Giang Sơn Mỹ Sắc

Chương 194: Binh phân hai đường


Dương Thổ Truân nhìn thấy ánh lửa ở phương xa, còn cảm thấy Tiêu Bố Y thích chơi trò tâm cơ, hắn đương nhiên không tin Lý Tĩnh có thể lấy ba trăm người phá ba ngàn đại quân Sất Cát Thiết.

Nhưng khi hắn nhìn thấy quân Đột Quyết dọc theo đường đi chết không đếm xuể, Sất Cát Thiết như chó chết bị trói nằm đó, hắn chỉ có thể trong lòng mắng một câu, đồ chó chết này thật vô dụng.

Hắn cảm thấy cho dù là heo dẫn đội cũng sẽ không thua thảm như vậy, hắn cũng cảm thấy nhiệm vụ của bọn họ phải đổi lại mới đúng, nên là Sất Cát Thiết đi giết Tiêu Bố Y, mình dẫn binh đi giết Lý Tĩnh.

Nếu như được làm lại một lần nữa…

Dương Thổ Truân nghĩ vậy chỉ có thể thở dài, vĩnh viễn không có khả năng làm lại, hiện tại cần làm chính là làm sao bảo toàn được tính mạng, Tiêu Bố Y một khi lúc ấy đã không có giết hắn, điều này thuyết minh hắn còn có một đường sinh cơ.

Nhưng khi nghe được Lý Tĩnh nói một câu, Dương Thổ Truân sắc mặt liền biến thành tái nhợt như người chết.

"Sất Cát Thiết nói hết rồi, tam đệ, đầu dê này có nói gì không?"

"Đầu dê này nói là có ân oán cá nhân với ta, hy vọng ta đại nhân đại lượng tha cho hắn".

Lý Tĩnh nụ cười như là bóng đêm ở chân trời, vừa lạnh lẽo vừa khó dò, "Đầu dê này nói dối, đem hắn quẳng xuống Độc Lạc Hà nuôi cá".

"Đại nhân tha mạng" Dương Thổ Truân "thịch" một tiếng quỳ rạp xuống đất," Tiểu nhân đích xác có rất nhiều điều chưa nói thạt, chỉ mong đại nhân cho ta một cơ hội, thật ra Khả Hãn cho chúng ta kềm chế Tứ hôn sứ, cũng đã cho Sất Cát Thiết phái sứ giả đi Thái Nguyên, nói nguyện ý nhận sắc phong của Đại Tùy, thầm nghĩ Thiên tử Đại Tùy đang bắc tuần, sẽ tiếp nhận lễ bái của người Đột Quyết. Hiện Khả Hãn cũng đã suất ra bốn mươi vạn đại quân nam hạ, muốn bắt sống Thiên tử Đại Tùy để báo mối thù ngày xưa".

Lý Tĩnh sắc mặt không thay đổi, Tiêu Bố Y lại thất thanh hô lên: "Bốn mươi vạn đại quân?"

"Đúng vậy" Dương Thổ Truân một khi đã có mở đầu, phần còn lại cũng thuận lợi nói ra cứ như đổ đậu từ trong ống ra ra vậy, "Thật ra Khả Hãn đã sớm có tâm nam hạ, lần này liên hợp nhân mã các bộ lạc Khế Cốt Thiết Lặc, ước định các lộ đại quân tụ hợp phía nam Tử Hà trăm dặm, nhất tề nam hạ, phỏng chừng không tới vài ngày, trận chiến giữa Đột Quyết cùng Đại Tùy cũng không tránh được. Nhưng mấy cái này thực không có chuyện của ta, ta chính là làm theo lệnh, thân bất do kỷ, mong hai vị đại nhân tha cho ta một mạng".

Tiêu Bố Y ung dung nói: "Đúng rồi, ngươi nghe theo lệnh, thân bất do kỷ, vậy ngươi có nhớ ngươi là thủ hạ của Khả Đôn, không biết chuyện này Khả Đôn có biết hay không?"

Dương Thổ Truân mặt đầy xấu hổ, cũng lắc đầu. Lý Tĩnh phất tay cho binh sĩ[đem Dương Thổ Truân trói lại, sau đó đem Sất Cát Thiết dẫn tới, lấy ra miếng vải bịt miệng hắn ra, "Dương Thổ Truân cái gì cũng đều đã nói, hiện tại cũng nên nghe ngươi nói".

Sất Cát Thiết căm tức nhìn Dương Thổ Truân, mở mồm mắng lớn: "Dương Thổ Truân, ngươi là một kẻ hèn nhát".

Hắn mắng rất hợp tình hợp lý, giống như mới vừa rồi quỳ xuống cầu xin là người khác vậy. Dương Thổ Truân trong lòng chửi cha mắng mẹ, thầm nghĩ tiểu tử ngươi dẫn theo ba ngàn người còn không thể thu thập, bây giờ còn mặt mũi mắng ta sao?

"Hình như Sĩ Cân hồi nãy nói là chưa thật tình?"

Sất Cát Thiết giận dữ nói: "Lão tử ta cái gì cũng không nói".

Dương Thổ Truân đột nhiên tỉnh ngộ, "Lý đại nhân, ngươi gạt ta".

"Ta lừa ngươi thì thế nào?"

"Đại nhân kế sách cao minh, tiểu nhân bội phục sát đất" Dương Thổ Truân chỉ có thể nói như vậy.

Lý Tĩnh cho người đưa Dương Thổ Truân sang một bên, áp sát lỗ tai, trầm giọng hỏi: "Sất Cát Thiết, ngươi có gì muốn nói không?"

"Không có" Sất Cát Thiết lắc đầu, "Dương Thổ Truân đều đã nói hết rồi".

Lý Tĩnh gật gật đầu, "Một khi ngươi đã không có gì muốn nói, trữ ngươi lại cũng không có ích lợi gì, đem hắn ném xuống sông".

Sất Cát Thiết mồ hôi lòng ròng chảy ra, run giọng nói: "Lý đại nhân, ta thực không có chuyện gì có thể nói, chứ không phải muốn lừa người. Hiện nay Khả Hãn đã dẫn theo bốn mươi vạn đại quân nam hạ, tuyệt không phải ta có thể ngăn trở. Ta cũng chỉ là phụng mệnh làm việc, Trung Nguyên các ngươi không phải có câu, đúng rồi, nói là các vi kỳ chủ. Lý đại nhân nếu là ta, nói vậy cũng sẽ làm như vậy".

Lý Tĩnh lại đem Dương Thổ Truân cùng Sất Cát Thiết hỏi lại vài lần, cẩn thận tìm kiếm điểm nghi vấn trong lời của hai người, đợi khi hai người cơ hồ muốn tới bước đem quần lót của đối phương có màu gì cũng đều nói ra, lúc này mới cho binh sĩ đem hai người trói lại, nhíu mày nói: "Tam đệ, sự tình hình như có chút lớn".

Tiêu Bố Y cười khổ nói: "Hình như không phải có chút lớn, bốn mươi vạn đại quân, Khả Hãn này cũng rất độc đấy chứ?"

"Chúng ta đã xem nhẹ Thủy Tất Khả Hãn, trước mắt xem ra, Thủy Tất Khả Hãn muốn nam hạ tuyệt không là chuyện một sớm một chiều, bốn mươi vạn đại quân hội tụ cũng phải chủ mưu đủ lâu, nhưng có năng lực dấu được Khả Đôn, vậy lại càng không thể nghờ được." Lý Tĩnh nói.

"Nghe Mã Cách Ba Tư cùng này hai người nói, Khả Đôn đích xác đối với việc này cũng không biết rõ" Tiêu Bố Y trầm ngâm nói: "Theo ta được biết, lãnh địa của Khả Đôn phụ cận Bạt Dã Cổ cùng Phó Cốt, mà Thủy Tất Khả Hãn lần này điều động quân đều là của bộ tộc Thiết Lặc cùng Khế Cốt, trong lúc nhất thời có thể qua mắt Khả Đôn cũng là hợp lý. Bất quá hiện tại đại quân nam hạ, KhảĐôn nói vậy cũng đã biết, ta chỉ nghĩ đến Đột Quyết sẽ động binh, nhưng không có nghĩ vậy hắn lại dốc cả quốc lực như thế, chỉ sợ khó tránh một hồi ác chiến".

Tiêu Bố Y cho tới bây giờ cũng chưa từng vì Dương Quảng mà lo lắng, dù sao trong trí nhớ Dương Quảng cũng không phải bị Thủy Tất Khả Hãn giết, chỉ là nghĩ đến biên cảnh càng thêm khổ, không khỏi lắc đầu.

Lý Tĩnh trầm giọng nói: "Đột Quyết sở trường chẳng qua chỉ là cưỡi ngựa bắn tên mà thôi. Bọn chúng bình thường đều là thấy lợi đi trước, thấy khó đi sau. Các bộ lạc như Thiết Lặc cùng Khế Cốt tuy thần phục Đột Quyết, nhưng Thủy Tất Khả Hãn cũng không thể không dùng lợi hấp dẫn, nói là bốn mươi vạn đại quân, ta thấy, Thủy Tất Khả Hãn có thể huy động mười vạn đã là miễn cưỡng rồi. Biên cảnh Đại Tùy chỉ cần cố thủ chờ đợi, Đột Quyết cũng không thể vây lâu được".

Nói tới đây Lý Tĩnh ngồi xổm xuống, đưa tay vẽ lên trên mặt đất, "Qua Tử Hà nam hạ, vừa đến Mã ấp quận, một đường khác cũng có thể là Nhạn Môn quận, hai quận thế sừng trâu, quan sát lẫn nhau, là cánh cửa Đại Tùy chống cự Đột Quyết, chỉ là mười mấy năm không có chinh chiến lớn, phòng bị cũng có nhiều chỗ trễ nãi. Ta khi ở tại Mã ấp, phát hiện Mã ấp tuy có Vương Nhân Cung trấn thủ, cũng đã già nua rồi, chỉ sợ bị Đột Quyết người đông thế mạnh, công là bị phá. Nếu Mã ấp Nhạn Môn hai nơi thất thủ, quân Đột Quyết sẽ một đường đánh tới Lâu Phiền, Tấn Dương, xa nhất là đánh tới Tước Thử Cốc, nơi đây để thủ khó công, lúc này chiến tuyến kéo dài, quân Đột Quyết lấy cướp đoạt làm chủ, tất sinh chán ghét mà muốn trở về, tuyệt đối không thể làm được gì lớn. Cho nên Tam đệ cũng không cần lo lắng quá, chúng ta chỉ cần trở về khuyên Thánh Thượng cố thủ, phòng thủ phản kích nhất định có thể thủ thắng".

Tiêu Bố Y suy nghĩ hồi lâu, "Nhị ca, ta cảm thấy không phải chúng ta trở về, mà là ta. Hiện nay Sất Cát Thiết cùng Dương Thổ Truân tuy bị bắt, đối với chuyện thất bại sẽ truyền ra ngoài, sẽ có quan Đột Quyết ngăn đón ven đường, chúng ta hiện là mục tiêu quá lớn, không bằng để ta đi báo tin, Nhị ca ở tại thảo nguyên đi đường vòng đưa quân về là được".

Lý Tĩnh đột nhiên hỏi: "Nếu Khả Đôn biết Thủy Tất nam hạ, nàng ta sẽ xử lý như thế nào?"

"Khả Đôn cùng Đại Tùy rất gắn bó, tuy nói Khả Đôn thế lớn là kết quả của nhiều năm khổ tâm mà có, nhưng cũng là bởi vì có Đại Tùy làm hậu đài chống đỡ" Tiêu Bố Y trầm tư nói: "Ta cảm thấy Khả Đôn biết hai bên khởi xung đột, nhất định sẽ nghĩ biện pháp điều hòa".

"Vậy chúng ta binh phân hai đường, tam đệ ngươi đi báo tin cho Thánh Thượng, ta đi gặp Khả Đôn" Lý Tĩnh đột nhiên đứng lên.

Tiêu Bố Y vui vẻ nói: "Như thế là tốt nhất, chỉ là nhị ca cùng Khả Đôn vốn không quen biết, ta chỉ sợ…"

Lý Tĩnh đưa tay chỉ Dương Thổ Truân cùng Sất Cát Thiết bị trói ở xa xa, khẽ cười nói: "Hai người này không phai chính là lễ gặp mặt tốt sao? Nói đến chúng ta là vì nước phân ưu, nàng ta cũng nên vì bản thân mà lo lắng, nàng ta nếu là một nữ nhân thông minh, nhất định sẽ nghĩ biện pháp làm chút chuyện".

***

Bờ Độc Lạc Hà, phía chân trời đã có ánh sáng, Tiêu Bố Y bạch mã áo trắng đứng ở ven sông, "Nhị ca, hôm nay từ biệt, không biết khi nào mới có thể tái kiến".

"Ngươi nếu cảm thấy không thể còn sống mà trở về, ta sẽ đi báo tin cho" Lý Tĩnh trầm giọng nói.

Tiêu Bố Y lắc lắc đầu: "Ta cũng không thể lĩnh thiết giáp hùng binh của huynh, dưới sự chủ huy của huynh, bọn họ có thể biến thành một bầy mãnh hổ, dưới sự chỉ huy của ta, ta chỉ sợ bọn họ sẽ biến thành một bầy trùng, đạp cái là chết".

"Ngươi hình như cho tới bây giờ chưa từng lo lắng cho an nguy của ta?"

"Ta hiện tại chỉ nghĩ tới cái mạng nhỏ của mình, làm sao có thể quan tâm được nhiều" Tiêu Bố Y vẫn đùa giỡn.

Trên thực tế hắn thực chưa bao giờ lo lắng qua an nguy của Lý Tĩnh, Lý Tĩnh trong ấn tượng của hắn, thọ rất cao. Còn Tiêu Bố Y hắn không có ghi lại trong tư liệu, đó là có ý nghĩa hắn không đoản mệnh?

"Mấy tiểu tử các ngươi phải nghe lời Lý Quận thừa" Tiêu Bố Y quay đầu lại nhìn về phía mấy người Tôn Thiếu Phương.

Tôn Thiếu Phương có chút chần chờ nói: "Tiêu đại nhân, có cần chúng ta bảo hộ người không?"

Tiêu Bố Y ngẫm nghĩ, "Ta cảm thấy ta đi một mình thì an toàn hơn".

Tôn Thiếu Phương dở khóc dở cười, Tiêu Bố Y cũng giải thích một câu, "Thiếu Phương, ngựa của ta khá nhanh, trên đời này có thể ngăn ta được có lẽ có, nhưng đuổi theo được ta, Lý Quận thừa cũng không thể".

Tất cả mọi người đều cười, cũng cảm thấy thoải mái một chút, bọn họ biết Tiêu Bố Y tuyệt không phải thổi phồng, ngựa của Tiêu Bố Y rất thần tuấn, có thể đuổi theo được Nguyệt Quang phỏng chừng chỉ có dương quang mới được, nhưng Tiêu Bố Y phải qua được bốn mươi vạn quân Đột Quyết ngăn trở, hắn có thể thông qua hay không?

"Các ngươi đi cùng ta, ngược lại không bằng cùng Lý Quận thừa ở một chỗ thì an toàn hơn" Tiêu Bố Y thành khẩn nhìn Tôn Thiếu Phương, "Thiếu Phương, nghe theo phân phó của Quận thừa, các ngươi tuyệt đối có thể bình yên trở về".

Đám người Tôn Thiếu Phương đều gật đầu, tràn đầy tin tưởng. Nếu nói lúc trước khi Lý Tĩnh đánh bại Nhất Trận Phong, bọn họ chỉ mới cảm thấy Lý Tĩnh như là thần, thì đợi đến khi Lý Tĩnh dùng ba trăm người đánh bại đại quân của Sất Cát Thiết, bọn họ đã cảm thấy Lý Tĩnh chính là thần.

Chiến thần!

Bọn họ cho tới bây giờ cũng chưa từng phục một người đến như vậy, cũng hướng tới có thể có một ngày đi theo Lý Tĩnh đông chinh tây thảo, uy phong lẫm lẫm.

Tiêu Bố Y nói vài câu, rồi hướng tới Lý Tĩnh chắp tay, rồi quay ngựa đi, chỉ là mới đi được vài bước, đột nhiên ghìm chiến mã lại, "Nhị ca, ta nhờ người hỗ trợ làm một chuyện".

"Nói đi".

Tiêu Bố Y do dự, "Huynh lần này đi gặp Khả Đôn, cũng có thể nhìn thấy Mông Trần Tuyết…"

Hắn đang cân nhắc mởmiệng như thế nào, Lý Tĩnh đã hỏi: "Ngươi muốn nói với nàng ta cái gì?"

Tiêu Bố Y ghìm ngựa nhìn mọi người, rốt cuộc lớn tiếng nói: "Phiền huynh nói với nàng một câu, là ta vẫn nhớ tới nàng!"

Hắn nói câu này thật lớn, cũng làm cho đám người Tôn Thiếu Phương hoảng sợ, Lý Tĩnh gật đầu, "Được".

Tiêu Bố Y nói ra lời trong lòng, lòng dạ đã thống khoái nói không nên lời, vỗ vỗ cổ của bạch mã, lớn tiếng nói: "Nguyệt Quang, đi thôi, đi xem thử bốn mươi vạn đại quân rốt cuộc là như thế nào!"

Nguyệt Quang hí dài một tiếng, có chút khoan khoái, vó ngựa khẽ nhún, như đạp ánh sáng mà phóng đi, dần dần biến mất ở phía chân trời.

Tôn Thiếu Phương nhìn về bóng dáng của Tiêu Bố Y ở nơi xa, lưu luyến chia tay, nếu nói Lý Tĩnh là một tướng quân, thì Tiêu Bố Y trong lòng hắn cũng không khác gì huynh đệ. Hôm nay huynh đệ gặp chuyện, hắn chỉ hận bản thân bản lãnh thấp kém, không có năng lực trợ giúp.

Quay đầu lại thấy Lý Tĩnh lạnh lùng nhìn mình, Tôn Thiếu Phương cuống quít nói: "Lý đại nhân, có chuyện gì?"

Lý Tĩnh cao thấp đánh giá Tôn Thiếu Phương, nhìn đến hắn trong lòng sợ hãi.

"Ngươi thật ra có thể giả trang một người".

"Ai?"

"Ngươi mặc áo trắng vào, cưỡi lên bạch mã, cũng có chút giống Bố Y".

Tôn Thiếu Phương hai tay xua xua, "Lý đại nhân, người tha cho ta đi, cưỡi bạch mã không nhất thiết là Tiêu đại nhân, ta…"

"Ngươi không muốn nghe quân lệnh?" Lý Tĩnh mặt trầm như nước.

Tôn Thiếu Phương chỉ có thể nhanh chóng tìm một thớt bạch mã, nhưng trong lúc nhất thời tìm không ra áo trắng, bước nhanh tới trước mặt Lý Tĩnh, "Lý đại nhân, áo trắng có thể từ từ tìm, nhưng mà ta chỉ sợ lừa không được Mông Trần Tuyết gì đó".

Lý Tĩnh ngược lại sửng sốt, "Lừa Mông Trần Tuyết để làm gì?"

Tôn Thiếu Phương gãi gãi đầu, "Không lừa Mông Trần Tuyết, ta giả Tiêu đại nhân để làm cái gì?"

Lý Tĩnh cười không nổi, "Có loại chuyện tốt này, cũng không đến phiên của ngươi đâu. Ta chẳng qua chỉ muốn cho ngươi lừa Khả Hãn mà thôi".

Tôn Thiếu Phương rốt cuộc cũng hiểu được, lại cảm thấy Lý Tĩnh đối với hắn lại rất là tín nhiệm, không khỏi cảm động.

"Lý đại nhân ý nói, ta giả dạng Tiêu đại nhân, chúng ta đi làm chút náo loạn, Thủy Tất Khả Hãn sẽ nghĩ đến Tiêu đại nhân còn ở tại thảo nguyên, có lẽ sẽ không ngăn đón Tiêu đại nhân, như vậy Tiêu đại nhân trở về sẽ có thể thuận lợi hơn?"

Lý Tĩnh gật gật đầu, "Ngươi chỉ nói sai một chút, chúng ta không phải làm chút chuyện náo loạn. Chúng ta lần này là muốn đem thảo nguyên quậy đến long trời lở đất mới đúng!"

Tiêu Bố Y nói đi xem bốn mươi vạn đại quân, nhưng hắn đương nhiên sẽ không thực đi qua Tử Hà, hắn chỉ cân nhắc làm thế nào nhanh chóng, vô thanh vô tức quay về Trung Nguyên là tốt nhất.

Về Trung Nguyên đương nhiên không chỉ một đường, nếu vòng xa theo Sóc Phương trở về, cũng sẽ không đụng quân Đột Quyết nhiều lắm, chẳng qua đó là thiên hạ của Lương Sư Đô, trước không nói hắn có thể xuất binh viện trợ Mã ấp cùng Nhạn Môn hay không, chỉ nói Tiêu Bố Y hắn giá họa Lương Tử Huyền, lại làm cho Vương Thế Sung đem Lương Tử Huyền giải lên Đông Đô, Lương Sư Đô để cho hắn còn sống rời khỏi Sóc Phương, vậy chính là có tâm địa Bồ Tát.

Trừ Sóc Phương, còn có Du Lâm cũng có thể rở về, tuy nhiên cũng có chút xa xôi.

Khi Tiêu Bố Y cân nhắc lộ tuyến, thì đã chạy ra ngoài trăm dặm, Nguyệt Quang trở lại thảo nguyên, càng hưng phấn, dọc theo đường đi cũng không dừng vó, cũng không biết mệt mỏi.

Tiêu Bố Y cũng thích giữ mã lực, tuy hận không thể chắp cánh bay trở về Mã ấp, lại vẫn giảm tốc độ của Nguyệt Quang, chỉ để chạy đều đặn.

Khi chung quanh đã mờ mịt, Tiêu Bố Y có chút cười khổ, mới phát hiện ý tưởng của mình có chút chỉ là trên sách vở. Thảo nguyên đối với hắn mà nói, là một nơi hoàn toàn lạ lẫm.

Không có Bì Già, cũng không có Lý Tĩnh, Tiêu Bố Y đối với đường xá thực có chút mờ mịt, không muốn nói Sóc Phương, Du Lâm gì đó, cho dù hắn muốn tìm Tử Hà ở nơi nào thì cũng có chút khó khăn. Cũng may hắn ban ngày nhận chuẩn mặt trời, buổi tối còn có trăng sao để có thể phân biệt, chỉ nhằm thẳng hướng nam hơi lệch đông mà chạy, thì cũng có lúc về tới Trung Nguyên.

Mục dân thảo nguyên cũng có, nhưng kỵ binh cũng hiếm thấy, nói vậy đều sớm đã đi Tử Hà, Tiêu Bố Y cũng không biết khi nào mới đuổi tới nơi, mà có tới được hay không, thì cũng chỉ có thể làm hết sức mà thôi.

Chẳng qua thế sự không theo ý mười phần đã hết tám chín, Tiêu Bố Y còn đang cảm giác thấy mình nhận đường cũng không tệ, ngày hôm sau trên thảo nguyên lại khởi cuồng phong, cuồng phong chẳng những thổi bay cát đất đá, còn đem cả mặt trời thổi bay đi đâu mất không biết. Tiêu Bố Y nhìn bầu trời âm u có chút dở khóc dở cười, khắp nơi hoang lương, người cũng không thấy, hắn biết mình đã bị lạc phương hướng.

Kiệt lực nghĩ tới các kỹ năng phân biệt phương hướng dã ngoại, trừ mặt trời trăng sao ra còn có cách gì hay không, nam châm tuy sớm đã có, nhưng hắn hiển nhiên không mang theo thứ phiền toái này làm gì, đột nhiên nghĩ đến mình hình như đã học qua một thường thức, đó là nếu tìm được một gốc cây đại thụ độc lập, bình thường đều là phía nam cành lá rậm rạp, vỏ cây bóng loáng, phía bắc cành lá rất thưa thớt, vỏ cây thô ráp.

Cũng không biết phương pháp này có dùng được hay không, Tiêu Bố Y cứ đi tìm cây trước, nhưng còn chưa tìm được cây cối, ở phương xa đột nhiên truyền đến thanh âm hô quát la hét.

Tiêu Bố Y đưa mắt nhìn qua, chỉ thấy có hơn mười quân Đột Quyết đang dẫn mấy người hướng về phía này đi tới, xem ra bị dẫn đi cũng là người Đột Quyết, Tiêu Bố Y rất là kỳ quái, không biết người Đột Quyết sao lại đột nhiên nội loạn như thế.

Quân Đột Quyết nhìn thấy Tiêu Bố Y bạch mã áo trắng, trong gió có chút bắt mắt, đột nhiên hô hét lên, mấy người ở lại áp giải người Đột Quyết, binh sĩ còn lại cũng lớn tiếng hô quát xông về phía Tiêu Bố Y, trường mâu trên tay vung lên, ý đồ bất thiện.

Tiêu Bố Y cũng không động, cũng không nóng vội tháo trường mâu trên yên xuống, thầm nghĩ không cần tìm đường thì đã có người đưa tới trước cửa.

Quân Đột Quyết còn chưa tới nơi, nhìn thấy Tiêu Bố Y bộ dáng vẫn khách khí, cũng không chút khách khí gương cung bắn, tên vù vù bay thẳng đến Tiêu Bố Y.

Tiêu Bố Y không có tránh né, đột nhiên thúc ngựa, Nguyệt Quang càng hiểm càng dũng, đã không chút do dự như điện xẹt xông về phía trước, các mũi tên cơ hồ sát qua bên người hắn, hắn phán đoán tinh chuẩn, biết tên bắn không trúng hắn cùng Nguyệt Quang, nên trường mâu cũng không thèm động, giây lát đã rút gần một nửa khoảng cách.

Quân Đột Quyết rốt cuộc đã có chút bối rối, bọn chúng tuy lớn lên trên lưng ngựa, nhưng cho tới bây giờ cũng chưa thấy qua ngựa nhanh như vậy, người dũng mãnh như vậy!

Một tên quân Đột Quyết nhanh tay, lại giương cung, tên nhọn nhằm ngực của Tiêu Bố Y bắn tới, khoảng cách gần như vậy, hắn cảm thấy là người thì đều không thể tránh né, giờ phút này hắn thậm chí còn có thể nhìn thấy hai hàng lông mày như đao của Tiêu Bố Y, trong đôi mắt chớp động lạnh như sắt thép.

Tiêu Bố Y ra tay, một mâu hất bay mũi tên bắn tới, tên vừa rơi xuống, Tiêu Bố Y người nương theo mã thế, một mâu đâm xuyên người tên quân Đột Quyết, hét lớn một tiếng, đem thi thể của tên quân Đột Quyết hất bay ra ngoài.

Thi thể mang theo máu bay ra đụng trúng một người, Tiêu Bố Y đã sát nhập trận địch, trường mâu liên tục đâm, lập lòe hàn quang. Đợi khi hắn thu hồi trường mâu, lập tức các binh sĩ Đột Quyết đều ôm cổ họng, xoay người rơi xuống ngựa, không kêu nổi một tiếng.

Ngựa hí dài, không biết chủ nhân vì sao lại cứng ngắc bất động, Tiêu Bố Y chỉ một mình một mâu liên tục giết mấy người, lại chỉ cảm thấy động tác của bọn họ thật sự là quá chậm.

Hắn hiện tại rốt cuộc đã hiểu được Cầu Nhiêm Khách vì sao lúc trước một mình đánh với hơn mười quân Đột Quyết, cũng không chút úy kỵ. Hắn hôm nay tập luyện Dịch Cân kinh cũng đã lâu, chỉ cảm thấy ánh mắt sắc bén, mọi cử động của đối phương đều bị hắn thu hết vào trong mắt, mọi động tác của quân Đột Quyết phảng phất như phim quay chậm vậy, trường mâu của hắn đâm vào yết hầu của quân Đột Quyết, cánh tay của đối phương còn chưa kịp nhấc lên.

Đương nhiên hắn cũng hướng tới Cầu Nhiêm Khách hỏi mình luyện Dịch Cân kinh như thế nào, Cầu Nhiêm Khách sau khi bắt mạch hắn, lại chỉ bảo hắn cứ luyện tiếp, Tiêu Bố Y trong lòng thấp thỏm, cũng không biết mình là luyện chậm, hay là tiến triển nhanh.

Bất quá trường mâu của hắn liên tục giết mấy người, chuẩn xác mà nói, không phải quân Đột Quyết chậm, mà là cảm giác, xúc giác, lực lượng cùng tốc độ của hắn đều đã đến cảnh giới đỉnh cao trước đó chưa từng có.

Tiêu Bố Y trường mâu đầu máu, thúc ngựa chậm rãi đi về phía trước, mấy tên quân Đột Quyết còn lại mắt đều lộ ra vẻ hoảng sợ, dùng mâu đểở trên người con tin, lớn tiếng hô quát, chỉ là bọn chúng nói tiếng Đột Quyết, Tiêu Bố Y cũng không hiểu được.

Nhìn thấy bọn họ dùng người của bọn họ uy hiếp mình, Tiêu Bố Y bật cười, hắn vừa mới cười, quân Đột Quyết đột nhiên la lên một tiếng, đều trốn chạy ra bốn phía, đơn giản là mới vừa rồi Tiêu Bố Y đơn độc giết gần mười ngươi, ở trong mắt bọn họ đã không thể chiến thắng.

Thảo nguyên chỉ còn lại mấy người Đột Quyết bị bắt, có già có trẻ, cũng kinh hoàng nhìn Tiêu Bố Y, cả người run rẩy.

Tiêu Bố Y ánh mắt dừng ở trên người một trung niên người Đột Quyết, thấy hắn thân hình gầy yếu, bị trói ngược tay, không ngừng ho khan, bảo vệ trước mặt một lão nhân và một đứa nhỏ, không biết vì sao đột nhiên lại nhớ tới Lý Huyền Bá.

Người trung niên tuy tự thân khó bảo toàn, nhưng theo bản năng động tác vẫn hết sức bảo hộ người mà hắn không thể bảo hộ, đó là một loại bi ai, cũng làm cho Tiêu Bố Y đối với hắn sinh hảo cảm. Đọc Truyện Online mới nhất ở truyen/y/y/com

"Ngươi là ai?"

Khi Tiêu Bố Y hỏi cũng không nghĩ đến có thể được trả lời, nhưng người trung niên lại dùng tiếng Trung Nguyên đáp: "Ta gọi là A Sử Na, xin thỉnh giáo cao tính đại danh của dũng sĩ".

Tiêu Bố Y không có trả lời, chỉ nhớ kỹ A Sử Na, hắn biết đây là một họ lớn trên thảo nguyên, "Bọn họ vì sao bắt các ngươi?"

A Sử Na vẻ mặt do dự, hồi lâu mới nói: "Dũng sĩ, bọn họ luôn ngang ngược không nói đạo lý như vậy".

Tiêu Bố Y gật gật đầu, cổ tay vừa lật, đã rút bảo kiếm nhảy xuống ngựa. A Sử Na lắp bắp kinh hãi, lão nhân đứa nhỏ đều lui về phía sau, hắn lại tiến lên một bước, ho nhẹ nói: "Dũng sĩ, người muốn giết, xin hãy giết ta là được, bọn họ chẳng qua chỉ là người già và trẻ con vô tội".

"A Tháp, phải chết thì cùng chết" Một đứa nhỏ vọt tới, thủ vệở bên cạnh phụ thân, nhìn chằm chằm vào Tiêu Bố Y.

Đứa nhỏ còn nhỏ, cũng không bị trói, nhìn thấy quân Đột Quyết chạy sạch, thì vận hết can đảm luống cuống tay chân giúp phụ thân cởi dây thừng, chẳng qua nó quá gầy yếu, cho nên cũng không thể cởi ra được.

"Là con ngươi?" Tiêu Bố Y cười hỏi, trong tiếng Đột Quyết, A Tháp chính là phụ thân.

A Sử Na nhìn thấy Tiêu Bố Y cười hòa thiện, nghi hoặc nói: "Dũng sĩ, thỉnh tha thứ nó vô lễ, nó chỉ là một đứa nhỏ".

Hắn lời còn chưa dứt, bảo kiếm của Tiêu Bố Y đã hướng về phía A Sử Na vugn tới, đứa nhỏ kêu to một tiếng, ôm lấy phụ thân, muốn lấy thân ngăn trở bảo kiếm, đợi thật lâu sau, không thấy đau đớn, đứa nhỏ quay đầu lại, ngạc nhiên phát hiện dây thừng trên người phụ thân đã đứt hết!

"Áo Xạ Thiết, dũng sĩ là người tốt" A Sử Na trên người dây thừng đã đứt, trong lòng đã bình tĩnh, thầm kêu Chân chủ phù hộ. Hắn vốn là người rất có thân phận, lần này cũng bởi vì chuyện ngoài ý muốn mà bị bắt, vốn nghĩ hẳn là phải chết, cho tới bây giờ cũng không nghĩ đến trong tuyệt cảnh lại có đường sống.

Tiêu Bố Y đi một vòng, đoản kiếm trong tay liên tục vung lên, đã cắt đứt dây thừng trên người mọi người, phất tay nói: "Các ngươi đi đi".

A Sử Na ngược lại sửng sốt hỏi: "Dũng sĩ không cần chúng ta trao tiền chuộc?"

Tiêu Bố Y nhìn thấy bọn họ tuy quần áo lam lũ, nhưng chất liệu rất là không kém, nói vậy cũng là xuất thân quý tộc Đột Quyết.

Bất quá lúc này binh hoang mã loạn, quý tộc thì thế nào, có đôi khi còn không bằng một tên ăn xin, bọn họ giàu có nếu không có thực lực tự bảo hộ, thì chẳng qua chỉ là kính hoa thủy nguyệt, rước họa vào thân mà thôi.

"Ta cần gì tiền chuộc, chỉ là qua đường mà thôi" Tiêu Bố Y lên ngựa, vốn muốn chạy đi, đột nhiên nhớ tới mục đích chính, quay lại nói: "Từ từ, các ngươi có biết Mã ấp Đại Tùy ở hướng nào không?"

A Sử Na vốn tưởng rằng hắn muốn đổi ý, không khỏi lo lắng, khi nghe được hắn chỉ hỏi đường, trấn định lại, "Dũng sĩ, Mã ấp đã đi không được, ta trên đường đi tới đây, phát hiện dũng sĩ thảo nguyên đều hướng tới đó, chỉ sợ sẽ khởi xung đột, dũng sĩ hãy chuyển hướng khác là tốt nhất".

Hắn nói có chút ám chỉ, là muốn mời Tiêu Bố Y bảo hộ, nhưng cũng không dám nói ra, Tiêu Bố Y nhíu mày, "Ta biết bọn họ đi đâu, ngươi chỉ cần nói cho ta phương hướng là được".

A Sử Na đưa ngón tay chỉ hướng, "Dũng sĩ thực muốn đi, thì theo hướng này đi thẳng tới là được" Nhìn thấy Tiêu Bố Y sắp đi, A Sử Na đột nhiên gọi Tiêu Bố Y lại, "Dũng sĩ xin dừng bước, ta có một lão bộc, đối với địa hình rất quen thuộc, không sợ bị lạc đường, dũng sĩ nếu không chê, thì có thể bảo hắn dẫn đường, khi đến Mã ấp hắn sẽ trở về, sẽ không chậm trễ hành trình của dũng sĩ".

Một lão bộc không chút do dự đứng ra, Tiêu Bố Y vốn định cự tuyệt, nhưng nghĩ lại cũng nếu bị lạc đường, ngược lại dục tốc bất đạt, gật đầu nói: "Được rồi, đa tạ các ngươi".

A Sử Na liên tục nói không cần cảm ơn, đợi khi lão bộc cùng Tiêu Bố Y đi rồi, lúc này mới thở dài một hơi, vẻ lo lắng đầy mặt.

"A Tháp, cha sao lại thở dài?" Đứa nhỏ khờ dại hỏi.

A Sử Na chậm rãi đứng lên, nhìn một nhà già trẻ, thương cảm nói: "Chúng ta tuy tạm thời được cứu, nhưng nếu thực muốn giữ được mạng sống, nhất định phải tìm đến Khả Đôn mới được, Áo Xạ Thiết, con phải nhớ kỹ hình dáng của dũng sĩ này, nếu có một ngày có cơ hội, nhất định phải báo đáp!"

Áo Xạ Thiết gật mạnh đầu, trên khuôn mặt non trẻ thế nhưng tràn đầy kiên nghị.

Bình luận