Động Tâm Vì Em

Chương 36


Kể từ ngày hôm đó, Tần Hiển từ nhà cô rời đi, Tô Kiều không còn nhìn thấy anh nữa.

Anh không còn đến tìm cô, Tô Kiều biết, anh đã từ bỏ rồi.

Là vì cô đã nói những lời tuyệt tình, để anh buông tay. Đây đúng là kết quả mà cô mong muốn.

Tần phu nhân rất ghét cô, chán ghét đến cùng cực, ghét cô chạy đến trường đại học tìm Tần Hiển, chán ghét đến tát cô một nhát không thương tiếc, bảo cô cút được bao xa thì cút xa bấy nhiêu cho bà, đừng để bà nhìn thấy cô lần nữa.

Bà chán ghét cô đến thế, dù hiện tại cô cố gắng trở lên ưu tú hơn, thì bà ấy cũng sẽ không dễ dàng chấp nhận.

Truyện được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản copy. Thường bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Huống chi Chu Lẫm trước kia đã từng nói, Gia đình Tần Hiểu sinh là một đại gia tộc, kiếm được một cô dâu môn đăng hộ đối với gia đình anh là việc chẳng dễ dàng.

Hiện tại cô có tiền thì thế nào, cô vẫn mãi là cô gái xuất thân thôn quê, con một gia đình nghèo khổ sống ở vùng núi hẻo lánh, không giáo dưỡng, không có tri thức, không bằng cấp.

Một người như Tần Hiển, vốn phải cùng một tiểu thư dịu dàng, đoan trang, có học thức, có nhân cách ở bên nhau.

Ở cùng cô, ngoại trừ tra tấn lẫn nhau, có gì tốt?

Tám năm trước bị ép rời xa anh, cô đã rất thống khổ, rất đau đớn, thật không tưởng tượng nếu lại chịu đựng điều đó một lần nữa, liệu cô có thể vực dậy được không.

Cô không muốn tại thời điểm yêu thương nồng nắm phải chia lìa. Tốt nhất khi còn lí trí, khi còn dừng lại được thì không nên trầm mê.

Sau hôm đó, Tô Kiều vẫn sinh hoạt như trước đây, đi ngủ, đọc sách. Thời gian như quay lại lúc cô chưa gặp lại Tần Hiển, bình thản, vô ưu, vô lo.

Nhưng những người xung quanh đều nhìn ra được, Kiều tỷ của bọn họ rất lâu không cười, có vẻ cô ấy có điều phiền muộn.

Ngay cả nhân viên trong nhà hàng cũng nhìn ra, Chu Lẫm là người thân cận nhất với cô lại càng hiểu rõ. Thế là vào trận tuyết cuối cùng của mùa đông, hắn liền lấy lí do nghỉ phép chở Tô Kiều đi khu trượt băng.

Trên núi so với nội thành lạnh hơn rất nhiều, dù đã mặc quần áo kín mít, dày sụ, to đùng như gấu bắc cực nhưng khi vừa vào đến núi là Tô Kiều đã run lên lẩy bẩy.

Chu Lẫm đỗ xe vào bãi xong xuôi, xuống xe liền thấy Tô lão bản đang rụt đầu, rụt cổ, run lẩy bẩy như bà lão 80, mặt mũi chôn kín dưới lớp mũ và khăn quàng, co rúm người đứng ở cạnh xe chờ hắn.

Chu Lẫm cười run người, “Có lạnh đến như vậy đâu.”

Hắn đi đến phía cốp xe, chất hành lí của hai người xuống. Bọn họ dự định ở đây hai ngày.

“Đi thôi, đến khách sạn cho đỡ lạnh.” Chu Lẫm một tay xách vali, một tay kéo Tô Kiều, dắt cô đi đến phía sảnh khách sạn.

“Cô chính là thân thể quá kém mới sợ lạnh đến lợi hại như vậy, tôi nhìn cô ấy à sức khỏe như bà lão 80 tuổi già yếu vậy, tốt nhất là chăm chỉ rèn luyện thân thể lên, chờ…”

Truyện được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản copy. Thường bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Chu Lẫm còn chưa nói hết, đột nhiên dừng lại.

Tô Kiều cũng không nghĩ tới vậy mà tại đây có thể đụng phải Tần Hiển.

Tần Hiển mặc trang phục công sở nghiêm cẩn, sau lưng còn có mấy nhân viên mặc đồng phục công sở theo sau, đoán chừng là có công việc ở đây.

Chu Lẫm sửng sốt một chút, liền lập tức lấy lại tinh thần, cười chào hỏi: “Tần tổng a, thật trùng hợp, ngài là…đến làm việc?”

Ánh mắt Tần Hiển rơi vào bàn tay vẫn đang nắm chặt tay Tô Kiều của Chu Lẫm, chỉ một giây, liền dời ánh mắt, không nhìn Chu Lẫm một cái, cũng không liếc mắt nhìn Tô Kiều một chút, trực tiếp coi hai người như không khí, bỏ qua hai người họ đi thẳng ra ngoài.

Chu Lẫm lần đầu bị người ta không thèm để ý, sửng sốt mấy giây, rồi liền quay đầu nhìn chằm chằm bóng lưng xa xa của Tần Hiển, “Mả mẹ nó, người này đúng là con mắt để trên đỉnh đầu.”

Hắn quay đầu nhìn Tô Kiều, lo lắng hỏi: “Cô không sao chứ?”

Tô Kiều lắc đầu, rút tay ra khỏi tay Chu Lẫm, xỏ vào túi áo, “Anh hoàn thành thủ tục nhận phòng đi, tôi qua bên kia ngồi nghỉ một lát.”

Cô đi đến khu nghỉ ở sảnh khách sạn, thả mình trên ghế salon, nghiêng đầu nhìn về phía cửa sổ.

Tần Hiến đã đi rất xa, rất xa, chỉ lưu lại một thân ảnh nhỏ bé xa xôi.

Anh đại khái là đến đây làm việc, chắc là sự vụ bên khu trượt tuyết.

Tô Kiều xuất thần nhìn thật lâu, thẳng đến khi Chu Lẫm gọi cô: “Đi.”

“Ừm, tới đây.” Cô đứng lên, đi theo sau lưng Chu Lẫm, cùng nhau lên thang máy.

Chu Lẫm đặt 2 gian phòng xa hoa sát cạnh nhau, lên lầu, Chu Lẫm đem chìa khóa thả vào tay nàng, nói: “Chuẩn bị xong liền xuống nhé, chút nữa tôi dẫn cô đi trượt tuyết.”

Tô Kiều ừ một tiếng, không có tinh thần gì.

Chu Lẫm nhìn cô một cái, thở dài, “Tô Kiều, nếu cô thực sự thích cậu ta đến vậy, cứ làm theo trái tim cô mách bảo đi.”

Tô Kiều buông thõng mắt, nửa ngày, khe khẽ lắc đầu, “Không có kết quả.”

Cô xoay người, quẹt thẻ đi vào phòng.

Đóng cửa lại, Tô Kiều buông mình xuống giường, không muốn nhúc nhích. Cô mở to mắt, nhìn trân trân lên trần nhà. Trong đầu tất cả đều là hình ảnh của Tần Hiển, so với lần trước gặp hình như hắn gầy hơn, nhìn hốc hác, mệt mỏi hơn.

Trong lòng Tô Kiều bỗng có một loại cảm giác không nói ra lời, vừa bất lực vừa đè nén.

Cô nhắm mắt lại, cố gắng đem hình ảnh Tần Hiển vứt khỏi trí óc.

Mới chợp mắt được một lát, bên ngoài truyền đến tiếng đập cửa, Chu Lẫm ở bên ngoài hô: “Tô Kiều, đi thôi.”

“Ra đây.” Tô Kiều rời giường, với lấy chiếc áo khoác để sẵn bên cạnh, đi ra ngoài.

Nơi trượt tuyết rất nhiều người, Tô Kiều mặc đồ trượt tuyết, cùng đồ bảo hộ cẩn thận, chậm rãi đi theo sau Chu Lẫm.

Chu Lẫm quay đầu nhìn cô, “Có muốn tôi dạy cô trượt không?”

Tô Kiều chống gậy trượt xuống, chậm rãi đi, cúi đầu nhìn đường, “Tôi tự trượt được.”

Chu Lẫm bật cười: “Được rồi, vậy cố tự chơi đi, cẩn thận ngã bò ra đó.”

“Biết rồi, đừng ở đây lề mề nữa.”

“mẹ kiếp, cô đây là đang ghét bỏ người bằng hữu này đó hả.” Chu Lẫm cười một tiếng, dứt khoát mặc kệ cô.

Tô Kiều lướt trên tuyết, nhưng hoàn toàn là thể loại mù tịt kĩ thuật, thời điểm cô lần thứ tư lồm cồm bò dậy từ đường trượt, Chu Lẫm cùng lần thứ tư đem cô kéo lên, đã không còn cười cợt nữa, mà chỉ muốn túm thẳng ai đó về khách sạn, “Tôi thấy cô rõ ràng là không muốn trượt, nhìn cô đi, tâm tình thì chẳng khá lên được ngược lại còn làm tổn thương thân thể.”

Một bên nói, một bên kéo Tô Kiều xuống chiếc ghế gần đó, “Té chỗ nào, đau không?”

Tô Kiều lắc đầu, “Không đau.”

Chu Lẫm nhìn cô chằm chằm một lát, “Tâm tình đã khá hơn chút nào chưa?”

Tô Kiều nghiêng đầu nhìn hắn, nhịn không được cười: “Anh cảm thấy thế nào, tôi té bốn lần, tâm tình sao có thể tốt lên được chứ?”

Chu Lẫm cũng cười lên, “Nói để tôi dạy cho thì không cơ.”

Tô Kiều ừ một tiếng, đôi mắt nhìn ra ngọn núi tuyết trắng xóa trước mặt, giống như đang suy nghĩ điều gì, một lát sau mới nói: “Trước kia, Tần Hiển nói muốn dạy tôi trượt tuyết.”

Chu Lẫm sững sờ, nhìn cô.

Tô Kiều nhớ tới rất nhiều việc trước kia, cười nói với Chu Lẫm: “Tần Hiển rất lợi hại, tưởng như cái gì anh ấy cũng tinh thông, anh ấy đọc toàn sách tiếng anh, còn biết chơi dương cầm, đánh bóng rổ cũng rất giỏi, anh ấy còn biết trượt tuyết, bơi lội, múa võ,…”

“Tô Kiều.”

Tô Kiều ánh mắt như mất tiêu cự, cứ nhìn mông lung về phía trước, thấp giọng: “Những cái này, Tần Hiển đều nói muốn dạy tôi. Bởi vì tôi cái gì cũng không biết, anh ấy còn nói về sau chúng tôi còn rất nhiều thời gian, tôi muốn học cái gì, anh ấy đều có thể dạy tôi.”

“Tô Kiều cô đừng như vậy…”

Tô Kiều bỗng nhiên không nói, cô cúi đầu xuống, nước mắt im lặng rơi.

Chu Lẫm nhìn cô, khe khẽ thở dài, lặng lẽ đưa tay xoa đầu cô: “Đừng suy nghĩ nhiều.”

Tần Hiển đứng đối diện không xa, bên trong một cái đình ở khu trượt tuyết, vừa vặn có thể nhìn thấy vị trí của Tô Kiều cùng Chu Lẫm.

Anh nhìn hai người phía xa đến xuất thần, hai người kia ngồi sát cạnh nhau, không biết đang nói cái gì. Anh nhìn thấy Chu Lẫm nhẹ nhàng xoa đầu Tô Kiều, sau đó hai người không biết nói cái gì, Chu Lẫm lôi kéo Tô Kiều đứng dậy, cả hai rời khỏi khu trượt.

Tần Hiển nhìn bóng lưng thân mật gần gũi của hai người, đột nhiên cảm thấy 8 năm chờ đợi của mình trở thành một câu chuyện tiếu lâm đầy châm chọc.

Triệu Trấn từng hỏi anh, bộ dạng khổ sở này đáng không? Có lẽ Tô Kiều đã sớm quên anh, cũng đã sớm có người khác, nếu đến lúc ấy thật sự xảy ra chuyện đó, anh phải làm gì?

Giả thiết này anh nghe thôi đã cảm thấy đau lòng, bây giờ thì hay rồi giả thiết năm nào thành sự thật, Tần Hiển nói không ra tư vị hiện tại giày xéo trong lòng anh.

Anh chỉ là đột nhiên cảm thấy nếu lúc trước không gặp Tô Kiều, đời này anh đã hảo hảo sống thật tốt rồi.

Cô là kiếp nạn lớn nhất của anh. Nếu như quay ngược thời gian, anh sẽ không vì cô mà rung động, sẽ không thích cô, sẽ không cho cô cơ hội trêu chọc anh.



Từ khu trượt tuyết trở về, Tô Kiều lại nhốt mình trong phòng thật lâu, thẳng đến khi cảm xúc ổn định một chút mới đi ra ngoài.

Thì ra Tô Kiều nghĩ rằng sẽ không gặp lại Tần Hiển lần nữa. Anh sẽ gặp và kết hôn với một cô tiểu thư môn đăng hộ đối, tốt đẹp, xứng đáng với anh, còn cô sẽ trông coi nhà hàng này cả đời.

Thẳng đến trung tuần tháng 03.

Tô Kiều lần đầu gặp Triệu Trấn là tại cửa hàng sách của cô.

Lúc đó là ban đêm, cô đang ở cửa hàng sách đối chiếu sổ sách, thu chi, Triệu Trấn đột nhiên xông tới, vừa nhìn thấy cô đã quát lớn: “Tô Kiều, mẹ khiếp, cô còn có chút lương tâm nào không?”

Tô Kiều ngồi ở quầy thu ngân, bị hét lớn, giật mình quay lại, nghi hoặc nhìn người vừa đến hỏi: “Anh là ai?”

Triệu Trấn mắt đỏ ngầu: “Cô muốn chia tay thì cứ nói thẳng ra! Nếu từ đầu cô lưu lại nửa lời cho cậu ta, có lẽ cậu ta đã không ngốc nghếch chờ đợi cô mòn mỏi như vậy! Cô năm đó không nói tiếng nào rời đi, đem cậu ta ném lại đó, cô có biết hay không mỗi ngày cậu ấy như kẻ điên đi khắp hang cùng ngõ hẻm tìm cô, cậu ấy không gọi được cho cô, tra không được tin tức của cô, liền không dám rời Vân Nam, đi khắp Vân Nam dò hỏi tung tích của cô, cơ hồ lật tung đất Vân Nam rồi, vậy mà vẫn không tìm thấy cô, cậu ấy còn một mình một người ngồi ở đầu cầu khóc.”

“Khai giảng, trường gọi điện thoại triệu tập, cậu ấy bắt buộc phải đi. Sau này trở về cậu ta đoạn tuyệt tất cả bằng hữu thân quen, bởi vì cảm thất là tại bọn họ khi dễ, cô lập cô mới khiến cô đau lòng mà ra đi, nhưng càng như thế cậu ấy càng tự trách mình nhiều hơn, cậu ấy trách mình không đủ sức bảo vệ cô, dù cô nhẫn tâm ném cậu ta lại một mình, cậu ấy cũng chưa bao giờ hận cô, những năm nay, cậu ấy một mực áy náy, tự trách. Cậu ấy nói với tôi, chờ tìm được cô, phải che chở cho cô thật tốt, nhất định không để bất kì ai khi dễ, tổn thương cô.”

Tô Kiều mặt đã đẫm lệ, “Anh đến cùng là muốn nói gì?”

“Tôi muốn nói gì? Tô Kiều, cô biết Tần Hiển những năm nay sống như thế nào sao? Cậu ấy đời này không may thích cô, cô bỏ rơi cậu ấy, cậu ấy là kẻ ngốc, nhất định muốn chờ cô, chờ đến tám năm, chờ đến khi cô nói cho cậu ấy biết cô chưa từng nghĩ đến cậu ấy, chờ đến khi tận mắt thấy cô cùng người khác!” Triệu Trấn mắt đã ướt nhòe, hắn hung hăng lau nước mắt, giọng nghẹn lại: “Tô Kiều, tôi hôm nay đến tìm cô, không phải chuyện gì khác, chỉ xin cô khuyên Tần Hiển một chút, để cậu nghỉ ngơi thật tốt, trong khoảng thời gian này, mỗi ngày đều làm việc quá sức, không ăn không nghỉ, như thể không cảm nhận được gì nữa rồi, tôi sợ cơ thể cậu ấy không thể chịu được…” Triệu Trấn nói, thanh âm có chút nghẹn ngào, “Cô không thích cậu ấy cũng được, nhưng nể tình hai người đã từng bên nhau, cũng đã từng yêu, cô đi khuyên bảo một chút, để cậu ấy quên cô, hảo hảo nghỉ ngơi, sinh hoạt cho tốt.”

Tô Kiều lái thẳng xe đến công ty Tần Hiển, lúc này khuôn mặt cô đầm đìa nước mắt, nước mắt thi nhau rơi ướt đẫm áo.

Cô đưa tay lau mặt, nước mắt lại thi nhau chảy ra, làm sao cũng không ngừng lại được.

Cô không biết từ lúc nào mà cô trở nên thích khóc thế này.

Giống như dính vào việc liên quan đến Tần Hiển, cô liền không cách nào khống chế cảm xúc của bản thân.

Xe dừng lại ở bên ngoài công ty Tần thị, xuống xe, cô cơ hồ chạy vội vào đại sảnh.

Chờ gặp Tần Hiển cô nhất định phải mắng anh, tại sao cứ nhất định phải tra tấn cô mới chịu được.

Vừa chạy vào đại sảnh, vừa vặn đụng phải Tần Hiển từ bên trong đi ra.

Cách lần gặp nhau gần nhất tại khu trượt tuyết đã là 1 tháng.

Thời gian dài đến độ Tần Hiển cảm thấy đời này đại khái anh sẽ không gặp lại cô nữa. Đến mức giờ phút này, cô đang ở đây, ngay trước mặt anh, anh còn cảm thấy không thực.

Tô Kiều đang khóc. Nước mắt không cầm được thi nhau rơi xuống như mưa.

Tần Hiển nhìn cô, nháy mắt hốt hoảng. Nhưng anh không nói gì, chỉ đứng như vậy nhìn cô.

Tô Kiều lấy tay lau nước mắt, nhìn Tần Hiển hỏi: “Anh có biết mấy giờ rồi không?”

Tần Hiển nhìn cô chằm chằm, không đáp.

Tô Kiều gắt gao cắn môi, muốn đem nước nén lại, nhưng nước mắt cứ vô pháp vô thiên ào ạt tràn ra. Hai mắt đẫm lệ mơ hồ nhìn không rõ nét mặt Tần Hiển lúc này, “Tần Hiển, tôi lúc đầu đáng nhẽ không nên trêu chọc anh, nếu trước không trêu chọc anh thì mấy năm nay tôi cũng không thống khổ như vậy.”

Tần Hiển ngơ ngẩn, nhìn cô, một hồi lâu sau mới hỏi: “Em muốn nói cái gì?”

Tô Kiều cắn chặt môi dưới, một giây sau liền bổ nhào vào lòng Tần Hiển. Cô ôm chặt lấy anh, nước mắt vẫn ướt nhòa hai mắt, “Thật xin lỗi, năm đó em không nên bỏ rơi anh, cũng không nên dối gạt anh, không nên nói không nghĩ đến anh, em không thể chịu đựng nổi nữa,… Tần Hiển, chúng ta hãy ở bên nhau, mặc kệ tất cả, anh có đem em đến vực sâu, hố lửa, em cũng sẽ mãi đi cùng anh.”

Tô Kiều ôm chặt Tần Hiển, nước mắt thấm ướt vạt áo anh. Thân thể cô run run, nghẹn ngào nói: “Em thích anh Tần Hiển, em vẫn luôn thích anh”

Tần Hiển vẫn đứng đó, không phản ứng, mặc Tô Kiều ôm chặt anh.

Nếu không phải cảm giác chân thực của người trong ngực, nhiệt độ, hơi ấm, mùi hương, anh thậm chí hoài nghi rằng mình đang nằm mơ.

Qua thật lâu, lâu đến mức Tô Kiều nghĩ Tần Hiển sẽ không đáp lại cô, rốt cuộc anh cũng chịu mở miệng, tiếng nói có chút khô khốc, mang theo ngữ khí không xác định, “Có phải thật vậy không?”

Tô Kiều ôm anh chặt hơn, vừa khóc vừa gật đầu, “Là thật. Em thích anh, 8 năm chưa hề thay đổi, em luôn nhớ anh, những lời trước đây đều là gạt anh.”

Tần Hiển kinh ngạc, có chút không dám tin. Anh vịn vai Tô Kiều, nhẹ nhàng đẩy cô ra. Anh nhìn sâu vào đôi mắt long lanh nước, phảng phất muốn nhìn sâu vào bên trong nội tâm cô.

Tô Kiều mím chặt môi, cùng anh mặt đối mặt.

Qua thật lâu, Tần Hiển mới hỏi: “Tô Kiều, em lại muốn gạt tôi.”

Tô Kiều lắc đầu, nắm chặt tay anh, nhìn anh nói: “Anh đi theo em đi.”

Bình luận