Giang Sơn Mỹ Sắc

Chương 361: Phạt mưu (3)


Hắn sau khi nói xong những lời này, trong mắt sự mệt mỏi hỗn loạn vẫn cuồn cuộn bi thương, đột nhiên ôm ngực, Trường Tôn vỏ Kỵ kinh hãi, đưa tay đỡ thúc phụ, "Thúc phụ, người... không có việc gì chứ?"

Trường Tôn Thuận Đức trẽn trán mồ hôi hột cuồn cuộn, sắc mặt tái nhợt, một hồi lâu lắc đầu nói: "Không có gì đáng ngại. Vô Kỵ, ngươi đi xem một chút đám người Thải Ngọc ra sao, đi tới Ti Trúc Viên phải cẩn thận một chút".

Trường Tôn Vô Kỵ không đám nhiều lời, xoay người muốn rời doanh trướng, đột nhiên hỏi: "Thúc phụ, Mã Tam Bảo kia đáng tín nhiệm không?"

Trường Tôn Thuận Đức nhắm hai mắt lại, lạnh nhạt nói: "Thải Ngọc tín nhiệm là được

Trường Tôn Vô Kỵ lắc đầu, ra đến bên ngoải doanh trướng, than nhẹ một tiếng. Lý Thải Ngọc dẫn theo một người chậm rãi đi tới, nhẹ giọng hòi, "Vô Kỵ, có chuyện gì mà thờ dài?"

Trường Tôn Vô Kỵ mặt giãn ra nói: "Ta thấy ánh mặt tròi dâng lên, cảm khái ánh dương tốt đẹp như nước, nghĩ tới mấy ngày nay vẫn không làm được gi, lúc nầy đây mới thờ dài".

Lý Thải Ngọc hé miệng cười nói: "Thi ra là thế, ngươi nếu vẫn không làm được gì, vậy cũng không có ai làm được gì. Đúng rồi, Vô Kỵ. Ta hôm nay muốn đi Ti Trúc Viên, không biết Trường Tôn thúc phụ có chuyện gì phân phó không?" Truyện được copy tại TruyệnFULL.vn

"ThảiNgọc muốn đích thân đi sao?" Trường Tòn Vô Kỵ cau mày nói: "Thúc phụ không được khỏe, người chi nói cỏ cẩn thận".

Lý Thải Ngọc mim cười nói: "Không chuyện gi, có Tam Bảo cùng ta ờ cùng một chỗ, cũng không lo thiên quân vạn mã. Càng huống chi ta nghe nói Hà Phan Nhân cũng là người hào hiệp, rất có tín nghĩa, chúng ta đi là nói lý, cũng không phải đi đánh nhau, hẳn là không

Trường Tôn Vô Kỵ ánh mắt rơi vào phía sau Lý Thải Ngọc, noi đó có một người cô đơn đứng, mặt đen như than, lại còn dán khối thuốc đán, dung nhan có chút xấu xí, nhưng người nọ thoạt nhìn tuổi còn rất trà Hắn biết người nọ gọi là Mã Tam Bảo, tại Lam Điền làm đạo phị lúc trước khi bọn ầọ qua Đồng Quan gặp đám đạo phì đánh cướp. Mã Tam Bảo này rất có hiệp khí, chi nói mọi người lưu lại tiền tài, cũng không làm hại đến tính mạng cùa người khác Lý Thải Ngọc vừa thấy đã cố tình mượn sức, cùng người này luận võ đánh cuộc. Lý Thải Ngọc nếu thua thì đem tiền tài cùa mọi người lưu lại, nếu Mã Tam Bảo thua, sẽ làm gia nô cùa Lý Thải Ngọc. Mã Tam Bảo tự thị võ công không kém, đã cùng Lý Thải Ngọc đánh cuộc, kết quả Mã Tam Bảo thua một chiêu, tất cả mọi người còn tường rằng hắn sẽ trờ mặt, thật không ngờ hắn lại không làm vậy, mà giải tán đạo phi, đi theo bên người Lý Thải Ngọc. Dưới con mắt cùa Trường Tôn Vô Kỵ, Mã Tam Bảo này võ công không kém. thậm chí có thể so với Lý Thải Ngọc còn muốn cao minh hơn một ít, hắn khuất thân làm gia nô theo Trường Tôn Vô Kỵ thấy, không phải thua một chiêu, mà là quỳ gối ờ dưới váy Lý Thải Ngọc.

Nhưng trải qua mấy ngày này quan sát, Trường Tôn Vô Kỵ lại có chút hoài nghi phán đoán cùa mình, bởi vi Mã Tam Bảo đối với Lý Thải Ngọc quy cù. cũng không vượt rào. đã nhưvậy, một anh hùng hào kiệt như hắn đi theo Lý Thải Ngọc là bời vì cái gi?

Trường Tôn Vô Kỵ tuy tuổi không lớn, nhưng lịch duyệt phong phú, quan sát cẩn thậiỊ lấy mình so người, chung quy vẫn cảm thấy Mã Tam Bảo này có chút cổ quái, nhưng cụ thể là cồ quái[ờ nơi nào lại nói không được, cho nên trong lòng vẫn tồn tại sự nghi ngờ, lúc này mới hỏi thúc phụ, bất quá thúc phụ tĩã lời lại làm cho hắn cảm thấy lòng nghi ngờ cùa mình quá nặng. Hắn văn võ toàn tài, tính tình kiêu ngạo, nhưng nếu nói trên đòi này còn có người mà hắn bội phục, thi một trong đó đương nhiên là phụ thân Trường Tòn Thịnh, một người khác chính là thúc phụ Trường Tôn Thuận Đức.

Trường Tôn Thuận Đức tuy chán chường không chịu nồi, phóng túng từu sắc, nhưng Trường Tôn Vô Kỵ lại biết thúc phụ là vi tình mà tự gây thương tổn, tự mình hành hạ mình mà thôi, nếu nói về tài học, thì hơn xa hắn gấp trăm lần, nếu thúc phụ nói Mã Tam Bảo vô sự, thì hẳn là không có việc gi, Trường Tôn Vô Kỵ nghĩ tới đây, thì tự giễu mà dời ánh mắt đi.

Hà Phan Nhân là một người Hồ, tụ chúng Ti Trúc Viên là giặc, tự xưng tổng quản, nhưng người nào cũng không có đẳu nhập vào, Lý Thải Ngọc lần này đi gặp Hà Phan Nhân, là vì Lý Uyên mà mời chào người này, Trường Tôn Vô Kỵ biết Lý Thải Ngọc cùng Mã Tam Bảo đều có võ công, cảm giác sẽ không sao.

Mới đưa bọn họ đi vài bước, ờ phương xa đi tới một người, trông thấy Lý Thải Ngọc thì rụt rè nói: "ThảiNgọc..."

Lý Thải Ngọc vốn đang cười cười nói nói, đã quét sạch sự buồn bực ờ tại Đông Đô, nhưng khi thấy người này đến, trên mặt lại ngưng sương một mảng, "Sài Thiệu, ngươi tới

Sài Thiệu rụt rè nói: "ThảiNgọc, ta lo lắng cho nàng".

"Vậy à, ngươi lo lắng ta, cho nên ngươi tại Đông Đô đi không từ giã!" Lý Thải Ngọc lạnh lùng nhìn Sài Thiệu, tim nhưbị đao cắt, nàng vốn tường rằng đã quên Sài Thiệu, nhưng một khawxc khi thấy Sài Thiệu đến thì mới hiểu được, thì ra cảm tình cũng không thể muốn cắt là cắt

Sài Thiệu tràn đầy xấu hồ, đời đi đề tài, "Nghe nói nàng muốn đi Ti Trúc Viên, ta đi cùng

"Ta có Tam Bảo cùng đi, hẳn là không có việc gi" Lý Thải Ngọc vè lạnh lùng không

"Nàng quen với hắn không bao lâu, sao có thể yên tâm về hắn?" Sài Thiệu lo lẳng nói.

"Có những người quen biết cả mấy chục năm, cũng không có nhìn thấu, đã như vậy, vài chục năm cùng vài ngày thi có gì khác nhau?" Lý Thải Ngọc lạnh lùng nói: "Sài Thiệu, xin ngươi tránh ra, cảm ơn".

Sài Thiệu khi nghe được hai chữ cảm ơn, như trúng hai đao, lảo đảo lui về phía sau, Lý Thải Ngọc quay đầu lại nói: "TamBảo, chúng ta đi".

Mã Tam Bảo thần sắc hờ hững, đi theo phía sau Lý Thải Ngọc. Trường Tôn Vô Kỵ cười khồ nói: "Sài Thiệu, xem ra ta thông báo cho ngươi là đã làm điều thừa".

Sài Thiệu chậm rãi ngồi bệt xuống dưới bùn đất, thống khổ nói: "Vô Kỵ, đa tạ ngươi, không trách ngươi, tất cả những điều này đều là tự ta chuốc lấy".

Hai hàng nước mắt cùa hắn chảy xuôi xuống, cũng không biết khi Lý Thải Ngọc xoay người rời đi, hai hàng nước mắt cũng chảy xuôi xuống, vi Sài Thiệu không có chí khí, lại vi bản thân mềm lòng.

Nhìn thấy Mã Tam Bão nhìn minti. Lý Thải Ngọc vội vàng lấy tay lau nước mắt, gượng cười nói: "TamBảo, ta bị gió cát bay vào mắt, nơi này... gió thật lớn".

Mã Tam Bảo than nhẹ một tiếng, lẩm bẩm nói: "Cảm tình là một con dao hai lưỡi, khi thương tổn đối phương thì thường thường cũng làm thương tổn cỉiúdi mình".

Lý Thải Ngọc ngẩn ra, rụt rè hỏi, "Ngươi hình như cũng rất có cảm xúc?"

Mã Tam Bảo không đáp, Lý Thải Ngọc cũng đã quen với sự trầm mặc cùa hẳn, cùng hắn hướng về Ti Trúc Viên mà bước đi. cũng không biết Mã Tam Bảo đang suy nghĩ, gió cát nơi này có lẽ khác với thảo nguyên... bất quá ân oán tình cừu, thì noi nào cũng giống nhau!

Mã Chu khi rời giường, ngẩn ra một hồi lâu, trong lúc nhất thời cũng không biết đi làm cái gì mới là tốt.

Hắn thuờ nhỏ bằn hàn, xuất thân hàn môn, nhưng phán đấu cần cù học vấn phong phú, đi tới Đông Đô, vốn tường rằng Đại Tùy khai khoa thù sĩ, có thể một bước thành danh, nào nghĩ đến hoàng đế đi Dương Châu, khai khoa thù sĩ đã sớm thì còn cái tiếng. Hắn nghèo túng ờ tại Đông Đô, lộ phí đã dùng hết, lại gặp phải lúc thiên hạ đại loạn, Ngòa Cương hoành hành, không chốn dung thân, chỉ có thể lưu lạc ờ tại Đông Đô.

Đáng thương hắn đầy bụng kinh luân, nhưng lại không đổi được một văn tiền, tiết kiệm chi tiêu nhưng rốt cuộc vẫn tới bước cạn kiệt. Mấy ngày nay mắt thấy Tiêu Bố Y cảm động Đông Đô, đối với Tiêu Bố Y cũng có chút chờ mong, nghe được Tiêu Bố Y lập Lương Công phù mờ ba phù, phân biệt vi nạp hiền, thân oan, chiêu mộ dũng sĩ, thi không khòi rất là phấn chấn, hắn cũng không tính là oan khuất, lại càng trói gà không chặt, toàn bộ tâm tu đều đặt ờ trên nạp hiền. Thức mấy đèm viết mười mấy trang giấy mà trình lèn, nào nghĩ đến toàn bộ không chút tin tức. Hắn trong lòng buồn bực, lúc này mới nói ra cái gì mua danh chuộc tiếng, thầm nghĩ Tiêu Bố Y nói là nạp hiền, nhưng hiền sĩ này vẫn là cần sĩ tộc tiến cừ mới được, mình ờ tại Đông Đô không quen biết ai. hiển nhiên không được trọng dụng.

Lúc đầu khi nhìn tháy Tiêu Bố Y nhìn qua, hắn trong lòng kích động khó hiểu, nhưng khi thấy hắn dường như không có việc gì mà rời đi. không khòi tràn đầy mất mác, mấy ngày nay gian nan đến cực điểm, lảo đảo đứng lên, thẳm nghĩ nểu còn không có tin tức. không bằng đi tìm con đường khác mới được. Nhìn thấy ông chù, Mã Chu có chút tha thiết hòi, "ông chù, có người nào tới tìm ta không?" Hắn ờ trên văn chương có ghi chú nơi ờ, chi trông mong có người hỏi tới, ông chù liếc mắt nhìn hắn, thản nhiên nói: "Có".

Mã Chu kích động hòi: "Là ai?"

"Đương nhiên là chù nợ, ngươi cho rằng còn ai đến tìm ngươi?" ông chù lòi nói mới đứt, đã có mấy người đại hán đã trợn mắt đứng ờ trước mặt Mã Chu, vè mặt cười lạnh...

Bình luận