìn thấy Tiêu Bố Y tươi cười, rất là phấn chấn, "Thiểu đương gia, người không có thay đổi, cầo dù là Lương Quốc Công cũng không có thay đổi!"

Tiêu Bố Y khi nghe câu này, trong lòng ấm áp, tát nhẹ Hòe mập một cái, "Ngươi thật ra thay đổi rất nhiều".

Hòe mập không nhịn được sờ sờ mặt, "Có phải đã thay đồi thành tiêu sái giống như Thiếu đương gia không?"

"Ngươi đâu chi là tiêu sái giống như ta, ngươi cắt thành hai nừa, cũng là tiêu sái gấp đôi ta!" Tiêu Bố Y mim cười nói.

Hòe mập cân nhắc hồi lâu, trừng mắt nhìn Tiêu Bố Y nói: "Chê ta béo tầi cứ việc nói thẳng là được".

Tiêu Bố Y gật đầu, "Đúng vậy, Hòe mập, ngươi rất thông minh, ta muốn nói là ngươi béo lẽn rất nhiều".

"Thiểu đương gia, làm người có cần phải thành thật như vậy hay không?" Hòe mập rất là bất mãn.

Tiêu Bố Y chi có thể trợn mắt xem thường, đột nhiên nghĩ tới cái gi, " Uyển Nhi tới đây?"

Hòe mập thất kinh, cười nói: "Thiếu đương gia, chẳng lẽ... người một mực nghĩ tói nàng?"

Tiêu Bố Y thờ đài nói: "Nàng nếu không đến, ta nhẩm chừng ngươi cũng không đến, trong binh hoang mã loạn, ngươi nếu có thể đến, vậy khẳng định là Viên huynh tới. Viên huynh đến nơi đây làm cái gi?"

Hắn lẩm bẩm nói, cũng không hỏi Hòe mập, đã hướng về phía nhà đón khách mà đi đến, bởi vì hắn biết chuyện mà Viên Lam quyết định,Hòen]ập khẳng định không biết!

Không nghĩ tới Hòe mập lại lớn tiếng nói: "Ta biết hắn tới đây làm cái gì!"

TiêuBốY dừnglại quayđầuhỏi, "Tới làm cái gi?"

Hòe mập mang theo nụ cười đắc ý, "Hắn dẫn theo con gái đến".

"Xào Hề tới?" Tiêu Bố Y lại có chút ngoài ý muốn, trước mắt bỗng nhiên lại xuất hiện cô gái hay thẹn nọ, khi nói câu này, cũng không nhịn được mặt đò lẽn...

"Hiện tại Thiếu đương gia người chẳng những là Đại tướng quân, Lương Quốc Công, hơn nữa nắm giữ sinh sát đại quyền ờ Đông Đô, hiện tại trong miệng cùa người là kim cương vương lão ngũ" Hòe mập cố ý thờ dài nói, "Hiện tại không biết có bao nhiêu thiên kim nhà giàu, danh môn tú nữ chờ để gả cầo người, chỉ cần người khẽ phất tay, các nàng đều xệp hàng cho người lựa chọn... khuê nữ nhà nghèo khẳng định là không chen vào được".

Hắn nói cũng có thâm ý, Tiêu Bố Y lại lại như là nghe không hiểu, chi hỏi, "Sau đó thì sao?"

"Sau đó đương nhiên là Viên tiên sinh cũng không thể chịu nồi, Thiếu đương gia người có thể có hôm nay, hắn xuất lực rất lớn, hắn hiện tại đương nhiên là muốn tới lúc thu hoạch rồỊ hắn muốn sự cam đoan cùa người, hắn muốn Xảo Hề có thể làm chánh thất, Thiếu đương gia, người nói có đúng không? Trẽn đời này bất luận kẻ nào nỗ lực đều chờ mong thu hoạch, cho nên ta nói, hắn từ Tương Dương dẫn theo con gái đến nơi đây, chính là vi chung thân đại sự cùa người!"

Tiêu Bố Y gật đầu, "Ta lõ rỗi".

Khi xoay người đi đến nhà đón khách, Tiêu Bố Y âm thầm suy nghĩ, Hòe mập có lẽ ờ phưong diện gì cũng đều không được, nhưng ờ tại phương diện này, lại dị thường nhạy cảm, suy nghĩ cùa Hòe mập cùng với hắn cũng không khác gì nhau!

Trong sảnh có mấy người, nhìn thấy hắn đến đều đứng đậy, Viên Lam vẻ tươi cười vẫn không thua gì năm đó, nhưng hắn tươi cười bất quá chi là phụ thêm, phụ thêm cho cô gái như hoa ờ bên cạnh hắn.

Cô gái vẫn nhu nhược như nước, trong suốt như bạch ngọc, đứng ờ noi đó hai mắt lưu động, trong mắt chỉ có Tiêu Bố Y.

Tiêu Bố Y một khắc khi nhìn thấy Viên Xảo Hề, rốt cuộc mới phát hiện, Loly ngày xưa hôm nay đã biến thành một cô gái yêu kiều. Viên Xảo Hề vè ngây thơ đã không còn, đoan trang tao nhã, tuyệt đại mỹ lệ không thể ngăn cản được!

Hắn không có kinh ngạc về vè xinh đẹp cùa Viên Xảo Hề, trong lòng một khắc nọ cầi đang suy nghĩ, thì ra ta tới nơi này, đã bốn năm rồi...

Bình luận