Động Tâm Vì Em

Chương 35


Gian phòng tĩnh lặng đến cây kim rơi xuống cũng nghe thấy, Tần Hiển lặng lẽ ôm chặt Tô Kiều.

Thanh âm của anh nghẹn ngào, ôm thân thể cô vào lòng cũng có chút phát run.

Tô Kiều, anh vẫn luôn chờ em.

Tám năm, cô không hiểu sao anh có thể kiên trì chờ một người lâu đến thế.

Tám năm đó, cô vẫn cố gắng quên anh, cố gắng sống thật tốt, cố gắng trở thành một người con tràn đầy năng lượng, vui vẻ, cô thậm chí nghĩ đến việc gặp gỡ người đàn ông khác, thử nhường vị trí mà Tần Hiển đã chiếm hữu suốt bấy nhiêu năm, nhưng cuối cùng chỉ là thất bại mà thôi.

Truyện được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản copy. Thường bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Cô cố gắng một mực quên anh, cố gắng xóa tên anh khỏi cuộc đời mình. Nhưng Tần Hiển nói, anh vẫn luôn chờ cô.

Không biết cô đang ở nơi nào? Không biết cô đã có người yêu chưa? Không biết có phải cô đã sớm quên anh rồi không? Cứ một mình một người đợi cô trở lại.

Tô Kiều nghĩ đến những lời Mạnh Oanh nói, Tần Hiển hằng năm đều đến Vân Nam một thời gian, anh ở đó chờ một người quay về, anh nói cô nhất định sẽ quay về bên anh.

Tô Kiều cúi đầu, yết hầu đau nhói không nói ra lời.

Cô không biết nên nói gì? Tô Dương nói là Tần Hiển hại cô, nhưng thực tế, là cô nhu nhược, yếu đuối, tự ti làm tổn thương Tần Hiển.

Nếu không phải tại cô, những năm nay có lẽ anh đã sống thật tốt, sẽ cùng một cô gái xứng đáng với anh ở bên nhau, bây giờ nói không chừng đã kết hôn rồi, sẽ không phải lẻ loi đơn độc, vò võ chờ cô 8 năm trời.

Đây không phải là kết quả cô muốn. Lúc trước cô chọn rời đi là hi vọng anh có thể sống tốt hơn, mà không phải cùng một cô gái không đáng như cô ở cùng một chỗ.

Tô Kiều trong lòng rất khó chịu, nước mắt dâng lên nặng trĩu mi.

Cô không biết nói gì, trong lòng rối loạn.

Cô muốn xoay người ôm chặt anh, mặc kệ mọi thứ, cứ như vậy cùng anh bên nhau mãi mãi. Nhưng lý nói cô phải cứng rắn, phải cự tuyệt sự ấm áp, dịu dàng ấy.

Tần phu nhân sắc mặt nghiệm nghị, buông những lời cay nghiệt khi đó. Tấm chân tình này của bọn họ, sẽ không có người đồng ý, ủng hộ.

Tám năm này cô đã trải qua không ít đau khổ, cay đắng, trái tim vì thế mà không còn đủ dũng khí nắm lấy tay anh lần nữa rồi.

Cô cắn răng, nuốt nước mắt vào trong. Rốt cuộc cũng bình ổn được cảm xúc, cô nhẫn tâm gỡ tay Tần Hiển ra, xoay người, nhìn anh nói: “Đi ngủ sớm đi, đã muộn rồi.”

Cô quay người muốn đi, Tần Hiển cầm chặt cổ tay cô.

Cô quay đầu lại: “Tần Hiển!”

Truyện được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản copy. Thường bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Đôi mắt Tần Hiển đỏ ửng, cố chấp nhìn cô, từng chữ, từng chữ, thanh âm nghẹn ngào đến run rẩy: “Tô Kiều, em nói đi, tám năm nay, em có bao giờ nhớ đến anh không?”

Tô Kiều đau đến nghẹn thở, cô nhìn anh lạnh nhạt nói: “Cái này có quan trọng không?”

Tần Hiển gật đầu: “Rất quan trọng.”

Tô Kiều nhìn anh thật lâu, cố nén nước mắt, lắc đầu.

Tần Hiển thân thể chấn động, khó có thể tin nhìn cô.

Anh nhìn cô chằm chằm, cắn chặt hàm răng, đôi mắt đỏ bừng, cơ hồ muốn khóc.

Tô Kiều chịu đựng cảm giác đau xé lồng ngực, ép buộc mình nhìn thẳng vào mắt anh, ngữ khí mang theo một tia trào phúng, “Tần Hiển, anh thật ngốc.”

Tần Hiển buông tay cô, bờ môi run rẩy, muốn nói cái gì, yết hầu lại nghẹn lại đến mức không thể phát ra âm thanh gì.

Qua thật lâu, anh rốt cục gật đầu, bờ môi giật giật, trầm thấp phát ra một tiếng, “Anh hiểu…”



Tô Kiều đứng ở phòng khách, nhìn Tần Hiển từ trên lầu đi xuống.

Anh đã thay quần áo. Tô Kiều đứng ở giữa phòng khách, nhìn anh, “Anh muốn đi sao?”

Tần Hiển ừ một tiếng, không nhìn cô. Anh đến bên ghế sofa, khom người cầm áo vest lên, sau đó trực tiếp đi ra cửa. Tô Kiều vô thức đi theo anh.

Tần Hiển thay xong giày chợt nhớ tới cái gì đó, từ trong túi quần lấy ra ví tiền, lấy vài đồng trong túi rút ra, quay đầu đặt ở trên tủ giày, nói với Tô Kiều: “Cám ơn em đã mua quần áo giúp anh.”

Nói xong, liền mở cửa đi ra ngoài, từ đầu đến cuối không nhìn Tô Kiều.

Cửa phòng đóng lại trong chớp mắt, Tô Kiều nhìn chằm chằm cánh cửa đóng chặt, bỗng nhiên nước mắt rơi như mưa.

Bi thương, uất ức, tủi thân cứ thế dâng trào, cô không khống chế được nữa ngồi xổm xuống ôm lấy thấy thể khóc đến toàn thân run rẩy, ngửa đầu nhìn trần nhà, nước mắt từ đôi hàng mi không ngừng tuôn xuống.

Phật nói tâm địa thiện lương sẽ đạt được hạnh phúc, thế nhưng vì cái gì mà cô luôn cố gắng sống tốt, bao dung mọi thứ mà vĩnh viễn không được thiện đãi.



Tần Hiển không đi tìm Tô Kiều nữa, anh bắt đầu đặt mọi tâm tư dồn vào công việc.

Anh trở nên trầm mặc hơn, ngoại trừ những việc bắt buộc phải đi xã giao, bằng không cả ngày anh không nói lời nào.

Khi không có việc, anh lại hút thuốc, rồi nhìn về một phía ngẩn người.

Triệu Trấn không rõ, vì lý do gì anh không oán, không hối hận vì chờ Tô Kiều tám năm, bây giờ vất vả lắm mới tìm về được, lại từ bỏ.

Hắn rốt cuộc vào một ngày không nhịn được nữa hỏi Tần Hiển: “Không phải cậu đã đến tìm Tô Kiều rồi sao? Sao giờ lại đến tình trạng này?”

Một phòng đầy mùi thuốc lá, chỉ có ánh đèn đọc sách lóe sáng leo lắt trên bàn.

Tần Hiển ngồi sau ghế salon, hơi gập lưng, cả người anh như chìm vào bóng tối.

Trong gạt tàn chất đầy tàn thuốc.

Anh hút thuốc, cúi đầu, thật lâu không nói gì.

Triệu Tấn nhìn anh hóa thành dạng này, trong lòng đặc biệt khó chịu.

Không biết vì cái gì, hắn cảm thấy Tần Hiển của hiện tại so với Tần Hiển của 8 năm trước còn bết bát, chật vật hơn.

Hôm nay hắn đến công ty, thư ký của Tần Hiển nói cho hắn biết, Tần Hiển cả ngày không ăn cơm, như hóa mình đồng da dắt, bật chế độ robot công việc, làm việc quần quật, không ăn, không ngủ.

Hắn nhìn cái gạt tàn chất đầy thuốc, rốt cuộc nhịn không được, “Mẹ khiếp, không phải chỉ là một người phụ nữ thôi sao! Nếu cậu thích ngày mai tôi liền tìm cho cậu, dáng dấp giống Tô Kiều, để cậu muốn làm gì thì làm, muốn chỉnh thế nào thì chỉnh!”

Tần Hiển rốt cuộc đưa mắt lên, nhìn hắn một cái.

Triệu Trấn nhanh chân đi về phía cửa, “Ba” âm thanh toàn bộ đèn trong phòng bật sáng, cả phòng sáng bừng lên.

Triệu Trấn xông về phía Tần Hiển, giật lấy điếu thuốc trên miệng anh, “Cậu tỉnh lại cho tôi, cậu...cái dạng này, con mẹ nó chứ tôi lo lắng cậu đi đời sớm thôi.”

Tần Hiển mặt không biểu tình, lại cầm gói thuốc lá lên.

Triêu Trấn nhanh tay đoạt lại.

Tần Hiển nhìn lòng bàn tay trống rỗng, ngước mắt lên nhìn hắn, ánh mắt sắc bén, lạnh lùng nói: “Bỏ ra.”

“Đủ rồi!” Triệu Trấn không chịu được nữa, bùng nổ: “Cậu như thế này bao lâu rồi! Vì một cô gái đáng giá không? Tần Hiển thiếu gia nhà cậu, muốn dang phụ nữ nào chả có! Không phải Tô Kiều không được sao? Cô ta có gì tốt? Đáng để cậu nhớ mãi không quên tám năm, hành hạ, tra tấn bản thân 8 năm chưa đủ hả?”

Tần Hiển ngồi trên ghế, cúi thấp đầu, một người đàn ông cao lớn như anh, bỗng chốc lại nhỏ bé, suy sụp đến đáng thương.

Thanh âm Tần Hiển trầm thấp, khàn khàn đến cơ hồ phát ra tiếng nghẹn ngào, “Cậu không hiểu, Tô Kiều không có cùng tôi nói chia tay, cô ấy chưa hề nói chia tay, tôi cảm thấy hai người chúng tôi không tính là đã chia tay, cho nên tôi vẫn muốn chờ cô ấy, rồi một ngày cô ấy sẽ trở về…”

Tim Triệu Trấn buồn bực phát đau, bên ngoài Tần thiếu gia là một người đàn ông cường ngạnh, lạnh lùng, nghiêm nghị với bản thân và người khác, chỉ những lúc như thế này, mới đem đáy lòng bi thương của mình lộ ra.

“Cô ấy bây giờ đã trở về, cậu có thể…”

Tần Hiển lắc đầu, qua thật lâu, hắn bỗng nhiên đưa tay bưng mắt, “Không có cách nào, Tô Kiều đã không còn thích tôi nữa.”

Cô không nói chia tay, không một lời từ biệt, cứ thế ra đi thì anh có thể đợi.

Nhưng là cô ấy nói không thích anh, anh không có biện pháp nào dây dưa tiếp nữa.

Triệu Trấn nhìn Tần Hiển, mở miệng, muốn nói gì đó, yết hầu lại như bị vật gì chặn lại, không phát ra âm thanh nào.

Hắn muốn an ủi Tần Hiển, nhưng hắn an ủi thì được gì. Những năm qua hắn đi theo Tần Hiển, hơn ai hết hắn hiểu rõ tính cách Tần Hiển. Sự việc Tô Kiều năm đó, Tần Hiển có bao nhiêu tự trách, áy náy, anh hối hận vì năm đó không bảo vệ nổi Tô Kiều, tự trách vì để Tô Kiều chịu nhiều đau khổ, ủy khuất, rồi ra đi trong tủi nhục.

Tần Hiển thi thoảng nói với Triệu Trấn, chờ anh tìm được Tô Kiều sẽ hết lòng che chở yêu thương cô, sẽ không để bất luận kẻ nào tổn thương khi dễ cô ấy nữa.

Triệu Trấn đột nhiên cảm thấy Tần Hiển rất đáng thương, si tình đến đáng thương. Đợi chờ một người đằng đẵng tám năm, cuối cùng lại chờ ra kết quả châm chọc đến thế.

Hắn đột nhiên có chút giận Tô Kiều, Tần Hiển chưa từng làm gì sai, vì cái gì từ đầu đến cuối người chịu tổn thương vẫn là Tần Hiển, bị ném lại, bị bỏ rơi, ai đã từng cân nhắc qua cảm nhận của Tần Hiển chưa.

….

“Tô Kiều, ăn cơm đi.” Chu Lẫm ngồi bên giường, nhíu mày nhìn Tô Kiều. Tô Kiều nằm đưa lưng về phía hắn, từ đầu đến cuối vẫn nhắm mắt.

Chu Lẫm kéo chăn ra, Tô Kiều vẫn nằm bất động, mắt nhắm chặt, như bộ dạng tôi đã chết, đừng làm phiền.

Chu Lẫm đột nhiên có chút tức giận, “Tô Kiều tôi nói lần cuối, trước lúc ngài đây nổi giận, cô ngồi dậy ăn cơm cho tôi! Con mẹ nó, cô như thế này được gần tuần rồi, định không ăn không uống, tuyệt thực tìm chết ư?”

Tô Kiều vẫn bất động,ngay cả mí mắt cũng không chớp.

“Mấy năm nay không phải vẫn rất tốt sao? Làm sao Tần Hiển vừa đến cô lại thành ra cái dạng này hả? Vì cậu ta ư? Cô thích cậu ta như thế, vậy thì đừng để ý mấy thứ lông gà vỏ tỏi kia đi cùng cậu ta luôn đi! Cô không ăn không uống, khóa mình trong phòng như thế này là muốn tra tấn ai?!”

Tô Kiều rốt cuộc không khống chế nổi, bụm mặt khóc nấc lên.

Thân thể cô co thành một dúm, bụm mặt ấm ức khóc thành tiếng.

Chu Lẫm nghe thấy liền đau lòng, cũng không nỡ nói nặng lời nữa.

Hắn xoa xoa đầu cô, trấn an nói: “Đừng khóc, như thế này không giống cô chút nào, cô là Tô Kiều cơ mà, khó khăn gì đều có thể vượt qua, chướng ngại nào cũng có thể đạp đổ, Tô Kiều đại hán tử còn mạnh mẽ hơn cả đàn ông, bà chủ Tô Kiều đỉnh thiên lập địa cơ mà.”

Tô Kiều bụm mặt khóc, lắc đầu, nức nở không nói lên lời.

Chu Lẫm nhìn cô, cũng không biết phải làm gì.

Hắn dứt khoát kéo cô ra khỏi giường, “Cô tranh thủ ăn chút đồ đi, cô còn như vậy thân thể thật sự không chịu được đâu.”

Hắn kéo Tô Kiều ngồi dậy, chèn gối dày sau lưng cô, để Tô Kiều ngồi dựa lên. Tô Kiều đã khóc đến nước mắt giàn dụa, cúi thấp đầu, chỉ thấy loáng thoáng viền mắt sưng đỏ, nước mắt từng giọt lớn thi nhau rơi trên mu bàn tay.

Chu Lẫm nhìn cô có chút khó chịu, lại không biết nên nói gì.

Nhìn cô một lúc, cuối cùng hắn không chịu được nữa đành mở miệng: “Bộ dáng cô thế này mà để em trai cô nhìn thấy, hắn lại nổi điên lên đi đánh Tần Hiển đó.”

Hắn nghiêng người sang, bưng lên một bát cháo: “Ăn tạm đi, tôi đã gọi người mang đồ từ tiệm qua, cô mấy ngày nay không ăn gì, ăn chút cháo loãng đã, tạm thời ăn đồ thanh đạm, rồi sau đó cô muốn ăn gì tôi sẽ dẫn cô đi.”

Hắn bưng chén cháo lên dùng thìa quấy quấy, “Hãy còn nóng, cẩn thận.”

Tô Kiều ngẩng đầu, nước mắt tạm thời ngừng rơi, hai mắt đẫm lệ mơ hồ nhìn Chu Lẫm, cô hỏi hắn: “Vì lý do gì vận mệnh của tôi lại trắc trở như vậy? Kiếp trước tôi đã làm nghìn việc thất đức, ác nhân nên kiếp này ông trời mới đầy đọa tôi cho thỏa…”

Chu Lẫm ngẩn ngơ, mi tâm nhíu lại: “Đừng nói vậy…”

Tô Kiều lắc đầu, nước mắt lại rơi, “Thật đó, tôi thỉnh thoảng lại cảm thấy có phải kiếp trước tôi quá xấu xa, đời này mới có vận mệnh trớ trêu…Tôi thường nghĩ, nếu như tôi không sinh ra trong một gia đình trọng nam khinh nữ, nếu như năm đó có điều kiện cắp sách đến trường, cùng Tần Hiển học một trường cao trung, cùng anh thi chung trường đại học, tôi có văn hóa, có giáo dưỡng, là một cô gái tốt, có lẽ tôi sẽ không tự ti đến vậy, có lẽ bằng hữu của anh ấy cũng không ghét tôi đến vậy, mẹ anh ấy có lẽ sẽ thích tôi…Nếu như vậy, nhân sinh của tôi đã không đến bức đường này…”

Cô nói, nước mắt, nước mũi tèm lem, khóc với tất cả sự cay đắng, tủi hổ, đau lòng.

Hai tay nâng lên che mặt, khóc tức tưởi.

Chu Lẫm nhìn bộ dạng Tô Kiều lúc này, trong lòng cũng khó chịu.

Hắn đưa tay sờ sờ đầu cô, nhìn cô, thấp giọng nói: “Người ta không chọn được xuất thân của mình, nhưng vận mệnh của bản thân mình thì luôn nằm trong tay mình, chỉ cần quyết tâm có thể cải biên được. Tô Kiều, cô rất ưu tú, cũng đã làm rất tốt.”

Bình luận