Giang Sơn Mỹ Sắc

Chương 145: Năm mới


Lý Mẫn trong mắt hiện lên vẻ ác độc, "Đương nhiên không thể không tính, chỉ là trước khi tính, chúng ta phải làm tốt một chuyện, Thiện Hành, ngươi yên tâm, một ngày nào đó, tất cả mọi việc, chúng ta sẽ thu hồi cả vốn lẫn lãi!"...

Khi Lý Thiện Hành nói đến giết người, hai mắt cũng không chớp một chút, xem chỉ là chuyện bình thường. Chỉ là hắn tuy hung ác, nhưng bộ dáng cũng tin phục Lý Mẫn, thái độ đối với Lý Mẫn cũng không tệ.

Khi nghe Lý Thiện Hành hỏi đến Tiêu Bố Y, Lý Mẫn trầm ngâm, "Tiêu Bố Y biểu hiện ai cũng nói hắn do cơ duyên xảo hợp, ta lại không cho là đúng. Người có cơ hội cũng phải có năng lực mới có thể lên ngôi, Sài Thiệu lúc đó chẳng phải có một cơ hội, nhưng kết quả như thế nào? Tiêu Bố Y chính là cơ duyên cùng năng lực đều tập trung vào thân. Vệ Sài Thiệu so với hắn, đó là xách giày cũng không xứng. Càng huống chi người này nhanh trí phi thường, xử sự linh hoạt, rất được Thánh Thượng cùng Hoàng Hậu tín nhiệm, chúng ta nếu có thể mượn sức hắn…" Lý Mẫn khi nói tới đây, hắc hắc cười lạnh hai tiếng, rồi uống cạn ly rượu.

"Đại ca suy nghĩ chu đáo, huynh đệ ta tự thẹn không bằng," Lý Thiện Hành cũng nâng ly rượu lên nói: "Cho nên ta chẳng phải suy nghĩ nhiều, rất nhiều chuyện chỉ cần đại ca phân phó một tiếng là được".

"Con tiện nhân Vô Ưu kia thế nào rồi?" Lý Mẫn đột nhiên hỏi.

"Nó nghĩ chuyện ám sát đại ca làm thần bí, lại không biết đại ca đã cố ý thả Nhạc Bình trở về, lúc này mới phát hiện chủ sự phía sau bức màn là ai" Lý Thiện Hành cười lạnh nói: "Hiện tại ta đã cho người giám sát nhất cử nhất động của Nhạc Bình, đại ca muốn bắt hắn bất quá chỉ là một chuyện hết sức dễ dàng. Đại ca, có muốn ta hiện tại đem Nhạc Bình tới, làm cho con tiện nhân Vô Ưu kia sợ hãi một phen không?"

"Nhạc Bình không đáng nhắc tới, bất quá người này hình như xương cốt cũng cứng?" Lý Mẫn trầm ngâm nói: "Chúng ta cho dù bắt hắn trở về, để hắn khai báo cho chúng ta cũng là chuyện khó khăn".

"Xương cốt cứng đều chỉ là tương đối" Lý Thiện Hành cười lạnh nói: "Ta không tin hắn nếu rơi vào tay ta, xương cốt sẽ cứng đến mức nào. Hắn dám vì con tiện nhân kia ám sát đại ca. Ta hận không thể đem từng khớp xương của hắn mà đập nát".

Lý Mẫn trên mặt âm lãnh, hồi lâu mới nói: "Cho dù đem Nhạc Bình kia nghiền thành tro bụi, cho dù đem con tiện nhân Vô Ưu kia dày vò cho đến chết thì sao? Thiện Hành, nhỏ không nhịn được thì mưu lớn sẽ loạn, Nhạc Bình nhất định phải chết, con tiện nhân kia càng phải đi ra quan ngoại, nó không lấy con ta làm chồng, con ta chết. Ta muốn nó tuyệt đối sống không được thoải mái, sống không bằng chết".

Lý Thiện Hành gật đầu, "Ta tất cả đều nghe theo đại ca".

"Thiện Hành, ngươi nếu bắt Nhạc Bình, hắn sẽ cho chúng ta chứng cứ cùng Tiêu Bố Y hợp mưu hành thích ta sao?" Lý Mẫn đột nhiên hỏi.

Lý Thiện Hành ngẩn ra, "Đại ca, người hoài nghi Tiêu Bố Y cùng Nhạc Bình là một đường, hắn cố ý thả Nhạc Bình đi?"

"Kết luận này rốt cuộc như thế nào, ta nghĩ trừ Tiêu Bố Y ra, không có người khác biết" Lý Mẫn thản nhiên nói: "Chỉ là có đôi khi, chuyện có hay không đều không phải là mấu chốt, mấu chốt là trong mắt người khác xem như thế nào thôi".

"Đại ca nói không sai" Lý Thiện Hành gật đầu nói: "Lúc trước tại Hiển Hòa điện, theo tính tình của Dương Quảng, nếu không phải Bùi Minh Thúy xuất quỷ nhập thần mà xuất hiện, ta nghĩ Tiêu Bố Y có trăm lời biện bạch, cũng sẽ là tử tội, chỉ là sau đó cũng thật đáng tiếc".

Lý Mẫn gật đầu nói: "Ngươi nói không sai. Lúc trước vốn tưởng rằng tiểu tử Vũ Văn Hóa Cập sẽ tiêu diệt Tiêu Bố Y, nên để cho hắn cùng Tiêu Bố Y đấu, chúng ta làm ngư ông đắc lợi, nhưng không nghĩ đến, với thân phận địa vị của Vũ Văn Hóa Cập mà lại không quật đổ hắn. Dương Quảng này hỉ nộ vô thường, hắn nếu giận dữ mà chém Vũ Văn Hóa Cập cũng là chuyện tốt, như vậy Vũ Văn Thuật cùng Bùi phiệt tuyệt đối sẽ đấu đến không thể tách rời. Nhưng Dương Quảng lại do dự không quyết đoán, chỉ đem Vũ Văn Hóa Cập tước chức, lại làm cho Tiêu Bố Y này ngư ông đắc lợi".

"Đại ca, ngươi sau đó cho ta an bài nhân thủ giết hắn, chỉ tiếc ta lại xem nhẹ công phu của hắn" Lý Thiện Hành thở dài nói: "Tiêu Bố Y sau khi từ Bùi trạch đi ra, nói vậy tinh thần không đề phòng, đúng là cơ hội tuyệt hảo để giết hắn. Nhưng người này cảnh giác thực không thể khinh thường, ta đã phái ra cao thủ, thế nhưng vẫn không thành công. Cứ như vậy, chúng ta có muốn xuống tay chỉ sợ khó khăn vạn phần. Chẳng qua ám sát hắn cũng không phải là không thu hoạch được gì, ít nhất chúng ta biết hắn khi ra tay ngăn cản thích khách đã che giấu võ công. Đại ca, ngươi nói hắn giấu diếm võ công là vì cái gì, có thể là có tật giật mình không?"

Lý Mẫn nắm chặt nắm tay, trong mắt hàn quang lóe ra, "Con ta chết, hung đồ là ai ta sớm muộn cũng sẽ biết, Đổng Kỳ Phong này cùng chúng ta vẫn luôn bất hòa, lần này bắt giặc cũng làm cho có, trước mắt mà nói, Lý Huyền Bá cùng Tiêu Bố Y đều có thể là hung thủ! Chỉ là trước mắt chúng ta phải thay đổi sách lược, lấy mượn sức làm chủ, Tiêu Bố Y này là quân cờ mấu chốt để chúng ta làm việc, một khi hắn tự nhận hiệp nghĩa, chúng ta cũng không ngại lấy hiệp nghĩa để mượn sức hắn".

"Chẳng lẽ cháu ta chết cứ như vậy mà không tính sao?" Lý Thiện Hành khó hiểu hỏi.

Lý Mẫn trong mắt hiện lên vẻ ác độc, "Đương nhiên không thể không tính, chỉ là trước khi tính, chúng ta phải làm tốt một chuyện, Thiện Hành, ngươi yên tâm, một ngày nào đó, tất cả mọi việc, chúng ta sẽ thu hồi cả vốn lẫn lãi!"

Gió Bắc thổi mạnh, tuyết lạnh tung bay.

Ngoài Hỉ Trữ môn Đông Đô, tinh kỳ phấp phới, thiết giáp lập lòe quang hàn. Mấy trăm binh sĩ theo đội hình xuất phát, ở giữa hỗn loạn ngựa cùng kiệu phu, trừ quân mã ra, vận chuyển đều là vật tư nặng, Đông Đô đến Tề quận xa cách ngàn dặm, cuộc vận chuyển này tuyệt đối không nhàn nhã gì.

Binh bộ Thượng thư Vệ Văn Thăng tự mình tổng duyệt đội ngũ, coi như là long trọng. Bùi Tịch tay chân lạnh đến có chút đỏ lên, trên mặt có chút không kiên nhẫn, lại vẫn nghiêm trang nhìn Lý Tĩnh nói: "Lý đại nhân, lần này do ngươi dẫn đội áp tống thật sự là chuyện chưa từng có của Giá bộ, ta nghe nói là Vệ đại nhân ra sức đảm bảo cho ngươi lĩnh quân áp vận, ngươi chớ có phụ sự khổ tâm của Vệ đại nhân mới được".

Lý Tĩnh lập tức ôm quyền nói: "Nhất định".

"A?" Bùi Tịch hắt xì, thầm nghĩ Lý Tĩnh này tính tình cứng nhắc, phỏng chừng cho dù lập công trở về, công lao cũng là của người khác. Hiện giờ đã gần tới năm mới, hắn đối vói việc này cũng không chút thích thú nào, chỉ cảm thấy Vệ Văn Thăng có chút làm khó Lý Tĩnh, lại không biết sự tình cực khổ này cũng là Hồng Phất nữ thiên tân vạn khổ mới cầu được.

Vệ Văn Thăng cùng Tiêu Bố Y tiễn chân, Tần Thúc Bảo cùng Trình Giảo Kim cuối cùng sau một tháng, rốt cuộc đã cầu được ngựa cùng khí giới, trong lòng không biết là cao hứng hay chua xót, chỉ là không thể biểu hiện ra ngoài mà thôi.

"Vệ đại nhân tự mình tiễn chân, Thúc Bảo đại diện cho binh tướng ở phương xa cảm tạ đại nhân vất vả" Tần Thúc Bảo lập tức ôm quyền nói: "Chỉ là binh tướng trông mong Thúc Bảo tăng viện, hôm nay Thúc Bảo đến kinh thành đã hơn tháng, chỉ sợ Trương đại nhân trông mong, nên xin sớm khởi hành".

Trình Giảo Kim trước mặt Binh bộ Thượng thư rốt cuộc cũng tuân theo quy củ, nhìn thấy Tiêu Bố Y ở một bên, ôm quyền nói: "Tiêu đại nhân, đối với ngươi cùng Vệ đại nhân, lão Trình đều không có hai lời, lão Trình không hiểu quy củ, rất nhiều chuyện không rõ, nhưng đối với hai đại nhân cũng là tâm phục khẩu phục".

Vệ Văn Thăng nụ cười đầy mặt, gật đầu nói: "Một khi đã như vậy, chuyện không nên trì hoãn, các ngươi thật ra cũng nên sớm lên đường" Lại thúc ngựa đến bên cạnh Lý Tĩnh, Vệ Văn Thăng lời nói sâu xa: "Viên Ngoại Lang, ngươi lần này xuất hành chớ đừng có phụ kỳ vọng của nhiều người".

Lý Tĩnh đối với Vệ Văn Thăng cũng khách khí, "Ghi nhớ lời đại nhân nhắc nhở, Lý Tĩnh sẽ đem hết toàn lực hộ tống đến Tề quận, không phụ Thánh Thượng sai bảo". Đọc Truyện Online mới nhất ở truyen/y/y/com

Vệ Văn Thăng gật đầu, thầm nghĩ Lý Tĩnh này không rõ nhân tình, không vỗ mông ngựa mình, lần này xuất hành cho dù có công, chỉ sợ cũng ít, lại không biết Tiêu Bố Y sẽ vì Lý Tĩnh này mà lại xin công lao. Trên miếu đường rất nhiều người đều tính kế thâm trầm, rất nhiều chuyện cũng không điểm cũng tự thông, quan hệ hết sức phức tạp. Vệ Văn Thăng đương nhiên là biết, khi hắn nghe được Tiêu Bố Y nói về việc tuyển người áp tống chuyến này, liền biết hắn đã có tuyển người. Hắn biết cùng Tiêu Bố Y giao tình tốt nhất cũng chính là Lý Tĩnh này. Cho nên lần này phái Lý Tĩnh xuất hành, coi như là hoàn lại Tiêu Bố Y một nhân tình.

Dựa theo Vệ Văn Thăng thấy, Lý Tĩnh áp vận đương nhiên không có vấn đề. Ai cũng đều biết Lý Tĩnh là cháu của Đại Tùy danh tướng Hàn Cầm Hổ, binh pháp thao lược đều tinh thông.

Ngay cả Hàn Cầm Hổ cũng nói, có thể cùng hắn thảo luận binh pháp Tôn Ngô cũng chỉ có người cháu này. Nhưng có tài mà không được dùng lại là chuyện khác, có tài mà không biết điều cũng sẽ bị người ta dẫm lên trên. Lý Tĩnh chính bởi vì tính cách cương trực, đắc tội với nhiều người. Cho dù Hoàng Đế cũng biết lời hắn nói cũng không mấy thích thú, cũng rất ít khi gặp hắn, nhưng người khác cũng đều không muốn cùng hắn qua lại, như là hắn không có tồn tại vậy. Lần này áp vận không thể so với trước đây, rất nguy hiểm, nhưng cho dù loại cơ hội này, nếu như không phải Tiêu Bố Y nhắc nhở, Lý Tĩnh cũng không rớ tới được!

Mắt thấy Lý Tĩnh do dự nhìn về phía mình, Tiêu Bố Y rốt cuộc đi đến bên cạnh Lý Tĩnh, "Nhị ca, đường xá nhiều ma, mong hãy cẩn thận".

Lý Tĩnh trên mặt rốt cuộc hiện lên vẻấm áp, gật gật đầu nói: "Bố Y ngươi yên tâm, Lý Tĩnh ra sẽ không đánh mất thể diện của tam đệ ngươi đâu".

"Thể diện hay không cũng không có quan trọng, an toàn là hàng đầu. Bất quá ta nghĩ nhị ca rất có tài, lần này bất quá chỉ là cắt cổ gà dùng dao mổ trâu mà thôi" Tiêu Bố Y lại cười nói, đột nhiên phát hiện cái gì, "Nhị ca, ngươi sao lại không đi cùng Nguyệt Quang?"

Lý Tĩnh khẽ cười nói: "Quên nói cho ngươi, Nguyệt Quang ta đã đưa đến Thái Phó phủ. Tam đệ, thiên hạ này chỉ có loại hào kiệt như ngươi mới xứng cưỡi Nguyệt Quang, chớ để cho nó ủy khuất nữa".

Tiêu Bố Y trầm ngâm một lát mới nói: "Đa tạ nhị ca".

"Tạ cái gì, ta cũng nuôi không nổi nó, một đường này nếu đi cùng nó, sẽ không biết sẽ tốn bao nhiêu rượu đây. Được rồi, ta phải đi rồi, đúng rồi, tam đệ ngươi cũng phải cẩn thận" Lý Tĩnh dặn dò: "Rất nhiều khi, ngươi xử lý rất tốt, nhưng nhớ không thể kiêu ngạo, bằng không một lần sơ sót, thực có thể vạn kiếp bất phục".

Tiêu Bố Y gật đầu, "Ta biết, nhị ca người đi đường cẩn thận, ta chờ gặp lại người tại Đông Đô"

Tiêu Bố Y từ biệt Lý Tĩnh, trong lòng nhiều ít cũng có chút mất mác. Hắn cùng Lý Tĩnh kết giao nhìn như bình thản như nước, nhưng lại ẩn ở trong lòng. Hắn tại Đông Đô kết giao, không có dính dánh tới ích lợi nhất cũng chính là Lý Tĩnh, hắn chỉ có khi nhìn thấy Lý Tĩnh, mới biết được Đông Đô này đều không phải là một cái hang đầy bùn, mọi người đi vào đều thay đổi hình dạng mà đi ra.

Hắn biết tuy Trung Nguyên mây gió tứ khởi, nhưng Lý Tĩnh lần này tuyệt đối sẽ không có nguy hiểm, đây là lịch sử, con người vọng tưởng thay đổi lại không biết cũng tuân theo vòng xoay của lịch sử mà thôi.

Từ Hỉ Trữ môn trở về, hắn vốn có thể lập tức quay lại Thái Phó phủ, chỉ là nhìn thấy trên đường treo đèn kết hoa, đột nhiên ý thức được, chỉ vài ngày nữa, sẽ là năm mới.

Hắn vốn ở tại ngàn năm trước, lại qua một năm mới ở đây, hắn còn có thể qua bao năm nữa, hắn cũng không rõ ràng lắm. Nhìn những gương mặt vui mừng đầy khát vọng kia, Tiêu Bố Y biết, dân chúng trông mong chẳng qua chỉ là bình an mà thôi.

Nhìn thấy một đứa nhỏở đầu đường chơi đùa, Tiêu Bố Y đột nhiên nhớ tới tiểu đệ, hắn cũng là một đứa nhỏ, lại chỉ có thể giãy dụa trong gian khó, Tiêu Bố Y nghĩ vậy, không do dự mà giục ngựa đến Từ Huệ phường, còn nhớ chỗ của Triệu lão gia, khi giục ngựa gần đến cửa, lại phát hiện một dáng người quen thuộc.

Người nọ nghe được tiếng vó ngựa ở phía sau, khi quay đầu lại có chút kinh ngạc, thiếu chút nữa đã làm rơi hòm thuốc trên tay xuống đất, "Tiêu đại nhân, là người?"

Người nọ chừng bốn mươi, bộ dáng cũng không kém, kết hợp với ánh mắt kinh ngạc, xem ra bộ dáng cũng đạo mạo trang nghiêm, rõ ràng chính là Du thần y lần trước Tiêu Bố Y đã cứng rắn mời đi.

"Du thần y cũng ở đây," Tiêu Bố Y cười nhảy xuống ngựa, đối với Du thần y chủ động nói chuyện: "Chẳng lẽ là người nhà của Triệu lão gia có bệnh, lúc này mới mời thần y tới?"

Du thần y có chút đỏ mặt, "Hồi Tiêu đại nhân, không phải như thế, ta lần này đi tới chỗ của Triệu lão gia là để thăm tiểu đệ".

"Ồ?" Tiêu Bố Y lần này cũng ngoài ý muốn, gấp giọng nói: "Tiểu đệ bệnh còn chưa khỏe sao?"

Du thần y rùng mình, "Đã khỏe rồi, ta chỉ đi thăm thôi".

Tiêu Bố Y rất kỳ quái, cơ hồ nghĩ đến mặt trời mọc ở hướng tây, bởi vì hắn xem ra Du thần y này tuyệt đối không phải là loại đột nhiên tỉnh ngộ, động lòng mà làm chuyện tốt, Tiêu Bố Y cũng không câm chọc mà khen một câu, "Du thần y diệu thủ nhân tâm, quả thật là phúc của dân chúng".

Uyển Nhi tuy biết Tiêu Bố Y một khi đã đưa hai người qua, quá nửa là chỗ rộng rãi. Nếu là người lạ mời, nàng đánh chết cũng sẽ không đi, nhưng Tiêu Bố Y mở miệng, nàng trong lòng tuy ngượng ngùng, nhưng không có cự tuyệt. Nhưng Uyển Nhi thực không biết, chỗở của Tiêu Bố Y lại lớn đến như thế...

Du thần y khuôn mặt đỏ rực, "Tiêu đại nhân quá khen, Tôn thân vệ đã phân phó qua, nhất định phải xem bệnh của tiểu đệ cho tốt. Ta, ta xem như là bị bức bất đắc dĩ?"

Nói tới đây Du thần y có chút tự giễu, Tiêu Bố Y lại có chút bội phục Tôn thân vệ chu đáo, thầm nghĩ người này nếu làm quản gia, tuyệt đối là hạng nhất. Lúc trước Đổng Trung Tướng có nói với mình, nếu vì Vô Ưu giải quyết vấn đề, Vũ hầu phủ ít nhất có mười mấy người có thể để hắn phân phó, những người này đều không tệ, nếu có thể mượn sức thì cũng rất có tác dụng.

Tiêu Bố Y trong khi đang suy nghĩ thì đã cùng Du thần y đã nhà của Triệu lão gia, hạ nhân nhìn thấy Du thần y, hỏi cũng không thèm hỏi đã chỉ vào nhà củi, "Người ở đó".

Nhà phòng bốn phía khá sạch sẽ, chắc là Triệu lão gia cũng không dám đối đãi quá tệ đối với thân thích của cấm vệ quân. Tiêu Bố Y thật ra cũng có chút trù trừ, không biết mình có quấy rầy cuộc sống bình thản của bọn họ hay không.

Du thần y gật gật đầu, cùng Tiêu Bố Y nhanh chân nhanh tay đến nhà củi, gõ cửa, "Uyển Nhi cô nương, có vào được không?"

Nhà củi "kèn kẹt" một tiếng, Uyển Nhi mở cửa phòng, có chút vui vẻ nói: "Du thần y, mau mời vào" Đột nhiên phát hiện phía sau Du thần y là bóng dáng của người trong mộng, Uyển Nhi nghĩ mình đang nằm mơ, ngây người ra, "Tiêu đại ca, Tiêu công tử, là người?"

Tiêu Bố Y còn chưa trả lời, chợt nghe trong nhà củi tiểu đệ cao giọng nói: "Đại ca ca đến sao?" Ngay sau đó là một thân ảnh nhỏ yếu chạy tới, Tiêu Bố Y đưa tay đỡ lấy nhấc lên trên cao, nhìn thấy tiểu đệ sắc mặt hồng nhuận, đã không còn bộ dáng suy nhược lúc trước, không khỏi vui mừng.

"Tiểu đệ mau xuống, Tiêu công tử người…"

"Tỷ tỷ, tỷ bình thường luôn kêu Tiêu đại ca, sao lại khi đại ca ca đến đây lại biến thành công tử?" Tiểu đệ cười hỏi.

Uyển Nhi có chút đỏ mặt, mắng một câu, "Không biết lớn nhỏ".

Tiêu Bố Y mỉm cười buông tiểu đệ xuống, tiểu đệ lại bổ nhào vào trên người Du thần y, "Thần y, mau xem ta hôm nay bệnh thế nào rồi?"

Vốn tưởng rằng Du thần y ít nhiều cũng sẽ có chút chán ghét, không nghĩ đến hắn cũng học Tiêu Bố Y ôm lấy tiểu đệ, khẽ cười nói: "Tiểu đệ gần đây ngày càng tốt hơn, ta cuối cùng cũng tính không nhục mệnh".

"Du thần y là thần y tốt nhất trên đời này" Tiểu đệ nghịch ngợm hướng tới tỷ tỷ nháy mắt, "Tỷ tỷ trừ làm hài cho đại ca ca ra, cũng cấp cho Du thần y hai đôi giày, ta đi lấy cho thần y" Hắn nhanh chóng lấy hai đôi giày mang tới, đưa cho Du thần y, lớn tiếng nói: "Du thần y, đây là lễ vật năm mới mà tỷ tỷ của ta chuẩn bị cho người, hy vọng người không chê. Tỷ tỷ nói, ân tình thần y xem bệnh cho chúng ta, chúng ta đời này khó có thể báo đáp".

Du thần y khóe miệng run run, chậm rãi tiếp nhận hai đôi giày, ngồi ở trên ghế so chân, nhẹ giọng nói: "Rất vừa chân, cảm ơn các ngươi".

Hắn trên mặt vốn lạnh lùng, lúc này đã bị sự nhiệt tình của tiểu đệ đánh động, đã xuất hiện sự nhu tình.

Tiểu đệ lắc đầu nói: "Tạ cái gì, có qua có lại thôi mà. Đại ca ca, tỷ tỷ cũng chuẩn bị giày cho người, người có chuẩn bị quà năm mới gì cho ta không?"

"Tiểu đệ, không được không phân lớn nhỏ như vậy" Uyển Nhi cười mắng.

Tiêu Bố Y cười nói: "Ta hôm nay đến đây, thật ra cũng nghĩ muốn đưa mọi người đến chỗ ta ở, chứ quấy rầy Triệu lão gia không phải là kế lâu dài".

"Vậy quấy rầy đại ca ca người chính là kế lâu dài?" Tiểu đệ cao hứng hẳn lên, "Đại ca ca, chỗ người ở có lớn không? Có ấm áp không? Chúng ta có thểở bao lâu?"

Tiêu Bố Y vỗ vỗ đầu tiểu đệ nói: "Chỗở cũng không lớn, chúng ta cùng một chỗ, ngươi nếu bớt đi những lời thừa thãi, chẳng những có thểấm áp, còn có thểở lâu dài".

Mọi người muốn cười, tiểu đệ lại không biết Tiêu Bố Y đang nói đùa, ngược đầu nói: "Vậy không được".

"Ồ?" Tiêu Bố Y kinh ngạc nói: "Vì cái gì không được?"

"Ta cùng tỷ tỷ luôn ở một chỗ," Tiểu đệ chân thành nói: "Ta có thể cùng người ở cùng một phòng. Nhưng tỷ tỷ cũng phải ở cùng một chỗ với chúng ta mới được".

Uyển Nhi mặt như tấm vải hồng, lời la mắng cũng không thể nói ra, Tiêu Bố Y ngẩn ra, Du thần y nhìn thấy Tiêu Bố Y xấu hổ, ở một bên cũng cười nói: "Tiểu đệ, ta cũng không có chỗ ngủ, ta…"

"Vậy thì dể rồi" Tiểu đệ ngây thơ nói: "Ta cùng tỷ tỷ sau khi rời đi, người có thể ngủở trong nhà củi này, trong này cũng rất ấm áp, lại thoải mái. Du thần y, chúng ta sẽ thường xuyên về thăm người".

Du thần y thiếu chút nữa phun máu.

***

Uyển Nhi tuy biết Tiêu Bố Y một khi đã đưa hai người qua, quá nửa là chỗ rộng rãi. Nếu là người lạ mời, nàng đánh chết cũng sẽ không đi, nhưng Tiêu Bố Y mở miệng, nàng trong lòng tuy ngượng ngùng, nhưng không có cự tuyệt. Nhưng Uyển Nhi thực không biết, chỗở của Tiêu Bố Y lại lớn đến như thế.

Khi tiểu đệ đứng trước cửa Thái Phó phủ, nhìn cho đã mắt cũng khó có thể tin được. Đợi khi tiến vào Thái Phó phủ, tiểu đệ nhịn không được hỏi, "Đại ca ca, người ở trong này làm cái gì?"

"Làm cái gì là sao?" Tiêu Bố Y khó hiểu.

"Ta muốn nói, người ở trong này là quản gia? Hay là viên đinh, nếu không thì chính là nuôi ngựa?" Tiểu đệ vận dụng mọi hiểu biết phỏng đoán.

"Ngươi cảm thấy ta làm cái gì?" Tiêu Bố Y tò mò hỏi.

"Ta cảm thấy người… người có thể là… có thể là quản gia" Tiểu đệ hâm mộ nói: "Đại ca ca mỗi lần đều uy phong lẫm lẫm. Ta thấy quản gia của Triệu lão gia cũng giống với đại ca ca, nhưng đó là một lão nhân, đại ca ca tuổi còn trẻ đã có thể làm quản gia, khẳng định so với hắn có năng lực hơn".

Tiểu đệ người nhỏ mà hiểu biết cũng khá nhiều, nói nhiều ít cũng có chút lấy lòng. Chỉ là kiến thức của hắn rất có hạn, tự nhiên không thể tin rằng một căn nhà lớn đến như vậy lại là chỗ của một mình Tiêu Bố Yở.

"Ta không phải là quản gia," Tiêu Bố Y nói: "Ta chẳng qua chỉ là một mã phu mà thôi".

Tiểu đệ có chút thất vọng, "Là mã phu? Chúng ta không phải đi ở tại chuồng ngựa chứ?" Nhìn thấy ánh mắt trách cứ của tỷ tỷ, tiểu đệ sửa lời nói: "Đại ca ca, làm mã phu cũng không tệ, ta thấy trong này rất lớn, cho dù là chuồng ngựa, khẳng định cũng sẽ lớn hơn cả nhà củi, hơn nữa thoải mái hơn nhiều".

Tiêu Bố Y tùy ý để tiểu đệ ríu ra ríu rít, trong lòng giờ khắc này sự phiền nhiễu phân tranh cũng giảm đi nhiều.

"Thật ra ở tại chuồng ngựa cũng có lợi" Tiểu đệ con mắt chợt chuyển, vỗ tay cười nói.

"Có lợi gì?" Tiêu Bố Y cảm thấy tiểu tử này ý tưởng cũng kỳ quái.

"Mùa đông rất lạnh, ngủ tại chuồng ngựa có thể ôm ngựa con ngủ, như vậy sẽấm áp rất nhiều" Tiểu đệ lộ ra vẻ chờ mong, "Lúc trước ta ngủở tại nhà cỏ, chỉ mơ ước về sau lớn lên nhất định sẽ nuôi một con ngựa, như vậy mùa đông cũng sẽ không quá mức khó qua, đại ca ca, người nói nguyện vọng này có thể thực hiện hay không?"

Hắn nói tuy khờ dại, lại có chút khát khao, Tiêu Bố Y khẽ cười nói: "Hẳn là có thể, ngươi nếu thực muốn ôm ngựa con ngủ, ta thật ra cũng có thể tặng cho ngươi một con".

"Ngươi là mã phu, nói chuyện cũng không thể không tính" Tiểu đệ phi thường hưng phấn.

Tiêu Bố Y cũng không hiểu mã phu cùng nói chuyện không tính thì có liên quan gì, chỉ là nhìn thấy mấy tì nữ đứng ở trước chánh phòng Thái Phó phủ thì có chút sững sờ.

"Đại ca ca, chúng ta không đi đường vòng sao?" Tiểu đệ nhìn thấy nhà cửa uy nghiêm, không dám đi vào chánh phòng, có chút khiếp đảm.

Tiêu Bố Y lập tức đi tới, tỳ nữ đồng loạt thi lễ nói: "Tiêu gia khỏe".

"Các ngươi sao lại đến đây?" Tiêu Bố Y nghi hoặc khó hiểu, thầm nghĩ chẳng lẽ là Hòe mập chịu không được tịch mịch, đã đi ra ngoài mua tỳ nữ? Đến khi liếc thấy một người trong đại sảnh, Tiêu Bố Y hơi chút giật mình nói: "Viên huynh đến từ khi nào vậy?"

Viên Lam cười ha hả, ánh mắt lơ đãng nhìn thoáng qua Uyển Nhi, có chút kinh ngạc, "Bố Y, ta lần này tự tiện chủ trương một lần, cũng mong đừng trách" Nhìn thấy Tiêu Bố Y nhìn về phía tỳ nữ, Viên Lam giải thích nói: "Ta hôm nay tới bái phỏng, trùng hợp ngươi lại không ở tại đây, ta thấy Thái Phó phủ thật sự có chút lạnh lẽo, thật sự không phù hợp với thân phận của ngươi. Bố Y, ta không phải là xa xỉ, mà là quy củ, ngươi phải biết rằng, ngươi hiện tại dù sao cũng là Thái Phó Thiếu Khanh, về sau nếu có người tới bái phỏng, bản thân tự mình bưng trà đưa nước sao, còn ra thể thống gì? Mấy nha hoàn này đều là của Viên gia, ta chỉ là cảm thấy rất nhiều chuyện cần ngươi đi xử lý, nhưng có một số việc, chỉ cho hạ nhân đi làm là được rồi".

"Viên huynh khách khí rồi, nếu là loại ý tốt này mà cũng trách, ta đây còn đáng trách hơn gấp mấy lần" Tiêu Bố Y mới nhớ tới Tôn Thiếu Phương làm quản gia cũng không tệ, hiện tại lại cảm thấy Viên Lam nhân tình thế cố cực kỳ lão luyện, mình ở tại Đông Đô, thực sự cũng thiếu một trợ thủ như vậy.

"Đúng rồi, Viên huynh, sao có một mình ngươi, Hòe mập đâu?" Tiêu Bố Y hỏi, lại dẫn theo hai tỷ đệ đến đại sảnh ngồi xuống. Hiện ở Đông Đô chỉ có Hòe mập, Dương Đắc Chí cũng giống như Hồng Phất nữ, cũng là người đi qua năm, giúp Tiêu Bố Y thương thảo đại kế mượn xác, đi Giang Nam khảo sát. Bối Bồi như du thần, Tiêu Bố Y cho tới bây giờ cũng chưa từng trông cậy vào nàng ta ra vào đón khách, chỉ có Hòe mập ở trong này xem như là quản gia, hôm nay không có xuất hiện, thật ra cũng là chuyện kỳ quái.

Uyển Nhi cùng tiểu đệ chân tay lóng ngóng ngồi xuống, nhìn mặt sàn láng bóng so với bát cơm của bọn họ còn muốn sạch sẽ hơn, tay chân đều không biết đểở nơi đâu.

"Tiêu công tử, chúng ta…" Uyển Nhi muốn nói cái gì đó, nhưng khi đứng lên lại đụng trúng một tỳ nữ đang bưng trà đi tới, "bốp" một tiếng, chén trà đã rơi xuống đất vỡ nát. Uyển Nhi hoảng sợ, vẻ mặt đỏ bừng, chỉ liên thanh nói với tỳ nữ: "Thực xin lỗi, thực xin lỗi".

Viên Lam cười nói, "Vị cô nương này là ai?"

Tiêu Bố Y đem tình huống của hai tỷ đệ đại khái nói qua, Viên Lam trong ánh mắt có chút tán thưởng, phân phó hạ nhân nahnh chóng thu dọn chén trà, an ủi Uyển Nhi: "Uyển Nhi cô nương, không sao đâu, là hạ nhân bất cẩn thôi. Bố Y, Hòe mập đang ở hậu hoa viên bố trí Thái Phó phủ, ta cho mấy hạ nhân làm cùng hắn. Đúng rồi, qua vài ngày nữa chính là năm mới, các thương nhân đẫ đi quan ngoại cùng ngươi tụ họp lại, những người này ta thấy thường xuyên liên lạc cũng không phải là chuyện xấu".

Tiêu Bố Y gật đầu, "Viên huynh nói cực kỳ đúng, không biết là khi nào, ta đến lúc đó không biết có thể hay không nữa" Hắn nói những lời này cũng không phải là làm cao, mà trên thực tế từ khi hắn làm Thiếu Khanh cho tới nay, trừ làm một việc chính sự là điều ngựa cho Trương Tu Đà, đại bộ phận thời gian đều phải đi xã giao.

"Ngươi nếu ngại phiền toái, thì tới chỗ của ta, còn ngươi nếu thích náo nhiệt, thì bảo bọn họ đến Thái Phó phủ của ngươi," Một câu Thái Phó phủ của ngươi Viên Lam nói ra làm cho tiểu đệ trợn mắt há hốc mồm, "Vị tiên sinh này, đại ca ca không phải mã phu sao chứ? Chỗ này chẳng lẽ là của hắn sao?"

"Đương nhiên là của hắn, bằng không là của ai?" Lần này đến phiên Viên Lam kỳ quái.

Tiêu Bố Y đứng lên, kéo tay tiểu đệ nói: "Đến đây, tiểu đệ, ta đưa ngươi đi chọn một cái chuồng ngựa cho thoải mái".

"Thì ra người gạt ta?" Tiểu đệ giật mình hiểu ra, cũng chỉ có mừng rỡ.

Uyển Nhi phì cười, mây đen đã tạnh, Viên Lam cũng bị sự vui vẻ của hai người cuốn hút, chỉ cười nhìn ba người, cảm thấy bản thân cũng trẻ ra nhiều. Tiêu Bố Y lại suy nghĩ, Lý Tĩnh hẳn là không có việc gì, bất quá đường xá nhiều giặc chận đường, cũng hy vọng hắn có thể thuận lợi trở về, năm mới, ở sơn trại cũng có thể tốt hơn một ít. Đột nhiên cảm giác, đối với những ngườiở sơn trại, hắn khi bận rộn thì không nghĩ tới, nhưng khi rảnh rỗi, mới cảm thấy ấm áp, những suy nghĩ nhớ nhung quấy nhiễu trong lòng, khó có thể át chế.

Bình luận