Giang Sơn Mỹ Sắc

Chương 275: Cứu mạng


Tiêu Bố Y sau khi nghe Lý Thế Dân tố khổ một phen, suy nghĩ xoay chuyển trong đầu phảng phất không khác Bùi Bội, tiểu tử này ngoài mặt quả thực không tệ, nhưng lời hắn nói một câu cũng không thể tin!

Đối với Lý Thải Ngọc, Tiêu Bố Y trong ấn tượng chỉ dừng lại ở đoạn ác bá cưỡng đoạt dân nữa, hắn cũng không tin nàng vì mình mà bỏ nhà ra đi.

Nói Lý Thải Ngọc vì hắn mà bỏ nhà ra đi Tiêu Bố Y không tin, nếu nói vì Sài Thiệu thì cũng rất có khả năng.

Theo Tiêu Bố Y phán đoán, chuyện rất có thể có mặt khác, đó chính là Lý Uyên bổng đả uyên ương, Lý Thế Dân thổi gió đốt lửa, Lý Thải Ngọc chịu không được cha và em đầu độc, dứt khoát bỏ nhà ra đi.

Nghĩ tới đây, Tiêu Bố Y nhìn khuôn mặt tươi cười của Lý Thế Dân, lại không có gì tức giận.

Vô luận thế nào, Lý Thế Dân ít nhất cũng không có ác ý cùng địch ý, Tiêu Bố Y đến hiện tại ít nhất cũng có thể tự hào, cho tới rồi bây giờ, hắn đã không cần xem ánh mắt của người khác mà làm việc, mà rất nhiều người muốn ôm đùi hắn.

Bất kể là Lý Thải Ngọc hay Lý Thải Kim, lúc này việc hắn muốn làm chính là đi thảo nguyên thăm Mông Trần Tuyết, thuận tiện xem thử có thể từ chỗ Khả Đôn mò được ích lợi gì. TừThế Tích xem hắn như thần, thoạt nhìn có thể lật đổ Thủy Tất Khả Hãn một cách dễ dàng, Tiêu Bố Y vẫn tự biết rõ chuyện cũng không đơn giản như vậy.

Cẩn thận khiến cho thuyền vững ngàn năm, vô luận thế nào, hắn phá hủy chuyện của Thủy Tất Khả Hãn, cũng phải đề phòng Thủy Tất Khả Hãn ám toán, Khả Đôn cũng không phải là tốt lành gì, thay cho Dương Quảng xuyên cho hắn một đao cũng rất có khả năng. Hắn hiện tại là săn hổ lấy da, tới lúc đó săn được hổ hay bị hổ ăn thì chuyện nào cũng rất có thể.

Thật ra khi hắn nhận được thư của Mông Trần Tuyết đến, đã lo lắng đến nhữn gì Bùi Bội nói, bất quá hắn lo lắng càng nhiều là, Khả Đôn muốn lợi dụng hắn, hắn đương nhiên cũng muốn lợi dụng Khả Đôn, hắn cũng không nói gì đến nguy cơ, chỉ là không muốn làm cho Bùi Bội lo lắng. Nhưng hắn hiện tại lấy khuôn mặt gì xuất hiện ở thảo nguyên, đó mới là chuyện hắn quan tâm suy nghĩ.

Lý Thế Dân cũng không biết nhưng động tác của Tiêu Bố Y, còn đang vì đám cưới mà tích cực nỗ lực, kiên nhẫn phấn đấu, "Tỷ tỷ sau khi bỏ nhà ra đi, mọi người trong nhà của ta rất lo lắng, đệ đệ ta là lo lắng nhất".

Bùi Bội đột nhiên nói: "Ta thấy ngươi hiện tại rất vui vẻ, chứ đâu có lo lắng".

Lý Thế Dân nói khát nước, mới muốn uống trà, thiếu chút nữa là đổ trà vào mũi, chỉ có thể cười khổ nói: "Ta đơn giản là dưới gốc hoàn liên đàn tỳ bà, soạn nhạc trong khổ sở. Vị tiểu thư này còn không biết xưng hô thế nào, ta thấy cùng Tiêu huynh thật là trai tài gái sắc, cũng là hiếm có".

Bùi Bội cười cười, "Cho dù hiếm có, cũng không bằng si tâm của tỷ tỷ ngươi".

Lý Thế Dân từ sau khi vào nhà, vẫn một mực cân nhắc thân phận Bùi Bội, hắn cũng không tiện làm trò quá mức nói tốt cho tỷ tỷ trước mặt nàng.

Tiêu Bố Y là quân tử, nhưng Lý Thế Dân thấy, quân tử mới là dể nói, phụ nữ cùng tiểu nhân mới là khó đối phó. Nói không chừng một câu nói đắc tội bọn họ, thì sẽ làm cho ngươi sắp thành lại bại.

"Tỷ tỷ đối với Tiêu huynh đương nhiên si tâm cũng không thể phủ nhận. Chỉ là cũng không ít phụ nữ tốt đối với Tiêu huynh cũng si râm. Lấy uy vọng, tướng mạo, bản lãnh, gia thế của Tiêu huynh mà nói, ta nếu là nữ nhi, quá nửa cũng sẽ yêu thầm nhớ trộm".

Tiêu Bố Y vừa mới bình phục cơn ho, thì lại nổi cơn ho khác khác, vừa tức giận vừa buồn cười. Thầm nghĩ tiểu tử này cũng không biết xấu hổ, nói tào lao nãy giờ mà lại quên không nói gì đến tình cảm. Có lẽ trong mắt bọn họ, giữa nam với nữ cơ bản nhất chính là môn đương hộ đối, về phần tình cảm gì đó, bất quá chỉ là thứ xa xỉ.

Bùi Bội thở dài nói: "Cũng may ngươi không phải là nữ, nếu không ta phát ghen lên, chỉ sợ một đao đâm ngươi rồi".

Lý Thế Dân sắc mặt có chút trắng bệch, nói tránh đi: "Được rồi, Tiêu huynh, ta nói đến chỗ nào rồi?"

Không đợi Tiêu Bố Y trả lời, Bùi Bội đã tiếp lời nói: "Ngươi nói tỷ tỷ ngươi bỏ nhà ra đi, ngươi thân là đệ đệ rất lo lắng, sau đó, không biết tại sao không đi tìm tỷ tỷ, lại chạy đến nơi đây tìm Tiêu đại ca có chuyện gì?"

Lý Thế Dân cũng không lúng túng, mỉm cười nói: "Tìm Tiêu huynh đương nhiên là có nguyên nhân, bởi vì tỷ tỷ ta chính là vì Tiêu huynh mà bỏ nhà ra đi, trước kia nàng không biết Tiêu huynh ở nơi nào, nói không chừng tìm không được Tiêu huynh, quá nửa là đi Đông Đô, dọc theo dấu chân đông chinh của Tiêu huynh mà đi xuống…"

"Ngươi hình như đối với tình hình của ta rất rõ ràng?" Tiêu Bố Y mỉm cười hỏi.

Lý Thế Dân lại cười nói: "Tiêu huynh từ bắc chí nam, đánh dọc hai bờ Hoàng Hà, ta coi như là một người điếc, cũng có thể biết chuyện của Tiêu huynh, càng huống chi sau khi ta biết tỷ tỷ đối với người có hảo cảm, đối với người lại càng quan tâm" Nhìn thấy Bùi Bội trừng mắt nhìn mình, Lý Thế Dân cười cười, "Ta tìm đến Tiêu huynh, thật chính là vì nghĩ tỷ tỷ sau khi nghe được Tiêu huynh nhập chủ quận Ba Lăng, có thể nghe tiếng mà tới hay không? Nếu như thật sự như thế, ta ôm cây đợi thỏ cũng tốt phải không? Do đó khi ta đến tìm Tiêu huynh, cũng đã chuẩn bịở lại chỗ này chờ đợi. Thật ra gia phụ sau khi tỷ tỷ bỏ nhà ra đi thì rất là hối hận, trong một lần mượn rượu tiêu sầu đã nói với ta, người hết sức hối hận không nghe lời tỷ tỷ nói, nếu như cho người lựa chọn một lần nữa, người tất nhiên sẽ đồng ý với chủ trương của tỷ tỷ. Hiện tại người lại sợ huynh biết chuyện này, đối với người bất mãn, khó tránh khỏi trong lòng lo lắng, Tiêu huynh cũng đã đáp ứng ta, tuyệt đối sẽ không trách cứ nhé".

Lý Thế Dân có vẻ chờ mong nhìn Tiêu Bố Y, rốt cuộc nghỉ tạm một lát.

Tiêu Bố Y chỉ muốn đem chén trà tạt lên đầu Lý Thế Dân, "Thế Dân, thật ra ngươi nếu không nói, chuyện này ta cũng không biết".

Lý Thế Dân đại nghĩa lẫm nhiên nói: "Như vậy sao được, quân tử không ngại phòng tối, chính là bởi vì Tiêu huynh không biết, ta mới càng phải nói. Cho dù gia phụ, chị ta trách thì có sao, cho dù người nhà toàn bộ trách ta thì thế nào? Ít nhất ta đối với Tiêu huynh cũng là thật lòng".

Tiêu Bố Y nhìn người thật lòng trước mặt, rốt cuộc nói: "Thế Dân, thật ra ta biết so với những gì người nó có chút chênh lệch".

Lý Thế Dân không chút hoang mang, "Tiêu huynh không biết chỗ nào cứ hỏi".

Tiêu Bố Y cười khổ nói: "Ta và tỷ tỷ ngươi thật ra đã gặp mặt…"

"Đúng rồi, lần nọ vốn ta nghĩ đưa Tiêu huynh đi bái tế Huyền Bá, nhưng chị ta lần nọ cố ý muốn dẫn người đi, ta cảm giác được từ lần nọ…" Nghe được Tiêu Bố Y không ngừng ho, Lý Thế Dân có chút quan tâm hỏi, "Tiêu huynh, hôm nay trời lạnh, cũng phải bảo trọng thân thể, chú ý tránh lạnh".

Tiêu Bố Y thầm nghĩ, nhìn thấy tiểu tử ngươi cũng đủ làm cho người ta lạnh trong lòng rồi, "Thật ra tỷ tỷ ngươi đối với ta thật sự không có cảm giác gì, ta cũng hoàn toàn không biết nàng đối với ta một lòng say mê, nàng thậm chí còn thầm ám chỉ ta, chúng ta tuyệt không thể. Thế Dân, cho nên sau này mong ngươi…"

"Chịấy đối với người ám chỉ tuyệt không thể?" Lý Thế Dân có chút kinh ngạc,"Tiêu huynh nói nàng cự tuyệt huynh?"

Tiêu Bố Y gật đầu, "Đại khái như thế".

Lý Thế Dân trong lòng thầm mắng, nhưng ngoài miệng vẫn mỉm cười, "Tiêu huynh, người đừng nghĩ ta ăn nói lung tung, về mặt tình cảm, ta tuyệt không dám cẩu thả. Phụ nữ quá nửa đều dấu vào trong, sao có thể trực tiếp đáp ứng người? Chối từ một chút nhưng tình đểở trong, căn cứ theo kinh nghiệm của ta, nữ nhân mà khi nói không, thật ra quá nửa là có".

"Vậy phụ nữ nếu nói có thì sao?" Bùi Bội không nhịn được hỏi.

"Vậy đương nhiên cũng là có" Lý Thế Dân không chút do dự.

Bùi Bội lẩm bẩm nói: "Xem ra ngươi thật sự hiểu rõ phụ nữ so với ta còn hiểu rõ hơn".

Tiêu Bố Y cũng không nhịn được cười, "Nếu dựa theo cách nói của ngươi, trên đời này cũng không có nữ nhân nào mà không thích ta?"

Lý Thế Dân dương dương đắc ý, "Cái này hiển nhiên, ta nói cũng không tuyệt đối, nhưng cũng có chút đạo lý. Cũng giống như hiểu rõ ngươi không cần thiết là bằng hữu của ngươi, mà là kẻ địch của ngươi. Mà hiểu rõ phụ nữ nhất không cần thiết là phụ nữ, mà là nam nhân…"

Tiêu Bố Y cắt ngang trường thiên đại luận của hắn, "Thế Dân, vô luận thế nào, vẫn phải tìm được tỷ tỷ ngươi trước, ngươi thấy thế nào?"

Lý Thế Dân cũng hiểu được không nên quá cấp bách, khẩn thỉnh nói: "Tiêu huynh, nếu tỷ tỷ của ta vô cùng có khả năng đi tới Ba Lăng, ta mong được ở tại chỗ này chờ tỷ tỷ, không biết ý của Tiêu huynh thế nào?"

Tiêu Bố Y lại cười nói: "Thế Dân đối với tỷ tỷ thành tâm như vậy, thật sự làm cho người ta cảm động. Quận Ba Lăng này cũng khá lớn, dung nạp thêm ngươi cũng không phải là vấn đề gì. Bội nhi, đi tìm Thiếu Phương đến, bảo hắn an bài chỗ nghỉ ngơi tạm cho Thế Dân".

Lý Thế Dân theo Tôn Thiếu Phương rời đi, có chút cảm thấy mỹ mãn, thầm nghĩ có quan hệ với người như Tiêu Bố Y, thì phải bắt lấy nhược điểm da mặt mỏng của hắn, dù sao tỷ tỷ gả cho ai cũng được, nhưng nếu như có thể gả cho Tiêu Bố Y, với thực lực của Tiêu BốY, cùng Lý gia nam bắc liên hợp. Thiên hạ cũng sẽ không có người nào có thể chống lại. Về phần Sài Thiệu có chút tổn thất thì có đáng là gì, đã không có tỷ tỷ, cùng lắm thì sẽ tìm một muội muội gả cho hắn là được.

Mới sáng sớm, Lý Thế Dân sau khi tắm rửa xong, đã sớm đi tới Phủ tướng quân, cũng muốn hôm nay kiếm chuyện để nói cho tốt.

Lý Thải Ngọc cùng Tiêu Bố Y quan hệ dĩ nhiên là muốn mượn sức, hắn cũng rất muốn mượn cơ hội này cùng Tiêu Bố Y nói chuyện, để gia tăng thêm chút ấn tượng tốt.

Nhưng tới Phủ tướng quân, thông báo vào, cũng rất nhanh mời hắn vào phòng khách, nhưng đợi hồi lâu, Tiêu Bố Y cũng không có xuất hiện.

Lý Thế Dân tâm tư chuyển động, trên mặt cũng không chút nào có vẻ giận, nhàn nhã uống nước trà, đánh giá bố trí mọi nơi của Phủ tướng quân, phát hiện Phủ tướng quân tuy lớn, nhưng bên trong bố trí lại đơn sơ. Mặc dù nói Tiêu Bố Y mới đến Ba Lăng không lâu, nhưng nhiều ít cũng có chút keo kiệt, Lý Thế Dân trong lòng thầm nghĩ, Tiêu Bố Y này không nặng tiền tài, không nặng hình thức, bố trí của Phủ tướng quân cũng có thể thấy được, nam nhân cả đời chính là vì hai chuyện, một là vì danh, một là vì lợi, đã không vì lợi, thì tất phải vì danh vang thiên hạ.

Đang suy nghĩ, Bùi Bội chậm rãi đi đến, Lý Thế Dân cũng không chậm trễ, mỉm cười đứng lên nói: "Bội cô nương".

Bùi Bội trước kia mặc dù nhận ra hắn, nhưng hắn lại không nhận ra Bùi Bội, chỉ nghe ngày hôm qua Tiêu Bố Y gọi nàng là Bội nhi, hắn đương nhiên sẽ không được đãi ngộ như Tiêu Bố Y, chỉ xưng hô Bội cô nương, như vậy mặc dù không quá thân, nhưng cũng có vẻ quen biết.

"Tỷ tỷ ngươi tối hôm qua chưa có tới tìm Tiêu đại ca, ngươi hôm nay tới đây làm cái gì?" Bùi Bội lạnh lùng hỏi.

Lý Thế Dân biết nàng châm chọc mình tới lại nhắc tới tỷ tỷ nhà mình, liền cười hì hì nói: "Thật ra ta hôm nay đến, cũng không phải vì chuyện của chị nhà ta".

Bùi Bội sắc mặt hơi hòa hoãn, "Vậy ngươi tới có chuyện gì?"

"Ta đi sau khi tới Tương Dương cùng Ba Lăng, thấy Tiêu tướng quân trọng ban Quân điền lệnh, Tô dong điều chế, rất được lòng dân, cho nên mới tới hỏi kinh nghiệm của Tiêu tướng quân, học tập về hai sắc lệnh này".

"Vậy ngươi tới cũng không khéo" Bùi Bội đột nhiên cười nói, "Tiêu đại ca hôm nay cũng không có ở đây".

Lý Thế Dân ngạc nhiên, thoáng qua mặt giãn ra nói: "Không biết Tiêu tướng quân đi nơi nào, sao cũng không nói với ta một tiếng?"

"Hắn có nghĩa vụ thông báo với ngươi sao?" Bùi Bội khinh thường nói.

Lý Thế vẫn cười, "Vậy thật ra cũng không có, nhưng ta đối với Tiêu tướng quân vẫn luôn kính ngưỡng, hắn nếu có chuyện, ta chỉ muốn xem có thể giúp đỡ hay không thôi".

Bùi Bội đối với Lý Thế Dân nói lời lạnh nhạt, nhìn thấy hắn vẫn như vô sự, cũng rất đau đầu, "Tiêu đại ca không có ở Phủ tướng quân, ta còn có việc, ngươi trước tiên mời quay về đi" Nàng xoay người muốn đi, Lý Thế Dân vội vàng gọi lại hỏi, "Bội cô nương, không biết Tiêu tướng quân ngày mai có thể quay về hay không?"

Bùi Bội lắc đầu, "Ta không biết".

"Vậy người đến tột cùng là đi nơi nào? Phiền Bội cô nương nói cho ta biết" Lý Thế Dân trên mặt lộ ra vẻ khẩn cầu.

Bùi Bội cười châm chọc, "Hắn nói không chừng đi Giang Hạ, cũng nói không chừng đi tìm tỷ tỷ ngươi rồi".

Lý Thế Dân sửng sốt, một hồi lâu mới nói: "Bội cô nương, ta biết cô đối với ta vẫn bất mãn, nhưng ta cũng không thể tránh được. Ta có thể không đi tìm tỷ tỷ của ta, hay có thể không nghe lời gia phụ hay sao? Ta thấy Tiêu tướng quân đối với Bội cô nương có chút thân mật, nghĩ đến Bội cô nương sau này nhất định là chánh thất, chị của ta nếu gả cho Tiêu tướng quân, cũng sẽ không bận tâm đến danh phận, tục ngữ nói rất đúng, một dê thì nuôi, hai dê thì thả…"

"Cũng may ta không phải tỷ tỷ của ngươi" Bùi Bội tự nói.

Lý Thế Dân lại cười nói: "Bội cô nương nếu muốn làm tỷ tỷ của ta, ta sẽ giơ hai tay hoan nghênh. Ta có một tỷ tỷ như vậy, cũng là phúc khí kiếp trước tu được".

"Ta nếu có một đệ đệ như ngươi, đúng thật là kiếp trước không tu" Bùi Bội trừng mắt, "Ta nếu là tỷ tỷ của ngươi, chuyện đầu tiên mà ta làm chính là bóp chết ngươi! Lý Thế Dân, ta bất mãn đối với ngươi, không phải bởi vì Lý Thải Ngọc, mà là ngươi không xem đó là tỷ tỷ ngươi… Thôi quên đi, có nói với ngươi cũng vô ích".

Bùi Bội tức giận rời đi, Lý Thế Dân không tiện ngăn đón, lắc đầu nói, "Cũng may cô không phải là tỷ tỷ của ta".

Hắn đi ra khỏi Phủ tướng quân, không khỏi có chút mờ mịt, thầm nghĩ Tiêu BốY này rốt cuộc đi nơi nào, chẳng lẽ là âm thầm đi lấy Giang Hạ, cái này thật ra vô cùng có khả năng. Hắn lần này chiếm cứ Tương Dương, Ba lăng thật sự là kỳ chiêu, ít nhất nếu nói về khu vực, Tiêu Bố Y lúc này chịu địch ít nhất, hắn lại lấy Giang Hạ, thuận xuống Giang Nam. Cả Giang Nam rất nhanh sẽ rơi vào tay Tiêu Bố Y! Nghĩ tới đây, Lý Thế Dân trong lòng chợt buồn vô cớ, thầm nghĩ Tiêu Bố Y cũng đã ra tay, cha của mình lại sợ hãi rụt rè, không dám xuất đầu, thật sự làm cho người ta thất vọng.

Trong khi Lý Thế Dân đang suy nghĩ Tiêu Bố Y rốt cuộc đi nơi nào. Tiêu Bố Y đã sớm ở tại đất quận Thượng Lạc ngoài mấy trăm dặm. truyện được lấy tại TruyenFull.vn

Tiêu Bố Y không có đi lấy Giang Hạ, đương nhiên cũng không có đi tìm Lý Thải Ngọc. Nếu đã quyết định đi thảo nguyên, hắn sau khi tiễn Lý Thế Dân thì cũng lên đường, giản lược an bài chuyện tại Ba Lăng, bạch mã trường thương thẳng đến Đột Quyết.

Quận Ba Lăng có Bùi Hành Quảng, Tôn Thiếu Phương, Bùi Bội mấy người, cũng xem như làm cho hắn yên tâm, hơn nữa còn có đám người Đổng Cảnh Trân, cũng bảo đảm Ba Lăng không có gì phải lo.

Hiện nay hai quận Tương Dương, Ba Lăng đều là đối tượng trọng điểm để hắn phát triển, chỉ cần chờ uy danh, nhân danh của Tiêu Bố Y truyền ra các quận chung quanh, chỉ cần không phải là kẻ ngoan cố, trong loạn thế mà không dốc sức vì Tùy thất, quá nửa sẽ đến về quy phục.

Hắn buổi trưa xuất phát, qua thành không vào, chỉ thẳng một đường nhằm thẳng hướng bắc mà chạy đi, thẳng đến hoàng hôn, người vẫn tinh thần, ngựa vẫn thần tuấn, đã chạy hơn năm trăm dặm, đi chừng một canh giờ nữa, nhìn thấy Nguyệt Quang không hề có vẻ mệ mỏi, bản thân lại đau lòng, yêu quý mã lực, lập tức tìm một khách sạn ở qua đêm, bình minh hôm sau tiếp tục chạy đi, hôm nay đã tới Lạc quận.

Cự Đồng quan Thượng Lạc quận đã không xa, Đồng quan đến quận Ba Lăng quận lộ trình chừng hơn ngàn dặm, Tiêu Bố Y chạy không tới một ngày đã được hơn nửa lộ trình, Nguyệt Quang có thể coi ngày đi ngàn dậm, không phụ cái tên Thiên Lý mã.

Từ khi sau khi hắn thu phục Nguyệt Quang, ít có khi chạy đến thống khoái như thế, thầm nghĩ từ Đồng quan qua Hoàng Hà, trực tiếp tới Tước Thử cốc, sau đó đường xá thật sự cũng tính là quen thuộc.

Đã gần ba năm, từ bắc đến nam, từ nam đến bắc, hắn cơ hồ đã chạy quá nửa Trung Nguyên. Ba chữ Tiêu Bố Y này, cũng cơ hồ truyền khắp quá nửa Trung Nguyên.

Chỉ là ven đường đạo phỉ hơn mấy năm trước rất nhiều, có đạo phỉ nhìn thấy bạch mã của Tiêu Bố Y thần tuấn, âm thầm nổi lên ý cướp đoạt, Tiêu Bố Y không muốn nhiều chuyện, chỉ giục ngựa chạy đi, đạo phỉ nhìn thấy bạch mã chạy như bay, trong nháy mắt đã không còn thấy bóng dáng đâu nữa, suy nghĩ còn chưa kịp chuyển, đừng nói chi là chém giết, không khỏi hâm mộ vừa đố kỵ, cảm thán không thôi.

Buổi sáng lại chạy hai canh giờ, Tiêu Bố Y hơi giảm mã lực, thầm nghĩ đến Đồng quan còn một đoạn lộ trình nữa, dựa theo tốc độ lúc này, trước khi hoàng hôn tuyệt đối có thể, lại chạy một hai ngày nữa, là có thể đến thảo nguyên, nghĩ đến lại vào thảo nguyên, so với mấy năm trước không thể so sánh, trong lúc nhất thời cũng cảm khái ngàn vạn lần.

Từ nam đến bắc, khí trời chuyển lạnh, ít đi màu xanh, nhiều hơn màu xám trắng, cũng may tuyết chưa có rơi, đường cũng không tính là khó đi, chỉ là cây cối ven đường trơ trụi đứng đó, thoạt nhìn không khỏi có chút đơn điệu nhàm chán.

Đi chậm một lúc, Tiêu Bố Y lại giục ngựa, khi đi ngang qua một cánh rừng, đột nhiên ánh mắt chợt động, nhìn thấy một người đang treo ở trên cây, hai chân đang đạp, trong thê lương có chứa sự quỷ dị.

Tiêu Bố Y không chút do dự, đưa tay lấy cung, xẹt một tiếng một mũi tên bắn ra.

Hắn tiễn pháp như thần, lực cánh tay mạnh mẽ, cách mặc dù xa, nhưng xuất tên cũng không chút sai sót.

Tên dài bắn đứt dây, trong khi người nọ rơi xuống đất, Tiêu Bố Y đã phóng ngựa chạy tới, tên chuẩn như thần, ngựa cũng thần tốc!

Người nọ té rơi xuống đất, đột nhiên đau đớn khóc rống lên, "Tráng sĩ, người cứu ta làm cái gì, không bằng cứ để cho ta chết đi!"

Tiêu Bố Y cẩn thận đánh giá người nọ, thấy hắn trang phục thư sinh, quần áo cũng không tệ, nhưng nhưng ở trên tràn đầy vết máu, trên mặt cũng bầm tím, khóe miệng còn mang theo vết máu, thoạt nhìn như mới bị người ta đánh cho một trận.

"Nếu đã cứu ngươi, ngươi cũng không nóng lòng đi tìm chết…"

Thư sinh ngẩng đầu nhìn Tiêu Bố Y, thấy người nọ tuấn lãng, ngựa cũng hùng tuấn, quả thực là anh tư bừng bừng, trong lòng sinh hảo cảm, nhưng lại lắc đầu nói: "Tráng sĩ, người cứu ta nhất thời, nhưng cứu không được ta một đời, người đi, ta vẫn sẽ chết".

"Ngươi ngay cả chết còn không sợ, thì sợ gì?" Tiêu Bố Y thản nhiên nói.

Thư sinh nhìn về phương bắc thở dài nói: "Có đôi khi, sống so với chết còn muốn gian nan hơn nhiều".

Tiêu Bố Y cau mày, "Ta có chuyện quan trọng phải làm, cho ngươi thời gian một chén trà nhỏ nói rõ tình huống, ta xem có thể giúp ngươi hay không. Ngươi nếu không biết quý trọng, nói lời thừa thì ta cũng không thể giúp được".

Thư sinh ngẩng đầu lên, ngóng nhìn Tiêu Bố Y, môi nhúc nhích rồi nói, "Tráng sĩ, người hai quyền khó địch bốn tay, hảo hán khó chống sói nhiều. Đạo tặc Hồ Lữ người đông thế mạnh, hôm nay đoạt lấy thê tử mới cưới của ta, ta đã đáp ứng cùng nàng đồng sanh cộng tử, nếu không thể cứu nàng, trơ mắt nhìn nàng lọt vào tay giặc, tim như bị đao cắt, chỉ cầu cái chết".

Tiêu Bố Y nhíu mày, thầm nghĩ cái này dường như là phiền toái, mình sớm đi thảo nguyên, Mông Trần Tuyết cũng có thể sớm có đối sách, muốn cứu vợ của hắn, còn không biết bị cướp tới nơi nào…

Thư sinh lại nói: "Ta biết tráng sĩ cũng rất khó giúp, tráng sĩ nguyện ý giúp đỡ, chỉ cần mang một phong thư cho người nhà của ta, Đỗ Như Hối cho dù chết, cũng cảm ân đức của tráng sĩ sâu sắc".

Tiêu Bố Y ánh mắt chợt lóe, "Ngươi gọi là Đỗ Như Hối?"

Đỗ Như Hối ngạc nhiên, "Tráng sĩ biết ta?"

Tiêu Bố Y trầm giọng nói: "Ngươi có quen một thư ký gọi là Ngụy Chinh không?"

Đỗ Như Hối kinh ngạc nói: "Chẳng lẽ tráng sĩ cũng quen với Ngụy Chinh huynh?"

Hắn nói như vậy, hiển nhiên là thừa nhận quen với Ngụy Chinh, Tiêu Bố Y lập tức đưa ra chủ ý, vì một Đỗ Như Hối này, cần phải ra tay cứu vợ của hắn, một nhân tài như Đỗ Như Hối mà chết như vậy hình như cũng có chút đáng tiếc.

"Ta biết Ngụy Chinh, ta cũng nghe nói qua ngươi, ngươi nói thê tử mới cưới của ngươi bị đạo tặc Hồ Lữ đoạt đi, có biết chỗ của chúng ở đâu không?" Tiêu Bố Y hỏi, trong lòng lại nói thầm, thầm nghĩ còn có người có tên này sao, chẳng lẽ cha mẹ hắn khi sinh hắn ra đã thấy rõ tương lai, biết [người này trời sinh có mạng làm giặc?

Đỗ Như Hối lắc đầu, "Ta không biết".

Tiêu Bố Y biết hỏi cũng như không, trăm thứ vô dụng chính là thư sinh, xem Đỗ Như Hối quần áo không kém, một đôi tay trắng như phụ nữ, ngươi hỏi hắn học vấn thì được, hỏi hắn đạo tặc ở nơi nào, thì chẳng khác nào hỏi người mù.

"Ngươi nếu là nam nhân, đứng lên, cùng ta đi tìm vợ của ngươi" Tiêu Bố Y trầm giọng nói: "Nếu ngay cả dũng khí làm thử cũng không có, vậy đao của ta cũng phi thường sắc bén, đưa lên cổ một phát là xong".

Đỗ Như Hối thở dài một tiếng, "Tráng sĩ, ta cũng vô dụng, cứu không được người, nhưng lại sợ liên quan đến tráng sĩ, lúc này mới một lòng muốn chết. Tráng sĩ nếu có thể cứu thê tử của ta ra, Đỗ Như Hối kiếp này vĩnh viễn cảm ân đức".

Tiêu Bố Y gật đầu, đưa tay kéo Đỗ Như Hối lên lưng ngựa, mình cũng phi thân lên ngựa, giục ngựa đi tới.

Đỗ Như Hối cũng nặng hơn trăm cân, thấy Tiêu Bố Y cũng không khôi ngô, vậy mà xách mình lên như gà con vậy, thật là thần lực, không khỏi nửa mừng nửa lo, đối với việc cứu thê tử tin tưởng thêm vài phần.

"Bọn chúng chạy đi hướng nào ngươi có biết không?"

"Hướng bắc".

Tiêu Bố Y gật đầu, giục cương ngựa, Nguyệt Quang hí nhẹ một tiếng, phí như bay về hướng bắc, Đỗ Như Hối nhìn thấy cây cối hai bên thụt lùi lại như bay, bị hù dọa ôm chặt lấy cổ ngựa.

Mới đi không xa lắm, Nguyệt Quang đột nhiên khựng lại, nhưng vững vàng dị thường, Đỗ Như Hối thở phào một hơi, nghe được phía sau gió nổi lên, đã không thấy hành tung của Tiêu Bố Y, thoáng qua nhìn thấy Tiêu Bố Y không biết từ khi nào đã xuống ngựa, đứng trước mặt một tên lưu manh ở ven đường.

Tên lưu manh trong tay đang cầm một cái đùi gà, mỡ bóng lưỡng, nước miếng ừng ực, nhìn thấy một người đột nhiên xuất hiện trước mắt, bị hù dọa má ơi một tiếng, đùi gà rơi xuống.

Tiêu Bố Y đưa tay tiếp lấy đùi gà, đưa tới trên tay hắn, trầm giọng hỏi, "Ngươi có biết đạo phỉ Hồ Lữở đâu không?"

Lưu manh tiếp nhận đùi gà, trong lòng hơi bình tĩnh, nhìn thấy đến là người chứ không phải quỷ, hơn nữa còn ngọc thụ lâm phong, ngựa lại thần tuấn, không khỏi trong lòng nổi lên ác ý, thầm nghĩ con ngựa này không kém, nếu dắt đến thị tập bán, cũng có thể thu được không ít, "Ngươi tìm Hồ đại ca làm cái gì?"

Tiêu Bố Y mỉm cười nói: "Ta tìm hắn để ôn chuyện cũ".

Tên lưu manh bán tín bán nghi, "Ngươi tính là lớn gì, Hồ đại ca ở nơi này là lão Đại…"

Hắn lời còn chưa dứt, Tiêu Bố Y đã cho một cái bạt tai, tên lưu manh ngay cả ý niệm né tránh cũng không có, đã bị đánh cho xoay vòng vòng, sao trời lấp lánh, há mồm phun ra ngụm máu, mang theo hai cái răng.

"Có ta ở nơi này, đạo phỉ Hồ Lữ nhiều nhất cũng chỉ xem như là lão Nhị" Tiêu Bố Y lạnh lùng nói: "Còn nữa, ta hỏi ngươi, ngươi đáp, nói nhảm thêm một câu, ta sẽ cắt lưỡi ngươi".

Hắn đã quen tiên lễ hậu binh, bất quá có người cũng không hiểu chuyện, Tiêu Bố Y quý trọng thời gian, chỉ có thể dùng cách trực tiếp nhất.

Tên lưu manh hoảng sợ thịch một cái quỳ rạp xuống đất, nước mắt nước mũi cùng máu tươi ở khóe miệng chảy xuống, "Đại hiệp tha mạng, ta không biết đạo phỉ Hồ Lữ".

Tiêu Bố Y một cước đá ra, lên lưu manh đã lăn đi lông lốc, Tiêu Bố Y đã rút đao nơi tay, cười lạnh nói: "Ngươi đã không biết đạo phỉ Hồ Lữ, ta giữ lại ngươi cũng không đẻ làm gì".

Bội đao của hắn chuôi đao hơi dài, thân đao cũng dài hơn so với đơn đao bình thường vài phần, rất nặng giống như khảm đao vậy, rút ra hàn quang lạnh lẽo, tên lưu manh bị hù dọa hồn phi phách tán, lớn tiếng nói: "Đại hiệp, ta thật sự không quen biết với đạo tặc Hồ Lữ, cùng bọn họ cũng không liên quan, nhưng ta biết bọn chúng ở tại Thương Dư sơn phụ cận cách đây không xa!"

Bình luận