Giang Sơn Mỹ Sắc

Chương 244: Gặp nạn


Sáng sớm, chân trời mây trôi cuồn cuộn, rất nhanh tụ tập lại như mực, sông xanh, cây lục, cỏ dại cùng lều trại đều bị mây đen bao phủ không còn nhìn ra nhan sắc.

Giờ phút này có cảm giác như ở trong đêm tối.

Doanh trại quân Tùy tĩnh lặng, không chút động tĩnh, đại doanh đạo phỉ cũng như thế.

Ngoại trừ đạo phỉ canh gác ra, thì phần lớn đạo phỉ đang ở trong giấc mộng đẹp.

Đã nhiều ngày nghe tiếng gió thổi hạc kêu, thấy cỏ cây cũng tưởng là binh, Vô Thượng vương mỗi ngày khiêu chiến, Dương Nghĩa Thần vẫn cố thủ không chiến, nhưng cách vài ngày Dương Nghĩa Thần lại phái thủ hạ ra nói với Vô Thượng vương, sáng ngày mai đi ra, ta sẽ cùng ngươi tác chiến. Mỗi lần Dương Nghĩa Thần phái người đi ra, trong doanh trại Vô Thượng vương trống trận lại nổi, đạo phỉ ùa ra chuẩn bị nghênh chiến. Nhưng Dương Nghĩa Thần lại vẫn sấm càng lớn thì mưa lại nhỏ, cho quân đi một vòng vừa ra là lập tức quay về làm cho đạo phỉ chạy tới chạy lui lâu ngày sinh mệt mỏi.

Xích Báo nóng nảy không chịu nổi kế dụ địch của quân Tùy, chết tại doanh trại quân Tùy, sau khi nhìn thấy tàn sát đẫm máu, đạo phỉ đều cẩn thận hơn rất nhiều, cũng hiểu được sự khác nhau giữa quân chính quy cùng giặc dã chiến.

Tùy quân dưới sự huấn luyện của Dương Nghĩa Thần kỷ luật nghiêm minh, có lẽ nhân số không bằng đạo phỉ nhưng tác chiến so với đạo phỉ thì lãnh khốc vô tình hơn rất nhiều. Ngoại trừ làm cho Dương Nghĩa Thần dẫn binh ra tác chiến thì cơ hội để đạo phỉ tấn công doanh trại thực không nhiều lắm.

"Đùng đùng đùng" tiếng trống lại nổi lên, các đạo phỉ khi nghe được đều không muốn đứng dậy, ngày hè nóng nực, mọi người ở ngoài trời đã sớm không chịu nổi muỗi trùng quấy nhiễu, thầm nghĩ thừa dịp trời còn mát mà ngủ cho ngon giấc. Nghe được tiếng trống dồn dập, phần lớn đạo phỉ trong đầu đều cùng một suy nghĩ, lần này nhắm chừng lại là ngày mai giao chiến, lần náo nhiệt này không xem cũng thế.

Chỉ là tiếng trống càng ngày càng gấp, như tận lực cùng với tiếng sấm ở chân trời hòa cùng một chỗ.

Liễu Hùng lười biếng duỗi lưng, nhíu mày nói: "Các huynh đệ, đứng lên xem thử, tiếng sấm lần này vang dội như thế, chỉ sợ trời sẽ mưa".

Các huynh đệ cùng gãi đầu: "Liễu đại ca, nếu như trời mưa, chúng ta cũng không thể ngủở đây nữa".

Liễu Hùng chăn chú nói: "Đích xác là như thế, căn cứ theo ta quan sát, địa thế của chúng ta so với quân Tùy thấp hơn. Nếu trời mưa, chúng ta không chiếm địa lợi nhất định phải di chuyển lên chỗ cao hơn mới phải".

Tiếng trống cấp bách cùng tiếng sấm, Liễu Hùng nói cũng hăng hái, mọi người đều nói: "Liễu đại ca thông minh như thế, bọn ta bội phục sát đất".

Liễu Hùng đắc ý dương dương, còn đang muốn nói cái gì, đột nhiên cảm giác được mặt đất có chút rung động, càng lúc càng kịch liệt. Các huynh đệ rốt cuộc cũng phát hiện ra điểm này, nhìn nhau đột nhiên cùng hét lớn: "Không ổn, quân Tùy tập kích doanh trại!"

Tiếng xèn xẹt vang lên, lều trại của mọi người đột nhiên bị xé rách, vô số trường thương đâm vào, Liễu Hùng vội lăn đi né tránh, có mấy người không kịp né tránh, đã bị trường thương đâm trúng, máu tươi phun ra khắp lều trại.

Lều trại ầm ầm sập xuống, đè lên các phỉ đạo. Vó sắt ầm ầm, đạp lên lều trại, tiếng kêu thảm thiết thay nhau vang lên.

Liễu Hùng kiệt lực né tránh, may mắn thoát khỏi nguy hiểm, nhưng đợi khi xốc lều trại đi ra, mặt liền biến sắc trắng bệch ra, trước mắt nơi nơi đều là Tùy binh tung hoành, trường thương như rừng, không ngừng chia cắt đạo phỉ muốn ngưng tụ lại, khắp cả núi đều là phỉ đạo chạy trốn.

Quay đầu nhìn về phía đại trại của Vô Thượng vương, chỉ nghĩ nội quân của Vô Thượng vương sẽ xông ra đánh, nhưng không nghĩ đến ở đó đã sớm gió mây tứ khởi, ánh lửa tận trời.

Nội quân của Vô Thượng vương vẫn đều là chủ lực nòng cốt của đạo phỉ, đơn giản là nơi đây có trang bị tốt nhất, nhân thủ ưu tú nhất, nhiều chiến mã nhất, nhưng làm cho Liễu Hùng khó có thểtin chính là, nội quân đã bại trước tiên!

Tùy binh xông qua, ngựa đạp doanh trại, các lều trại đều bị chà đạp, nội quân lại như cỏ xanh ở dưới đá lớn, không có lực phản kháng.

Khi Tùy quân tiến quân đạp bằng quá nửa doanh trại của Vô Thượng vương, Liễu Hùng đã bỏ qua ý nghĩ Vô Thượng vương dụ địch xâm nhập, trước mắt Tùy quân thế đã không thể chống, đạo phỉ có thể làm chỉ còn lại có một chuyện, đó là chạy trốn!

Khi Liễu Hùng suy nghĩ như thế, đạo phỉ cũng thế. Đạo phỉ tuy đông, nhưng không có tổ chức, không thể chống cự, chạy như điên khắp cả núi, đợi khi Liễu Hùng may mắn chạy trốn thoát, chuẩn bị hướng về chỗ mà lúc trước khuân vác chuyển hàng tới mà trốn, thì không khỏi kinh ngạc đến ngây người tại chỗ, sơn cốc ở phương xa khói đen tận trời, không trung mơ hồ thấy hỏa tinh bay múa, nơi đó đúng là chỗ tập trung lương thảo của Vô Thượng vương! Chủ doanh của Vô Thượng vương cũng đang bị một đội binh mã đánh cho tan nát.

Cầm đầu đại quân là một tướng trấn tĩnh như núi, trông như thiếp tháp cầm sóc đốc chiến ba quân, rõ ràng chính là Uất Trì Cung.

Nhìn thấy tiền quân thế như chẻ tre công phá doanh trại Vô Thượng vương, Uất Trì Cung ngược lại cau mày, lần này kế bì binh (làm cho binh mệt mỏi) tuy cực kỳ thành công, nhưng Vô Thượng vương dễ dàng bị đánh bại như thế lại làm cho hắn cảm thấy có chút không đúng. Nguồn tại http://TruyệnFULL.vn

Vô Thượng vương đánh dọc hai bờ Hoàng Hà, tuy bại bởi Trương Tu Đà, nhưng lực lượng là ai cũng không dám xem thường. Nhưng trước mắt Tùy binh vừa đến là tan rả như băng, thật sự là làm cho Uất Trì Cung không dự kiến tới.

Tùy tướng phụ trách xông vào doanh là đại tướng Đoạn Đạt thủ hạ của Dương Nghĩa Thần, đây là kết quả của Tiêu Bố Y cùng Dương Nghĩa Thần quyết định.

Khi nghĩ như vậy, Uất Trì Cung trong lòng cảm thấy cổ quái, hắn phát hiện Tiêu Bố Y lần này Nam hạ lại như có ẩn giấu gì đó, ít nhất cũng làm cho hắn có cảm giác này, Tiêu Bố Y đối với lần bắt Vô Thượng vương này thực cũng không có tin tưởng quá lớn.

Nhưng Tiêu Bố Y vẫn quyết định xuất binh hiệp trợ Dương Nghĩa Thần tác chiến, hơn nữa còn chuẩn bị kế hoạch cực kỳ cẩn thận.

Uất Trì Cung tọa trấn trung quân, Bùi Hành Quảng dẫn hai ngàn quân tinh duệ từ Thông Tể cừ xuất phát từ phía Tây, ngày đêm hành quân đi đường vòng, xông thẳng vào chỗ tập trung lương thảo của Vô Thượng vương.

Dựa theo kế hoạch của mọi người, Dương Nghĩa Thần thân là chủ soái, tọa trấn trong doanh phòng Vô Thượng vương tập kích, khi tấn công và cùng tấn công, không để cho thủ hạ của Vô Thượng vương có cơ hội lấy hơi, cho dù Vô Thượng vương có năng lực chống cự, Bùi Hành Quảng hỏa thiêu lương thảo của hắn, địch quân không chiến cũng tự bại.

Nhưng vạn vạn lần cũng không có nghĩ đến, không đợi phía Bùi Hành Quảng có tin tức truyền đến, Vô Thượng vương đã chống không được sự tấn công của quân Tùy.

"Uất Trì tướng quân, Đoạn tướng quân nói chủ lực của tặc khấu đang rút lui về hướng nam Lăng Phong cốc. Người đã dẫn binh truy kích, mong Uất Trì tướng quân đuổi theo sau" Một lính canh đi tới báo tin.

Uất Trì Cung cau mày: "Hãy nói Đoạn tướng quân cẩn thận, coi chừng trúng kế mai phục của quân địch".

Lính canh quay về báo tin, Uất Trì Cung nhìn thấy đại cục đã định, chỉ huy quân lao thẳng tới Lăng Phong cốc, nơi đây là chỗ nhất định tặc binh sẽ lui tới mà về Hồng Trạch hồ.

Trên đường truy kích, lính canh lại báo tin, nói Đoạn Đạt tướng quân đa tạ ý tốt của Uất Trì Cung, chỉ là chiến cơ đã qua, mong Uất Trì tướng quân không cần lo lắng.

Uất Trì Cung trong lòng nghi hoặc, đưa mắt nhìn qua, thấy tặc binh bốn phía chạy trốn, hoàn toàn là thế hội quân, không khỏi cau mày, lẩm bẩm nói: "Tình hình khác thường, nhưng đến tột cùng là thế nào?"

Đại quân nam hạ, khi đuổi tới nửa đường thì sớm có thám tử quay về nói: "Uất Trì tướng quân, Đoạn tướng quân đại thắng trở về, đánh bại đại tướng Hắc Hổ dưới tay Lô Minh Nguyệt, thu được lương thảo vô số".

Uất Trì Cung sửng sờ tại chỗ, hồi lâu mới nói: "Vậy Lô Minh Nguyệt thì sao?"

Thám tử lắc đầu nói: "Hồi tướng quân, Tiêu Đại tướng quân sớm đã phái tinh binh mai phục tại Lăng Phong cốc, tặc binh chui đầu vô lưới, binh mã của Tiêu Đại tướng quân cùng Đoạn tướng quân trước sau giáp công, đã đánh bại tặc phỉ, đại tướng Hắc Hổ dưới tay Lô Minh Nguyệt chết tại trận. Nhưng không ai biết Vô Thượng vương ở nơi nào".

Thám tử còn chưa nói xong, Truyền lệnh quan đã đuổi tới, "Uất Trì tướng quân, Tiêu Đại tướng quân có lệnh, mời Uất Trì tướng quân thu binh về doanh!"

***

Tại bờ kênh đào Lương quận, thuyền nối đuôi nhau, cờ xí đủ màu liên miên không dứt.

Chỉ là dưới sắc trời âm trầm sắc thái hoa lệ đã thiếu đi rất nhiều màu sắc. Một Dịch sứ chạy vội đến, đưa lên quân tình phía trước.

Quân tình lập tức đưa tới thuyền rồng, đến trước mặt Dương Quảng.

Quần thần sau khi nghe được quân tình đều hơi chút phấn chấn, Dương Quảng ngồi trên long ỷ, khẽ khép hai mắt, vẻ mặt tràn đầy mỏi mệt.

Quân tình đơn giản rõ ràng, Vô Thượng vương Hạ Bi đã bị đánh bại, đại tướng Hắc Hổ Xích Báo dưới tay Vô Thượng vương mất mạng, Tiêu Bố Y thông báo cho các quận huyền ven đường truy đuổi điều tra Vô Thượng vương, đã gần đến Hồng Trạch hồ.

Khẽ phất tay, cho những người không quan hệ lui xuống, Dương Quảng đưa mắt đột nhiên hỏi: "Tô Uy đâu?"

Trong điện chỉ còn lại Vũ Văn Thuật, Bùi Uẩn, Ngu Thế Cơ ba người, Dương Quảng đưa mắt nhìn qua, lại cảm thấy có chút lạnh lẽo.

Hắn làm hoàng đế mười mấy năm, đại thần bên người càng ngày càng ít, điều này làm cho hắn có cảm giác nói không nên lời. Đi Giang Nam, đại thần đi theo cũng không ít, nhưng có thể nói chuyện cùng hắn thì cũng chỉ có mấy người này.

Đám người Vũ Văn Thuật cũng đã không khác gì cái bóng của hắn, hắn cũng rời không được mấy cái bóng này, cái bóng bỗng nhiên thiếu đi một, làm cho hắn khó tránh không được tự nhiên.

Làm hoàng đế, bản thân là vì cái gì? Dương Quảng trong lòng lại một lần nữa tự hỏi. Hắn vì khắp thiên hạ, nhưng vì sao thiên hạ người hiểu hắn càng ngày càng ít, Tiêu Bố Y cũng xem như là người hiểu hắn, đáng tiếc…

Vũ Văn Thuật tiến lên phá tan sự trầm tư của Dương Quảng, "Hồi Thánh Thượng, Tô Uy bởi vì xuất ngôn không tốt, năm đó tại Cao Dương khi tuyển chọn quan viên, đã lén nhận hối lộ, lại cùng Đột Quyết âm thầm cấu kết, vốn là tửtội, nhưng Thánh Thượng khoan hồng đại lượng, đã đem con cháu ba đời xóa tên làm dân, hiện nay đang ở nhà, thực không có đi theo".

Dương Quảng tỉnh ngộ lại, hồi lâu mới nói: "Thì ra là như thế, hắn hiện tại khỏe không?"

Đám người Vũ Văn Thuật nhìn nhau, đều lắc đầu, "Lão thần không biết".

Dương Quảng nụ cười có chút chua sót, tưởng là Tô Uy gặp chuyện gì, lần trước khi hắn ở tại kinh đô, lão gia này luôn nói đạo phỉ nhiều, nhiều tới mức nếu miễn tội hết thì có tấn công Cao Lệ cũng không thành vấn đề. Dương Quảng ngoài miệng tuy không nói, nhưng trong lòng mười phần không vui, Tuyên Hoa đã sắp trở lại, để cho nàng thấy đạo phỉ nhiều như vậy, quá nửa sẽ nghĩ đến mình không để ý tới triều chính, điều này làm sao mà được. Ba người Vũ Văn Thuật, Bùi Uẩn, cùng Ngu Thế Cơ chẳng khác nào con trùng trong bụng của hắn, đã sớm nhìn ra hắn bất mãn, vì thế tìm một quan viên đấm cho Tô Uy một quyển, an bài cho hắn không ít tội danh, Bùi Uẩn lại tra ra một loạt cái sai của Tô Uy, chết mười lần cũng không hết tội, mình cũng không muốn hắn chết, nhưng để hắn bên cạnh thì cũng không ưa gì, vì thế đem Tô Uy tước chức làm dân.

Đám người Vũ Văn Thuật làm không sai, Dương Quảng khi nghĩ như vậy có chút nhíu mày, bản thân cũng không sai, Tô Uy nói đạo phỉ nhiều tuy khó nghe nhưng trong lòng hắn biết đó là sự thật, nói như vậy Tô Uy cũng đúng, một khi mọi người đều không có sai vậy thiên hạ đại loạn là do ai sai?

Chúng thần nhìn thấy vẻ mặt hắn hoảng hốt, đều có chút lo lắng.

Một đường Nam hạ này, Thánh thượng đã giết không ít người, tính cách càng thêm cổ quái bạo lệ, nhưng hắn luôn có chút hoảng hốt khó hiểu thật làm cho người ta bất an.

Vũ Văn Thuật lấy can đảm nói: "Thánh thượng, Lô Minh Nguyệt một khi đã bị đánh bại, không thể tụ chúng làm loạn, theo lão thần đề nghị, nên nam hạ Dương Châu là tốt nhất. Lương quận địa thế hiểm yếu, nhưng dân cung cấp cũng không đủ, nếu cứ lưu lại, chỉ sợ dân chúng chịu không nổi…"

Dương Quảng gật gật đầu, "Được, truyền lệnh tiếp tục Nam hạ, Trương Tu đã còn chưa có tin tức sao?"

Vũ Văn Thuật nhẹ giọng nói: "Thánh thượng, Trương tướng quân vẫn dựa theo phân phó của người mà làm việc, hôm nay Tiêu Bố Y một khi đã đến Hồng Trạch hồ. Thần nghĩ Trương tướng quân chỉ sợ cũng đã đến phụ cận".

Dương Quảng mở hai mắt, nhìn ra phía ngoài điện, lẩm bẩm nói: "Mau lên, chỉ cần Trương tướng quân làm cho ta chuyện này, thiên hạ sẽ an ổn".

Ba quần thần liếc mắt nhìn nhau, khom người nói: "Thánh Thượng thánh minh".

Trong cung điện Phượng thuyền, Tiêu Hoàng hậu đang cùng Tiêu Đại Bằng chuyện trò, chỉ là nói đến chuyện trước đây, lại nhịn không được rơi lệ.

Tiêu Hoàng hậu ít khi mở lòng như thế chỉ là sợ Dương Quảng khởi nghi tâm, mỗi lần gọi Tiêu Đại Bằng đến đều cho cung nhân cung nữ đứng hầu ở một bên.

Hai người đều nói một chút chuyện cũ không liên quan, khi đó Tiêu Hoàng hậu còn nhỏ, rất nhiều chuyện cũng nhớ không rõ ràng, giờ phút này nàng đang nói chuyện khi còn bé với Tiêu Đại Bằng.

Càng không quan trọng, trong trí nhớ của Tiêu Hoàng hậu ngược lại càng quý giá, ngược lại chuyện Dương Quảng bắc tuần, tây săn, nam du, tuy trong mắt người thường rất là hoành tráng, trong mắt Tiêu Hoàng hậu bất quá chỉ là bình thường.

Tiêu Đại Bằng rất nhiều khi chỉ lẳng lặng lắng nghe, nhìn vẻ mặt của nàng, nghe cả đời cũng sẽ không chán.

Tiêu Hoàng hậu nói hồi lâu, có chút khát nước mới áy náy nói: "Đại Bằng, ta hình như quá nhiều chuyện có phải không?"

Nàng cười có chút áy náy, tuy đã gần năm mươi, phong vận không giảm nhưng lại khờ dại như một đứa nhỏ. Ở trong mắt của nàng, Tiêu Đại Bằng tuy mặt mày râu ria xấu xí, nhưng khi nhỏở cùng với đường huynh, mọi chuyện hắn đều làm cho nàng, bảo vệ nàng.

Tiêu Đại Bằng rốt cuộc nói: "Tuy đã nói rất nhiều lần, nhưng mỗi lần nghe được lại có cảm giác rất ấm áp, một khi đã như vậy ta chỉ hy vọng Hoàng hậu người nói thêm vài lần".

Hắn đưa tay thủ lễ, kêu Hoàng hậu, Tiêu Hoàng hậu than nhẹ nói: "Đúng rồi, đường huynh, ta chỉ hỏi chuyện của người cùng Bố Y, lại chưa bao giờ hỏi qua chuyện của đường tẩu, chịấy không có ở đây sao?"

Tiêu Đại Bằng thần sắc có chút ảm đạm, hồi lâu mới nói: "Chết đã mấy năm rồi".

"Ồ, không biết là tiểu thư nhà nào?" Tiêu Hoàng hậu tò mò hỏi, nhìn thấy Tiêu Đại Bằng trên mặt cùng cơ thể run rẩy, rất là thống khổ, cuống quít lắc đầu nói: "Rất xin lỗi, đường huynh, ta chỉ là tò mò. Đáng tiếc ta không sớm gặp người mấy năm, bằng không đã có thể nhìn thấy chịấy".

Tiêu Đại Bằng nụ cười có chút chua xót: "Đã là chuyện quá khứ, không nên nhắc lại".

"Đường huynh, người cô đơn một mình, không biết…" Tiêu Hoàng hậu trong lòng áy náy, mới muốn nói cái gì, cung nhân vội vàng đi vào, "Hoàng hậu nương nương, Mộng Điệp cô nương cầu kiến".

"Mộng Điệp?" Tiêu Hoàng hậu nhíu mày, "Là nữ tử đánh đàn kia, nàng ta tìm tôi làm cái gì?"

Tiêu Đại Bằng ánh mắt cũng chớp động: "Hoàng hậu, nàng hình như quen với Bố Y".

"Gọi nàng ta vào đi" Tiêu Hoàng hậu nở nụ cười, "Thì ra là bạn của Bố Y, đường huynh, chuyện của Bố Y người phải nắm bắt mới được".

Nàng yêu thì yêu cả đường đi lối về, đối với Tiêu Đại Bằng và Tiêu Bố Y đều quan tâm, đối với bạn bè của bọn họ cũng có thiện ý. Khi Mộng Điệp đi vào, trông vẻ đoan trang, chỉ là trên mặt lại nhiều ít có chút sợ hãi.

Tiêu Đại Bằng cao thấp đánh giá Mộng Điệp, thật ra cũng là lần đầu nhìn thấy, thầm nghĩ tiểu tử Bố Y này cái khác thì không được, nhưng ánh mắt nhìn nữ nhân cũng không tệ, ai cũng quyến rũ như hoa, tiểu tử này so với lão tử phúc khí tốt hơn rất nhiều.

Tiêu Hoàng hậu bảo nàng ngồi xuống, khẽ cười hỏi: "Mộng Điệp có chuyện gì?"

Mộng Điệp đưa mắt nhìn chung quanh, khẽ cắn đôi môi đỏ mọng, Tiêu Hoàng hậu nhíu mày nói: "Mộng Điệp, làm sao vậy?"

"Có thể xin Hoàng hậu cấp cho Mộng Điệp giấy bút hay không?" Mộng Điệp áp thấp thanh âm nói.

Tiêu Hoàng hậu liếc nhìn cung nhân cung nữ bốn phía: "Đưa bút mực đến đây".

Mộng Điệp cầm bút nơi tay, viết nhanh mấy chữ lên giấy, nhẹ nhàng đẩy đến trước mặt Tiêu Hoàng hậu, Tiêu Đại Bằng cách đó không xa, nhưng cũng không thấy rõ là viết cái gì, không khỏi rất là kỳ quái, Mộng Điệp liếc mắt nhìn hắn, có chút thâm ý.

Tiêu Hoàng hậu khi thấy mấy chữ trên giấy, sắc mặt khẽ biến, đem tờ giấy vò lại rồi châm lửa đốt, trầm ngâm một lát mới nói: "Đường huynh, ta hôm nay có chút mệt mỏi…"

Tiêu Đại Bằng đứng dậy cáo từ, Tiêu Hoàng hậu nhìn Mộng Điệp nói: "Mộng Điệp, ta có chút mệt mỏi, nghe nói ngươi đàn cũng không tệ, không bằng đàn cho ta một khúc để thanh tâm tĩnh ý có được không? Xuân Lan, dâng hương lô rồi lui ra, ta muốn tĩnh tâm một mình".

Cung nữ tuân mệnh, đều lui ra ngoài, trong điện chỉ còn lại có Tiêu Hoàng hậu cùng Mộng Điệp. Tiêu Hoàng hậu ra hiệu nàng đàn, tiếng đàn vừa ngân lên đã nhíu mày hỏi: "Mộng Điệp, ngươi nói Tiêu Bố Y gặp nạn, làm sao có được tin tức này?"

Uất Trì Cung đắc thắng trở về cũng nhíu mày đi tới chỗ Tiêu Bố Y, thầm nghĩ Tiêu Bố Y vẫn không thay đổi khí tức thảo mãng, tuy là tướng quân nhưng vẫn thích độc lai độc vãng.

Hôm nay hai quân đối chiến, Dương Nghĩa Thần trấn thủ doanh trại, Tiêu Bố Y lại tự mình đi bắt Vô Thượng vương, tuy dũng mãnh nhưng trong mắt Uất Trì Cung lại không phải chính đạo.

Khi mới đến doanh trướng, Dương Nghĩa Thần đã nghênh đón.

Dương Nghĩa Thần tuổi tuy lớn, nhưng tinh thần vẫn quắc thước, nhìn thấy Uất Trì Cung trở về, râu nhếch lên hai tay ôm chặt lấy Uất Trì Cung, thở dài nói: "Uất Trì tướng quân, lão phu già rồi, sinh thời còn có thể nhìn thấy mưu lược của Tiêu Đại tướng quân, dũng mãnh của Uất Trì tướng quân cũng không tính là uổng phí".

Uất Trì Cung khiêm nhường nói: "Dương đại nhân thật sự quá khen rồi, mạt tướng trận chiến này chỉ có công hỗ trợ. Nếu không có Đoạn tướng quân dũng mãnh hơn người, một đòn đánh bạn Lô Minh Nguyệt, nếu không có kế của Dương đại nhân, làm cho Lô Minh Nguyệt mất cảnh giác, ta hôm nay làm sao mà dễ dàng thủ thắng? Nói đến Lô Minh Nguyệt tuy không tệ, nhưng nếu Dương đại nhân tự thân xuất mã, thì làm sao tới phiên công lao của ta. Dương đại nhân trước giả sau thực, quả thật là phúc của chúng ta".

Dương Nghĩa Thần mỉm cười vuốt râu, lắc đầu nói: "Không nghĩ tới Uất Trì tướng quân chẳng những thống soái có phép, lời nói cũng không tệ".

Đang nói chuyện, Đoạn Đạt cũng ca khúc khải hoàn trở về: "Uất Trì tướng quân hôm nay hỗ trợ, tuy không có bắt giết được đại tướng Hắc Hổ dưới tay Lô Minh Nguyệt, nhưng cũng có một phần công lao".

Hắn một câu đề cập đến công lao của mình, đắc ý dương dương, Uất Trì Cung vẫn bất động, khẽ cười nói: "Đoạn tướng quân dụng binh như thần, hôm nay được gặp quả thật là tam sinh hữu hạnh".

Dương Nghĩa Thần cau mày, giây lát lại cười ha ha: "Đoạn tướng quân cùng Uất Trì tướng quân đều có công lao, không phân cao thấp. Uất Trì tướng quân cũng là hỗ trợ lão phu, nếu không có Tiêu tướng quân bày mưu lập kế, thân nhập hổ huyệt dò ra nơi tập trung lương thảo của Lô Minh Nguyệt, chỉ sợ Lô Minh Nguyệt cũng không dễ dàng bại như thế. Đúng rồi, Uất Trì tướng quân, Bùi tướng quân sao lại không thấy?"

Uất Trì Cung trầm ngâm nói: "Dương đại nhân, Bùi tướng quân hiện nay thuộc Tiêu Đại tướng quân điều độ, hắn dùng kỳ binh đi tập kích lương thảo của Lô Minh Nguyệt, giờ phút này chỉ sợ còn đang trên đường trở về. Dương đại nhân nếu muốn điều khiển Bùi tướng quân, thì phải có thủ dụ của Tiêu Đại tướng quân".

Dương Nghĩa Thần liên tục lắc đầu: "Uất Trì tướng quân thật sự là nói đùa, Tiêu Đại tướng quân quan cấp còn hơn cả lão phu, làm sao đến phiên lão phu điều khiển thủ hạ của hắn. Cho dù cùng Uất Trì tướng quân, tác chiến phân chủ phó, ngày thường là bằng hữu tương giao là được. Ta hỏi đến chỗ của Hành Quảng, bất quá là bởi vì hôm nay phá giặc hắn cũng có công lớn, hôm nay đại phá Lô Minh Nguyệt, quả thật chuyện khoan khoái trong đời, lão phu đã sớm ở trong thành trung bày rượu thiết yến, tối nay mời Uất Trì tướng quân đi qua. Đoạn Đạt, truyền lệnh cho thủ hạ, nếu Bùi tướng quân trở về, thì mời người vào trong thành mừng công".

Nói tới đây Dương Nghĩa Thần nhẹ giọng thở dài: "Chỉ tiếc Tiêu Đại tướng quân không ở đây, bằng không cùng hắn đối ẩm chẳng phải là sảng khoái sao?"

Uất Trì Cung cũng không tiện cự tuyệt, chỉ có thể nói: "Vậy để mạt tướng an bài mọi chuyện xong, đêm nay nhất định sẽ đến dự tiệc".

Dương Nghĩa Thần khoát tay nói: "Uất Trì tướng quân là người có tài, chuyện nhỏ này làm sao lại phiền người tự mình đi làm? Ngươi chẳng lẽ còn sợ lão phu nuốt không công lao của ngươi?"

Uất Trì Cung chỉ có thể lắc đầu: "Mạt tướng không dám, bất quá mấy cái này là chức trách của mạt tướng, không thể không làm. Một khi Dương đại nhân đã miễn cho khỏi làm, mạt tướng cũng nhàn hạ một lần mong rằng không bị ghi vào hành quân ký thất mới được. Dương đại nhân chỉ sợ không biết, hôm nay trong quân có một người là Ngụy Chinh, ai cũng không dám đắc tội, cho dù Tiêu đại nhân gặp cũng phải lễ ngộ có thừa".

Hắn nói có vẻ là nói đùa, Dương Nghĩa Thần cũng cười: "Đúng rồi, Uất Trì tướng quân, không biết lần này tác chiến còn có người nào có chút công lao thì tính một lần để mừng công luôn, tránh cho bọn họ nói ra nói vào".

Uất Trì Cung ánh mắt chớp động, hồi lâu báo ra mấy cái tên, đều là Thiên tướng, Phó tướng trong doanh của Tiêu Bố Y, duy chỉ không có tên của Ngụy Chinh. Dương Nghĩa Thần phân phó thủ hạ đi mời, rồi kéo tay Uất Trì Cung rời doanh trại, rất là thân thiết.

Hai người lên ngựa hướng về Hạ Bi thành, Dương Nghĩa Thần đột nhiên nói: "Uất Trì tướng quân, cho người biết, thật ra lão phu cũng họ Uất Trì!"

Uất Trì Cung cũng có chút kinh ngạc, "Thứ cho mạt tướng ngu dốt, cũng không biết việc này".

Dương Nghĩa Thần lắc đầu, "Uất Trì tướng quân thật sự quá mức khiêm tốn, không biết thì tính là ngu dốt gì. Lão phu vốn họ Uất Trì, bất quá là là gia phụ nhận tước vị, lúc này mới làm Thứ sử Thiểm Châu, bởi vì năm mới theo Thánh Thượng tấn công Thổ Cốc Hồn có công, lúc này mới được ban cho họ Dương, ta vốn là người Đại Huyền Sơn Tây".

Uất Trì Cung nói tiếp: "Mạt tướng ở Thiện Dương Sơn Tây, cùng với Đại Huyền cũng không xa".

Dương Nghĩa Thần lại sang sảng cười rộ lên: "Chúng ta đồng hương đồng họ, nếu tra gia phổ, nói không chừng còn có chút quan hệ thân thích".

"Mạt tướng cũng không dám nhận thân".

"Cái này có gì mà không dám?" Dương Nghĩa Thần quay đầu ngóng nhìn Uất Trì Cung, "Uất Trì tướng quân lãnh binh có tài, chỉ bằng vào ngươi có họ Uất Trì, lão phu cũng đã có thể tiến cử công lao của ngươi với Thánh thượng, với khả năng của Uất Trì tướng quân chinh chiến một phương cũng không quá đáng".

Uất Trì Cung chỉ trầm mặc.

Dương Nghĩa Thần trong mắt hào quang chớp động, đột nhiên hỏi: "Đúng rồi, Tiêu Đại tướng quân khi đông chinh, đặc ý xin Thánh thượng khâm điểm Uất Trì tướng quân làm phó soái, nhưng trước kia Tiêu Đại tướng quân hình như cùng Uất Trì tướng quân chưa bao giờ gặp mặt, lại không biết Uất Trì tướng quân làm thế nào mà quen với Tiêu Đại tướng quân?"

Uất Trì Cung trầm ngâm hồi lâu: "Tại hạ thật ra cùng Tiêu Đại tướng quân cũng không quen gì mấy, lúc trước tại Bùi Gia thương đội từng có duyên gặp mặt một lần. Người cùng ta sóng vai đánh mấy tên lưu manh ở Mã ấp, cũng bởi vậy mà quen, muốn nói thâm giao thì cũng không có. Không biết người vì sao đột nhiên lại tìm ta làm Hành doanh Phó tổng quản, thật sự là chuyện lạ. Đúng rồi, Dương đại nhân, không biết người hỏi có chuyện gì không?"

Dương Nghĩa Thần cười ha hả nói,:"Thì ra là như thế, không có gì, ta chỉ cảm thấy tò mò mà thôi. Đã đến thành Hạ bi, Uất Trì tướng quân, tối nay chúng ta không say không về".

Uất Trì Cung gật đầu nói đúng, cùng Dương Nghĩa Thần tiến vào thành Hạ Bi, ngẩng đầu hướng nhìn lên bầu trời chỉ thấy mây đen cuồn cuộn, trong mắt hiện lên vẻ lo lắng…

Bình luận