Giang Sơn Mỹ Sắc

Chương 347: Biến cách (1)


Tiêu Bố Y người trên cao vị, bỗng nhiên tiệp nhận bách quan triều bái, tuy hoảng hốt. nhưng không hoàng loạn, dù sao hắn cũng đã xông pha qua gió tanh mưa máu, sớm đã quen vạn người nhìn ngó.

Nhưng đối với loại tình hình này, hắn cũng có chút không quen. Hắn đă quen cùng một ít bằng hữu cười đùa giận mắng, mà không quen đóng trên cao mà nhìn mọi người, tiếp nhận người khác quỳ bái

Nhưng vô luận có quen hay không, hắn vẫn phải nhập gia tùy tục, chỉ là người đang trên cao vị trong lòng vẫn cảnh giá tự nhắc nhở. chớ có cuồng vọng, tự cho là đúng. Dương Quảng chính là ví dụ tốt nhất, bản thân cũng đã chính mắt thấy hắn ngà xuống. Một người cho dù có năng lực, nhưng thống trị Đông Đô hay là quốc gia đều nhất định phải đựa vào lực của nhiầi người.

Quản thần nhìn thấy Tiêu Bố Y im lặng, trong lòng cũng không yên. Bọn họ đã quen tham bái Dương Quảng, cũng đã quen tham bái Việt vương, nhưng còn chưa quen tham kiến Tiêu Bố Y.

Nhưngvô luận có quen hay không quen. Hôm nay nhất định phải tới!

Việt vương trước đây thượng triều, bách quan cũng tới không ít. nhung Đông Đô hiện nay thế ngày một loạn, mọi người đều thúc thù vô sách, Việt vương mỗi lằn thượng triều, người đến cũng mỗi ngày một ít, Việt vương vô cùng nhân từ. cũng không trách cứ. Cuối cùng cũng chi tìm mấy người tâm phúc bàn bạc. quần thằn cũng vui vẻ khi được nhàn nhã.

Quần thần cũng đã quen loại cuộc sống này, qua được ngày nào thì hay ngày ấy. đều là như đã điểu lừa mình dối người. Khi nghe được Việt vương gia phong Tiêu Bố Y làm Lương Quốc Công, chường quản bách quan, lúc này mới bỗng nhiên rõ ràng, Đông Đô đã thay đồi

Có người mừng rỡ, có người kinh sợ. Mừng rỡ là các quan viên trung hạ tằng, thầm nghĩ Tiêu Bố Y thân tiên sĩ tốt, rất được binh sĩ xưng tụng, hắn nếu lên cầm quyền, nói không chừng mình sẽ có cơ hội Nhưng các quan viên ở cao vị ữù lại đều lo lắng, dù sao Tiêu Bố Y lúc trước chi là một Giáo Thư Lang nho nho. Nói thật, người nào cũng không ngờ hắn sẽ có ngày này, cũng ít có kè nào nịnh hót. Lần này Tiêu Bố Y lên đài, chỉ sợ cuộc sống sè không tốt đẹp gi.

Mừng rờ cũng tốt, kinh sợ cũng được, cũng phải chờ xem hành động cùa Tiêu Bố Y. thật không ngờ Tiêu Bố Y lại một gợn sóng cũng không nồi, hôm nay lại nói muốn triệu tập quản thằn nghị sự. Mọi người chỉ cằn còn có hơi thờ, bò cũng phải bò đến xem tình hình.

Tiêu Bố Y có thề tự lặp quy định, nhận đuổi bách quan, việc này rắt nhiều người cũng đã biết, hôm nay tại Đông Đô, một câu cùa Tiêu BỐ Ỵ là có thể quyết định vận mệnh cùa nhiều người. Hắn rốt cuộc sẽ quyết định như thế nào, đó là chuyện mà nhiều người muốn biết.

Trong khi đang suy tính hon thiệt, Tiêu Bố Y đã mờ miệng nói: "Các vị đại nhân, tồ lật thi trứng cũng không còn. Hôm nay quốc nạn đương đằu, ta được Việt vương tín nhiệm để cho chù trì đại cuộc. Nếu nói chiến tranh thì còn được, nhung muốn nói thống trị Đông Đô thì vẫn phải dựa vào các vị đại nhần". Text được lấy tại TruyệnFULL.vn

Quản thần thờ phào nhẹ nhỏm, người nhạy căm liền căm thấy Tiêu Bố Y đối với mọi người cũng không là bài xích. Đó là một hiện tượng tốt.

"Có lẽ các vị đại nhân ờ lâu tại Đông Đô. còn không biết xu thế hiện nay," Tiêu Bố Y cười nói: "Ta trước tiên sẽ nói cho các vị đại nhân một chút về tinh thế hiện tại. Không biết các vị đại nhân ý như thế nào?"

Quản thần đều đồng loạt nói: "Lương Quốc Công xin mời nói".

Tiêu Bố Ý người ngồi trên cao, trầm ổn nói: "Hôm nay Quan Lũng đạo phi hoành hành, tiểu tặc vô số, đại tặc có Kim Thành Tiết Cừ, Sóc Phương Lương Sư Đô, Du Lâm Quách Từ Hòa, Vũ Uy Lý Quỹ làm loạn. Sơn Tây có Lưu Vũ Chu tạo phản, đoạt chiếm hai quận Mã Ấp. Nhạn Môn. Mấy ngày trước đây lại có tin tức truyền đến. Lưu thủ Thái Nguy ên Lý Uyên tạo phản, giết chết mệnh quan triều đình Tống Lão Sinh canh giữ ờ Hoắc Ắp. nam hạ ý đồ tiễn công Quan Trung..

Nói tới đây, Tiêu Bố Y ngừng lại. xem sắc mặt của mọi người.

Quản thần có xôn xao, có không tin, có sợ hài, có im lặng, đủ loại vẻ mặt. không ai giống

Mặc dù đều biết thiên hạ đại loạn, nhưng từ miệng Tiêu Bố Y nói ra. càng làm cho lòng người kinh sợ. Có kè thông minh đã nghĩ tới. Quan Lũng Quan Trung là căn bản cùa Đại Tùy. nhưng hôm nay đạo phi hoành hành, thiên hạ cũng sè không có chỗ nào mà không có đạo phì

Tiêu Bố Y nhìn thấy các đại thần phía dưới có người quen người không, còn có người ngay cả tên cũng kêu không ra, âm thẳm cau mày.

Đại Tùy lập ra quan chế ba tình sáu bộ. mặc dù so với truớc đây đã tinh giản hoo rất nhiều. Nhung quan hệ trong đó vẫn phức tạp, bách quan quả thực không ít.

Biết hết những người này cũng không phải là chuyện dễ dàng, tất cả đều muôn hình muôn vẻ. Nhưng người này đều có tâm sự mà muốn để ờ cùng một chỗ thi cũng không phải là chuyện dễ dàng. Bọn họ hỏm nay có thể dễ dàng quy thuận hắn, bất quá chỉ là kế tạm thời, nếu muốn để cho bọn họ thật tình quy thuận, thi cũng phải xuất ra chút bản lãnh để cho bọn họ tin phục mới được.

Hôm nay hắn đến gặp mọi người, chính là thử dò xét lần đầu tiên.

"SơQ Tây Quan Lũng đạo phi hoành hành, các nơi còn lại cũng như thế. Theo ta được biết. Hà Bắc Đậu Kiến Đức. Sơn Đông Vương Bạc, Mạnh Hải Công. Lang Tà Từ Viên Lâng, Giang Hoải Đỗ Phục Uy cùng Phụ Công. Hải Lăng Lý Từ Thông. Giang Nam Lâm Sĩ Hoẳng. Trương Thiện An các nợi, hoặc cầm binh mấy vạn, hoặc có hơn mười vạn quân, mà đầu lĩnh lớn nhất cùa đạo phi lạ Ngõa Cương Địch Nhượng cùng Lý Mật được vô số đạo tặc tiểu đạo cùa Trung Nguyên quy phục, Ngồa Cương mờ kho phát lương. ít nhất có trăm vạn người. Đạo phi cả nưóc hiện nay đã hơn trăm vạn, mà dân chúng Đông Đô ước chừng bày mươi vạn, tinh binh cũng không tới hai mươi vạn, cộng lại cũng không tới trăm vạn. Cho dù toàn bộ dân chúng cùng binh lính Đông Đô họp lại nhắm chừng cũng chi bằng nửa số cùa đạo tặc. Không biết các vị đại nhân có gì diệu sách gì để tiêu diệt phỉ?"

Quản thần càng nghe càng kinh hãi, đương nhiên là có người biết đầu lình thồ phi lớn nhất không phải là Lý Mật, mà là Tiêu Bố Y. Nhưng lúc này làm sao mà dám nói? Có người đã sớm nghe người nhà nói đạo phi các nơi đó. cũng có người nghe nói lại, chi biết là thiên hạ càng ngày càng loạn. Nhưng dù sao người đang ờ Đông Đô, coi như là bình an, lẩn nguy hiểm nhất cũng đã bị Tiêu Bố Y đem người đánh lui. chung quy vẫn căm thấy vô luận như thế nào thi Đông Đô này vẫn an toàn nhất. Nhưng khi nghe được Tiêu Bố Y nói về tình thế thiên hạ, mới cảm thấy tĩừ Đông Đô ra, đã không còn chỗ dung thân, không khòi cực kỳ lo lắng.

Có kè thông minh lại càng nghĩ đến. ngay cà Lưu thù Thái Nguyên Lý Uyên cũng đã tạo phản, hơn nữa đám người Lưu Vũ Chu, Lương Sư Đô làm phản, vốn đểu là trọng thẩn Tùy triều, phòng thù biên quan. Nhưng những người này cũng, vậy Đại Tùy thật sự không có chỗ nào mà không phải là đạo phi

Đoạn Đạt một mực dưới điện trầm mặc không nói, nghe đến đó chợt lớn tiếng nói: "Lương Quốc Công, ta vốn là tàitríbình thường, được Việt vương, Lương Quốc Công không chê, lúc này mới có thề ờ tại cao vị. Ngõa Cương thế mạnh, chúng ta bất lực. đều nghe theo Lương Quốc Công phàn phó mà đi theo hầu, quyết không do dự".

Đoạn Đạt vốn là người của Hoàng Phù Vô Dật, nhưng gần đây xem như đã là lang bạc kỳ hồ, vẫn ôm không được bắp đùi ai, lẩn này cuối cùng cũng bắt được cơ hội tò vẻ trung

Một lòi cùa hắn thốt ra, thi đại đa số người ờ đây đều muốn nói như thế. chỉ là người đầu tiên đã nói ra, có nói theo thi nhiều ít cũng có chút không còn thú vị, còn bị hiềm nghi là không biết xẩu hổ mà vỗ mông ngựa.

Tiêu Bố Y nhìn quần thần chung quanh nói: "Đoạn đại nhân một lòng trung thành, sáng tựa mặt trời, không biết các vị đại nhân có suy nghĩ như thế nào?"

Đám người Nguyên văn Đô, Vi Tân vốn vẫn không cam lòng, nguyên bọn họ cùng Hoàng Phù Vô Dật đều là phụ tá Việt vương, bỗng nhiên lại đều ờ dưới Tiêu Bố Y, đương nhiên là không cam lòng. Chi là hiện tại Tiêu Bố y thế lực rất thịnh, không cam lòng thì cũng chi có thể im lặng.

Đồng Kỳ Phong lại đứng ra nói: "Đoạn đại nhân nói không sai, tiêu diệt phi như thế nào cũng xin Lương Quốc Công định đoạt, mọị người đồng tâm hiệp lực mới là chính đạo".

Tiêu Bố Y vỗ bàn, ùng hộ nói: "Đồng đại nhân nói không sai, đồng tâm hiệp lực mới là diệu sách tiêu diệt phỉ! Ta hôm nay triệu tập các vị đại nhân đến đây. chính là vi một câu đồng tâm hiệp lực này. Hôm riaý qúốc nạn đương đầu, bắt cứ ân oán gì cũng đều phải tạm thời dẹp sang một bên, mọi người đổng lòng mà làm việc, thi lo chi đạo phi Ngõa Cương không lùi!"

Mọi người có hường óng, có im lặng, nhưng đều không rõ ràng lắm Tiêu Bố Y rốt cuộc muốn nói cái gi. Đoạn Đạt được Tiêu Bố Y cồ vũ, lại lớn tiếng hường ứng.

Thư Ký giám Liễu cố Ngôn đứng ra, "Lương Quốc Công nói rắt đúng, nhung cũng không biết chúng ta nên làm như thể nào?"

Liễu Cố Ngôn là người đứng đầu Thư Ký tình, vốn cũng là cấp trên cũ của Tiêu Bố Y. Lúc này đóng ra, trong lòng cũng lo sợ. Sau khi Thánh thượng tới Dương Châu, Thư Ký tinh cũng không có việc gì làm. hôm nay công việc biên soạn sử thư. sừa sang lại điển tịch cũng đã sớm dừng lại, chi sợ đạo phi trước mặt, Tiêu Bố Y đầu tiên là mượn Thư Ký tinh khai đao, chỉ trông mong Tiêu Bố Y còn có thề nghĩlại tình cũ, cấp cho ThưKý tùứimột đuờng sống.

Bình luận