Giang Sơn Mỹ Sắc

Chương 340: Hồng Tuyến


Đậu Dật tuy là Thái Thú Tương Dương, nhưng đối với hai bờ Hoài Nam cũng có chút quen thuốc, phàn tícầ tình thế trước mắt có chút chuản xác. mọi người nghe được hắn đề nghị, đều gật đầu, cũng hiểu được không thể lùi nữa, nếu không sẽ có lỗi với dân chúng, cũng có lỗi với Tiêu Bố Y mới phong quan chức.

Tự Tiêu Bố Y sau khi nhập chủ Tương Dương, bọn họ tại Kinh Tương phát triển có thể nói là ít có trờ ngại. Tiêu Bố Y tru sát Chu Sán, hàng phục Trầm Liễu Sanh cũng không có mất nhiều khúc chiết.

Lấy Giang Hạ là thuận thế mà làm. giết Thao Sư Khất dùng chính là phục binh, đánh với Lâm Sĩ Hoằng vốn cảm thấy sẽ là một trận cứng đối cứng, nhưng Đạo Tín đột nhiên xuất hiện giúp Tiêu Bố Y lấy Dự Chương, cho nên cũng không có phí nhiều khúc chiết.

Kinh Tưong, Ba Thục hai nơi xem như là chỗ an bình ít có của Đại Tùy, Tùy thần lúc này có mấy loại phản óng, hoặc là thuần phục Tùy thất, hoặc là tùy thời chờ đợi đầu nhập vào minh chủ, Tiêu Bố Y lấy thân phận tướng quân Đại Tùy mời gọi, làm cho Tùy thằn ít có người phản kháng. Sau khi lấy Dự Chương, thuận lấy Cừu Giang cũng là chuyện trong dự liệu. Tất cả mọi chuyện đều tính là thuận lợi, nhưng tới hiện tại, rốt cuộc đã đụng phải khúc xương cứng!

Trong Khi Tiêu Bố Y ở tại Đông Đô phát triển, đám người Từ Thế Tích. Đậu Dật tại Kinh Tương cũng ra sức mờ rộng. Lộ tuyến của bọn họ thật ra cũng không tính là phức tạp, trừ Tương Dương, Nghĩa Dương, An Lục thành thế tam giác, sừng sững tại phía bắc Truờng Giang, tới sát Hán Thùy, các quận huyện mưu đồ còn lại là chù yếu ờ tại phá nam Trường Giang.

Thế lực bọn họ [khuếch trương tây tới Di Lăng, đã gần đến Ba Thục, đông tiệp cận Hán Thủy, lấy Tương Dương làm căn cơ, nam thi cũng không nóng nảy mờ rộng, đơn giản là nơi này đa phần là nơi man di, dân cư rắt thưa thớt, cũng không phải là chỗ chiến lược trọng điểm. Trọng điểm chiến lược cùa đám người Tiêu Bố Y tạm thòi đặt ờ chỗ tiến về phía đông. Bọn họ thuận Trường Giang xuống, dựa vào chiếm trước mà chiếm cứ các yếu điểm chiến lược, thuận lấy Giang Lăng, Ba Lăng, Giang Hạ các noi. một đường đông tiến, thế như chẻ tra Đợi sau khi phá được Dự Chương thuận lấy Cừu Giang, có thể nói là các nơi ờ Kinh Tương đã nắm giữ hết trong tay, thế lực khuếch trương cường thịnh nhát thòi!

Bọn họ tránh không chiến với Ngõa Cương, cũng không lấy vùng Giang Hoài, chi là nghĩ muốn tiếp tục thuận Trường Giang xuống lấy các quận ven đưong, nếu như có thể đánh thẳng tới lân cận Dương Châu, là đã có được quá nửa giang sơn. Đám người Từ Thế Tích, Đỗ Như Hối chuyên chú cùng cố hậu phương, nhưng lại phái Bùi Hành Quảng thừ dò xét tiệp tục đông tiến. Nhưng trong quá trình đông tiến rốt cúộc đã gặp lực cản.

Lực cản đến từ ba hướng, một phương đương nhiên chính là Hoài Nam binh cùa Đỗ Phục Uy tây tiến, một đội nhân mã khác lại đến từ Lâm Sĩ Hoằng kềm chế. còn lại là cánh quân cùa Trương Thiện An mói quật khời.

Lâm Sĩ HoằngpM sức khổ cực đáiđi bại thủy quân Lưu Từ Dực. nhung lại không ngờ lại là làm hộ cho người khác, để cho. Tiêu Bố Y lấy Dự Chương Giang Hạ, hiển nhiên trong lòng thống hận. Hắn vòng qua hồ Bà Dương lùi thù ờ quận Bà Dương, dựa vào quen thuộc đối với địa th4 bằng vào thủy quận hồ Bà Dương đối kháng cùng đại quân Tiêu Bố Y. Lâm Sĩ Hoằng muốn đáũh bại đại quân Tiêu Bố Y là không thề, nhưng đám người Bùi Hành Quảng muốn tiêu diệt hắn cũng khó khăn. Trương Thiện An lại phát tích từ quận T ân An, hiệu lệnh mấy vạn đạo phi chiếm cử quận Tân An, cùng Lâm Sĩ Hoẳng hô ứng lẫn nhau, cũng không có địa bàn ồn định, thuộc về tán phi, thấy thế không ồn là trốn.

Hai lộ binh mã này giống như con bọ chét vậy, muốn bắt cũng là cố sức, nhưng khi không lưu ý sẽ cắn ngưoi vài miếng làm cho ngươi khó chịu.

Bất quá hai lộ này dù sao cũng không quan hệ tới đại cuộc, khúc xương cứng chính thóc là Đỗ Phục Uy ờ Hoài Nam

Đỗ Phục Uy sau khi được La Sĩ Tín, trước phá Cao Bưu, sau hạ Lịch Dương, đang thèm thuồng nhìn Giang Đô, nhưng có Hữu ngự vệ tướng quàn Trần Lăng không dám xuất chiến, đối với Giang Đô hình thành thế bao vây. Tinh binh mà Dương Quảng mang theo cũng như là tinh binh Đông Đô, co cụm tại vùng Giang Đô không dám đi ra, hôm nay an nguy bản thân còn lo chưa xong, lại càng không muốn nói tới giải vây cho Đông Đô. Đỗ Phục Uy từ đó lại càng có thể yên tâm đánh chiếm khu vực Giang Hoài, thế lực to lớn. Từ Thế Tích tại Tương Dương chỉ huy. khi bắt đẳu đông tiến. Đỗ PhiỊC Uy đuơng nhiên cũng không chịu buông tha cơ hội cực tốt này. đã thoải mái cho lấm chiếm về phía tây.

Hôm nay Tiêu Bố Y, Lý Mật. Từ Thế Tích. Đỗ PhỊic Uy đã chiếm giữ bốn khu vực ờ giữa Trung Nguyên mà triển khai chém giết thảm thiết, ván cờ có bốn góc là Quan Lũng, Hà Bắc, Ba Thục cùng Đông Nam. Ba phương thế lực của bọnầọ từ phạm vi tranh đấu cho thấy, là gần với bốn góc này.

Tiêu Bố Y, Lý Mật là đang ở lân cận Hoàng Hà mà đấu nhau, Từ Thế Tích, Đỗ Phục Uy lại dọc theo hai bờ sông Trường Giang mà chém giết.

Trừ Tiêu Bố Y cùng Từ Thế Tích liên tuyến với nhau ra, các thế lực còn lại đều có sự xung đột.

Tiêu Bố Y hiện tại xem như tay giữ nừa biên, sau đó dựa theo Tương Dương mà tiến công vào khu vực giữa, tiến công lùi thù đều thoải mái có thừa, mặc dù trước đây đi Đỏng Đô xem như là ngoải dự định, nhưng bản thân cùng Từ Thế.Tích;truớc chiếm góc, sau thù biên, chù trương dựa vào góc biên mà chiếm cứ khu vực gịừa cũng không có gì mâu thuẫn. Bạn đang đọc chuyện tại TruyệnFULL.vn

Lý Mật bị Tiêu Bố Y ngăn chận đường tây tiến, tiền lúi chỉ còn một lối, Đỗ Phục Uy cũng tao ngộ phiền toái tuơng tự như vậy.

Đỗ Phục Uy vốn là người Sơn Đông, nhưng một đuờng nam hạ, coi như là chuyền chiến ngàn dặm, trong lúc thật vất vả mới vựng chân tại Giang Hoài được, thi lại bị Lý Tử Thông tặng cho một bổng vào đầu. Hắn Đông Sơn tái khởi, được La Sĩ Tín giúp đỡ, gần đây bộc lộ tài năng, nhưng yếu điểm cũng theo đó mà ỉíiện ra. Hắn tại vùng Lịch Dương, tuy trấn thù yếu đạo Trường Giang, nhưng chỉ bằng vào chồ này thì hiển nhiên còn xa mới đù tiền vốn để tranh đoạt thiên hạ. Nhưng hắn tây bắc có thế lực của Lý Mật, đông nam có Lý Từ Thông thù gia luôn nhìn chằm chằm, han nữa phía đông bắc Giang Đô Tùy quân cũng không thể bỗ qua, nếu muốn phát triển, chi có thể ngược dòng mà lên, nhưng lúc này lại đụng phải đại quân của Tiêu Bố Y.

Bùi Hành Quảng tiến binh cực nhanh, sau khi rời Cừu Giang, nhanh chóng sát nhập quận Tuyên Thành, tiến vào bức Thước Đầu trấn.

Quận Tuyên Thành đất rộng người thưa, cũng không phải là thành lớn, chỗ trọng yếu chính là Thước Đầu trấn. Thước Đầu trấn là gọi tên theo núi, bời vì có một ngọn núi cao hướng ra sông, trông giống như đầu chim, cho nên mới gọi là Thước Đầu sơn. Bời vậy địa thế hiêm yếu, cho nên tiền TI hân mới dựa vào núi mà lập trấn, bào vệ tránh sự tấn công, nên mới thành Thước Đầu trấn. Nếu công phá nơi đây, Lịch Dương, Đan Dương chỉ còn cách một con sông.

Chỉ là Bùi Hành Quảng từ Cừu Giang xuất binh, một bên là sông lớn mịt mờ, một bên là dưới sự công kích của hai quân Bà Dương, Tân An. Lâm Sĩ Hoằng. Truơng Thiện An hiển nhiên sẵn sàng tấn công, phong tòa nhuệ khí cua TiêuBố Y.

Từ Thế Tích tọa trấn Tưong Dương, nhưng lại chỉ huy ngàn dặm, cho Tôn Siêu thù Ngô Thành, lại cho Đồng Cảnh Trân dẫn A Tú đánh nghi binh Lâm Sĩ Hoằng. rồi cho Lôi Thế Mãnh cùng Chu Mộ Nho hai người đi chận đường lui cùa Trương Thiện An.

Lâm Sĩ Hoằug thấy có người tấn công, trừ cố thù thành Bà Dương ra, đại bộ phận binh lực còn lại đều rút lui đến trong hồ Bà Dương. Binh sĩ thù hạ cùa hắn thiện thủy chiến, huống chi hồ Bà Dương sóng xanh vạn đạo. trốn ở trong hồ muốn bắt cũng tương đối khó khăn. Truơng Thiện An lại càng giảo hoạt, nhìn thấy Lôi Thế Mãnh dẫn binh tấn công, đã sớm thay đổi mục tiêu mà rút lui.

Sau khi thanh tiừ uy hiệp từ cánh, Bùi Hành Quảng lúc này mới có thể toàn lực đi lấy Thước Đầu trấn.

Chi là Đỗ Phục Uy dù sao cũng không phải là hạng người vô năng, thù hạ cùa hắn văn có Phụ Công, võ có La Sĩ Tín, sau khi công hàm Lịch Dương, đã sớm phái người đi tới Thước Đầu trấn trước. Khi phát hiện đại quân của Tiêu Bố Y có xu hướng tiến công Thước Đầu trấn, đã vội vàng điều trọng binh trấn thù.

La Sĩ Tín đêm tối dẫn binh đến đây, tại Thước Đầu trấn tựa vào núi mà hạ trại. lưng dựa Truờng Giang, bằng vào địa thế cùng Bùi Hành Quảng đối kháng. Đại quân Bùi Hành Quảng khi chạy tới, thi Thưóc Đầu trấn đã có trọng binh trển tliù, cực kỳ khó hạ.

Từ Thế Tích, Tiêu Bố Y sau khi thương- nghị, đã cho Bùi Hành Quảng truớc không cường công, làm ra yếu thế lùi mà thủ. Dù sao La Sĩ TÚI mười bốn tuổi[iửập ngũ, đi theo Trương Tu đã nhiều năm, nếu nói về hành quân chiến tranh, cũng không kém Tần Thúc Bảo chút nào, cũng không phải là hạng giặc cỏ tầm thường. Nếu cường công không được, làm cho sĩ Khí tồn thương thi lại càng khó công.

Bùi Hành Quàng nghe theó hài người phàn phó, cùng La Sĩ Tín tại Thước Đầu trấn giao chiến ba lần, Bùi Hành Quảng cả ba trận đều giả vờ bại, một hơi lui chín mươi dặm, đóng quân tại Lăng Dương sơn, lại mai phục binh tại một ku núi phía tây nam cách đó không xa, chì chà La Sĩ Tín đến công.

Hai quân đối lũy, thời gian chiến tranh thoạt nhìn hết sức căng thẳng, nhưng lại đều hết sức cần thận.

Bình luận