Giang Sơn Mỹ Sắc

Chương 329: Trung hiếu


Tiêu Bố Y khi cứu hán tử Tây Vực, thầm nghĩ đây là nhân tài, làm là để muốn mượn sức, nếu như thất bại thì thật sự tiếc nuối, nhưng hắn lại thật không ngờ hán tử nọ lại gọi là Sử Đại Nại. Sử Đại Nại ở trong ấn tượng của hắn cũng là một trang hán tử, bất quá khi thất lạc trong khoảng không lịch sử, nhưng gì hắn biết cũng khác với lịch sử, Sử Đại Nại nhìn thấy Tiêu Bố Y thần sắc hoảng hốt, có chút bất an nói: "Tiêu tướng quân".

Hoảng hốt chỉ chốc lát, Tiêu Bố Y đã phục hồi tinh thần lại, "Sử Đại Nại. Tên rất hay. Đến đây ngồi".

Hắn kéo tay Sử Đại Nại ngồi xuống, cho hạ nhân đưa trà thơm lên, mỉm cười nói: "Sử huynh…"

Sử Đại Nại có chút co rút, "Tướng quân gọi ta là Đại Nại là được rồi".

Hắn hiển nhiên là bị người ta khinh thị đã quen, tới lúc được Tiêu Bố Y tôn trọng cũng có chút không quá quen, Tiêu Bố Y cũng có chút kỳ quái Sử Đại Nại vì sao lại nghèo túng như thế, hơn nữa thoạt nhìn tuy võ công không kém, nhưng tính cách có chút nội liễm, thậm chí có thể nói là có chút nhu nhược.

Trầm ngâm một chút, Tiêu Bố Y hỏi, "Không biết chuyện Đại Nại bán nghệ tìm cha là sao?"

Sử Đại Nại là một hán tử to cao, nhưng vành mắt đã có chút đỏ lên, "Thật không dám đấu diếm… đây là gia mẫu phân phó… gia mẫu là nhân sĩ Tây Vực, nhưng cha ta lại là người Trung Nguyên".

Tiêu Bố Y nhớ kỹ bức họa của hắn, nhẹ giọng hỏi: "Không biết lệnh tôn như thế nào cho ta xem".

Sử Đại Nại nghe thấy hắn nhắc nhở, vội vàng đem bức họa lấy ra, hắn đối với bức họa này cực kỳ coi trọng, một phen sóng gió nhưng vẫn cất kỹở trên người.

Tiêu Bố Y mở bức họa ra xem, chỉ thấy trên bức họa vẽ một người trung niên, khí độ ung dung, nhưng tướng mạo tầm thường, trong trí nhớ cũng không có người này, chậm rãi lắc đầu, nhìn thấy bức họa này cũng đã cũ nát, hiển nhiên là qua nhiều năm tháng. Bất quá người vẽ bức tranh này tuy ra không nhiều nét bút, nhưng lại trông rất sống động, thiết câu ngân họa, như muốn phá bức tranh mà ra, Tiêu Bố Y tuy không biết hội họa, nhưng cũng biết người vẽ bức tranh này bút lực quả thực bất phàm.

Sử Đại Nại thấy hắn lắc đầu, tuy thất vọng nhưng cũng là trong ý liệu, nhận lại bức họa một lúc lâu không nói gì.

"Không biết ta có thể biết ngọn nguồn hay không?" Tiêu Bố Y trầm ngâm nói: "Nếu như biết tiền nhân hậu quả mà nói, ta có muốn tìm hắn cũng thuận tiện hơn một ít".

Nghe Tiêu Bố Y chủ động đề cập tới hỗ trợ. Sử Đại Nại thật ra cũng mừng rỡ. Hắn mặc dù không thông sự vụở Trung Nguyên, nhưng đến Đông Đô đã lâu, cũng biết đại danh của Tiêu Bố Y, nội tâm vẫn mong chờ Tiêu Bố Y hỗ trợ, nhưng tính cách lại không dám khẩn cầu, nhìn thấy Tiêu Bố Y nhiệt tình, vội vàng đem nguyên do nói ra.

"Gia mẫu là người Thiết Hãn Tây Vực, tại Thiết Hãn quốc cũng xem như… không kém" Hắn hàm hàm hồ hồ, Tiêu Bố Y cảm thấy đây là bí mật riêng tư, cũng không hỏi tới, nhưng thầm nghĩ Sử Đại Nại trông như vậy, mẫu thân hắn chẳng lẽ cũng rất dể coi? Người Trung Nguyên kia quen biết với mẫu thân Sử Đại Nại chỉ là nhất thời cao hứng hay là có ẩn tình khác, cái này đều đáng cân nhắc, bất quá hắn chỉ nghi hoặc, cũng sẽ không hỏi ra miệng. Sử Đại Nại lại tiếp tục nói: "Khi Văn đế Đại Tùy tại vị, thật ra cũng có rất nhiều người đi tới Tây Vực buôn bán, gia mẫu cùng gia phụ chính là quen nhau vào khi đó…"

"Gia phụ mặc dù tướng mạo tầm thường, nhưng học vấn rất phong phú, lời ăn tiếng nói bất phàm, rất nhanh làm cho gia mẫu ái mộ" Sử Đại Nại buồn bã nói: "Sau đó hai người đã ở cùng với nhau".

Sử Đại Nại nói chuyện cũng không lưu loát, đối với câu chữcủa Trung Nguyên rất nhiều chỗ nói cũng không chính xác, một phen nói ra cũng giật cục nhiều lần, nhưng khi nói đến chuyện của cha mẹ, thì mắt lại đỏ ngầu. Tiêu Bố Y âm thầm lấy làm kỳ, nhưng vẫn lẳng lặng mà nghe.

"Chỉ là gia phụở cùng gia mẫu được mấy tháng, lại đột nhiên biến mất không thấy" Sử Đại Nại thấp giọng nói: "Sau đó đã sinh ra ta, thoáng qua đã hai mươi năm…" Tiêu Bố Y cảm thấy được sự thê lương, thở dài nói: "Không biết lệnh tôn có thể có gì ngoài ý muốn không?"

Sử Đại Nại lắc đầu nói: "Gia phụ sau khi rời đi, thật ra ta rất… hận… nhưng gia mẫu không cho, gia mẫu vẫn nhớ thương tới hắn, sau khi nuôi lớn ta thành người, thì lại bởi vì thương nhớ thành tật, buông tay mà rời khỏi nhân thế".

Tiêu Bố Y một hồi lâu mới nói: "Ngươi tới đây tìm cha, chẳng lẽ cũng là chủ ý của lệnh đường?"

Sử Đại Nại chậm rãi gật đầu, "Gia mẫu trước khi chết vẫn thương nhớ tới gia phụ. Người nói cha ta hiện tại hẳn là ở tại Đông Đô, lúc nầy đây mới cho ta đến Đông Đô tìm cha. Người chỉ hy vọng gia phụ có thể trở về đến trước mộ gặp mặt người một lần, ta gặp những người đó… không dám hoàn thủ, chỉ sợ sẽ đem ta trục xuất khỏi Đông Đô, như vậy ta sẽ không thể hoàn thành di nguyện của mẫu thân".

Nói tới đây Sử Đại Nại gục đầu xuống, đã rơi lệ, Tiêu Bố Y nghe cũng hiểu được trong lòng có chút chua xót, hiện tại hắn nhiều ít cũng đã rõ ràng tiền nhân hậu quả. Phụ thân Sử Đại Nại xem như là loại người bội tình bạc nghĩa, hai mươi năm trước sau khi cùng mẫu thân của Sử Đại Nại xuân phong nhất độ thì không còn thấy bóng dáng. Mẫu thân Sử Đại Nại lại không quên được người này, chỉ muốn gặp lại hắn một lần, cho dù trước khi chết cũng không quên, Sử Đại Nại vì tuân lời mẹ, lúc này mới đến Đông Đô tìm cha. Bất quá nhìn tính cách của hắn hơi khờ dại, thật rất khó tưởng tượng có thể luyện được võ công cao minh như thế.

"Không biết lệnh tôn cao tính đại danh là gì?" Tiêu Bố Y hỏi.

"Hắn gọi là Phù Bình Cư" Sử Đại Nại nghiêm túc trả lời: "Thật ra mẫu thân ta đối với gia phụ cũng không tính là hiểu nhiều, chỉ bằng chút trí nhớ mà suy đoán hắnở tại Đông Đô…" Nhìn Tiêu Bố Y trợn mắt há hốc mồm, Sử Đại Nại mặt có chút toát mồ hôi nói: "Bức họa này, đây là bức họa mà cha ta… lưu lại cho gia mẫu… gia mẫu nói… hắn tự tay vẽ bức họa này".

"Ồ?" Tiêu Bố Y nghe được Sử Đại Nại nói hàm hồ, không có rõ ràng, có chút giấu diếm, nói vậy trong đó quá nửa cũng có chút ẩn tình, thầm nghĩ người này có thể mê nữ tử Tây Vực, hơn nữa vẽ tranh cũng tốt, ứng nên là một tài tử. Đại Tùy thật ra tài tử không ít, bất quá bị Dương Quảng chém cũng không ít, cha hắn cũng không biết có trong số đó hay không.

"Ngươi có phương pháp gì để tìm lệnh tôn?"

Sử Đại Nại lắc đầu, rồi lại gật đầu, "Gia mẫu cho ta đến Đông Đô, nói chỉ cần đưa ra bức họa này, cha ta nếu còn ở đây, tất nhiên sẽ tới tìm ta, ta đi tới Đông Đô cũng đã khá lâu, tiền sử dụng cũng đã sớm dùng hết, nhưng Đông Đô có gần trăm vạn người, ta không thể đi tìm đi hỏi hết được, cho nên nghĩ ra biện pháp tới Thông Viễn thị bán nghệ. Nghĩ người ở đây rất nhiều, cha ta nếu…" Hắn nói có vẻ rất tin tưởng, Tiêu Bố Y lại có chút hoài nghi, thầm nghĩ người này có thể từ biệt hai mươi năm không gặp mẹ con Sử Đại Nại, chẳng phải tâm địa cực kỳ cứng rắn sao, chính là đã sớm quên đoạn nhân duyên này. Phù Bình Cư… Phù Bình Cư? Tiêu Bố Y yên lặng đọc cái tên này mấy lần, âm thầm cau mày thầm nghĩ ba chữ này chỉ là lục bình tụ? Chẳng lẽ cha của Sử Đại Nại đã báo một cái tên giả? Nghĩ tới đây, Tiêu Bố Y chỉ có thể vì nỗi khổ của Sử Đại Nại mà an ủi: "Đã như vậy, chỉ cần lệnh tôn còn ở đây, ta nghĩ nhất định có thể tìm được".

Sử Đại Nại tràn đầy cảm kích, càng biết Tiêu Bố Y ở tại Đông Đô thế lực to lớn, có hắn trợ giúp, muốn tìm người đương nhiên so với hắn đi loạn cả lên thì tốt hơn nhiều.

Tiêu Bố Y làm việc luôn sạch sẽ gọn gàng, trước gọi lão Tam đến, phân phó hắn đi tìm mấy họa sĩ, trước đem bức tranh trên tay Sử Đại Nại sao thành nhiều bức, sau đó phân phó Lô lão Tam chia nhau đi hỏi. Sử Đại Nại nhìn thấy Tiêu Bố Y tận lực cho người giúp đỡ, cảm kích nói: "Tiêu tướng quân… cảm ơn người…"

Tiêu Bố Y mỉm cười nói: "Nhấc tay mà thôi, cần gì khách khí. Ngươi là một hiếu tử, nói vậy lệnh đường ở dưới cửu tuyền biết hiếu đạo của ngươi như vậy cũng sẽ mỉm cười. Đại Nại, không nên gấp gáp, chỉ cần có niềm tin, chúng ta nhất định có thể tìm được!"

***

Trong khi Tiêu Bố Y ở tại Đông Đô trợ giúp hiếu tử Sử Đại Nại. Thì ở sâu trong quần sơn Ngõa Cương cũng có một hiếu tử lại đang thống khổ không chịu nổi.

Tần Thúc Bảo hơn nửa năm qua, biến hóa rất lớn. Trên mặt vẻ bệnh tật càng đậm, hốc mắt hõm sâu, gương mặt thoạt nhìn chỉ còn dính một lớp da. Hắn hơn nửa năm này gầy đến làm cho người ta sợ hãi.

Yên lặng mà cầm chén thuốc, cũng không phải cho chính mình uống, Tần Thúc Bảo cẩn thận bưng đến trước một gian nhà cỏ, đẩy cửa đi vào. Trên giường có một lão phụ, tóc bạc như sương, dung nhan cũng tiều tụy, nhìn thấy Tần Thúc Bảo đẩy cửa tiến vào, trên mặt xuất hiện nụ cười. Nụ cười làm cho trên mặt lão phụ tăng thêm chút ấm áp vui vẻ. Vô luận như thế nào, một người chỉ cần đang cười, là còn có hi vọng.

Tần Thúc Bảo bưng chén thuốc đến, quỳ gối trước giường mẫu thân, nhẹ giọng nói: "Mẹ, tới giờ uống thuốc rồi".

Tần mẫu nụ cười chậm rãi thu lại, than nhẹ một tiếng, "Bảo nhi, mẹ đã làm liên luỵ tới con".

Tần Thúc Bảo vội vàng lắc đầu nói: "Mẹ, xem mẹ nói kìa, giữa mẹ với con sao lại nói là liên lụy con mình? Hài nhi bất hiếu, không thể tìm thần y đến trị bệnh cho mẹ…"

"Ài, nhân mạng trời định, điều này sao trách con được?" Tần mẫu giãy dụa muốn gượng dậy, nhưng vô lực ngồi dậy. Tần Thúc Bảo đỡ mẫu thân lên, nhẹ giọng nói: "Mẹ, mẹ hiện tại hẳn là phải nghỉ ngơi nhiều…"

"Mặt trời đã lên, mẹ muốn nhìn thấy mặt trời" Tần mẫu khẽ thở dài.

Tần Thúc Bảo không chút do dự xoay người ngồi xổm xuống, "Mẹ, con cõng mẹ đi ra ngoài". Hắn cõng mẫu thân ra khỏi nhà cỏ, ở phía ngoài đã có một tảng đá lớn, trên phỉ đầy cỏ khô, nói vậy Tần mẫu cũng thường xuyên ra đây, nên đã chuẩn bị thỏa đáng.

Tần mẫu ngồi xuống, phơi ánh nắng mặt trời, đột nhiên hỏi: "Thúc Bảo. Trong khoảng thời gian này, con có bái tế Trương tướng quân không?"

Tần Thúc Bảo gương mặt co quắp, vì đứng ở phía sau mẫu thân, cho nên bà nhìn không thấy sắc mặt.

"Mẹ, con đã đi bái tế".

"Ài…" Tần mẫu thở dài một tiếng, "Trương tướng quân đối với con vốn vẫn không tệ, lại đối với con có ơn tri ngộ. Thật không ngờ lại bị bệnh chết, thật sự là tiếc nuối".

Tần Thúc Bảo im lặng, ánh mặt trời theo xuống, kéo ra một cái bóng thật dài, tràn đầy cô tịch.

"Mẹ thật ra cũng sống không được vài ngày nữa" Tần mẫu lại nói.

Tần Thúc Bảo ở phía sau mẫu thân quỳ xuống, nước mắt chảy xuôi, "Mẹ… mẹ nhất định có thể sống lâu trăm tuổi".

Tần mẫu cười rộ lên, đưa tay vuốt ve đỉnh đầu Tần Thúc Bảo, "Đứa nhỏ ngốc, con người ai mà không chết? Sống lâu trăm tuy cũng muốn, nhưng hiển nhiên không có khả năng, mẹ trước khi chết không có gì tiếc nuối, nhưng không yên lòng nhất cũng là con. Bảo nhi, Bảo nhi, con gần đây gầy đi rất nhiều, có phải có tâm sự hay không? Mẹ biết con đối với Trương tướng quân cảm tình vô cùng tốt, nhưng người… đã bệnh mà mất, người nào cũng đỡ không được, nếu như mẹ ra đi, cũng không hy vọng con khóc, là nam nhi thì phải kiên cường đối mặt, như vậy mẹ cho dù xuống dưới cửu tuyền… cũng vui mừng".

Tần Thúc Bảo cúi đầu rơi lệ, không dám làm cho mẫu thân chứng kiến bản thân thống khổ bất an.

"Thúc Bảo. Trương tướng quân mặc dù chết, nhưng võ công của con, cũng không thể lãng phí ở bên cạnh mẹ, mẹ biết con hiếu thuận, nhưng bởi vì mẹ mà chậm trễ tiền đồ của con, nọ vậy mẹ có chết cũng không yên tâm".

Tần Thúc Bảo trong lòng dâng lên sự bất an, thất thanh nói: "Mẹ, mẹ không nên nói những lời không may như vậy, mẹ nhất định có thể khỏe lên mà".

Tần mẫu cười cười, than nhẹ một tiếng, "Đứa nhỏ ngốc…"

Ánh mặt trời ấm áp, gió núi thổi nhẹ, hai người một ngồi một quỳ, không biết qua bao lâu.

Đột nhiên Tần Thúc Bảo tâm sinh cảnh giác, hướng xuống dưới chân núi nhìn tới, nơi đó có một người đang chậm rãi đi tới, bước đi nhẹ nhàng, đúng là Ngụy công Lý Mật. Tần Thúc Bảo khẽ nắm chặt nắm tay, lão phụ nhân lại cười nói: "Bảo nhi, Lý huynh đệ tới" Tần Thúc Bảo ứng tiếng, nhưng trong mắt lại hiện lên vẻ thống khổ. Lý Mật cước bộ nhẹ nhanh, rất nhanh đã tới trước hai người, vái dài nói: "Bá mẫu mạnh khỏe".

Tần mẫu cười cười, nhẹ giọng nói: "Lý huynh đệ, người lại tới thăm ta, ta bị bệnh đã lâu, nhờ có người, nếu không ta khó gặp lại được Thúc Bảo một lần".

"Chỉ là nhấc tay mà thôi" Lý Mật tươi cười sáng lạn dưới ánh mặt trời.

"Ta vẫn ổn, bất quá hơi mệt, muốn nghỉ ngơi" Tần mẫu nhẹ giọng nói: "Thúc Bảo, đỡ mẹ vào trong phòng đi".

Tần Thúc Bảo ứng tiếng, dìu mẫu thân trở về phòng nghỉ ngơi, Tần mẫu nhẹ nhàng nằm xuống, "Thúc Bảo, mẹ muốn ngủ một lúc, con đi ra ngoài tiếp Lý huynh đệ đi".

Tần Thúc Bảo ứng tiếng, thụt lùi ra khỏi nhà cỏ, quay đầu nhìn về phía Lý Mật, ánh mắt lạnh như băng.

Lý Mật lại nhìn về phía gian nhà cỏ, nhẹ giọng nói: "Thúc Bảo, ta muốn cùng ngươi đi một chút".

Tần Thúc Bảo gật đầu, bước nhanh đi trước nhất, đi vòng qua sườn núi, biết mẫu thân đã không thể nghe được, lúc này mới ngừng bước, nghiêm nghị nói: "Lý Mật, ngươi tới làm cái gì?"

"Đến thăm bá mẫu" Lý Mật chậm rãi nói.

Tần Thúc Bảo bỗng nhiên vọt tới, một quyền xuất ra, nặng nề đánh thẳng vào trên mặt Lý Mật. Lý Mật vốn võ công rất cao, thời khắc này lại không tránh né, bị một quyền của Tần Thúc Bảo đánh vào trên mặt, lảo đảo lui về phía sau vài bước, khóe miệng đã tràn ra máu tươi, Tần Thúc Bảo cũng không nghĩ tới một quyền là có thể trúng, có chút ngạc nhiên, "Ngươi tại sao không né?"

"Nếu như ngươi đánh ta hai quyền có thể giải được oán khí mà nói. Ta cho ngươi đánh hai quyền thì có là gì?"

Tần Thúc Bảo giọng căm hận nói: "Lý Mật, ta hiện tại chỉ muốn giết ngươi".

Lý Mật than nhẹ một tiếng, lắc đầu nói: "Thúc Bảo, ngươi thật sự làm cho ta rất thất vọng!"

Tần Thúc Bảo cười lạnh nói: "Làm cho ngươi rất thất vọng, ta hẳn là nên cao hứng mới đúng. Ta tại sao phải cho ngươi kỳ vọng? Ngươi trước lừa mẫu thân ta, sau đó lại gạt ta, cho tới bây giờ làm hại ta sống không bằng chết, ngươi còn nói là thất vọng, ngươi kỳ vọng ta có thể làm cái gì?"

Lý Mật đưa tay lau đi máu tươi ở khóe miệng, thản nhiên nói: "Ta rất sớm đã biết bá mẫu, bà đối với ta tin tưởng có thừa cũng là phúc khí của ta. Ngươi cả năm chinh chiến không thể quay về nhà. Ta mời bà đến Ngõa Cương dưỡng bệnh, vốn là có ý tốt…"

"Đúng, là ý tốt" Tần Thúc Bảo lên tiếng bi thiết nói: "Ta muốn nói ngươi chủ mưu đã lâu mới đúng! Ngươi lấy tính mạng mẫu thân mà uy hiếp ta phản lại Trương tướng quân. Nói Trương tướng quân thấy thủ hạ phản loạn tâm tro ý lạnh, nhất định sẽ tỉnh ra. Nhưng Trương tướng quân lại tự vận bỏ mình, ngươi quá nửa nghĩ không ra sao?" Nhìn thấy Lý Mật trầm mặc, Tần Thúc Bảo lại lên tiếng điên cuồng cười rộ lên, "Ta nói sai rồi, ngươi không phải nghĩ không ra, ngươi đã sớm nghĩ đến. Ngươi ra chiêu này chính là vì bức tử Trương tướng quân. Ngươi làm cho ta làm kẻ bất trung bất hiếu, bất nhân bất nghĩa. Đến bây giờ, Tần Thúc Bảo bị vạn người thóa mạ, ngươi đã hài lòng chưa!"

Thanh âm của hắn thê lương giống như sói tru, Lý Mật đứng ở đối diện lắc đầu nói: "Thúc Bảo, ngươi nghĩ đặc biệt sai rồi, Trương Tu đã cho dù thần dũng vô địch, hoặc là thườn dân như con. Nhưng ở trong mắt ta bất quá chỉ là một thân cây mục nát của Đại Tùy mà thôi, là đao phủ trên tay dính đầy máu tươi của nghĩa quân, hoa nở hoa rơi, xuân đi thu đến, vốn là quy luật của thế gian, mục nát nhất định diệt vong. Trương Tu đã cũng không ngoại lệ! Ngày khác ta nếu là vua, Thúc Bảo ngươi nếu thích, sẽ phong ngươi làm tướng quân, cong lao anh dũng tru sát Trương Tu đã cũng có thể viết lên trên người của ngươi. Trong loạn thế không có trung nghĩa, ngươi bỏ tối đầu sáng, tại sao lại bất trung? Ngươi trừng gian trừ ác, tại sao lại bất nhân? Ngươi vì mẹ mà hy sinh, tại sao lại bất hiếu…"

"Ta đầu nhập vào Lý Mật ngươi, làm một loạn thần tặc tử, đương nhiên là đại nhân đại nghĩa?" Tần Thúc Bảo giọng căm hận nói.

Lý Mật lạnh nhạt nói: "Trong ba tướng thủ hạ của Trương Tu Đà, thật ra làm cho ta xem trọng nhất chính là Thúc Bảo ngươi, nhưng suy nghĩ làm cho ta thất vọng nhất cũng là Thúc Bảo ngươi! Ngươi có lẽ là đại tài, chỉ là quá mức cổ hủ, không biết thay đổi. Như thế nào là loạn thần tặc tử? Thiết câu giả tru, thiết quốc giả hầu, ngày khác Lý Mật ta nếu được thiên hạ, ngươi là khai quốc công thần, phản đối chúng ta mới là loạn thần tặc tử! Trương Tu đã càng lại là đao phủ hai tay đầy tội ác, người đời sau thóa mạ! Thúc Bảo, tỉnh ra đi, Trương Tu đã cho dù không chết, tới hôm nay thì có thể thế nào? Hắn cũng không có đường ra, ngươi đi theo hắn thì có thể thế nào? Trương Tu đã đến chết, cũng không phải là chết vào tay Lý Mật, mà là chết vào đại thế mà thôi! Xu thế của đại thế, kẻ không thức thời vụ sao có thể ngăn cản?"

Tần Thúc Bảo nắm chặt nắm tay, lại liên tục lui về phía sau, lắc đầu nói: "Lý Mật, cho dù ngươi miệng nở hoa sen, ta cũng không thể lại rời khỏi mẫu thân, ta bất trung bất hiếu, bất nhân bất nghĩa, tất cả đều sai, Tần Thúc Bảo ta tự mình gánh là được rồi, ta không cần!"

Lý Mật cau mày, "Tần Thúc Bảo, ngươi thật sự không có thuốc chữa, nếu như ngươi cho rằng giết Trương Tu đã là sai, vậy không bằng tính là Lý Mật ta giết là được rồi, hôm nay tất cả những chuyện ác đều là ta làm thì như thế nào? Một bút vung lên, có thể bịt miệng người trong thiên hạ, được làm vua thua làm giặc, người thắng mới là anh hùng hào kiệt! Thế nhân xem nhẹ ta, lăng nhục ta, Lý Mật vẫn là Lý Mật. Nhưng Tần Thúc Bảo lại không phải là Tần Thúc Bảo, ngươi quá để ý tới cái nhìn của người khác, thật sự làm cho người ta thất vọng. Ngươi nói ngươi không quan tâm? Ngươi nếu không quan tâm thì đã sớm chọn minh chủ khác…"

Tần Thúc Bảo sau khi liên tục thối lui, tức giận nói: "Lý Mật, ngươi có thể bịt miệng người trong thiên hạ, nhưng sao che đậy được lương tâm của người trong thiên hạ. Ngươi sau này chớ có tới tìm ta, ta chết cũng không muốn đầu nhập vào ngươi, ngươi hay bỏ ý nghĩ này đi!"

Lý Mật nhướng mày, chậm rãi lắc đầu, không nói thêm gì nữa, xoay người rời đi. Tần Thúc Bảo lại đặt mông ngồi ở trên mặt đất, tựa hồ đã hao hết khí lực toàn thân.

Không biết ngồi bao lâu, Tần Thúc Bảo đột nhiên nghĩ tới cái gì, vội đứng lên, quay người về phía nhà cỏ mà chạy tới, nhẹ nhàng đẩy cửa phòng ra, nhìn thấy mẫu thân nhìn lại. Tần Thúc Bảo thở phào một hơi, ráng nở nụ cười, "Mẹ, mẹ còn chưa ngủ sao?"

"Bảo nhi, Lý huynh đệ tìm con có chuyện gì?" Tần mẫu hỏi.

Tần Thúc Bảo khóe miệng co quắp nói: "Không có việc gì, chỉ là đến thăm mẫu thân".

Tần mẫu khẽ thở dài: "Thúc Bảo, mẹ thật ra rất nhiều chuyện cũng đều không hiểu…"

Tần Thúc Bảo hoảng sợ quỳ xuống nói: "Mẫu thân sao lại nói lời ấy?" Nguồn tại http://TruyệnFULL.vn

Tần mẫu khóe miệng lộ ra nụ cười, "Thật ra Trương tướng quân làm người cũng không tệ, nhưng Đại Tùy cũng đã không được. Mẹở tại nông thôn, chỉ biết là thế đạo mỗi ngày một loạn, càng nghe được vô số dân chúng chửi mắng hoàng đế, chỉ biết là muốn cải triều hoàn đại. Trương tướng quân nếu đã bệnh chết, chúng ta chỉ có thể nhớ kỹ ân tình của người, cũng không nhất định dẫm vào vũng bùn Tùy thất. Mẫu thân có chút suy nghĩ có thể không đúng, nói ra bất quá để cho con tham khảo…"

Tần Thúc Bảo rơi lệ nói: "Mẫu thân, mẹ cứ nói".

"Trong loạn thế, đúng là lúc nam nhi lập công lập nghiệp. Mẹ biết Lý huynh đệ này có chí lớn, hắn lại nhiều lần đến đây, quá nửa là muốn khuyên con đi theo. Mà mẹ cũng biết, mẹ một ngày không khỏe, con vô luận như thế nào cũng không thể rời đi, khi mẹ bệnh nặng, nếu không có hắn trợ giúp, nói không chừng đã không thể gặp được Bảo nhi… Hắn đối với mẫu thân có ân, mẹ liên lụy Bảo nhi nhiều năm như vậy, nếu muốn hoàn lại ân tình này, cũng là phải dựa vào con".

Tần Thúc Bảo nắm chặt nắm tay, cúi đầu nói: "Mẹ… con biết… nhưng mẹ để con suy nghĩ có được không?"

"Mẹ biết con sẽ rõ ràng, con cứ từ từ mà suy nghĩ, không cần nóng nảy" Tần mẫu mang theo sự vui mừng mà cười, "Bảo nhi, con vĩnh viễn là đứa con tốt của mẫu thân!"

***

Lý Mật chậm rãi xuống núi, nhưng rất cau mày, quay đầu lại nhìn về phía sườn núi, khẽ lắc đầu.

"Tiên sinh, Tần Thúc Bảo vẫn không chịu đi theo sao?" Vương Bá Đương lắc mình đi ra, rất là bất mãn nói.

Lý Mật lắc đầu, than nhẹ nói: "Thúc Bảo quá mức cố chấp".

"Tiên sinh người đợi hắn đã nửa năm, lần này tạm thời rời Huỳnh Dương, vẫn đến đây cố ý vì hắn một lần, nhưng hắn sao lại không thức thời vụ như thế, thật đáng hận" Vương Bá Đương phẫn nộ nói.

Lý Mật khoát khoát tay, "Bá Đương. Có một số việc, cấp bách không được. Đúng rồi, thương thế của ngươi hiện tại thế nào rồi?"

Vương Bá Đương lắc lắc cánh tay nói: "Không có gì đáng ngại, lúc nào cũng có thể xuất chinh. Tiên sinh, chúng ta còn tấn công Đông Đô không? Lần trước quá cấp bách tiến vào, lần này chúng ta trầm ổn mà đánh, không nhất thiết là lấy không được Hồi Lạc Thương".

Lý Mật khẽ thở dài, "Chuyện hiện tại phải tạm hoãn, ta một mực chờ Tần Thúc Bảo, chỉ hy vọng dùng hắn đến kiềm chế Tiêu Bố Y, người này tuy cổ hủ, nhưng nếu luận võ công lĩnh quân, đều hơn xa Trình Giảo Kim, dù sao Trình Giảo Kim xuất thân hương đoàn, Tần Thúc Bảo trước đã làm Hộ nhi, sau được Trương Tu đã thu nhận, xem như là cao thủ dụng binh. Nếu lĩnh quân, đủ có thể cùng Tiêu Bố Y, Từ Thế Tích đánh một trận, nhưng không nghĩ tới đã qua nửa năm…"

"Vậy hiện tại làm sao bây giờ?" Vương Bá Đương nóng lòng hỏi.

"Tần Thúc Bảo này tạm thời cứ từ từ" Lý Mật cau mày nói: "Hôm nay Tiêu Bố Y tọa trấn Đông Đô, binh tinh lương đủ, nếu liều mạng, chỉ sợ chúng ta tổn thất thảm trọng".

"Đúng rồi, tiên sinh, bên Huỳnh Dương có thư cho người" Vương Bá Đương lấy ra phong thư trình lên.

Lý Mật mở ra xem, hai hàng lông mày khẽ nhếch, "Thì ra là Lý Uyên đưa thư đến".

"Lý Uyên nói cái gì?" Vương Bá Đương hưng phấn hỏi.

Lý Mật đọc nhanh qua thư, cười lạnh nói: "Ta thật ra sớm đã có thư cho hắn, khuyên hắn kết minh cùng làm đại nghiệp, hắn hồi âm nói, bản thân tầm thường già nua, bất quá là bởi vì kế thừa thành tựu của tổ tông mới có chức vị như hôm nay, quốc gia gặp nạn thì phải đi ra trợ giúp, nếu không sẽ làm cho hiền nhân quân tử trách cứ! Hắn hiện tại chiêu mộ nghĩa binh, cùng Đột Quyết giao hảo, đều là suy nghĩ vì thiên hạ chúng sinh, chí tại tôn sùng vương thất Tùy triều…"

Vương Bá Đương ác tâm nói: "Lão quỷ này nói thì tràn đầy đại nghĩa, nhưng bất quá chỉ là dối trá. Ta nghe có cảm giác buồn nôn?"

Lý Mật cười lạnh nói: "Người muốn tranh đoạt thiên hạ, người nào mà không phải là hạng giả nhân giả nghĩa. Lý Mật ta có lẽ là chân tiểu nhân, thì bọn chúng mỗi người đều là ngụy quân tử. Nói tới Tiêu Bố Y, lấy nhân nghĩa trị quân, cũng không phải là muốn Tùy quân vì hắn hiệu lệnh, tiến tới chiếm cứ Đông Đô, mưu đồ Trung Nguyên? Nếu nói ra, cùng với ta thì có khác gì".

Vương Bá Đương gật đầu, "Tiên sinh nói cực kỳ đúng".

Lý Mật tiếp tục xem, "Hắn nói minh chủ thiên hạ cũng không ai ngoài ta, hắn đã qua tuổi tri thiên mệnh, cẩu thả sống chút hơi tàn mà thôi, lại hy vọng ta sớm ngày ứng với câu Lý thị đương vi thiên tử. Sau đó lại phong hắn chút quan chức thì hắn đã cảm thấy mỹ mãn lắm rồi".

Vương Bá Đương cau mày nói: "Tiên sinh, lão tiểu tử này nói thì dễ nghe, nhưng lại không có nửa phần thành ý".

Lý Mật gật đầu nói: "Bá Đương nói một điểm cũng không sai, Lý Uyên khởi binh Thái Nguyên, không hỏi cũng biết, chính là muốn lấy Quan Trung, hôm nay Tiêu Bố Y cùng ta đối địch, hai hổ tranh chấp, chỉ sợ Quan Trung này thật sự sẽ bị lão tiểu tử này lấy đi".

Vương Bá Đương đại hận nói: "Tiên sinh, chúng ta nên làm như thế nào?"

Lý Mật cũng cau mày, "Quan Lũng cũng không dể thu thập, nhưng Lý Uyên tại đây rất có uy vọng, lấy Quan Trung cũng rất có khả năng. Hắn hiện tại cũng không dám đắc tội chúng ta, lại trông cậy vào chúng ta vẫn trấn giữ yếu đạo, đối kháng Đại Tùy, lúc này mới chuyên tâm đi lấy Quan Trung. Nếu chúng ta tạm thời không thể động tới bọn họ, chi bằng hồi âm cho bọn họ cho có lệ, sau này cứ liên minh như thế, cùng đánh Tiêu Bố Y mới là thượng sách!"

***

Tần Thúc Bảo một đêm không ngủ, trằn trọc đợi tới khi chân trời hiện ra ánh sáng nhạt thì dậy, đầu tiên là nấu thuốc mà trong lòng lại thống khổ vạn phần, không biết làm thế nào cho phải.

Hiện tại mẫu thân cũng không hiểu chuyện, lại bị bệnh nặng, hắn lại càng không thể nói ra sự thật, nếu không chỉ sợ mẫu thân sẽ tức chết tại chỗ.

Nhưng nếu không nói ra, trong ngực hắn tràn đầy sự bi phẫn, không thể xua đi. Nhìn thấy bản thân dung nhan tiều tụy, cơ hồ bản thân đèu thay đổi, suy nghĩ một đêm lại vẫn khó có thể quyết định. Đợi khi thuốc nấu xong mới hồi phục tinh thần lại.

Bưng chén thuốc đi tới trước lều cỏ mẫu thân ở gọi một tiếng, rồi nhẹ nhàng đẩy cửa đi vào, nhìn thấy mẫu thân nằm ở trên giường, khóe miệng hơi mỉm cười, Tần Thúc Bảo nhẹ giọng nói: "Mẹ, uống thuốc đi".

Không nghe thấy mẫu thân đáp lại, Tần Thúc Bảo đột nhiên có loại cảm giác sợ hãi xuất hiện trong lòng, cả người kịch liệt run rẩy lên.

Nhẹ buông tay, chén thuốc đã rơi xuống đất, tan thành từng mảnh, Tần Thúc Bảo tiến lên, run rẩy vươn tay ra sờ soạng thăm dò hơi thở của mẫu thân, sau đó quỳ xuống đất, cất tiếng khóc nát lòng nát dạ từ đáy lòng, "Mẫu thân… hài nhi bất hiếu!"

Tiếng khóc giống như sói tru, kích động vang ra ngoài, vang vọng khắp sơn cốc xa xa, bi thảm thê lương!

Bình luận