Giang Sơn Mỹ Sắc

Chương 217


Thân mâu rung động, Cao Quân Nhã đã như một con cá chết mà dính ở trên tường, máu tươi chảy xuôi từng dòng.

Các quan sợ không thể nói, tất cả có thể nói là biến hóa khó lường.

Bọn họ nghĩ tới đứng phía sau màn ám sát Lý Uyên có thể là Tiêu Bố Y, cũng có thể là Cao Quân Nhã, mục đích dĩ nhiên là vì vị trí Thái Nguyên Lưu Thủ, nhưng bọn họ không có nghĩ đến cuối cùng lại có loại kết cuộc như thế này.

Cao Quân Nhã chống cự bỏ trốn, Tiêu Bố Y không chờ hắn lên đầu tường, liền một thanh trường mâu trên tay một hộ vệ đứng cạnh, tiện tay phóng ra, đã dễ dàng đem Cao Quân Nhã đóng đinh lên trên tường.

Cao Quân Nhã đã chết!

Lưu Thủ cùng Đại tướng quân đều nói Cao Quân Nhã mưu phản, ai cũng biết mình nếu là Cao Quân Nhã, nếu muốn còn mạng sống, cũng chỉ còn con đường bỏ trốn, bó tay chịu trói đúng là một trò cười, chỉ cần tội danh này áp cho ngươi, có thể còn sống rời thành Thái Nguyên hay không cũng là một vấn đề, nhưng không bó tay không ngờ chết còn nhanh hơn.

Lý Uyên khóe mắt không tự chủ được mà giật giạt, hắn cảm giác đứng bên cạnh là một con báo chứ không phải là người, bất cứ lúc nào cũng có thể đem ngươi xé thành hai nửa.

Hắn cũng nhịn không được nghĩ đến con của Lý Mẫn chết ở Đông Đô, thực hoài nghi mâu lúc trước kia chính là do Tiêu Bố Y phóng ra.

Nhưng hiện tại hắn có thể làm không phải hoài nghi, mà là tín nhiệm, cho nên sắc mặt của hắn ngưng trọng nói với Tiêu Bố Y: "Tiêu tướng quân, lão phu hiệp trợ Tiêu tướng quân dẫn người truy nã, Cao Quân Nhã chống cự bỏ trốn, cũng may Tiêu tướng quân thần dũng, giết ngay tại chỗ. Hôm nay Cao Quân Nhã mưu nghịch chứng cớ xác thực, Tiêu tướng quân lại lập công lớn, lão phu nhất định đem việc này tấu lên chi tiết cho Thánh Thượng".

Tiêu Bố Y biết Lý Uyên nói như thế trước mắt mọi người, chính là muốn thể hiện tốt với hắn, muốn hắn cùng tiến lùi.

"Cũng may Lý đại nhân kịp thời phát hiện Cao Quân Nhã có khác lạ, ta lần này đến bắt hắn, nhiều ít cũng có chút chiếm công, mong Lý đại nhân vạn lần chớ trách".

"Tiêu tướng quân sao lại nói như vậy, nếu không có Tiêu tướng quân trợ giúp lão phu một tay, lão phu cũng chưa chắc đã bắt được Cao Quân Nhã phản nghịch này, chỉhận Tiêu tướng quân lập tức phải trở về Đông Đô, lão phu không thể thời khắc nào cũng nghe dạy bảo, quả thật là chuyện ăn năn trong đời".

***

Tiêu Bố Y khi đi ra khỏi Cao phủ, Vương Uy vẫn đi ở bên cạnh.

Các quan đều đi sau, Vương Uy mới vừa rồi tuy không bắt được Cao Quân Nhã, bất quá trên mặt cũng không có ý sợ hãi.

Nhìn thấy đã rời xa mọi người, Tiêu Bố Y lúc này mới cười nói: "Vương Uy, ngươi làm không tệ".

Vương Uy cuống quít thi lễ nói: "Tất cả đều y theo Tiêu đại nhân phân phó, đa tạ Tiêu đại nhân chỉ điểm".

"Làm rất tốt, lần này Thái Nguyên Lưu Thủ không phải là ngươi, về sau không có nghĩa là không có cơ hội" Tiêu Bố Y mỉm cười vỗ vỗ vai Vương Uy, "Ta lần này hồi kinh, sẽ hướng lên Thánh Thượng nói công lao của ngươi".

Vương Uy cảm kích thiếu chút nữa là nước mắt vòng quanh, "Hạ quan ghi nhớ lời Tiêu đại nhân dạy bảo, đa tạ Tiêu đại nhân đã bồi dưỡng".

Đợi sau khi Vương Uy rời đi, Tôn Thiếu Phương ở một bên hỏi, "Tiêu lão Đại, ta cảm thấy Vương Uy này cũng không có gì tốt, đối với người như thế, chúng ta cũng không cần quá mức tín nhiệm".

Tiêu Bố Y cười nói: "Ngươi nói đúng, bất quá có đôi khi, rất nhiều chuyện không có tiện để chúng ta tự mình ra tay, cho bọn chúng chó cắn chó là tốt nhất. Nếu không có Vương Uy giăng bẫy, Cao Quân Nhã cũng chưa chắc đã chạy trốn, hắn nếu không trốn, ta làm sao có thể có cớ giết hắn? Hắn dù sao cũng là Thái Nguyên Phó lưu thủ, mệnh quan triều đình, là thân tín của Vũ Văn Thuật. Chúng ta ngụy tạo chứng cớ hắn cấu kết với Đột Quyết, nếu muốn dẫn về Đại Lý tự thẩm vấn, có tội hay không cũng là chưa chắc. Nhưng hiện tại thì đã khác, Cao Quân Nhã đã chết, cho dù Vũ Văn Thuật biết, trong lúc nhất thời cũng không thể làm gì, hơn nữa có tấu chương của Lý Uyên, chuyện này dù sao cũng sẽ tạm thời lắng xuống".

"Nhưng người lần này đắc tội với Vũ Văn Thuật có đáng giá không?"

"Ta cũng đã đắc tội không ít với hắn, cũng không sợ thêm một lần nữa" Tiêu Bố Y bất đắc dĩ nói: "Ta cảm thấy hắn vốn đã muốn giết ta".

"Vậy Tiêu lão Đại lần này về lại Đông Đô phải cẩn thận" Tôn Thiếu Phương nhíu mày nói: "Ta vẫn cảm thấy giờ phút này về kinh cũng không phải là chuyện tốt".

Tiêu Bố Y cười cười, nhìn sang một hộ vệ khác bên cạnh, "Vô Công Bố, ta đã giúp ngươi giết Cao Quân Nhã, cũng cho ngươi chính mắt nhìn thấy, không biết đã đúng với tâm nguyện của ngươi hay chưa?"

Vô Công Bố nghiêm túc trả lời, "Tiêu đại nhân giúp ta báo huyết hải thâm cừu, Vô Công Bố nhất định sẽ kiệt lực hồi báo".

***

Lý Uyên khi đi ra khỏi Cao phủ, tuy là tay băng vải đeo lên vai, nhưng cũng tiền hô hậu ủng.

So với Phủ úy đại sứ mà nói, vị trí Thái Nguyên Lưu Thủ này vinh quang hơn nhiều, nhưng hắn lại không có chút vẻ tự đắc nào. So với trước đây, hắn ngược lại càng thêm khiêm tốn ôn hòa, cho dù đối với đối thủ cạnh tranh Mộ Dung La Hầu, cũng mềm mỏng nói chuyện.

"Mộ Dung tướng quân, lão phu tuổi đã cao, hơn nữa mọi chuyện không tính là quen thuộc, về sau việc phòng ngự trong thành, còn phải dựa vào ngươi nhiều hơn mới đúng".

Mộ Dung La Hầu tuy muốn bóp chết Lý Uyên, trong lòng lại nghĩ tới, chuyện của họ không lộ ra ngoài, mắc gì ta dính vào, hiện tại nhìn thấy Tiêu Bố Y cùng Lý Uyên liên thủ bắt Cao Quân Nhã, trong lòng cũng đã lạnh lẽo. Hắn thấy, Tiêu Lý biểu lộ thái độ trước mặt mọi người đã thuyết minh, về sau Sơn Tây chính là thiên hạ của hai người này, người khác chớ có nhúng vào!

"Lý Lưu Thủ quá khiêm nhường rồi, hạ quan nhất định sẽ kiệt lực hồi báo".

Mộ Dung La Hầu cùng Vô Công Bố tuy đều nói phải kiệt lực hồi báo, nhưng Mộ Dung La Hầu hiển nhiên là tâm khẩu không đồng nhất, chẳng qua Lý Uyên đã rất là vừa lòng, hắn cảm thấy bước khó khăn nhất đã qua, những bước còn lại chỉ cần cẩn thận cùng kiên nhẫn là được.

Hắn đối với biểu hiện của bản thân hôm nay rất vừa lòng, cũng cảm thấy trước tiên cùng Tiêu Bố Y kết thành liên minh công phòng hóa giải tình thế bất lợi là tốt nhất.

Đối với chuyện ám sát, hắn trong lòng vẫn còn sợ hãi, đối với chuyện Cao Quân Nhã có cấu kết với Đột Quyết hay không, hắn rất là hoài nghi.

Bất quá rất nhiều khi đều là như thế, chuyện mà trong lòng biết rõ ràng thì cũng chỉ cần ăn ý, không quan trọng chuyện thật giả. Đối phó người như Cao Quân Nhã, kết quả trước mắt làm cho người ta vừa lòng nhất.

"Chánh Hội, chuyện ở tửu lâu hôm nay, ta còn chưa giáp mặt nói câu cảm ơn" Lý Uyên khi nhìn thấy chỉ còn lại có hắn cùng Lưu Chánh Hội, lại thi một lễ.

Lưu Chánh Hội cuống quít hoàn lễ, "Lưu Thủ đại nhân thật sự nặng lời rồi, cái này chẳng qua là hạ quan làm theo bổn phận, đâu cần phải cảm tạ?"

Lý Uyên vẻ mặt cũng cảm khái, trong mắt ẩn chứa nước mắt, nắm chặt tay Lưu Chánh Hội, "Chánh Hội, thật ra lão phu sớm đã hiểu được. Tại thành Thái Nguyên, rất nhiều người hận lão phu không chết, nhưng đây là sựủy nhiệm của Thánh Thượng, lão phu thật sự từ chối không được. Hiện tại thành Thái Nguyên, đối với lão phu tôn kính nhất chỉ có một mình Chánh Hội ngươi, lúc trên tửu lâu, nếu không có Chánh Hội ra tay tương trợ, lão phu đã không sống được đến bây giờ, đại ân đại đức, lão phu ghi tạc trong lòng".

Lưu Chánh Hội cảm khái nói: "Thật ra Lý đại nhân quả thật là tâm điểm, vị trí Lưu Thủ này nếu Cao Quân Nhã ngồi, chỉ sợ dân chúng thành Thái Nguyên không có một ngày yên ổn sinh sống. Vô luận người bên ngoài nghĩ như thế nào, Chánh Hội chỉ cảm thấy Lý đại nhân thân là Lưu Thủ, quả thật là phúc của dân chúng Thái Nguyên.

Lý Uyên cảm động nói: "Được một lời của Chánh Hội, lão phu tuy muôn vàn ủy khuất thì đã sao".

Từ biệt Lưu Chánh Hội xong Lý Uyên lập tức quay về trong phủ, cho hộ vệ nghiêm ngặt phòng bị, lúc này mới đi tới phòng của mình.

Mở cửa phòng, trong phòng đã có một người khoanh chân ngồi, Lý Uyên cũng không kinh ngạc, sau khi đóng cửa phòng thì thi lễ, "n công tại thượng, thỉnh nhận Lý Uyên một lạy".

Người trên giường rõ ràng chính là Lưu Hoằng Cơ!

Nhìn thấy Lý Uyên thi lễ, Lưu Hoằng Cơ cuống quít đứng lên, lắc mình sang một bên, "Lý đại nhân quá mức khách khí rồi, ngày đó tại Đông Đô, Thế Dân từng cứu ta một mạng, lần này bất quá chỉ là báo đáp lại mà thôi, Lý đại nhân thương thế ra sao rồi, có nghiêm trọng không? Cao Quân Nhã này, có chịu trói hay không? Lúc trước ta bất đắc dĩ đâm người một kiếm, chỉ sợ nếu không đả thương người, hạng giảo hoạt như Cao Quân Nhã tất sẽ có sự nghi ngờ".

Lý Uyên lại nắm lất tay Lưu Hoằng Cơ, tràn đầy cảm kích, "Không nghĩ đến được gặp loại hiệp khách như Hoằng Cơ, quả thật tam sinh hữu hạnh. Nếu không phải biết âm mưu của Quân Nhã, lại liều mình đi tìm Tiêu đại nhân, ta chỉ sợ sống không qua ngày hôm nay. Thương thế của ta thực không có gì đáng ngại, Cao Quân Nhã đã bị Tiêu đại nhân giết".

Lưu Hoằng Cơ khóe mắt giật giật, "Tiêu đại nhân tự tay giết Cao Quân Nhã?"

Lý Uyên đem tình hình lúc trước nói qua một lần, nhịn không được hỏi, "Hoằng Cơ, ta thấy võ công của ngươi cũng cao, thật hiếm thấy. Nhưng võ công của Tiêu đại nhân so với ngươi, rốt cuộc là người nào cao hơn?"

Lưu Hoằng Cơ không đáp, trước tiên duỗi cánh tay ra, lộ vết thương ở trên, "Lúc trước Cao Quân Nhã bảo ta ám sát Lý đại nhân, ta trong đêm liền đi tìm Lý đại nhân báo. Đối với người lại biết chỉ bằng với bằng chứng của ta thì cũng không thể làm gì được Cao Quân Nhã, lúc này mới đi tìm Tiêu đại nhân, ta nói với hắn, không quen nhìn thủ đoạn cùng con người của Cao Quân Nhã, lần này Cao Quân Nhã muốn ám sát mệnh quan triều đình, mời Tiêu đại nhân trừ khử. Vốn đây là thủ đoạn mạo hiểm, ta tuyệt đối cũng không nói gì quan hệ đến Lý đại nhân. Hắn cũng không nói gì, cũng không cự tuyệt, ta phải lấy đầu xin bảo đảm, hy vọng Tiêu đại nhân ra tay".

Lý Uyên chảy ra hai hành nước mắt, "Hoằng Cơ đối với ta như thế, làm cho lão phu kiếp này lấy gì để báo đáp?"

Lưu Hoằng Cơ lắc đầu nói: "Lý đại nhân, ta nói ra mấy cái này tuyệt không phải thỉnh công, mà là bởi vì ta ngoại trừ cái đầu linh hoạt, thì thật sự tìm không ra thứ gì đáng tiền. Tiêu đại nhân lập tức hỏi kế hoạch của ta, ta lập tức kể ra kế hoạch tại tửu lâu, chúng ta chỉ diễn mà thôi. Nhưng khi nhảy lên nóc phòng, Tiêu đại nhân đánh mảnh chén rượu đến ta có dốc hết toàn lực cũng không thể né tránh, ta biết mưu kế của Cao Quân Nhã, lại không thể giết hắn, thật sự cũng bởi vì võ công của Cao Quân Nhã tuyệt đối không kém gì ta, nhưng Tiêu đại nhân có thể thoải mái giết hắn, bởi vậy có thể nhận định, hắn muốn giết ta, không quá mười chiêu".

Lý Uyên mí mắt lại giật giật, hồi lâu mới nói: "Cũng may hắn lại đồng ý trợ giúp ta, trong này có công lao của Hoằng Cơ, Huyền Bá con ta ở trên trời linh thiêng quá nửa cũng giúp một tay".

"Tiêu đại nhân làm người không tệ, tuy là tướng quân, lại rất hào hiệp. Ta ở tại thành Thái Nguyên nghe nói hắn uy danh hiển hách, thảo nguyên nổi danh, kinh đô lập công, ngàn dặm đan kỵ, lực kháng Đột Quyết, nhưng chuyện này đều làm cho ta cực kỳ ngưỡng mộ cùng kính nể, lúc này mới dám mạo hiểm tìm hắn. Hắn nếu hỗ trợ Cao Quân Nhã, chỉ sợ hôm nay chết chính là Lý đại nhân cùng với ta" Lưu Hoằng Cơ trầm giọng nói: "Bất quá ta nhiều ít cũng bởi vì tư tâm mà lừa gạt hắn, không khỏi chột dạ. Chuyện đã xong, ta lưu lại nơi đây cũng không có ý nghĩa, hắn võ công cao cường như thế, chút công phu của ta hắn cũng không để ý tới, chỉ hy vọng về sau có thể có cơ hội báo đáp sự trợ giúp của hắn hôm nay".

Lý Uyên trầm ngâm thật lâu sau mới hỏi, "Hoằng Cơ chuẩn bị đi nơi nào?"

Lưu Hoằng Cơ cười khổ nói: "Ta cũng không rõ ràng lắm, ta vẫn luôn một thân một mình, bốn biển là nhà".

"Vậy Hoằng Cơ không bằng ở lại Thái Nguyên trợ giúp ta có được không?" Lý Uyên thử hỏi.

Lưu Hoằng Cơ hồi lâu mới nói: "Tại hạ không thích trói buộc".

Lý Uyên cũng không miễn cưỡng, chỉ nói chờ một chút, đi vào phòng ngủ, khi trở lại thì cầm theo một cái mâm, ở trên tràn đầy vàng bạc.

"Hoằng Cơ cứu ta một mạng, lão phu không nghĩ tới báo đáp, chỉ có chút lòng…"

Lưu Hoằng Cơ cũng không cự tuyệt, lại chỉ lấy một thỏi bạc, "Hoằng Cơ từ chối cũng không cung kính, Lý đại nhân, núi cao nước xanh, sau này còn gặp lại".

Hắn nói đi là đi, Lý Uyên cũng không cố lưu lại, chỉ đợi khi quay trở lại phòng, không hiểu sao lại thở dài một hơi, lầm bầm nói: "Thải Ngọc nha đầu kia rốt cuộc là ở nơi nào? Tiêu Bố Y làm người không tệ, lại có quyền lợi, võ công cao cường, đầu óc lại linh hoạt. Con sao lại không động tâm chứ?"

Lưu Hoằng Cơ rời Lý phủ, nhất thời mờ mịt, không biết mình có thể đi nơi nào, chỉ là đi chưa được xa, đột nhiên xoay người, lớn tiếng quát: "Là ai giả thần giả quỷ, đi ra!"

Hắn tay ấn chuôi kiếm, ngưng thần âm thầm nhìn lại, trong lòng cảnh giác.

Trong bóng đêm đi ra một người, áo xanh không đổi, khóe miệng mang theo nụ cười nói: "Lưu Hoằng Cơ, đã lâu không gặp".

Lưu Hoằng Cơ buông tay cầm kiếm, kinh ngạc nói: "Thì ra là Tiêu đại nhân".

"Không chào đón sao?" Tiêu Bố Y hỏi.

Lưu Hoằng Cơ cười khổ nói: "Xem ra Tiêu đại nhân so với ta tưởng tượng còn muốn thông minh hơn".

"Ta thật ra chính là tò mò, ngươi không tiếc xả thân cũng phải đánh đổ Cao Quân Nhã, xem ra lại không giống như cùng hắn có cừu oán gì" Tiêu Bố Y khẽ cười nói: "Hiện tại ta mới biết được, thì ra ngươi là cùng với Lý đại nhân, cái này là hết nước đá lộ, cuối cùng cũng giải được nghi hoặc của ta".

Lưu Hoằng Cơ lắc đầu, "Tiêu đại nhân, ta cũng không phải là cùng một đường với Lý đại nhân, đối phó Cao Quân Nhã chính là chủ ý của ta, cùng Lý đại nhân không quan hệ. Ta trợ giúp Lý đại nhân, đơn giản là Thế Dân từng cứu ta một mạng. Phụ thân hắn gặp nạn, ta làm sao khoanh tay đứng nhìn, ngày đó đối với Tiêu đại nhân tuyệt không phải…"

Nhìn thấy Tiêu Bố Y ánh mắt sáng quắc, Lưu Hoằng Cơ thở dài một hơi, "Mặc kệ nói như thế nào, ta dù sao vẫn có sự giấu diếm đối với Tiêu đại nhân, Tiêu đại nhân nếu có trách, ta cũng không có gì để nói".

Tiêu Bố Y cười cười, "Ta làm việc đều là không thẹn với lương tâm, cũng không miễn cưỡng. Ngươi có lừa gạt hay không, cũng không ảnh hưởng đến chuyện ta làm. Nói đến lần này tìm đến ngươi, cũng không phải là muốn trách cứ ngươi".

Lưu Hoằng Cơ thở dài một hơi, "Vậy Tiêu đại nhân đến là có việc gì?"

"Ta đến chính là bởi vì ngươi phải đi" Tiêu Bố Y cười nói.

Lưu Hoằng Cơ hồi lâu mới nói: "Tiêu đại nhân chẳng lẽ là đến tiễn ta?"

Tiêu Bố Y gật đầu nói: "Sĩ vì kẻ tri kỷ có thể chết, Lưu huynh vì ân tình năm đó, không tiếc tính mạng báo đáp, ta cũng cảm thấy khâm phục, hành động hiệp nghĩa như vậy ta vẫn đều kính nể. Biết Lưu huynh phải đi, chỉ sợ từ nay về sau khó mà gặp lại, thầm nghĩ muốn tới nói một câu, sau này còn gặp lại".

Lưu Hoằng Cơ thở dài một hơi, trong mắt có sựấm áp, "Được Tiêu đại nhân gọi một tiếng huynh, ta thực kinh sợ, đa tạ Tiêu đại nhân đưa tiễn, Lưu mỗ cũng xin phép từ biệt".

Hắn đột nhiên xoay người sải bước rời đi, nhưng mới đi được vài bước, rốt cuộc ngừng lại, quay đầu lại nhìn, thấy Tiêu Bố Y vẫn đứng ở nơi đó, mỉm cười nhìn theo.

"Không biết Tiêu đại nhân sáp tới sẽ đi đâu?"

"Ta phải trở về Đông Đô diện thánh" Tiêu Bố Y đáp.

"Ồ" Lưu Hoằng Cơ gật gật đầu, "Tiêu đại nhân, ta thiếu người một cái mạng, ta sẽ không quên".

Hắn sau khi nói xong những lời này, đã biến vào trong bóng đêm, Tiêu Bố Y nhìn theo bóng dáng của hắn, thật lâu không nói gì.

***

"Tam đệ, phương sanh vu chánh, viên sanh vu kỳ. Phương sở dĩ củ kỳ bộ, viên sở dĩ chuế kỳ toàn…"

"Nhị ca, nói đơn giản ra chút".

"Ồ. Ý của ta là, Lục hoa trận ta sáng chế lúc trận đối ngoại là chánh binh, theo phương hình (hình chữ nhật), bên trong quân trận là kỳ binh, là thành viên hình (hình tròn). Phương dùng để xác định phạm vi chiến trường, viên dùng để cơ động khắp nơi".

Tiêu Bố Y gật gật đầu, cũng không còn ngây thơ không biết gì như lúc đầu, "Nói như vậy tướng dụng binh có thể thông qua phạm vi đã quy hoạch mà điều động phạm vi công kích, thông qua đội nhóm hành quân mà thu phát tự nhiên đối với quân đội".

Lý Tĩnh gật đầu: "Tam đệ nói một chút cũng không sai, tuy nói quân có kỷ luật, tướng vô năng cũng không dễ bại. Nhưng nếu tướng lĩnh quân có thể đem phạm vi ghi tạc vào lòng, số bước cố định, tới lui chỉnh tề, tuy biến hóa cũng không dễ dàng hỗn loạn. Phải biết rằng lĩnh quân tác chiến, cùng với việc ngươi đơn độc đối địch nhìn như khác nhau, nhưng lại cũng có chỗ tương thông".

"Nhị ca nói thế là sao?" Tiêu Bố Y có chút hứng thú.

Lý Tĩnh mỉm cười vỗ một chưởng lên trên bàn, "Người thường một chưởng đánh ra, như ta vậy, quá nửa không có lực bằng đứng lên vận khí đánh ra, vậy giải thích thế nào?"

Tiêu Bố Y đối với cái này cũng rõ ràng, "Bởi vì cái trước là chỉ dùng lực cô tay, còn cái sau lại là kết hợp lực của eo chân thậm chí là toàn thân, tự nhiên phải mạnh hơn. Nếu là cao thủ nội kình, trong ngoài kết hợp, lực đạo so với cao thủ ngoại gia càng hơn một bậc".

Lý Tĩnh gật đầu nói: "Tập võ như thế, dụng binh cũng như thế. Tam đệ, dụng quân không ở tại ngươi dẫn binh bao nhiêu, mà là ở ngươi có thêo đem bao nhiêu lực lượng binh tướng tập trung mà xuất ra. Cho dù mười vạn cũng chỉ là một cây đũa, gập lại là gãy. Nhưng ngươi cho dù chỉ có mấy trăm người, nhưng có thể kết hợp lại cùng một chỗ, cũng có thể phát ra lực lượng kinh người, lấy ít thắng nhiều. Nhưng các các vị trí kích phá không thể nghi ngờ cũng là tinh túy. Ngũ trận đồ cũng tốt, Bát quái đồ cũng thế, cho dù là Lục hoa trận của ta, dụng ý thật ra cũng giống như cao thủ võ công ngưng tụ lực đạo, ngươi nếu lĩnh quân, chỉ cần có thể thời khắc nào cũng bảo trì trận pháp lưu thông linh hoạt, tới lui chỉnh tề, thì so với cao thủ võ công ra chiêu, chiêu pháp rõ ràng, trong lòng đều rõ, chế địch có gì là khó?"

Tiêu Bố Y có chút ngộ ra, tập trung suy tư, Lý Tĩnh cũng không nói gì, chỉ để cho Tiêu Bố Y tự mình lĩnh hội.

Cửa phòng khẽ vang lên tiếng gõ cửa, Lý Tĩnh trầm giọng nói: "Mời vào".

Viên Xảo Hề vẻ mặt đỏ bừng đi vào, "Lý đại ca, Tiêu đại ca. Ăn cơm thôi, mọi người đều đang chờ các người".

Lý Tĩnh gật đầu đứng lên, "Bố Y, ăn cơm đi".

Tiêu Bố Y hiện tại đang ở trong nhà của Lý Tĩnh ở Mã ấp, từ sau khi giết Cao Quân Nhã, từ biệt Lưu Hoằng Cơ. Tiêu Bố Y dẫn binh thẳng đến Mã ấp, cách qua năm còn vài ngày, Tiêu Bố Y tính xong lộ trình, cảm thấy còn có thểở tại Mã ấp giải quyết công việc.

Lý Tĩnh đã sớm về lại Mã ấp, một mặt là bởi vì thành Thái Nguyên đã không còn chuyện gì, mặt khác là bởi vì huấn luyện binh sĩ cho Tiêu Bố Y. Lý Tĩnh dẫn về thành Mã ấp mấy trăm tinh binh Hữu kiêu vệ phủ, trải qua một thời gian dạy dỗ, lại nói cho Tiêu Bố Y phép lĩnh quân chỉ huy. Đọc Truyện Online mới nhất ở truyen/y/y/com

Hai người luyện binh đàm luận binh pháp không chút chậm trễ, Tiêu Bố Y mấy ngày thu được không ít lợi ích.

Từ điều độ đội nhóm đơn giản nhất cho đến chỉ huy thiên quân vạn mã, từ thường thức cơ bản của quân đội cho đến giảng giải chiến dịch cổ kim. Tiêu Bố Y lúc này mới biết Lý Tĩnh dụng binh như thần quả thật là nghiên cứu đến bạc đầu, Lý Tĩnh xem ra cũng không quá thông minh, nhưng nếu về phương diện dụng quân, ít có thứ gì mà không biết.

Về phần Cầu Nhiêm Khách cũng phiêu hốt bất định, từ sau khi giúp Tiêu Bố Y cứu Vô Công Bố từ trong lao ngục ra, cũng hiếm thấy bóng dáng, hai người biết tính cách của hắn không kềm chế được, tuy quan tâm nhưng cũng ít hỏi.

Lý gia hiện tại thật ra phi thường náo nhiệt, Viên Xảo Hề cùng Bùi Bội cùng ở đó, Viên Lam cũng lưu lại, lấy Mã ấp làm đại bản doanh, phụ trách điều độ ngựa bán ra của sơn trại.

Viên Lam là một người làm ăn tinh minh, sau một lần buôn bán ngựa, tin tưởng tăng nhiều, thầm nghĩ tuy tự xưng là tinh minh, nhưng Tiêu Bố Y buôn bán ngựa ánh mắt lại độc đáo. Sau kh Nhạn Môn bị vây, nhu cầu về ngựa cũng tăng nhiều, nhưng con đường về phía Đột Quyết đột nhiên cắt đứt, ngựa ở Trung Nguyên tự nhiên là thiếu. Hiện nay nuôi ngựa xem như là buôn bán một vốn vạn lời. Còn mua ngựa để làm cái gì, ai trong lòng cũng đều biết rõ.

Lý Tĩnh cùng Tiêu Bố Y rời phòng, Lý Tĩnh hỏi: "Xảo Hề, Lý Tích kia đâu?"

"Hắn còn đang ở trong thư phòng đọc sách, kêu hắn ăn cơm cũng không đi, nói hiện chưa cần ăn" Viên Xảo Hề hỏi: "Để muội lại đi kêu hắn?"

Lý Tĩnh lắc đầu, "Đưa cho hắn một phần cơm là được, ăn hay không ăn cứ để hắn tùy tiện".

Viên Xảo Hề gật đầu, đột nhiên che miệng cười nói: "Lý đại ca, hắn thực chính là đồ đệ của huynh? Mấy ngày trước đây ta hỏi hắn, Lý Tĩnh Lý Tích, hình như là có quan hệ thân thích, hắn nói là đệ đệ đã thất lạc nhiều năm của huynh, là thật vậy chăng?"

Lý Tĩnh trên mặt chợt có một khắc ảm đạm, lẩm bẩm nói: "Đệ đệ thất lạc nhiều năm của ta?"

Tiêu Bố Y ho khan một tiếng, đổi đề tài, "Xảo Hề, Lý Tích hay nói đùa, đều óc của hắn có chút không bình thường, hơn nữa muốn bái sư đến phát điên".

Viên Xảo Hề có chút lo lắng nói: "Vậy nên gọi y sinh cho hắn mới được".

Tiêu Bố Y muốn cười, lại thấy Lý Tĩnh có chút u buồn, thuận miệng nói: "Xảo Hề, nàng thật tốt".

Viên Xảo Hề được Tiêu Bố Y khích lệ, trong lúc nhất thời thần thái bay bổng, lại không để ý vẻ mặt ảm đạm của Lý Tĩnh.

Lý Tích đương nhiên chính là Từ Thế Tích, hắn cũng một đường đi theo đến Mã ấp, Lý Tĩnh thực cũng không nói gì thu hắn làm đồ đệ, hắn lại đối với người khác tự xưng là đồ đệ của Lý Tĩnh. Bởi vì cái tên Từ Thế Tích cũng có danh tiếng, cho nên hắn để râu, lại dịch dung đơn giản, tự xưng Lý Tích, Viên Xảo Hề nhìn thấy cách ăn mặc của hắn giống như đại thúc, hỏi hắn có phải là thân thích của Lý Tĩnh hay không, hắn cũng thuận miệng nói là đệ đệ Lý Tĩnh, Viên Xảo Hề tuy khờ dại, nhưng nhiều ít cũng cảm thấy không đúng.

Mọi người tới phòng khách, phát hiện Bùi Bội, Hồng Phất Nữ, Viên Lam còn có Tôn Thiếu Phương đều đang chờ đợi, Tiêu Bố Y có chút áy náy nói: "Hại mọi người đã đợi lâu".

"Tam đệ nói mấy lời khách khí này làm cái gì" Hồng Phất Nữ cười nói: "Mau ăn cơm đi, đồ ăn đã muốn nguội, ta đang muốn đi hâm nóng".

Hồng Phất Nữ cũng đã thay đổi không ít, dù sao sau khi quen với Tiêu Bố Y Viên Lam, cuộc sống Lý gia nhiều ít cũng có chút thay đổi, nàng ít nhất cũng không cần cả ngày vì gạo củi mà tính kế, tâm cảnh tự nhiên tốt hơn rất nhiều. Một người nếu cả ngày chỉ vì vài văn tiền mà lo lắng, không biết bữa cơm lo ra sao, thì chí hướng cao xa tới mấy cũng sẽ bị vứt ra khỏi đầu.

Tuy Lý Tĩnh vẫn không có thăng quan, Hồng Phất Nữ vẫn kiên nhẫn chờ đợi, thái độ đối với Tiêu Bố Y đã sớm khác xưa.

"Chúng ta chờ các người, thật ra cũng đang đợi tin tức" Viên Lam nói tin tức chính là tin tức ở sơn trại, nhiều ít cũng có chút cố kỵ.

Trừ Tiêu Bố Y cùng Lý Tĩnh ra, Viên Lam rất ít khi đem chuyện quan trọng nói ra trước mặt các phụ nữ trong nhà, hắn thật sự không thể tin tưởng vào mồm miệng của Hồng Phất Nữ.

Bùi Bội đã gắp đồ ăn đặt vào bát Tiêu Bố Y, cười nói: "Bố Y, ăn cơm đi".

Tiêu Bố Y bưng bát cơm lên, cảm thấy có chút ấm áp, Viên Xảo Hề cũng gắp đồ ăn đặt vào bát hắn, e thẹn nói: "Tiêu đại ca, dùng bữa".

Bùi Bội chỉ mỉm cười, thực không có để ý, Tiêu Bố Y lại cảm thấy ấm áp, thầm nghĩ thời cổ đại thật tốt.

Hồng Phất nữ cũng gắp đồ ăn cho Lý Tĩnh, cười nói: "Mau ăn đi, phu quân, người hình như có tâm sự?"

Lý Tĩnh không đáp, chỉ buồn buồn ăn cơm.

Tôn Thiếu Phương cùng Viên Lam nhìn thấy cảnh tượng ấm áp này nhìn nhau, Tôn Thiếu Phương thở dài một hơi nói: "Tìm nữ nhân khó, tìm nữ nhân có thể gắp đồ ăn cho lại càng khó, tìm nữ nhân gắp đồ ăn cả đời cho ngươi, thật sự là khó càng thêm khó" Đột nhiên phát hiện bát cơm có thêm thức ăn, Tôn Thiếu Phương ngạc nhiên nhìn qua, thấy Viên Lam cười nói: "Thiếu Phương, dùng bữa".

Tôn Thiếu Phương té xỉu.

Tiêu Bố Y nhìn thấy Lý Tĩnh trầm mặc, đột nhiên nói với Viên Lam: "Viên huynh, đợi tin tức cũng khó khăn, ta cũng vì thế mà phiền não. Ta gần đây cũng muốn tìm một phương pháp truyền tin nhanh hơn, rốt cuộc thì cũng đã tìm được".

Viên Lam trong lòng chợt động, vui mừng nói: "Chẳng lẽ ngươi đã tìm được Mộc gia?"

Lý Tĩnh đã ngẩng đầu lên, xen vào nói: "Phương pháp truyền tin có lợi có hại, dùng khói tuy nhanh, nhưng tin tức không rõ, tốc độ của ngựa cũng tạm được, nhưng vẫn còn nhiều thiếu sót, không biết tam đệ ngươi có phương pháp xảo diệu gì?"

Tiêu Bố Y khẽ cười nói: "Lợi dụng chim bay để truyền tin".

Lý Tĩnh sửng sốt, "Chim bay?"

Hắn lời còn chưa dứt, ngoài cửa đột nhiên có tiếng chim kêu ríu rít, một người đầu bạc đi vào, cười lớn nói: "Tiêu đại nhân, ngươi cho người đến tìm ta có chuyện gì?"

Tiêu Bố Y đột nhiên đứng lên, kéo người nọ lại, mỉm cười hướng tới mọi người nói: "Người này tên là Bạch Đầu Ông, am hiểu phương pháp huấn luyện chim, ta đã chuẩn bị để hắn hỗ trợ kiến lập dịch trạm trên không cho vương quốc mã nghiệp của ta, mọi người cảm thấy thế nào?"

Tất cả mọi người đều mừng rỡ, Lý Tĩnh nắm chặt bát cơm, không nói được một lời, Hồng Phất Nữ đột nhiên đứng lên, giận dữ nói: "Ngươi đi ra ngoài cho ta, nơi đây của ta không chào đón ngươi!"

Bình luận