Động Tâm Vì Em

Chương 19


Thứ hai Tần Hiển có giờ tự học sớm, bắt đầu từ lúc 6h30 sáng. 5h30 sáng chuông đồng hồ reo.

Tô Kiều đang ngủ say, mơ mơ màng màng nghe thấy động từ phía phòng khách. Cô giật mình, cố mở mắt, tay phải cua cua khắp nơi bật đèn bàn. Phòng sáng lên, Tô Kiều bị ánh đèn đâm thẳng vào mắt, vội vàng chui vào chăn, mi tâm cau lại, giữa mơ hồ có chút buồn ngủ, lơ ma lơ mơ.

Phòng rất yên tĩnh, lại không có cách âm, cô rõ ràng nghe thấy tiếng nước chảy. Rốt cuộc dùng hết sức bình sinh ngoi lên từ đống chăn đệm ấm êm, híp mắt uể oải nhìn đồng hồ đồng giường, mới 5h35p.

Truyện được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản copy. Thường bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Giật mình nhớ hôm nay Tần Hiển đi học sớm, lại híp mắt một cái, chờ ý thức thanh tỉnh, rốt cuộc cũng có thể vén chăn bước xuống giường. Cô nhanh nhẹn cầm chun tóc đầu giường, vấn gọn mái tóc dài lên, rồi bước ra phòng khách. Tần Hiển đang đánh răng, rửa mặt trong phòng tắm. Tô Kiều không tinh thần lắm uể oải dựa vào thành cửa, nhìn anh.

Truyện được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản copy. Thường bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Tần Hiển đánh răng xong, mở vòi nước, khom người rửa mặt, sau khi dùng khăn bông khô lau mặt mới ngẩng lên từ tốn nói: “Thức dậy làm gì?”

Anh đi đến trước mặt cô, ôm lấy mặt cô, hôn một cái vừa dịu dàng, vừa yêu chiều.

Tô Kiều giương mắt, đôi tay mảnh khảnh níu lấy cố áo anh, nhìn anh chăm chú, rồi nói: “Cậu ăn sáng ở ngoài hay ở nhà?”

Tần Hiển suy nghĩ một lúc, “Ăn ở ngoài đi.” Ngừng một chút, lại nói tiếp: “Còn sớm, em đi ngủ tiếp đi, chút còn đi làm.”

8h30 Tô Kiều mới vào làm, bình thưởng đều ngủ đến 8h, quả thực giờ này dậy hơi sớm.

Tô Kiều buông cổ áo Tần Hiển lách qua người anh đi về phía phòng tắm, “Chờ chút, tôi đi cùng cậu ra ngoài.”

Tần Hiển sững sờ, nghiêng người sang, vừa muốn mở miệng nói, Tô Kiều đã đem anh đẩy ra ngoài nói: “Ra ngoài, tôi muốn dùng nhà vệ sinh.”

Tần Hiển run lên, lập tức cười ra tiếng.

Người bị đẩy ra ngoài, cửa phòng tắm đóng lại, khóa trái bên trong.

Tô Kiều mở vòi nước rửa mặt, đánh răng nhanh chóng. Lúc sửa soạn qua loa xong, mới là 5h50p.

Trời còn chưa sáng, trên đường cũng vắng người, nhưng những người lao động như bảo vệ, công nhận đã âm thầm bắt đầu một ngày làm việc mới.

Nhân sinh ai chẳng có nỗi khổ, người người kiếm sống thật không dễ dàng gì.

Tô Kiều thu tầm mắt lại, kéo cánh tay Tần Hiển, “Cậu đi gì? Bắt taxi a.”

“Uh. Đi xe bus hơi xa.”

Nhà Tô Kiều cách trường Tần Hiển quả thực rất xa, lúc trường Tô Kiều thuê phòng này anh đã rất không vui, cũng không đồng tình chỗ hiện tại.

Hai người đi qua chỗ bắt xe.

Bởi vì còn sớm, rất nhanh đã bắt được taxi.

Tần Hiển mở cửa xe, Tô Kiều khom người ngồi vào trong, nhường vị trí bên ngoài cho anh, Tần Hiển ngồi xuống sát cạnh cô hỏi: “Lát nữa em muốn ăn gì?”

Tô Kiều nghiêng đầu nhìn ra ngoài khung cửa sổ đang mở, từng làn gió lành lạnh lùa vào mơn trớn làn tóc, khuôn mặt cô nhè nhẹ, cực kì thoải mái, cô híp mắt tận hưởng bầu không khí trong lành buổi sớm, sau đó mới quay lại, đưa tay nắm chặt tay Tần Hiển nói: “Tôi ăn gì cùng được, gần trường cậu có gì ăn ngon không?”

Tần Hiển cầm ngược lại tay cô, để lên đầu gối, ra chiều suy nghĩ một hồi rồi nói: “Có một nơi cũng được lắm.”

Ở cổng trường có một quán ăn, buổi sáng bán sữa, đến trưa thì bán cơm, tương đối sạch sẽ, hương vị cũng không tệ, đám Tần Hiển ghé qua rất thường xuyên.

Lúc mang Tô Kiều tới, vừa vào tới cửa đã nghe tiếng gọi từ sau lưng truyền đến, “A Hiển” ——“

Tần Hiển quay đầu lại, thấy bọn Vương Húc đang ngồi ở vị trí cạnh cửa sổ quen thuộc, còn có Lương Dật, Mạnh Oanh, Vương Húc, Lâm Na, bốn người ngồi quanh một cái bàn tròn.

“A Hiển, qua bên này đi.” Vương Húc gọi.

Tần Hiển nghiêng đầu nhìn Tô Kiều. Tô Kiều gật đầu, “Tôi thế nào cũng được.”

Thực ra thì cô cũng không muốn ngồi cùng đám bọn họ cho lắm. Nhưng... đây đều là bạn của Tần Hiển, nếu cô không ra ngồi chung với bọn họ, lại để giữ Tần Hiển và bạn bè nảy sinh khúc mắc thì cũng không nên.

Tần Hiển dẫn Tô Kiều qua, kéo ghế giúp cô.

Tô Kiều cũng coi như người từng trải sự đời nên cũng không quá câu nệ.

Tần Hiển ngồi xuống bên cạnh cô, cầm menu trên bàn đưa cho Tô Kiều, “Em muốn ăn gì?”

“Gì cũng được, cậu gọi cái gì tôi ăn cái đó.” Tô Kiều cũng không nhận menu mà đáp.

Tần Hiển liền gọi hai món chiêu bài ở đây trước.

Cả bàn không ai nói câu nào với Tô Kiều, cũng không hề thấy lên tiếng chào hỏi gì. Bầu không khí chợt cứng nhắc. Ngược lại, Tô Kiều rất thản nhiên, ngồi thẳng tắp.

Kỳ thực Mạnh Oanh có chút thích Tô Kiều dù mọi người đều không ưa. Cô nàng thấy bầu không khí hơi xấu hổ, cong mắt cười, chào hỏi Tô Kiều: “Chị Tô Kiều, lâu rồi không gặp chị. Tối hôm qua thấy chị và anh họ đi cùng xe mà chưa kịp chào.”

Đôi mắt hạnh của Mạnh Oanh vừa tròn vừa sáng, đơn thuần đáng yêu. Tô Kiều cười: “Bình thường chị cũng hơi bận.”

Lâm Na lập tức tiếp lời: “Sao cô không đi học? Học không ra gì?”

Ánh mắt Tô Kiều đảo mắt sang, nhìn cô ta một cái, cũng không muốn nhiều lời nên chỉ thuận miệng ừ một tiếng.

Tần Hiển nghiêng đầu nhìn cô, Tô Kiều làm như không thấy, bỗng nhiên đứng lên, làm vẻ có lỗi nói: “Không sao, tôi đi rửa tay chút.”

“Tôi đi cùng em.” Tầm Hiển toan đứng dậy, Tô Kiều lại đè vai anh xuống, “Không cần đâu, mình tôi đi được rồi.” Dứt lời đã đi về hướng nhà vệ sinh.

Tiệm cơm ngoài cổng trường này cũng rất có phong cách, không nói tới điểm sạch sẽ, khắp nơi đều có thể nhìn thấy rau xanh, ngay cả nhà vệ sinh cũng rất gọn gàng, còn xông cả đàn hương.

Tô Kiều đẩy cửa ra, kéo nắp ngồi xuống toilet, từ trong túi lấy ra một hộp thuốc lá, châm một điếu hút.

Sương trắng tỏa ra che tầm mắt, che lại vẻ xinh đẹp của cô, bay lên cao rồi chầm chậm tản ra.

Tô Kiều buông mắt, nhìn bàn tay mình ngẩn người.

Dù cô có để ý tới việc chăm chút vẻ bề ngoài, mỗi ngày đều thoa kem dưỡng da tay, nhưng đôi tay này mãi mãi không thể so sánh được với đôi tay của những người đọc sách như Lâm Na, trắng trẻo mịn màng, chưa từng dính nước xuân.

Cô lật bàn tay lại, trong lòng bàn tay còn hằn rõ những vết chai.

Cô hút được nửa điếu thuốc, ngồi bên trong một hồi để mùi thuốc lá tản đi.

Nhưng mùi khói không thể nói tản là tản, cô ngồi nửa tiếng vẫn chưa ổn, dứt khoát mặc kệ, dù sao cô chính là kiểu người này, che giấu làm gì.

Bàn tròn ngăn cách với gian phòng bằng tấm bình phong. Tô Kiều vừa tới, còn chưa đi vào trong đã nghe được giọng một nam sinh.

Không hẳn là rất quen, nhưng đã từng nghe qua. Hình như là Lương Dật – em họ của Tần Hiển.

“Anh, em vẫn luôn muốn hỏi anh, cô phải lần trước tiếp rượu Tô Kiều cho anh ăn nhầm gì không?”

Lương Dật vừa dứt lời, Tần Hiển đã ngước lên, anh mắt sắc lạnh nhìn đối phương.

Lương Dật nhíu mày, cũng mặc kệ nói tiếp: “Em biết anh không thích nghe, em cũng không có ý kiến gì với cô ấy, chẳng qua em thấy...”

Lương Dật đắn đo hồi lâu, anh cũng biết là bản thẳng chẳng có tư cách đi quản chuyện này, nhưng anh thực sự cảm thấy không bình thường, nhịn không được nói tiếp: “Chẳng qua em thấy anh bây giờ đang lãng phí cả thời gian lẫn tình cảm.”

Lâm Na hô lên: “Tiếp rượu?” Lần đầu tiên cô ta biết, tiếng rất to, “Trời ơi A Hiển, cậu điên rồi à?!”

Vương Húc ngồi bên cạnh vội vàng che miệng cô ta lại, “Bà cô ơi cậu nhỏ tiếng chút được không?”

Lâm Na bị che miệng, hung hăng dẫm chân anh dưới bàn.

Vương Húc buông tay ra, nhìn Tần Hiển, nhỏ giọng góp lời: “Ừmm... tôi cũng nói trước, tôi không phải người thích lo chuyện bao đồng, cũng không có ý kiến gì, chỉ là tôi cũng thấy hai người không được thích hợp cho lắm...”

Tần Hiển dựa lưng vào ghế, chằm chằm nhìn đám bạn hồi lâu, rồi đột nhiên cười lạnh. Anh cũng không nói gì, nhưng âm thanh lạnh lùng khó hiểu này không khỏi khiến người ta thấy xa lạ.

Mọi người cũng không nói gì thêm, bầu không khí như muốn đóng băng. Sau một lát, Lương Dật kéo Mạnh Oanh đứng lên, nói: “Chúng ta đi.”

Lâm Na cũng bị Vương Húc kéo theo, mắng với: “Cậu chậm chút. Còn túi của tôi.”

Vương Húc quay đầu, túm lấy túi xách của Lâm Na, kéo cô nàng rời đi.

Trong nháy mắt, sau tấm bình phong chỉ còn im lặng, không còn âm thanh nào.

Tô Kiều không muốn vào quá sớm, không muốn để Tần Hiển biết cô đã nghe được cuộc nói chuyện lúc nãy, kẻo anh lại áy náy.

Bạn anh đều không thích cô. Nghĩ kĩ thì chuyện này cũng không có gì khó ngờ. Đổi lại là cô, cô cũng sẽ không đồng tình khi người bạn ưu tú mọi mặt của mình kết giao với loại con gái hư hỏng.

Chờ hai phút, cô mới đi vào, tỏ vẻ kinh ngạc: “A? Mọi người đi hết rồi sao?”

Tần Hiển cũng đang xuất thần, nghe được tiếng cô mới hoàn hồn, đưa tay kéo Tô Kiều ngồi xuống, “Sao em đi lâu thế?”

Tô Kiều cười, “Hút điếu thuốc.”

Tần Hiển khẽ giật mình, ghé sát vào cô, mi tâm hơi nhíu, hồi lâu sau mới hỏi: “Sao vậy?”

Bữa sáng Tần Hiển vừa gọi đã tới, một bát phở bò, một cốc sữa tươi.

Tô Kiều gắp phở lên, “Cũng không có gì, buổi sáng dễ thèm thuốc, cậu cũng biết mà.”

Tần Hiển vẫn nhíu mày, nhìn cô chăm chú, có vẻ không tin.

Tô Kiều cúi đầu ăn, tay trái sờ lên mặt Tần Hiển, cũng không nhìn sang mà nói: “Cậu ăn nhanh đi, sắp trễ rồi đấy.”

Ăn xong đã gần sáu rưỡi.

Tô Kiều thúc giục Tần Hiển. Đột nhiên Tần Hiển giữ cô lại, ánh mắt nặng nề nhìn cô chăm chăm, nghiêm túc hỏi: “Vừa rồi có phải em...”

Muốn hỏi cô có phải đã nghe thấy gì rồi không.

“À đúng rồi, hôm nay cậu đừng tới chỗ tôi.” Còn chưa kịp nói xong Tô Kiều đã ngắt lời anh.

Tâm trạng Tần Hiển lập tức chùng xuống, lông mày nhíu càng chặt, “Tại sao?”

Tô Kiều nhìn anh cười, “Vì hôm nay tôi muốn về thăm nhà một chút.”

Nhéo cằm Tần Hiển, ý cười trong mắt cô càng sâu: “Nghĩ gì thế?”

Nói xong, lui về sau hai bước, vẫy tay với Tần Hiển, “Tôi đi trước đây, có gì gọi điện nhé.”

Hai tay nhét túi áo, bước chân nhẹ nhàng hướng về đường cái.

Bình luận