Giang Sơn Mỹ Sắc

Chương 200: Cần vương


Nhạn Môn bị vây, thiên hạ chấn động.

Dương Quảng làm người cực kỳ phức tạp, để hiểu được đối với Tiêu hoàng hậu mà nói, đó là chuyện cả đời, nàng từ khi mười hai tuổi đã gả cho Dương Quảng, cho đến nay vẫn khác thủ phụ đạo, nay đã hơn ba mươi năm, nàng dung nhan tuy còn, nhưng tâm cảnh tang thương. Đối với một nữ nhân mà nói, có thể được mấy cái ba mươi năm? Dương Quảng tính tình xấu một chút, nữ nhân nhiều một chút, nhưng vẫn nói nàng hiều hậu, giỏi phụ đạo, cấp cho nàng mặt mũi. Tuy nàng biết bên cạnh Dương Quảng có vô số nữ nhân, trong lòng lại chỉ có một, chỉ là nữ nhân kia lại không phải là nàng, nhưng nàng vẫn hiểu, làm một hoàng đế, có thể đối với hoàng hậu như thế, trong sử đã có thể đếm được trên đầu ngón tay.

Đối với dân chúng mà nói, Dương Quảng không phải là hoàng đế tốt, thậm chí chỉ có thể sử dụng bạo quân để hình dung, khi nghe được hắn bị vây ở Nhạn Môn, đều hận hắn không thể sớm chết đi, nhưng khi nghe nói Dương Quảng hạ chiếu, không chinh phạt Cao Lệ nữa, dân chúng cũng động tâm, Dương Quảng dĩ nhiên là làm cho dân chúng khó sinh sống, nhưng ai có thể cam đoan sau khi hắn chết, không có hoàng đế càng ác liệt khác lên? Nếu không có chinh phạt Cao Lệ, Đại Tùy vẫn thực không tệ, Dương Quảng cũng có thể tha thứ.

Dương Quảng vừa ra chiếu thư không chinh phạt Cao Lệ, quân tướng phấn chấn, dân chúng cũng đồng lòng ứng phó khó khăn, nhưng đối với Lý Thế Dân mà nói, Dương Quảng đã là một gánh nặng của hắn.

Hắn vốn cảm thấy được Hoàng Thượng coi trọng là một chuyện tốt, cũng đáng khoe khoang, nhưng sau khi Lý Huyền Bá chết, hắn mới phát hiện được Hoàng Thượng coi trọng cũng là một loại đau khổ.

Hắn khi từ nhà đi ra, nhiều ít có chút mờ mịt, hắn không biết mình hiện tại nên làm cái gì.

Lý Kiến Thành vội vội vàng vàng từ phía sau đuổi lên, kéo Lý Thế Dân lại nói: "Thế Dân, ngươi muốn đi nơi nào?"

Đối với người đại ca này, Lý Thế Dân thật ra cũng rất kính trọng, "Đại ca, ta muốn đi tòng quân".

"Tốt tốt lắm, vì sao lại muốn đi tòng quân" Lý Kiến Thành cau mày.

"Không vì cái gì" Lý Thế Dân lắc lắc đầu, vẻ mặt cười khổ. Hắn vốn cả ngày sử đao lộng bổng, nhưng từ khi Lý Huyền Bá chết, hắn đã thay đổi rất nhiều, hắn rốt cuộc hiểu được một điểm, võ công của mình vĩnh viễn kém xa huynh đệ Lý Huyền Bá, nhưng Lý Huyền Bá võ công cao thâm như thế cũng khó tránh bỏ mạng, hắn cảđời bằng vào chừng này võ công, không có khả năng báo thù.

"Ta biết vì sao" Một thanh âm lạnh lùng nói.

Lý Thế Dân hai nắm đấm nắm chặt, đột nhiên quay đầu lại, nhìn thấy Lý Nguyên Cát lộ ra bộ mặt muốn đánh nhau.

Liếc nhìn Lý Kiến Thành, Lý Thế Dân rốt cuộc kiềm chế cơn tức, trầm giọng nói: "Nguyên Cát, ta không muốn cùng ngươi tranh cãi".

Lý Nguyên Cát cười lạnh, "Ngươi vì sao không muốn cùng ta tranh cãi? Ngươi trong lòng không có quỷ, thì sợ tranh cãi cái gì?"

Lý Thế Dân cơn tức đang kiềm chế lập tức bùng nổ, tiến lên một bước nói: "Lý Nguyên Cát, ta không muốn cùng ngươi tranh cãi, chính là bởi vì ngươi là tứ đệ của ta, trong lòng ta có quỷ gì? Ngươi nói rõ ra thử xem!"

"Nguyên Cát" Lý Kiến Thành lạnh lùng nói: "Ngươi chớ có vô cớ sinh sự, ngươi chẳng lẽ thực muốn bức Thế Dân đi sao? Đều theo ta về nhà đi".

Hắn đưa tay kéo Lý Thế Dân đi, Lý Thế Dân lui ra phía sau một bước, lắc đầu nói: "Ta rất phiền, ta không muốn trở về. Đại ca, người để ta yên tĩnh một chút có được không?"

"Đúng đó, ngươi thực phiền, khi phụ thân ở bên cạnh ngươi, luôn khuyên ngươi tập quân pháp thao lược, ngươi luôn không nghe, cả ngày vũ thương lộng bổng không lo học. Lão tử ngươi bị nhốt ở thành Nhạn Môn, lập tức làm cho ngươi chuyển tính, chỉ muốn tòng quân đi cứu lão tử?"

Lý Thế Dân sắc mặt tái xanh, không nói được một lời.

Lý Kiến Thành phất tay muốn đánh, Lý Nguyên Cát cũng nhướng cổ lên, "Đại ca, người muốn đánh ta?" Lý Kiến Thành thở dài một tiếng, bất đắc dĩ bỏ tay xuống, "Thế Dân, Nguyên Cát, ta chỉ muốn nói với các ngươi một việc, hiện nay Thánh Thượng bị vây tại Nhạn Môn, Trung Nguyên lo sợ. Phụ thân thân là Sơn Tây, Hà Đông Phủ úy đại sứ, phải có trách nhiệm cần vương. Chỉ là quân Đột Quyết thế mạnh, Sơn Tây Hà Đông binh lực không đủ kháng cự, hiện nay cha đã hướng tới Đông Đô thỉnh binh, người cho chúng ta đi Hà Đông trước giúp chiêu mộ, Thế Dân nếu muốn nhập ngũ, thật ra có thể đi Hà Đông trước".

Lý Thế Dân cau mày, thầm nghĩ chúng ta đi Hà Đông trước, lại đi Nhạn Môn quận, rõ ràng là lộn trở lại khá xa, phụ thân phân phó như vậy dụng ý là gì?

"Thật ra phụ thân còn cần vương cứu giá làm cái gì, để hắn chết không phải tốt sao, hắn cả đời này đều khi dễ cha, ta đã sớm xem hắn không vừa mắt, chỉ là có người luôn vì được hắn sủng ái mà tự minh đắc ý" Lý Nguyên Cát đột nhiên nói.

Lý Kiến Thành trên mặt biến sắc, trông thấy xung quanh không có người nào đi đường, thở phào một hơi nói: "Nguyên Cát, ngươi rốt cuộc muốn làm cái gì, ngươi chẳng lẽ không biết, chỉ bằng những lời líc nãy là đã có thể làm cho Lý gia chúng ta diệt môn?"

"Có Lý Thế Dân ở đây, làm sao có thể" Lý Nguyên Cát bĩu môi nói.

Lý Kiến Thành cau mày, nhưng Lý Nguyên Cát vẫn bởi vì còn trẻ, rất được phụ thân sủng ái, rất nhiều khi, hắn làm huynh trưởng cho dù giáo huấn thì cũng là hữu tâm vô lực.

"Lý Thế Dân, ngươi có đi Hà Đông hay không?" Lý Nguyên Cát khiêu khích hỏi.

Lý Thế Dân xoay người bước đi, Lý Nguyên Cát còn muốn nói gì, lại bị Lý Kiến Thành giữ lại, nhíu mày nói: "Nguyên Cát, ngươi rốt cuộc cùng Thế Dân có xung đột gì, sao cứ suốt ngày đấu đá".

"Ta chỉ không quen nhìn phụ thân bị khinh bỉ, người vẫn dương dương tự đắc nhận thưởng của cẩu hoàng đế" Lý Nguyên Cát liếc nhìn mọi nơi, "Đại ca, thật ra cha cả đời đều bị cẩu hoàng đế kia cười nhạo, lần này rốt cục tìm được cơ hội, còn chiêu mộ làm gì?"

Lý Kiến Thành nhìn Lý Thế Dân đã đi xa, bất đắc dĩ lắc đầu, "Nguyên Cát, ngươi sao lại không hiểu chuyện như vậy, lần này quân Đột Quyết tuy thế mạnh, nhưng phụ thân nói, quân Đột Quyết không giỏi công thành, không có lợi thì khó tránh lòng quân tan rả, bọn chúng vội vàng không thể công phá thành Nhạn Môn. Đợi cho thành Nhạn Môn một khi giải vây, phụ thân chỉ sợ Thánh Thượng một cổ lửa giận không thể nào phát tác, chiêu mộ bất lợi quá nửa sẽ bị trọng trách. Phụ thân là Phủ úy đại sứ Sơn Tây Hà Đông, khẳng định là đứng mũi chịu sào, phụ thân làm sao mà không làm chút biểu hiện? Bất quá cũng may triều đình vẫn kiêng kị người nắm giữ quân quyền, lần này nhân họa được phúc, nếu không cầm binh thực ra vẫn tốt hơn".

Lý Nguyên Cát chớp chớp mắt nói: "Ngươi ý nói phụ thân cũng không muốn…"

Lý Kiến Thành đưa tay vỗ vỗ vai Lý Nguyên Cát, thở dài nói: "Nguyên Cát, làm quan trong triều rất không dễ dàng, phụ thân cũng rất khó làm, ngươi không cần cả ngày cứ làm khó Thế Dân có được không?"

Lý Nguyên Cát hừ một tiếng, Lý Kiến Thành nhìn thấy Lý Nguyên Cát lớn lên, làm sao không rõ tâm tư của hắn. Lý gia vẫn không tính là đắc chí, đều là ở dưới bóng của Dương Quảng mà lớn lên, Lý Nguyên Cát tuổi còn nhỏ, nhìn thấy Lý Thế Dân phong cảnh nhiều ít cũng không cam tâm, lão Tam chết, hắn một ngụm oán khí tự nhiên đểở trên người Lý Thế Dân, bất quá cũng may đánh giặc thân huynh đệ, thượng trận phụ tử binh, hắn biết Lý Thế Dân quen biết lớn, thật ra cũng không ngu ngốc.

"Vậy sao phụ thân còn bảo chúng ta đi Hà Đông chiêu mộ binh sĩ?" Lý Nguyên Cát đột nhiên hỏi.

Lý Kiến Thành cười khổ nói: "Phụ thân chỉ không muốn chúng ta đi đánh giặc, cho nên mới an bài cho chúng ta loại chuyện này, không nghĩ đến bị ngươi tức giận, ta phỏng chừng Thế Dân quá nửa sẽ trực tiếp đi Giáng quận, tìm đến nơi chiêu mộ binh sĩ cảu Truân vệ tướng quân Vân Định Hưng. Từ đó, Thế Dân sẽ có nguy hiểm, cho dù phụ thân không nói, ta làm sao có thể yên tâm".

"Hắn không phải thổi phồng bản thân dũng mãnh vô địch, không chết được sao" Lý Nguyên Cát bĩu môi nói.

Lý Kiến Thành lắc đầu nói: "Ngươi chờ ta, ta đi tìm hắn, tất cả mọi người là thân huynh đệ, hà chi phải muốn cho trở mặt thành thù".

Lý Nguyên Cát "hừ" một tiếng, đợi khi Lý Kiến Thành quay lại, nhìn thấy hắn đi có một mình, nhịn không được bực tức nói: "Sao vậy, hắn còn muốn làm cao sao?"

Lý Kiến Thành nói: "Ta cũng không biết hắn rốt cuộc đi đâu nữa!"

***

Lý Thế Dân khi đi vào Giáng quận, chỉ thấy chung quanh đều là dân chạy nạn đến tránh né.

Nơi này cách Nhạn Môn quận tuy còn xa, nhưng Nhạn Môn quận bị vây, dọc theo Phần Thủy nam hạ Lâu Phiền, Thái Nguyên, Ly Thạch, Tây Hà dân chúng các quận đã sớm bao lớn bao nhỏ bắt đầu chạy nạn, dân tâm lo sợ.

Giáng quận gần Long Môn, phía nam Tước thử cốc, có Tước thử cốc hiểm yếu phòng thủ, cũng thành nơi dân chúng tị nạn.

Tị nạn thì nhiều, tham gia cứu binh thì không có mấy, dân chúng đang do dự cùng bàn tính, Dương Quảng vốn không nên cứu, quân lương có đáng giá đi bán mạng hay không. Lý Thế Dân khi tìm được Vân Định Hưng, cơ hồ có chút không biết Tả truân vệ tướng quân Vân Định Hưng này, xem ra đã già đi hơn mười tuổi.

Vân Định Hưng cả đời cũng có thể nói là lên xuống phập phồng, con gái hắn vốn được Thái tử nhắm tới, cái chức cha vợ này vừa mới được khoe ra, không nghĩ đến Thái tử Dương Dũng chính bởi vì sủng ái con gái hắn, bị Độc Cô Hoàng hậu phế đi. Dương Quảng sau khi kế vị, đương nhiên sẽ không đối với cha vợ của đại ca có gì tốt, thiếu chút nữa đem Vân Định Hưng phế truất thành dân. Cũng may Vân Định Hưng suy nghĩ vẫn còn linh hoạt, lấy tiền hối lộ Vũ Văn Thuật, mua cho mình một cái Thiếu phủ thừa, sau lại thăng làm Tả truân vệ Đại tướng quân, coi như là cây khô lại gặp mưa xuân.

Trong mười hai vệ phủ, nghiêm khắc mà tính, thì tướng quân tả hữu Truân vệ phủ là phân lượng nhẹ nhất, chủ yếu là chưởng quản mười hai quân tịch trướng, việc rất ít, Vân Định Hưng cho tới bây giờ cũng không trông cậy vào Vũ Văn Thuật, chỉ cảm thấy Tả truân vệ đã xem như đỉnh điểm của mình, an tâm mà làm việc. Không nghĩ đến hắn muốn an tâm, Đột Quyết lại làm ra động tác lớn như vậy. Nếu nói Lý Uyên chiêu mộ nhân mã coi như là chức trách, chức trách của hắn cũng chính là chiêu mộ binh sĩ, đi Nhạn Môn quận giải vây, những giờ đã qua nhiều ngày, nhìn thấy lèo tèo không mấy người tham gia, Vân Định Hưng muốn khóc cũng không nổi.

Hắn mấy ngày nay so với mấy năm còn muốn gian nan hơn, lại biết đã níu kéo không được, đang chuẩn bị vô luận như thế nào, thì cũng phải đem toàn bộ binh mã đi Nhạn Môn quận, lại không nghĩ rằng Lý Thế Dân không mời mà tự tới.

Một khắc khi nhìn thấy Lý Thế Dân, Vân Định Hưng vui mừng đi ra ngoài, "Thế Dân, là lệnh tôn phái ngươi đến?"

Lý Thế Dân ở ngoài doanh trướng nhìn thấy dân chúng đi tới lèo tèo, đã hiểu được vài phần, lắc đầu nói: "Không phải".

"Vậy ngươi đến làm cái gì?" Vân Định Hưng nhiệt tình giảm đi rất nhiều.

"Đến tòng quân" Lý Thế Dân nói đơn giản rõ ràng.

Tòng quân vốn bất quá chỉ là ý tưởng, nhưng khi thực tự hành động, hắn nội tâm khó tránh có chút hưng phấn, còn có một ít cấp bách khó dằn nổi.

Hắn vũ thương lộng bổng đã lâu, cung tên an mã cũng thuần thục, nhưng nhập ngũ chinh chiến sa trường cũng là lần đầu nghĩ tới.

Vân Định Hưng nhíu mày nói: "Lệnh tôn hôm nay ở tại Hà Đông cũng phụ trách chiêu mộ thiên hạ chi sĩ, cùng đối phó quốc nạn, Thế Dân vì sao không đi tới đó?"

"Nơi này không phải gần hơn sao?" Lý Thế Dân ngưng trọng nói: "Biết Thánh Thượng gặp nạn, Thế Dân hận không thể chắp cánh bay đến Nhạn Môn quận, chỉ hận thế đơn lực cô, lúc này mới tiến đến nương tựa tướng quân".

Vân Định Hưng cũng có chút khó xử, thầm nghĩ tiểu tử ngươi không biết trời cao đất rộng, lĩnh quân đánh giặc làn này đến ta cũng có chút lo sợ, ngươi thì có thể làm được cái gì. Hắn biết Lý Uyên hôm nay là đang lên, càng biết Lý Thế Dân nếu gia nhập quân trận, hắn cũng phải chiếu cố, có công lao là Lý Thế Dân, nhưng nếu con của Lý Uyên chết ở trong quân trận, cũng khó tránh mất lòng.

Đang nghĩ ngợi phương pháp chối từ, Lý Thế Dân đã nói: "Vân tướng quân, Thế Dân đến tòng quân là vì cứu Thánh Thượng, sớm đã đem việc sinh tử gạt sang một bên, người không cần lo lắng đến gia phụ. Nếu như tướng quân sợ phiền toái…"

"Vân tướng quân, binh tướng đều đã chuẩn bị thỏa đáng, không biết khi nào thì xuất phát?" Một Thiên tướng vội vàng đi vào bẩm cáo.

Vân Định Hưng lo lắng còn không xuể, cũng không để ý tới Lý Thế Dân nữa. Lý Thế Dân chết sống cũng không phải là phạm vi mà hắn có thể lo lắng, quan trọng nhất trước mắt chính là lo lắng cho an nguy của bản thân.

"Cứu binh như cứu hỏa, tức thì xuất phát".

Vân Định Hưng ra khỏi quân trướng, ước chừng xem tịch trướng, binh sĩ chiêu mộ tại tịch trướng cũng được chừng hơn vạn người, thêm mấy ngàn binh sĩ nữa thì miễn cưỡng đủ hai vạn quân. So với bốn mươi vạn quân Đột Quyết mà nói, thật sự có chút đơn bạc, nhưng thế này đã là tận sức rồi.

Binh sĩ chiêu mộ đến đại bộ phận đều là xuất thân làm ruộng, cũng không có nghĩ trung quân đền nợ nước gì, chỉ là để kiếm chút tiền mà thôi. Đây cũng là một số tiền không nhỏ, cũng làm cho không ít người động tâm, bỏ quên sinh tử.

Có lẽ bọn họ chỉ cảm thấy mạng của mình cũng chỉ đáng giá năm điếu tiền mà thôi.

Nhìn thấy những binh sĩ y quan không chỉnh tề, xanh xao vàng vọt này. Vân Định Hưng thầm lắc đầu, quân giáp thật ra cũng không phải ta, Đại Tùy tích trữ rất nhiều, mấy vạn người cũng đủ dùng, nhưng quân đội như vậy đi ra đánh giặc, ngoại trừ biểu hiện với Dương Quảng ra, thực không có tác dụng gì lớn.

Vân Định Hưng trong lòng phát khổ, cũng đã hiệu lệnh đi trước, Lý Thế Dân theo quân xuất phát, đi theo bên người Vân Định Hưng.

Sự hưng phấn khi mới hành quân đã bị sự buồn tẻ thay thế. Lý Thế Dân khi đi tới Tước thử cốc, đã có chút hối hận, hối hận không có nói rõ với đại ca mình đi đâu, không khỏi có chút ngang ngạnh.

Chỉ là lúc này đã như tên rời cung, không thể trở về.

Đại quân qua Tước thử cốc, dân chúng chạy nạn càng ngày càng nhiều, đối với tình huống của Nhạn Môn quận nói cũng vô chừng, có người nói quân Đột Quyết mười mấy vạn, có người nói tới cả trăm vạn, chẳng những Nhạn Môn quận đã bị công hãm, cho dù Mã ấp, Lâu Phiền hai quận này cũng đã lọt vào tay quân Đột Quyết. Đều nói quân Đột Quyết hung ác không chuyện ác nào không làm, hôm nay Thái Nguyên quận cũng khó mà bảo toàn, chạy chậm một chút không khéo sẽ bỏ mạng.

Vân Định Hưng đại quân vốn hỗn tạp, dọc theo đường đi không đợi giao chiến, đã bị lời đồn đại dả kích, số dân chúng vì tiền mà đến đã sớm cởi khôi giáp, lén trốn chạy. Vân Định Hưng hiệu lệnh không được, đợi khi đến Thái Nguyên mới phát hiện binh sĩ chiêu mộ đến đã chạy quá nửa, không khỏi nổi trận lôi đình.

Thái Nguyên cũng không có bị công hãm, vẫn bình yên không việc gì, chỉ là phảng phất như một tòa thành không, vô số dân chúng đều đã sớm chạy trốn, lưu lại cũng chỉ là những người già yếu chờ chết.

Vân Định Hưng vừa giận lại vừa sợ, giận chém mấy đào binh xong, lúc này mới hơi chút ngăn chạn lại nạn đào binh, khi đi qua các quận, lại hạ Chinh quân lệnh, điều động số binh mã không nhiều ở các quận, đợi khi xuất phát từ Thái Nguyên, hai vạn binh sĩ xuất phát vẫn là hai vạn, Vân Định Hưng cũng không biết nên khóc hay nên cười.

Phía trước quân tình đã không rõ, dù sao dân chúng nam hạ đều nói, quân Đột Quyết đã đánh tới, phủ khắp cả núi!

Ba người thành hổ, miệng lưỡi thiên hạ, Vân Định Hưng chỉ cảm thấy phía trước có một quái thú mở to mồm, chỉ chờ mình đi chịu chết, nhìn thấy vẻ mặt của thủ hạ cũng giống như vậy, trừ tiểu tử Lý Thế Dân kia ra, tất cả đều lo sợ.

Vân Định Hưng biết mình đi tới thực có thể là chết, lui về phía sau đời này cũng sẽ không thể xoay người được nữa, chỉ có thể làm gan tiếp tục hành quân, nhưng đã bắt đầu rất cẩn thận, lúc nào cũng chuẩn bị lui lại, từ Thái Nguyên đến Lâu Phiền, thế nhưng một bóng quân Đột Quyết cũng không có nhìn thấy, Vân Định Hưng rất là kỳ quái, cuối cùng cũng đã đến Khẩu!

Khẩu là cửa từ Nhạn Môn thông tới Thái Nguyên, quân Đột Quyết nếu từ Khẩu nam hạ, đại bộ phận đều là đất bằng, thẳng cho đến Tước thử cốc mới có thể đụng vách ngăn thiên nhiên thứ hai từ Đột Quyết đến Tây Kinh Đại Tùy. Khẩu phải dựa vào Ngũ Thai sơn mạch, trái dựa vào Trữ Vũ sơn, núi non trùng điệp, địa hình gập ghềnh hiểm ác.

Vân Định Hưng khi đến sơn cốc phía nam của Khẩu, rốt cuộc nhìn thấy mấy trăm kỵ binh Đột Quyết đang cướp bóc, nhân số so với trong tưởng tượng ít hơn rất nhiều, Vân Định Hưng cũng đã can đảm hơn, mệnh lệnh binh sĩ vây công.

Binh pháp có câu, "thập tắc vi chi (gấp mười lần mới có thể vây)", Vân Định Hưng lấy binh lực gấp hai mươi lần vây công địch thủ, rốt cuộc đã tiêu diệt được mấy trăm quân Đột Quyết, còn bắt được mấy người, nghiêm hình bức cung rốt cuộc biết được, tuy đã sớm có tâm lý chuẩn bị, nhưng nghe được Thủy Tất Khả Hãn tự thân thóng lĩnh bốn mươi vạn đại quân, Vân Định Hưng cảm thấy hai chân có chút phát run. Hắn rốt cuộc cũng hiểu được cả Nhạn Môn quận trừ Huyền cùng thành Nhạn Môn ra, đều đã lọt vào tay Thủy Tất Khả Hãn. Huyền tuy không có mất, nhưng Tề vương Dương Giản cũng như rùa rút đầu không ra, làm cho quân Đột Quyết cơ bản không thấy. Quân Đột trước mắt là ngày đêm không ngừng tấn công thành Nhạn Môn, hai bên đều chết thảm trọng, mấy kỵ binh cái Đột Quyết đi ra cướp đoạt này đều là người công thành, không chịu nổi lao khổ, lần này lén ra ngoài cướp bóc, không có nghĩ đến lại đụng trúng Vân Định Hưng.

Vân Định Hưng thẩm tra quân Đột Quyết xong, chỉ nửa canh giờ tóc lại bạc thêm vài phần, trước cho binh sĩ an doanh hạ trại, đem mấy thân tín thương thảo trong doanh rại, Thiên tướng Phó tướng đều thúc thủ vô sách. Hiện tại bọn họ đã tiến không được mà lùi cũng không được. Đánh mấy trăm quân Đột Quyết còn có thể, chứ nếu thực cùng bốn mươi vạn quân Đột Quyết va chạm, hai vạn quân này chỉ sợ không có mấy mống có thể còn sống mà về.

Nhưng nếu lùi, nếu để cho Thánh Thượng biết, chỉ sợ giải vây xong người đầu tiên muốn chém chính là Vân Định Hưng hắn.

"Nhưng chúng ta cũng phải làm chút chuyện chứ?" Vân Định Hưng nhìn các thủ hạ, cau mày nói: "Kế hiện nay, chỉ có thể ngồi chờ viện quân, không thể đi liều mạng vô ích, nói vậy Thánh Thượng anh minh, cũng sẽ biết khổ tâm của chúng ta. Chúng ta tích tiểu thành đại, đợi khi viện quân đến chúng ta cũng có thể lấy thế lôi đình đánh bại quan Đột Quyết, giải vây cho Nhạn Môn".

Các thủ hạ nhìn nhau, đều nói tốt, Vân Định Hưng tức cơ hồ muốn hộc máu, thầm nghĩ lũ này đều thuộc dạng vô năng, không biết phân ưu với mình, chỉ biết kêu tốt.

Màn trướng giở lên, Lý Thế Dân ung dung đi vào, mấy phó tướng đang mới trách mắng, Vân Định Hưng đã phất tay ngăn lại nói: "Thế Dân, chúng ta đang thương thảo việc giải vây, không biết ngươi có diệu sách gì?"

Lý Thế Dân liếc mắt nhìn mọi người, đã có chuẩn bị nói: "Thế Dân bất tài, lại cũng nhiều ít biết được tình huống trước mắt. Bốn mươi vạn quân Đột Quyết vây khốn thành Nhạn Môn, chúng ta nơi này tuy có hai vạn binh, nhưng tinh binh chỉ có mấy ngàn, binh sĩ được huấn luyện cũng chỉ chừng vạn. Mạo muội mà nói, chỉ sợ là lấy trứng chọi đá, thiêu thân vào lửa mà thôi".

Vân Định Hưng thầm nghĩ, ngươi nói chính là vô nghĩa, chẳng lẽ ta không biết sao? Nhưng cũng muốn nghe khúc dưới, nên vẫn làm ra khuôn mặt tươi cười, "Vậy ý của Thế Dân là gì?"

Lý Thế Dân đưa tay chỉ ra ngoài trướng, "Vân tướng quân, Khẩu quần sơn vờn quanh, địa thế liên miên, quân Đột Quyết am hiểu mã chiến xung phong, nhưng ở loại địa thế này cũng không phát huy được uy lực. Ta đề nghị Vân tướng quân đem người tiến vào khẩu, phân tán binh lực…"

"Hồ đồ, chúng ta tập trung binh lực cũng không thể chống cự đại quân Đột Quyết, phân tán binh lực không phải để cho quân Đột Quyết kích phá sao?" Một Thiên tướng khiển trách.

Lý Thế Dân lơ đểnh, "Một khi đã tách ra cùng tập trung đều không thể chống cự, vậy tách ra thì có gì không ổn?"

Vân Định Hưng phất tay ngăn bộ tướng lại, trầm giọng nói: "Thế Dân, ngươi nói tiếp đi"

Lý Thế Dân trịnh trọng nói: "Vân tướng quân, hiện nay chúng ta có thể chống cự quân Đột Quyết chỉ có địa lợi mà thôi. Quân Đột Quyết nếu biết quân ta đến, nếu dốc toàn lực đến đánh, quân ta nhất định không thể chống cự. Một khi đã như vậy, chúng ta không bằng đem binh lực phân tán vào trong núi non sơn cốc của Khẩu, cho binh sĩ ban ngày triển khai tinh kỳ, trong cốc trên núi liên miên không dứt, ban đêm thì khua chiêng gõ trống, quân Đột Quyết nghi ngờ bên ta đã có rất nhiều viện quân đã đến, nói không chừng sẽ rút lui!"

Chác bộ tướng lần này cũng không có nói gì, Vân Định Hưng do dự rồi nói: "Thế Dân cứ ra ngoài trước đi, chủ ý này ta sẽ cân nhắc rồi nói sau".

Lý Thế Dân mỉm cười ra khỏi trướng, Vân Định Hưng vội vàng hỏi: "Chủ ý này có thể làm không?"

Một Thiên tướng lắc đầu nói: "Vân tướng quân, quân Đột Quyết không phải kẻ ngốc, mới vừa rồi quân Đột Quyết chạy trốn trở về chẳng lẽ không biết binh lực của chúng ta? Ta chỉ sợ hư trương thanh thế chỉ tổ đem quân Đột Quyết dẫn tới đây, vậy chính là cực kỳ không ổn".

Vân Định Hưng thật ra cũng nghĩ như thế, hồi lâu mới nói: "Kế nghi binh vốn chính là hư hư thực thực, cho nên hậu quả như thế nào, thì ai cũng không biết…"

"Ta cảm thấy phương pháp này thật ra có thể làm" Một bộ tướng khác thấp giọng nói: "Vân tướng quân, Lý Thế Dân là con của Lý Uyên, lại được Thánh Thượng ưu ái, có thểở trước mặt Thánh Thượng nói mấy câu. Chúng ta hiện tại tuyệt đối không có khả năng rời Khẩu cùng quân Đột Quyết tác chiến, một khi đã như vậy, không bằng bảo vệKhẩu kiềm chế quân Đột Quyết. Chủ ý này là Lý Thế Dân đưa ra, vô luận thành hay không, hắn cũng phải có trách nhiệm, Thánh Thượng cho dù trách phạt, cũng phải nghĩ đến Lý Thế Dân cùng Lý Uyên. Nói đến chúng ta dùng kế nghi binh so với ngồi chờ chết thì tốt hơn nhiều! Nếu quân Đột Quyết thực công tới, chúng ta cũng không cần liều mạng, cũng có thể vì Thánh Thượng phân chia binh lực của Đột Quyết, cũng tính là lưỡng toàn kỳ mỹ".

Vân Định Hưng mừng rỡ, "Ngươi nói không sai, một khi đã như vậy, nhanh chóng dựa theo chủ ý của Lý Thế Dân mà làm, đem binh tướng phân tán tiến vào Khẩu, nếu quân Đột Quyết đánh đến, cũng không hẳn phải liều chết đấu, lùi về nơi hiểm yếu mà thủ cũng có thể".

***

Vân Định Hưng trong khi đang xé đại kỳ làm da hổ, thì ở thành Nhạn Môn tấn công lẫn phòng thủ đều đã đến bước thảm thiết.

Máu chảy thành sông, máu nhiễm thành trì, vô luận là trên thành hay dưới thành, toàn bộ đều tràn ngập một màu máu, trong không khí tràn ngập hương vị cùng tiếng cười của tử thần.

Quân Đột Quyết đã giết đến xuất ra tính tình, không vì tiền tài cũng đã bắt đầu liều chết tiến công, công thành cho đến hôm nay, hai bên đều giết đến đỏ mắt, công không tiếc thân, thủ không tiếc mạng.

Mọi người giống như thiêu thân xông vào lửa mà xông lên, chỉ vì thiên tử Đại Tùy chấp nhất quật cường kia! xem tại TruyenFull.vn

Thủy Tất Khả Hãn mấy ngày qua tự mình đốc chiến, quân Đột Quyết thấy Khả Hãn đốc chiến, lại càng dũng mãnh, Thủy Tất Khả Hãn lại cau chặt mày, ruột nóng như lửa đốt, tuy biểu hiện trên mặt của hắn vẫn trấn định như thường, nhưng cũng biết tới hôm nay thời gian đã khá lâu rồi, hắn không có xem nhẹ Dương Quảng, lại xem nhẹ lực tử chiến của binh sĩ Đại Tùy.

Hắn thậm chí có chút hoài nghi vào tình báo có được, cũng thật sự khó có thể tin rằng trong thành chỉ có hai vạn quân thủ, thủ hạ của hắn đã chết không chỉ hai vạn, nhưng thành Nhạn Môn vẫn ngang nhiên đứng đó, một chút cũng không thấy dấu hiệu mỏi mệt suy kiệt của quân phòng thủ.

"Khả Hãn, ở Khẩu xuất hiện viên binh Đại Tùy, trong Khẩu tinh kỳ mười mấy dặm, hàng đêm khua chiêng gióng trống, giống như có số lượng quân lớn vậy" Một tướng chạy nhanh tới, thấp giọng nói.

Thủy Tất Khả Hãn trầm ngâm hồi lâu, "Phái người đi thăm dò, hôm nay công thành đã đến bước cuối cùng, tuyệt đối không thể thất bại trong gang tấc".

Tướng sĩ lĩnh mệnh xuất phát, Tây Nhật Mạc mặt xám mày tro đi đến bên cạnh Thủy Tất Khả Hãn, "Khả Hãn, không ổn rồi" Hắn thấp giọng thì thầm bên người Thủy Tất Khả Hãn vài câu, Thủy Tất Khả Hãn nhíu mày nói: "Sao lại như vậy?"

"Cũng may chỉ có một đường xảy ra vấn đề, chết mấy trăm người " Tây Nhật Mạc vội nói: "Chỉ cần qua mấy canh giờ nữa, chúng ta có thể công chiêm thành Nhạn Môn rồi, chỉ là Khả Hãn, ta nghe nói ở Khẩu chiêng trống không dứt, giống như có đại quân đến cứu viện".

Thủy Tất Khả Hãn cười lạnh nói: "Người Trung Nguyên giảo hoạt, cái này quá nửa là kế nghi binh của bọn chúng. Hoàng Thượng của bọn chúng ở trong này, bị chúng ta công đến mức này, nếu thực có đại quân đến, thì đã sớm xông ra cùng chúng ta giao chiến, sao lại chỉở đó mà vung cờ hò hét? Như vậy chứng tỏ bọn chúng binh lực không đủ, dụ chúng ta qua mà thôi. Đợi khi tiếng chiêng trống ngưng lại, chúng ta thật ra mới phải cẩn thận, chỉ là vô luận như thế nào, tối nay, thành Nhạn Môn nhất định phải phá được!"

Thủy Tất Khả Hãn lại ra hiệu lệnh, vô số quân Đột Quyết hò hét xông lên, bắt đầu một đợt công thành mới.

Bình luận