Giang Sơn Mỹ Sắc

Chương 297: Thất bại


Tất cả mọi chuyện phát sinh bất quá chỉ trong thoáng chốc, nhanh đến thậm chí không kịp để cho Lý Mật tiến hành lựa chọn.

Lý Mật coi như là có khả năng thông thiên, cũng không kịp ứng đối, phản ứng đầu tiên chính là chạy trốn.

Nhân lực thì có giới hạn, cơ nỏ thì vô tận, dưới loại Liên hoàn nỏ này, mặc cho hắn võ công cái thế, cũng vô lực chống cự.

Lý Mật khi nhảy xuống đầu tường, lại thấy nỏ tiễn vù vù bắn qua, biết mình đã ra quyết định cực kỳ chính xác!

Ngẩng đầu nhìn qua, thấy Đan Hùng Tín ở trên đầu thành do dự không quyết. Lý Mật quát lớn: "Hùng Tín, nhanh xuống đi. Cẩn thận Từ Thế Tích ám toán!"

Hắn thật không ngờ Từ Thế Tích sớm đã có chuẩn bị, Phòng Hiến Bá thất thủ trong thành, nhất định không thể may mắn thoát khỏi. Nếu còn mất Đan Hùng Tín, như vậy hắn thật sự là tổn thất thảm trọng.

Thành Tương Dương nhất thời không thể lấy thật ra cũng không sao, nhưng nếu không có Đan Hùng Tín, vậy sẽ là tổn thất vĩnh viễn.

Lý Mật giỏi nhìn người, tìm chỗ yếu của người mà xuống tay, vẫn đều tự phụ cực cao. Hắn mặc dù võ công cao minh, nhưng đa phần đều thích dùng đầu hơn, người ở dưới thành, không muốn bỏ lại Đan Hùng Tín, cho nên lên tiếng hô to, lấy tình thế nguy hiểm nhắc nhở hắn.

Nhưng lời vừa ra khỏi miệng, đã cảm thấy không ổn, thầm kêu không xong, thầm nghĩ Đan Hùng Tín là người cương trực trọng nghĩa, vẫn cũng cảm thấy có lỗi với cha con Từ Thế Tích. Mình nếu không đề tỉnh hắn, nói không chừng hắn còn có thể nhảy xuống, nhưng đề cập tới Từ Thế Tích, chỉ sợ Đan Hùng Tín sẽ càng do dự.

Quả không ngoài dự tính, Đan Hùng Tín quay đầu lại nhìn, một hồi lâu mới nói: "Thế Tích, ngươi nếu giết ta. Ta không có gì để nói".

Hắn lúc này mới phát hiện, thì ra ở vách tường đối diện của thành lâu ánh sáng, dấu diếm nỏ xa, nỏ xa xếp đặt tinh xảo, xác nhận là loại Liên hoàn nỏ, trên nỏ xa đã lắp sẵn nỏ tiễn, quả thực là cấu tạo tinh xảo, nỏ tiễn lúc nào cũng có thể phóng ra làm cho người ta lạnh người.

Nhưng Đan Hùng Tín cũng không có chút ý sợ hãi nào.

Có đôi khi, chết đối với bọn họ mà nói, so ra còn kém một chữ nghĩa, hắn cảm thấy hổ thẹn với Từ Thế Tích, thậm chí cho rằng Từ Thế Tích lấy tính mệnh của hắn cũng không quá đáng, cho nên hắn không có trốn!

Từ Thế Tích đứng ở xa xa, nghe được Đan Hùng Tín nói, lắc đầu nói: "Ta vì sao phải giết ngươi? Hùng Tín, hai quân giao chiến, đều chỉ vì chủ. Ngươi làm cũng không có gì là không đúng. Càng huống chi ngươi vì gia phụ cầu tình, mới vừa rồi lại không đành lòng ngăn đón ta. Những cái này ngươi cũng không đề ra, chẳng lẽ ta còn không thấy trong mắt?!"

Đan Hùng Tín im lặng không nói, nhưng thở dài một tiếng.

Từ Thế Tích cũng thở dài một tiếng theo, "Hùng Tín, ngươi có còn nhớ lúc đầu khi ta và ngươi trồng hồng. Hôm nay cây đã lớn nghĩ đến hai tay lại không thể hợp lại?" Bạn đang xem tại TruyệnFULL.vn - www.TruyệnFULL.vn

Đan Hùng Tín một hồi lâu mới nói: "Ta đương nhiên nhớ kỹ, lúc đầu ngươi kính ngưỡng Hoàn Ôn sáng lập cơ nghiệp vĩ đại, lúc này mới bắt chước hắn. Ngươi lúc ấy nói, muốn cùng các huynh đệ Ngõa Cương đánh lấy lãnh thổ rộng lớn!"

Từ Thế Tích cảm thán đầy mặt, cũng không nhiều lời, Đan Hùng Tín lại nói: "Lúc ấy ta vừa nghe ngươi nói qua. Hoàn Ôn chính là chiếm cứ Tương Dương, coi đây là bàn đạp để thành tựu đại nghiệp bắc phạt. Hôm nay ngươi ở tại Tương Dương, thoạt nhìn cũng giống như Hoàn Ôn năm đó, ta cũng cao hứng cho ngươi".

Từ Thế Tích khẽ thở dài: "Cảm ơn Hùng Tín đã nói, nhưng ngươi còn nhớ rõ những lời nói về Hoàn Ôn, cây như thế, người sao kham nổi? Cây chưa biến, người đã biến đổi, so với hồng liễu mà nói, con người càng phấn đấu phát triển hơn. Mặc dù Địch Hoằng thủy chung xem ta bất mãn, nhưng ta đối với Địch đại đương gia không một câu oán hận, có thể nghĩ đến nhất định ngươi cũng biết, hôm nay Ngõa Cương cũng không phải là Ngõa Cương ban đầu nữa, đi theo Địch đại đương gia cũng không bất cứ đường ra gì đáng nói. Mà Bồ Sơn Công Lý Mật làm việc không từ thủ đoạn, tự phụ rất cao, ít nghe người khác nói, cũng không phải là lương chủ, Hùng Tín nếu thật vẫn còn chí hướng năm đó, tất lo lắng tuyển minh chủ khác. Tiêu tướng quân tuy tuổi còn trẻ, nhưng nhân nghĩa hơn người, khó được chính là vừa sáng suốt lại vừa chịu nghe khuyên bảo. Người như Hùng Tín ngươi hôm nay đi theo, Tiêu tướng quân tất vứt bỏ hiêm khích cũ, cùng mưu đại kế!"

Đan Hùng Tín lại trầm ngâm một lúc lâu mới nói: "Thế Tích, ngươi cũng nói qua. Cây giống như vậy, người làm sao kham. Hồng liễu ngày đó vẫn còn, lời thề năm đó cũng vẫn còn bên tai. Thế Tích ngươi rời đi là bất đắc dĩ, không phụ Ngõa Cương. Nhưng trại chủ dù sao đối với ta cũng tình thâm]ý trọng. Hồng liễu không đi, ta cũng không thể phụ hắn".

Từ Thế Tích hơi có chút thất vọng, cũng không khuyên bảo nữa.

Hắn cũng biết khuyên Đan Hùng Tín lưu lại khả năng cũng không lớn, dù sao hắn cùng mình cũng khác nhau. Nếu không có Địch Hoằng năm đó không lưu tình, nếu không có Lý Mật âm thầm giở trò, hắn cũng không thể rời khỏi Ngõa Cương. Vô luận như thế nào, hắn luôn tôn trọng lựa chọn của Đan Hùng Tín, cũng như Tiêu Bố Y tôn trọng lựa chọn của hắn. Có lẽ đây mới là nguyên nhân mà hắn vẫn đi theo Tiêu Bố Y.

Đan Hùng Tín nhìn thấy Từ Thế Tích trầm mặc không nói, thấp giọng nói: "Thế Tích, nếu ngươi không động thủ. Ta muốn đi".

"Chờ một chút" Từ Thế Tích đột nhiên nói.

Đan Hùng Tín mí mắt cũng không chớp một cái, im lặng chờ Từ Thế Tích nói. Từ Thế Tích lại phân phó binh sĩ: "Đi lấy dây thừng đến đây".

Đợi binh sĩ mang dây thừng tới, Từ Thế Tích thả một đầu xuống thành, nhẹ giọng nói: "Hùng Tín, thành trì rất cao, lấy công phu của ngươi, nhảy xuống dưới cũng không được, thuận theo dây này mà xuống đi".

Đan Hùng Tín than nhẹ một tiếng, không nói thêm lời nào, chỉ hai tay ôm quyền, theo dây thừng mà leo xuống thành. Phòng Huyền Tảo cùng Vương Bá Đương đều có chút ngoài ý muốn, liếc mắt nhìn nhau, sắc mặt có chút âm trầm. Lý Mật lại tiến lên vài bước, mỉm cười nói: "Ta đã nói qua, Hùng Tín nhất định sẽ không phụ ta".

Đan Hùng Tín im lặng không nói, Lý Mật trên mặt tuy tươi cười tự nhiên, nhưng trong mắt hiện lên vẻ lo lắng, đột nhiên quay đầu hướng lên đầu thành nói với Từ Thế Tích: "Từ ThếTích. Ngươi nếu giả nhân giả nghĩa, vậy không ngại đem Phòng Hiến Bá cũng thả ra đây".

Từ Thế Tích ở trên tường thành mỉm cười nói: "Muốn thi thể của Phòng Hiến Bá sao. Được rồi. Ta nghĩ Bồ Sơn Công đại nhân đại nghĩa tất nhiên sẽ đưa về Ngõa Cương an táng mới đúng".

Hắn lại cho binh sĩ từ trên thành dùng dây đem thi thể hạ xuống, cũng không quẳng xuống, thật ra có chút hữu lễ. Phòng Hiến Bá hai mắt trợn tròn, trên người thật ra không có bất cứ vết thương gì, chỉ là ở yết hầu huyết nhục mơ hồ, tựa hồ bị một thanh trường kiếm cực kỳ lợi hại cắt đứt yết hầu.

Lý Mật đưa đao chém ra, cắt đứt dây trói, đưa tay ôm lấy Phòng Hiến Bá, cười lạnh nói: "Từ Thế Tích, hôm nay ta thất bại thảm hại, cũng không biết ngươi tại sao lại biết ta sẽ đến, lúc này mới sớm có phòng bị?" Hắn ôm thi thể Phòng Hiến Bá, cũng không thấy Từ Thế Tích thương tâm, lại càng buồn bực, đơn giản là Phòng Hiến Bá dẫn theo hơn mười tráng sĩ áp giải Từ Cái, nhưng lại không chế trụ được Từ Thế Tích, ngược lại còn chết một cách ly kỳ, thật sự làm cho hắn không cách nào rõ được Từ Thế Tích sao có thể làm được điều này.

Từ Thế Tích thản nhiên nói: "Ta bấm ngón tay tính toán, biết ngươi hôm nay nhất định sẽ đến".

Lý Mật trong lòng thầm hận, biết Từ Thế Tích phi thường cẩn thận, không chịu nói rõ. Nhưng hai người cách nhau tường cao, hắn đối với Từ Thế Tích quả thực không thể làm gì được, "Từ Thế Tích, thất bại hôm nay, ta sẽ ghi nhớ trong lòng, núi cao nước xanh, sau này còn gặp lại".

Từ Thế Tích cao giọng nói: "Ta còn phải đa tạ Bồ Sơn Công đem gia phụ ngàn dặm xa xôi đưa tới. Bồ Sơn Công không tiện ở lâu, nói vậy cũng không muốn vào thành, đại ân đại đức này cũng chỉ có thể ngày sau báo đáp".

Lý Mật hừ lạnh một tiếng, ôm thi thể Phòng Hiến Bá sải bước mà rời đi, Vương Bá Đương cùng Phòng Huyền Tảo cũng theo sát sau lưng. Phòng Huyền Tảo hai chân cơ hồ bị nỏ cứng cắt đứt, nhưng cũng không tên một tiếng. Đan Hùng Tín quay đầu lại nhìn, cuối cùng không nói gì mà đi theo Lý Mật lẫn vào trong bóng tối, thoạt nhìn có chút cô đơn!

Trên đầu thành Từ Thế Tích rốt cuộc thở phào một hơi, quay về phân phó binh sĩ thu thập tàn cuộc, ở chỗ cửa thành, thi thể khắp nơi trên đất, hơn mười tráng sĩ của Lý Mật nằm ngổn ngang, trên người cắm đầy tên dài.

Từ Cái vẫn hoàn hảo không bị gì, chỉ là run rẩy có chút khiếp đảm.

Từ Thế Tích xuống đầu thành, nhìn mọi nơi, phía sau có một người hỏi, "Ngươi tìm ăn cơm trắng?"

Bối Bồi đương nhiên chính là Bùi Bội, hai người liên thủ đánh lui Lý Mật, nhưng trong lòng đều vẫn còn sợ hãi.

Từ Thế Tích cho binh sĩ đưa phụ thân đi nghỉ ngơi trước, lập lại trật tự, rồi mới nhìn Bùi Bội cười khổ nói: "Nàng ta nếu là người ăn cơm trắng (chỉ ngươi vô tích sự), thì ta nghĩ trên đời này cũng không còn người nào là hữu dụng, nữ tử này quả thực là lợi hại, chỉ bằng một kiếm là có thể giết chết Phòng Hiến Bá, đem gia phụ cứu ra. Kiếm thuật cao minh làm cho người ta thấy mà thở dài. Ta muốn cảm ơn nàng ta, cũng không biết nàng ta đi nơi nào".

Bùi Bội mỉm cười nói: "Người này phi thường cổ quái, bất quá nàng ta giả dạng binh sĩ đi mở cửa thành cũng không khác gì. Nếu không có loại cao thủ như nàng một mình đi trước, làm sao có thể làm cho Phòng Hiến Bá không hề có tâm đề phòng, lúc này mới cứu lệnh tôn ra? Người có bản lãnh, tính tình cổ quái chút cũng là bình thường".

Từ Thế Tích lẩm bẩm nói: "Đáng tiếc nàng luôn dịch dung giả trang, ta cũng nhìn không thấy mặt thật của nàng ta".

"Ngươi rất muốn xem nàng trông như thế nào à?" Bùi Bội cười hỏi.

Từ Thế Tích cũng cười nói: "Tò mò thì con người ai mà chẳng có. Ta đương nhiên cũng không ngoại lệ, bất quá cũng may là có nàng, nàng cũng chịu giúp chúng ta. Nếu không gia phụ thật sự là gặp nguy hiểm".

Thì ra thành binh đi ra mở cửa thành chính là nữ tử áo đen. Nàng kiều trang dịch dung thành binh, thừa dịp Phòng Hiến Bá không đề phòng mà giết hắn, sau đó đoạt Từ phụ ra. Lúc này cung nỏ thủ mà Bùi Bội đã sớm an bài tiến lên, cho ăn một trận loạn tiễn, đem hơn mười người bắn chết ở tại bên trong cửa thành.

Loại nhiệm vụ này, đối với người thường có lẽ là vô cùng khó khăn, nhưng đối với nữ tử áo đen mà nói, lại là chuyện dễ dàng. Nàng cứu Từ phụ ra, giao cho thành binh, rồi phiêu nhiên mà đi không rõ tung tích.

"Từ tướng quân, ngươi sao lại tính rõ Lý Mật sẽ đến, hơn nữa là đêm nay động thủ, lúc này mới cho ta ở tại thành lâu mai phục?" Bùi Bội tò mò hỏi: "Ngươi ngàn vạn lần đừng nói là bấm ngón tay tính toán gì đó".

Từ Thế Tích cười rộ lên, cũng không hề cố lộng huyền hư, "Đạo lý cũng đơn giản, nói trắng ra là Lý Mật quá coi thường Từ Thế Tích ta. Hắn lẫn vào trong thành ta cũng không biết, nhưng hắn cho Trình Giảo Kim dẫn hai ngàn kỵ binh đến sơn cốc lân cận Tương Dương mà đóng quân, nhưng lại cho rằng ta không biết. Lý Mật nọ cũng có chút quá mức tự tin vào mưu lược của hắn. Từ Thế Tích ta nếu thân là Tổng quản Tương Dương, chẳng những phải coi ngó chuyện ở trong thành, mà đại quân trong trăm dặm Tương Dương này lui tới nếu cũng không biết, vậy thật sự thẹn với vị trí này".

Bùi Bội trước mắt sáng ngời, "Thì ra ngoài thành còn có binh lực của Lý Mật đóng quân?"

Từ Thế Tích gật đầu nói: "Lý Mật đương nhiên sẽ không cho rằng chỉ bằng vào mấy người là có thể khống chế thành Tương Dương. Hai ngàn kỵ binh này theo đường vòng mà đến, khi vượt qua Hán Thủy, ta thật ra cũng đã phát hiện, cho người theo dõi động tĩnh của kỵ binh, phát hiện là Trình Giảo Kim dẫn binh. Trình Giảo Kim đã quy phục Ngõa Cương, lại có thể động đến trận trượng như thế, Địch đương gia đương nhiên không có bá lực này, cũng sẽ không đồng ý cho Trình Giảo Kim án binh bất động tại sơn cốc. Ta lại nghĩ đến rất có thể Lý Mật đã lẫn vào Tương Dương, muốn nội ứng ngoại hợp mà lấy Tương Dương! Hơn nữa Tiêu tướng quân đột nhiên nói Lý Mật có thể tấn công Tương Dương, ta lúc này mới toàn lực đề phòng. Tiêu tướng quân trực giác nhạy cảm, thật sự không phải là ta có thể".

Hắn đương nhiên không biết tin tức Lý Mật muốn tấn công Tương Dương là do nữ tử áo đen nói cho Tiêu Bố Y. Tiêu Bố Y vì cầu ổn thỏa, lúc này mới tham khảo ý kiến của hắn.

Bùi Bội không khỏi khâm phục, "Từ tướng quân, Bố Y nói ngươi là đại tài, quả nhiên không có nhìn lầm. Trách không được người có dũng khí rời Tương Dương, để cho ngươi tọa trấn, người cũng không có gì lo lắng ở sau lưng!"

Từ Thế Tích khẽ cười nói, "Bùi tiểu thư quá khen rồi, thật ra Tiêu tướng quân rời khỏi thành Tương Dương cũng không phải là yên tâm, mà là biết người nếu tọa trấn thành Tương Dương. Lý Mật nhất thời sẽ không phát động, cho nên người dùng chiêu này gọi là dẫn xà xuất động. Người vẫn kiêng kỵ những người này ám toán ta, lúc này mới lưu lại Ăn cơm trắng bảo vệ ta, chúng ta mấy ngày nay vẫn gia cố phòng ngự, đã sớm bố trí nỏ tiễn, chỉ sợ có người đoạt thành! Chuyện sau đó cô cũng đã biết, ta cùng Tiêu tướng quân duy nhất không có tính đến là bọn hắn lại dẫn đến gia phụ. Đan Hùng Tín bị buộc bất đắc dĩ dẫn ta vào cốc, ta liền tương kế tựu kế đưa bọn họ tới cửa thành. Chỉ tiếc, Lý Mật này võ công quá cao, cơ quan như thế cũng giết không được hắn! Chúng ta hiện tại không cần phải cùng bọn họ chính diện xung đột, binh của Trình Giảo Kim, cứ để cho rút đi, chúng ta không nên tổn hại binh lực cùng bọn họ đối kháng, sau này sẽ nghĩ biện pháp đáp lễ lại trận này là đuiwcj rồi, bọn họ đường xa tới đây, muốn lấy hai ngàn binh sĩ công thành thì không thể nghi ngờ là si tâm mộng tưởng. Nói vậy chỉ có thể quay trở về".

"Cũng may lệnh tôn đã được cứu ra, cũng xem như là chuyện may mắn" Bùi Bội an ủi nói, nhìn thấy Từ Thế Tích mặt có vẻ buồn bực, nhẹ giọng hỏi, "Từ tướng quân, ngươi đã dốc hết khả năng, nhưng mưu sự tại nhân, thành sự tại thiên, cũng không nên không hài lòng. Ngươi buồn bực không vui, là bởi vì Đan Hùng Tín sao?"

Từ Thế Tích gật đầu, nhưng lại nhìn về phương xa, nơi đó, bóng đêm đang dày đặc.

Bùi Bội lần này đoán cũng không chính xác, Từ Thế Tích cũng không nói gì. Đan Hùng Tín không có quy thuận là trong dự liệu của hắn, có thể nghĩ đến Lý Mật võ công cực cao, người lại quỷ kế đa đoan, mười Địch Nhượng cũng không phải là đối thủ của hắn. Địch Nhượng nếu bất quá chỉ là tham tài háo sắc, nhát gan thì không có gì đáng nói, Lý Mật cho dù đoạt Ngõa Cương cũng khinh thường giết hắn. Nhưng Địch Nhượng lại có một đại ca luôn tìm chuyện, lại có một đám thủ hạ chỉ vì tư lợi, chỉ sợ không cần bao lâu, sẽ động tới sát khí của Lý Mật.

Nghĩ tới đây Từ Thế Tích chậm rãi lắc đầu, trên đời này loại chuyện như vậy thật sự nhiều lắm, Từ Thế Tích hắn cũng không quản được nhiều!

Từ Thế Tích sau khi đảm nhiệm Tổng quản Tương Dương, lúc này mới có thể thi triển hết được tài hoa trong lồng ngực.

Hắn mặc dù cũng không dẫn binh chinh chiến, nhưng bày mưu nghĩ kế, quả thực là bất phàm.

Hắn nghĩ một điểm cũng không sai, Địch Nhượng có tiền có phụ nữ, chỉ cần yên ổn sống qua ngày đã cảm thấy mỹ mãn rồi. Nhưng cũng không phải là mọi người cũng suy nghĩ như hắn. Địch Hoằng chính là một người không lúc nào thấy đủ.

Giờ phút này Địch Hoằng đang ở trước phủ của Lý Mật, nghênh ngang quát: "Cút ngay. Ta muốn gặp Lý Mật!"

Hạ nhân trước phủ tuy dũng mãnh, nhưng lại vẫn khách khách khí khí nói: "Bồ Sơn Công đang dưỡng bệnh. Thứ không thể tới gặp Địch đương gia".

Địch Hoằng lạnh lùng cười, "Mọi người đều liều mình mà chiến đấu. Hắn thì khỏe rồi, nhàn nhãn dưỡng một cái là mấy tháng. Hôm nay ta có chuyện quan trọng muốn gặp Lý Mật, các ngươi chớ có ngăn đón ta. Nếu không chớ trách đao kiếm không có mắt".

Xoảng một tiếng, Địch Hoằng đã rút yêu đao ra, nghạo nghễ nhìn hạ nhân.

Hạ nhân đưa mắt nhìn nhau, chỉ có thể nói: "Xin mời Địch đương gia chờ chút, ta đi xin chỉ thị của Bồ Sơn Công".

Hạ nhân vội vã đi tới phòng khách, phát hiện Lý Mật ngồi ngay ngắn ở giữa, bên cạnh Vương Bá Đương đang ngồi, thấp giọng nói: "Bồ Sơn Công, Địch Hoằng nhất định phải gặp người".

Hắn lời còn chưa dứt, Địch Hoằng đã cười lớn từ ngoài cửa đi vào, "Bồ Sơn Công, ta thấy ngươi khí sắc không tệ. Vậy mà thứ mắt chó này lại nói ngươi có bệnh nằm trên giường? Chẳng lẽ là Bồ Sơn Công gần đây giá quá cao, cũng xem thường ta?"

Lý Mật ho khan vài tiếng, tay ôm ngực, một hồi lâu mới nói: "Địch đương gia sao lại nói như vậy, Lý Mật ta tuyệt không có ý này. Chỉ là gần đây đích xác thân thể không khỏe, lúc này hơi có chuyển biến tốt hơn… Đúng rồi, còn không biết Địch đương gia tìm ta có chuyện gì quan trọng?"

Địch Hoằng đĩnh đạc ngồi xuống, bốp một tiếng vỗ bàn nói: "Lý Mật, thủ hạ của ngươi Trương Thiên đi đánh Toánh Xuyên quận, có phải hay không?"

Lý Mật mỉm cười nói: "Xem ra chuyện gì cũng không thể gạt được Địch đương gia. Vậy thì sao?"

Địch Hoằng cười lạnh nói: "Lý Mật, ngươi nói rất sai rồi. Không phải không thể gạt được ta, mà là giấy không gói được lửa! Ta nếu không hỏi, ta chỉ sợ ngươi sẽ diếm việc này đi. Nhưng ngươi chớ có quên, người nào vào lúc ngươi gặp rủi ro đã trợ giúp ngươi, người nào vào lúc ngươi đang bất đắc chí đã mời ngươi tiến vào sơn trại. Ngươi chớ có quên, Ngõa Cương hôm nay là của họ Địch!"

"Cái này ta đương nhiên sẽ không quên," Lý Mật trầm ngâm chốc lát, "Ta nếu có gì làm không ổn, mong Địch đương gia nói rõ ra cho".

Địch Hoằng cười lạnh nói: "Ngươi cho Trương Thiên đi tấn công Toánh Xuyên, nhưng vàng bạc châu báu cướp được lại không có báo lên. Ta nghĩ Lý Mật ngươi hẳn là đã chiến lần phần lớn nhất rồi chứ? Đây đều là ở dưới cờ hiệu của Ngõa Cương mới có thể đoạt được, ngươi chớ có quên".

Lý Mật gật đầu nói: "Thì ra là thế, ta ước thúc thủ hạ không nghiêm, cũng mong Địch đương gia thứ lỗi. Như vậy đi, một lát nữa ta cho Bỉnh Nguyên Chân đi hỏi Trương Thiên, tuyệt đối sẽ không quên đem châu báu đoạt được cấp cho Địch đương gia một phần. Không biết Địch đương gia có hài lòng không?"

Địch Hoằng hừ lạnh một tiếng, "Tính là ngươi thức thời, bất quá phải nhanh một chút".

Lý Mật gật đầu, Địch Hoằng chơi cũng đủ uy phong rồi, nghênh ngang đi ra khỏi cửa nói với thủ hạ: "Cái gì mà Bồ Sơn Công, ta thấy bất quá cũng chỉ là như thế mà thôi".

Các thủ hạ đều cười bồi nói: "Ở tại Ngõa Cương, trừ Đại đương gia ra, cũng chỉ có Địch đương gia mới có thể uy phong như vậy!"

Có người suy nghĩ cũng còn tỉnh táo, nhắc nhở nói: "Địch đương gia, lúc trước ở tại Đại Hải tự, Lý Mật công phu cũng không kém, người cũng phải cẩn thận".

Địch Hoằng bĩu môi, "Thật không tệ? Ta chỉ thấy hắn bị Trương Tu đã đuổi giết chung quanh chạy trốn, sau nếu không có Tần Thúc Bảo đi ra. Hắn còn có thể sống đến bây giờ sao? Hơn nữa Ngõa Cương này vốn chính là của đệ đệ ta, hắn thì tính là gì. Chỉ cần ta mất hứng, lúc nào cũng có thể đuổi hắn đi!"

Các thủ hạ đều gật đầu nói: "Đúng vậy. Đúng vậy!"

Một trận cười truyền vào trong sảnh, Vương Bá Đương tức giận dâng lên, đột nhiên đứng lên, "Tiên sinh, Địch Hoằng này không khỏi quá mức kiêu ngạo!"

Lý Mật cau mày khoát tay nói: "Bá Đương. Ngồi xuống".

Vương Bá Đương tuy phẫn nộ, đối với Lý Mật vẫn là bảo sao nghe vậy, căm giận ngồi xuống hỏi: "Tiên sinh, Địch Hoằng làm nhục người như vậy. Người chẳng lẽ khôngchút nào tức giận?"

Lý Mật cười cười, "Nhỏ không nhịn được sẽ loạn đại mưu. Nếu ngay cả điểm nhục nhã ấy cũng không thể nhịn được, sao thành đại sự?"

"Đối với chúng ta chẳng lẽ vẫn phải nhẫn nại như vậy?" Vương Bá Đương nắm chặt nắm tay.

Lý Mật trong mắt xẹt qua một luồng sáng sắc bén, thoáng qua liền ẩn đi, "Bá Đương. Địch Nhượng Địch Hoằng thật ra cũng không đáng ngại, chỉ cần ngươi và ta nguyện ý, đem Ngõa Cương này nhổ tận gốc thì có gì khách khí? Nhưng Địch Hoằng có một chút nói cũng không sai, Ngõa Cương này dù sao cũng là họ Địch, hôm nay giang sơn chưa định, chúng phỉ đang về quy phục, chúng ta nếu giết Địch Nhượng, sẽ chỉ làm cho thiên hạ nhìn vào anh hùng lạnh lẽo, nói không chừng suy đổ như băng tan. Ngay trước mắt, Bá Đương ngươi không cần phiền lòng, sau này xem những gì người này nói như là chó sủa là được rồi".

Vương Bá Đương thở dài một tiếng, cũng không nói gì nữa.

Lý Mật lại cau mày, suy nghĩ cũng đầy tâm sự, hắn là người luôn luôn tôn sùng dùng trí óc mà trị người. Trừ đối phó với Trương Tu đã thiên hạ vô địch là phải tự mình ra tay, còn lại vẫn đều là lấy kỳ mưu xảo kế mà chiến thắng, giành được tín nhiệm của Địch Nhượng, công Kim Đê quan, phá Huỳnh Dương, vây Trương Tu Đà. Chuyện nào cũng đều là nhằm vào nhược điểm của địch thủ mà công. Thành Tương Dương nhược điểm chính là Từ Thế Tích. Từ Thế Tích nhược điểm chính là hiếu đạo, phải bắt được điểm ấy, vốn tưởng rằng phá được thành Tương Dương cũng không khó, nhưng lại thật không ngờ thất bại mà về. Hôm nay Tương Dương nhất định sẽ nghiêm ngặt gia tăng đề phòng, còn muốn dùng trí chỉ sợ khó như lên trời.

Về phần Địch Hoằng, lúc nào cũng có thể giết, không cần phải gấp gáp nhất thời, nhưng nếu không thể chiếm Tương Dương, thì bản thân chỉ còn lại có một con đường là chiếm lấy Đông Đô mà thôi, chỉ cần phá được Đông Đô, hiệu lệnh thiên hạ cũng không khó, chỉ là…

Đang trầm ngâm suy nghĩ, hạ nhân vội vã chạy tới, "Bồ Sơn Công. Lý Văn Tương cầu kiến".

"Mời hắn tiến vào" Lý Mật có chút kinh ngạc, thầm nghĩ Lý Văn Tương vốn là cự đạo quận Ngụy, võ công không kém, kiêu dũng hơn người, bản thân cũng đem hắn mượn sức làm thân tín, phái hắn tiến công đông bộ Tể âm quận Đông Bình, sao lại trở về nhanh như vậy?

Lý Văn Tương khi đi vào, trên đầu băng bó vải trắng, vết máu loang lổ.

Lý Mật khẽ nhíu mày, "Văn Tương, có gì phiền toái?"

Lý Văn Tương có chút xấu hổ chắp tay nói: "Văn Tương làm hỏng sự nhờ vã của Bồ Sơn Công, mong trách phạt".

Lý Mật mỉm cười kéo tay hắn ngồi xuống, "Thắng bại quả thật là chuyện thường tình của binh gia, Văn Tương chớ có quá tự trách. Rốt cuộc là chuyện gì, cứ nói ra. Theo ta được biết, quận Đông Bình Tùy quân cũng không có danh tướng. lấy năng lực của ngươi, hẳn là sẽ không ăn phải đau khổ mới đúng".

Lý Văn Tương xấu hổ nói: "Bồ Sơn Công, quận Đông Bình tuy không có danh tướng, ta một đường dẫn binh đông tiến, liên tục phá các huyện. Nhưng thật không ngờ Từ Viên Lãng đột nhiên xuất binh đánh lén hậu quân của ta, ta cũng không phòng bị, lúc này mới đại bại mà về".

"Từ Viên Lãng?" Lý Mật nhíu mày, một hồi lâu mới hỏi: "Nói như vậy quận Đông Bình đã rơi vào tay hắn?"

Lý Văn Tương gật đầu, "Ta nghe nói bắc đến Đông Bình, nam đến Lang Gia, đều về tay Từ Viên Lãng. Hắn có lời nói, có hắn ở tại Đông Bình, thì Ngõa Cương chúng ta chớ có chủ ý đánh bọn họ, nếu không khó tránh khỏi đao thương gặp lại". Nhìn thấy Lý Mật nhướng mày, Lý Văn Tương tràn đầy sợ hãi, "Mong Bồ Sơn Công cho ta một lần cơ hội, để cho ta lãnh binh đi tấn công Từ Viên Lãng, nếu còn thất thủ, sẽ đem đầu tới gặp!"

Lý Mật khoát tay nói: "Văn Tương chớ vội, ta nghe nói Từ Viên Lãng cũng xem như là một nhân tài, vẫn vô duyên gặp mặt. Ta hôm nay có đại kế khác, cần các ngươi giúp đỡ. Đông Bình không trở ngại đại kế, có thể tạm hoãn tấn công, để tránh lo lắng ở phía sau, trước tiên tìm người cùng TừViên Lãng nghị hòa là được rồi".

"Tiên sinh có đại kế gì?" Vương Bá Đương hỏi.

Lý Mật nhíu mày nói: "Nếu Tương Dương tạm không thể làm gì được, chúng ta nên lấy Lạc Khẩu. Đây là kho lúa đệ nhất thiên hạ, nếu lấy được, tấn công Đông Đô không lo thiếu lương thảo! Cần phải phòng ngự Từ Viên Lãng tấn công chúng ta, đểổn thỏa nên tìm ai đi cùng hắn nói chuyện là tốt nhất… Vốn Huyền Tảo có tài ăn nói, là người cẩn thận, có thể đảm đương trách nhiệm. Chỉ tiếc hắn bị trọng thương, không tiện đi lại…"

"Ta thì sao?" Vương Bá Đương tự tiến cử.

Lý Mật cười lắc đầu: "Bá Đương, ngươi quá hành động theo cảm tình, không phải là lựa chọn tốt nhất" Hắn mày cau lại, lo lắng chọn người đi hòa đàm. Lý Văn Tương đột nhiên nói: "Bồ Sơn Công, ta còn có một chuyện cần bẩm cáo. Khi ta tấn công quận Đông Bình bại trận lui về, có một người lại đến quy phục. Hắn nói ngưỡng mộ đại danh Bồ Sơn Công đã lâu, đặc biệt đến đầu nhập. Chỉ là người này bất quá là một thư sinh, chỉ sợkhông có chỗ trọng dụng!"

"Là ai?" Lý Mật thuận miệng hỏi.

"Hắn nói hắn gọi là Tổ Quân Ngạn!" Lý Văn Tương nói.

Lý Mật đang trầm ngâm, thuận miệng thì thầm: "Tổ Quân Ngạn? Tổ Quân Ngạn!"

Bỗng nhiên nghĩ tới cái gì, Lý Mật chuyển thân đứng lên, cười ha ha nói: "Văn Tương, mau dẫn ta đi gặp hắn! Bách thăng phi thượng thiên. Minh nguyệt chiếu trường an! Người này đến đây, tính toán của ta tất thành!"

***

Thành Đông Bình trước một gian tửu lâu, người người tới lui, nhưng không ai tiến vào tửu lâu, sinh ý có chút lạnh lẽo.

Tửu lâu có tấm biển lớn viền vàng trong đen, trên viết ba chữ to, Thiên Ngoại Tiên! Ba chữ như rồng bay phượng múa, như muốn phá biển ra ngoài.

Từ sau khi Từ Viên Lãng phá được Đông Bình, thật không có nhiễu loạn dân sinh. Dân chúng buông lỏng tâm sự, các nơi đều buôn bán như cũ.

Một người quần áo cũ nát, lưng đeo một cái túi da, túi da cũng hơi dài, bên trong hình như là đoản côn. Người nọ chậm rãi đi tới trước lầu, nhìn tháy ba chữ to ở trên biển, lẩm bẩm nói: "Thiên Ngoại Tiên?"

Miệng hắn lộra nụ cười châm chọc, đôi mắt tuy lớn, nhưng khuôn mặt tiều tụy.

Chậm rãi đi vào trong lầu, tiểu nhị tiến lên ngăn lại nói: "Vị khách quan này, tửu lâu đã được Từ đại gia bao rồi, thứ không tiếp khách".

Người nọ lạnh nhạt nói: "Ta chính là khách của Từ đại gia của các người".

Tiểu nhị liếc mắt trên dưới đánh giá người nọ, tràn đầy hèn mọn, "Từ đại gia cũng không nói gì là có khách. Này, ngươi làm cái gì!"

Trong khi hắn nói chuyện, người nọ đã đi vào tửu lâu, tiểu nhị đưa tay kéo lại, lại bị người nọ nắm giở lên, hai chân hỏng lên không.

Người nọ mang theo tiểu nhị lên lầu, ông chủ, đầu bếp, tiểu nhị của tửu lâu đều rùng mình, không nghĩ tới người này lại có khí lực lớn như vậy, tất cả mọi người đều nhìn nhau, không biết như thế nào cho phải.

Người nọ lên lầu hai, tìm một vị trí ở giữa ngồi xuống, buông tiểu nhị ra, cởi túi da đặt ở trên bàn, nghe xoảng một tiếng vang lớn.

Tiểu nhị té lộn nhào xuống sàn lầu, người nọ cũng không để ý tới, chỉ nhìn túi da ở trên bàn, lẩm bẩm nói: "La Sĩ Tín, là lúc ngươi cùng bọn họ tính sổ rồi!"

Bình luận