Động Tâm Vì Em

Chương 16


Kì nghỉ tết qua rất nhanh, Tô Kiều lại bắt đầu đi làm lại, mỗi ngày phân kiện, đưa kiện hàng, cuộc sống sinh hoạt và làm việc cứ diễn ra đều đặn như thế.

Đã một tháng cô không liên lạc cùng Tần Hiển.

Hành lý của cô ngày thứ hai sau khi Tần Hiển rời đi, đã được chuyển phát nhanh chuyển đến.

Cô không biết như thế có tính là đã chia tay, tóm lại bọn họ chính là không liên hệ, phảng phất như chưa từng phát sinh bất cứ quan hệ gì, chưa hề xuất hiện trong sinh mệnh của nhau.

Cô biết Tần Hiển không lâu, ở cùng nhau cũng trong thời gian rất ngắn ngủi. Nhưng đối với Tô Kiều, sự xuất hiện của Tần Hiển trong cuộc đời cô có ý nghĩa rất quan trọng, dù thời gian có trôi qua, thì cô vẫn luôn mãi nhớ đến khoảng thời gian ngắn ngủi mà ấm áp, tươi đẹp kia.

Truyện được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản copy. Thường bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Vòm ngực ấm áp, nhiệt độ bàn tay, nụ hôn của anh, giọng nói trầm ấm,… tất cả như khắc sâu vào linh hồn cô, cả đời không thể nào quên được.

Vương vấn, không phải không, nhưng chung quy cô cảm thấy kỳ thật như thế này là tốt nhất.

Tần Hiển có cuộc sống của anh, cô có con đường của cô.

Truyện được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản copy. Thường bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.



Một tháng sau khi khai giảng, cũng là lúc công bố thành tích thi thử, như cũ Tần Hiển vững vàng xếp đầu toàn trường.

Hôm công bố điểm, Vương Húc có chút lo lắng, bận bịu chạy đi xem kết quả, thấy Tần Hiển vẫn vững vàng xếp thứ nhất, cuối cùng mới thở nhẹ ra.

Gần đây cảm xúc của Tần Hiển không được ổn, cả ngày đều trầm mặc không nói chuyện, thuốc cũng hút nhiều hơn trước, khi nào không thấy anh ở phòng học thì hơn phân nửa là ra chỗ nào đó hút thuốc.

Lần trước anh lặng lẽ hỏi Lương Dật, dù gì Lương Dật cũng là em họ của Tần Hiển có lẽ biết nhiều hơn bọn anh. Ai ngờ Lương Dật cũng lắc đầu nói: “Tôi cũng không biết.” Ngừng một chút, ngược lại hỏi Vương Húc, “Chẳng lẽ áp lực thi đại học quá lớn sao?”

Vương Húc liếc Lương Dật một cái, “Tôi với cậu ta là đồng học 6 năm chưa bao giờ thấy cậu ta bị cái gì mà áp lực học hành cả.”

Không phải áp lực thi đại học, vậy đương nhiên là vì chuyện khác.

Bạn gái của Lương Dật, Mạnh Oánh lúc này mới từ sau lưng Lương Dật thỏ đầy ra, nháy mắt nói: “Hay là thất tình?”

Vương Húc cùng Lương Dật liếc nhìn nhau, đồng thời nghĩ đến Tô Kiều.

Tựa hồ đã rất lâu không gặp Tô Kiều.

Vương Húc vỗ ót một cái nói, “Tôi nói mà dạo gần đây A Hiển lúc nào cũng nhìn chằm chằm điện thoại giống như đang chờ cuộc gọi của ai đó, kiểu biểu hiện này, đúng là triệu chứng thất tình.”

Kỳ thi thử kết thúc, trường cho học sinh nghỉ 2 ngày.

Lớp 12 dù ôn thi cực kì căng thẳng, nhưng rốt cục vẫn cần khoảng thời gian nghỉ ngơi, khổ nhàn kết hợp mới có thể phát huy tất cả năng lực một cách tuyệt đối.

Lương Dật và Vương Húc biết Tần Hiển tâm tình không tốt liền kéo anh đi uống rượu.

Âm nhạc du dương, mấy người họ chọn một bàn gần cửa sổ nhà hàng, gió thổi man mát, bóng cây đung đưa lay động.

Bởi vì mưa, trên đường bóng người thưa thớt.

Tần Hiển dường như không quan tâm lắm, chỉ chăm chú uống rượu, thi thoảng lướt nhìn màn hình điện thoại.

Ngồi đối diện anh là Lâm Na, quan sát Tần Hiển cả tối cuối cùng cô cũng không nhịn được nữa nói: “A Hiển, cậu đừng nghĩ đến cô gái kia nữa, loại con gái đó, có loại con trai nào chưa thử qua, cô ta chỉ đang đùa giỡn với cậu, chơi chán liền đá văng. Lại nói, cậu ưu tú như vậy, cô gái kia từ đầu đến chân, có chỗ nào xứng với cậu, đến...”

“Ngậm miệng.” Đôi con ngươi Tần Hiển nhìn Lâm Na lạnh như băng, thanh âm rất nhẹ nhưng lại lạnh đến độ làm người khác phát run, Lâm Na sợ đến mức rụt cổ lại.

Cô cắn chặt môi, nửa câu cũng không dám nói nữa.

Tần Hiển đứng lên.

Lương Dật sững sờ, “Anh?”

Tần Hiển không đáp, chân khua ghế sang một bên, nghiêng người đi ra ngoài. Tới cửa bắt một chiếc taxi nói: “Hoa Thủy nhã uyển.”

….

Vừa được nhận tiền lương, Tô Kiều định ra shop quần áo mua mấy cái áo len. Ai ngờ đúng lúc ra ngoài trời lại mưa to, Tô Kiều vội vàng chạy vào mái hiên của một nhà gần đó trú mưa.

Đột nhiên trời đổ cơn mưa lớn, muốn bắt taxi đều phải tranh nhau.

Tô Kiều tranh không nổi, cũng không muốn tranh đoạt với người khác, suy nghĩ chút bèn chạy vào cửa hàng tiện lợi gần đó mua 1 cây dù, sau đó đi về bằng tàu điện ngầm.

Đang định bước vào cửa hàng, nghe thấy một tiếng gọi quen thuộc: “Tô Kiều.”

Tô Kiều dừng lại, quay về phái phát ra âm thanh, nhìn xem.

Một chiếc xe gắn máy dừng ở ven đường, người ngồi trên xe bỏ mũ bảo hiểm xuống, “Cô đi đâu tránh mưa?”

Người đến là Lâm Hạo, đồng nghiệp mới của cô.

Tô Kiều gật đầu nói: “Tôi chuẩn bị vào mưa cây dù.”

Lưu Hạo nói: “Đừng mua, cô muốn về nhà ư? Tôi đưa cô về.”

Nói rồi, anh ta xuống xe, từ trong cốp lấy ra một cái mũ dự phòng, còn một bộ áo mưa.

Tô Kiều còn chưa kịp đồng ý, anh ta đã đem mũ đội vào đầu cô và áo mưa để vào tay cô,”Tôi với cô nhà cùng hướng, dù sao cũng tiện đường.”

Nhà Lưu Hạo cách nhà Tô Kiều một con đường, đúng là thuận đường về.

Tô Kiều suy nghĩ một lát, liền gật đầu, “Cũng được.”

Xe gắn máy dưới cơn mưa dữ dội, vượt qua màn mưa lao đi, Tô Kiều có chút sợ hãi hô: “Lưu Hạo chậm chút!”

Lưu Hạo lớn tiếng trả lời: “Được!”

Tần Hiển chờ Tô Kiều dưới cửa nhà trọ một hồi.

Trời mưa to, anh đứng ở mái hiên của phòng an ninh chờ cô.

Thuốc đã hút được hai cây, đến khi vừa châm lửa cây thứ ba, trong tâm mắt, bỗng hiện ra một thân ảnh quen thuộc. Là Tô Kiều, nhưng ngoài cô ra còn có thân ảnh của một người con trai khác.

Tô Kiều bước xuống xe, cả người ướt sũng, vì mưa lớn quá, áo mưa cô mặc trên người căn bản vô dụng.

Cô thóa mũ bảo hiểm xuống, đưa Lưu Hạo, “Cám ơn anh.”

Lưu Hạo lúc này mới phát hiện toàn thân Tô Kiều ướt sũng, ai nha một tiếng, “Sao cô lại ướt như chuột thế kia?”

Nói rồi, vội vàng cởi áo mưa của mình xuống, sau đó cởi áo khoác, khoác lên người Tô Kiều, “Đi bộ vào nhà còn một đoạn, cô đừng để bị cảm.”

Tô Kiều sững sờ, vô ý thức muốn đem áo cởi trả lại.

Kết quả còn chưa kịp làm gì, áo khoác trên người đột nhiên bị người đằng sau lấy đi.

Trên vai buông lỏng, cô vô ý thức quay đầu.

Tần Hiển đang đứng phía sau, trầm mặt, cầm áo khoác hướng phía Lưu Hạo ném tới.

Lưu Hạo nhanh tay bắt được, quay sang sững sờ nhìn Tần Hiển, “Cậu là ai?”

Tần Hiển đem Tô Kiều ôm lấy, lạnh giọng nói: “Bạn trai của cô ấy.”

Tô Kiều ngẩn ngơ: “Tần Hiển…”

Lần cuối cùng gặp mặt đã là 1 tháng trước. Lâu như vậy không nhìn thấy anh, vẫn là không kìm chế được trái tim rung động.

Tần Hiển cúi đầu nhìn Tô Kiều, cô mặc một chiếc áo khoác màu tím, bị mưa làm ướt nhẹp dính vào người.

Anh nhíu mày, đem áo lông trên người cởi ra, choàng kín lấy thân thể mảnh mai của cô.

Áo khoác của Tần Hiển là áo khoác dài, mặc trên người Tô Kiều vừa vặn đến mắt cá chân.

Tần Hiển chỉ mặc một kiện áo mỏng manh bên trong, Tô Kiều sợ anh lạnh, lập tức muốn cởi áo khoác lại cho anh, Tần Hiển đè lại bả vai cô, ánh mắt cường ngạnh.

Mặc dù không nói chuyện nhưng Tô Kiều có thể cảm nhận được cơn giận cùng sự chiếm hữu của anh.

Anh vậy mà lại ghen với Lưu Hạo, bởi vì Lưu Hạo đem áo khoác cho cô, cho nên anh cường ngạnh muốn để cô mặc áo của anh, phảng phất như thể nói cho người kia biết, cô gái này là của anh, chỉ của anh mà thôi, ai cũng không được động đến.

Tô Kiều đột nhiên cảm thấy Tần Hiển ngây thơ đến đáng yêu. Tầm tình phiền muộn mấy ngày vừa rồi, như bị một làn nước gột rửa cuốn trôi, đóng lại chỉ còn sự vui sướng, hạnh phúc.

Lưu Hạo có chút mờ mịt, nhìn Tô Kiều, “Đây là…bạn trai của cô.”

Tần Hiển vô ý thức nhìn về phía Tô Kiều, lại nghe cô nói: “Không phải.”

Tần Hiển sắc mặt lập tức khó coi, chăm chú nhìn Tô Kiều.

Lưu Hạo nhìn Tô Kiều, lại nhìn Tần Hiển. Ngu ngốc đến mấy cũng phát hiện hai người này có quan hệ không đơn giản, anh nghĩ ngợi chút rồi nói: “Vậy… Tô Kiều tôi về đây.”

Dừng lại một giây, bổ sung thêm câu: “Ngày mai gặp.”

Tô Kiều ừ một tiếng, nói: “Ngày mai gặp.”

Nhìn hai người chào hỏi qua lại hẹn “ngày mai gặp”, Tần Hiển chỉ cảm thấy phổi sắp nổ tung.

Đợi người con trai kia đi, nắm chặt cổ tay Tô Kiều, ánh mắt anh nặng nề nhìn cô chằm chằm, gằn từng chữ hỏi: “Tôi không phải bạn trai em?”

Tô Kiều liếc cũng không liếc anh một cái, đem áo khoác cởi xuống, ném vào lòng Tần Hiển, quay người đi thẳng vào phòng trọ.

Mưa to như trút nước, như không muốn dừng lại, như muốn dốc cả biển nước xuống nhân gian.

Tần Hiển đứng trong mưa, quần áo sớm đã bị mưa làm ướt đầm.

Tay phải cầm áo khoác, tay anh nắm chặt đến nỗi khớp xương trắng bệch.

Anh nhìn chằm chằm vào bóng lưng Tô Kiều, mắt thấy bóng cô dần chìm sâu vào bóng đêm phía xa, rất nhanh liền không thấy rõ, anh cắn răng, mắng một câu, nhanh chân đuổi theo.

Tô Kiều toàn thân ướt đẫm, nhất là tóc, nước mưa từ tóc nhỏ xuống tí tách như mưa.

Cô đứng trong thang máy, đưa tay ấn số tầng, tiện thể nhìn vào gương thấy toàn thân mình ướt như chuột lột.

Cửa thanh máy dần đóng lại, một bàn tay luồn vào ngăn trở, thang máy lại mở ra. Tần Hiển đứng bên ngoài, trầm mặc nhìn Tô Kiều.

Tô Kiều tránh ánh mắt của anh, đưa tay muốn ấn thang máy. Tay vừa sờ đến nút, Tần Hiển liền cất bước vào.

Hai người sóng vai, Tô Kiều không nhìn anh, ánh mắt nhìn thẳng tắp về phía trước, ngay cả một cái liếc mắt cũng không cho Tần Hiển.

Tần Hiền nhìn Tô Kiều, thấy cô đến liếc cũng không liếc anh một cái thì nộ khí xung thiên như quả bom sắp bộc phát.

“Đinh” thang máy dừng ở tầng 12. Tô Kiều bước ra ngoài, vừa hướng cửa bước được nửa bước, cổ tay đột nhiên bị níu lại, không kịp phản ứng, một lực lớn kéo mạnh cô một cái, Tô Kiều ngã vào một vòng ôm rộng và ấm áp, lồng ngực quen thuộc mà cô lưu luyến, mà cô nhớ nhung. Mọi việc đến quá nhanh, Tô Kiều chưa kịp hô lên, một đôi môi lành lạnh đã đột ngột đè xuống.

Tay phải Tần Hiển siết chặt eo Tô Kiều, tay trái giữ ót, không cho cô có một khoảng trống.

Tô Kiều trong đầu choáng váng, giơ hai tay lên chống lên vai Tần Hiển muốn đẩy anh ra, Tần Hiển lại siết chặt cô hơn, cạy mở hàm răng cô gái không nghe lời trong lòng, dùng sức hôn, mãnh liệt hôn.

Tô Kiều lấy lại lý trí, hai tay dùng sức đẩy Tần Hiển thật mạnh. Nửa ngày sau, Tần Hiển rốt cuộc buông cô, không vui nhíu mày.

Tô Kiều một cước đá vào gối Tần Hiển, trừng mắt, “Cậu say rồi.”

Tần Hiển không phân bua, anh đúng là đã uống rất nhiều, nhưng hiện tại anh hoàn toàn tỉnh táo.

Tỉnh táo nghĩ đến cô, tỉnh táo nhớ cô, tỉnh táo muốn đến gặp cô.

Cửa thang máy mở ra lần nữa, Tô Kiều quay người đi ra ngoài.

Tần Hiển đi theo sau lưng cô, chờ Tô Kiều mở cửa, sau đó vào nhà cùng cô.

Tô Kiều không để ý đến anh, cô toàn thân ướt đẫm, tóc dán vào người cực kì khó chịu, vì vậy lập tức đi tắm nước nóng.

Cô về đến phòng, lấy quần áo mặc ở nhà, sau đó vào phòng tắm đóng cửa lại. Tần Hiển đứng bên ngoài, không đầy một lát liền nghe thấy trong phòng tắm truyền ra tiếng nước chảy ào ào.

Anh cũng ướt đẫm, quần áo dính sát vào cơ thể, rất khó chịu. Trong phòng khá ấm, anh bực bội giật cúc áo cổ, dứt khoát đem áo sơ mi cởi xuống, tiện tay ném lên bàn trà.

Tô Kiều tắm xong đi ra cùng lúc Tần Hiển đi ra từ phòng bếp, trong tay bưng một cái chén. Anh mình trần, eo hẹp, cơ bung gợi cảm, gương mặt anh tuấn.

Thấy Tô Kiều, anh ngước mắt nhìn nàng một cái, sau đó đi đến bên ghế salon, cúi người đem cái chén đặt lên bàn trà, từ tốn nói: “Uống thuốc đi.”

Tô Kiều rũ mắt, trong chén là thuốc cảm, vẫn còn bốc hơi nóng.

“Đề phòng cảm mạo.” Tần Hiển bổ sung.

Tô Kiều nhìn Tần Hiển, anh vẫn mặc quần áo ướt trên người. Cô nhìn anh chằm chằm chốc lát, sau đó quay người về phòng ngủ. Rất nhanh lại đi ra, trong tay cầm một kiện khăn tắm màu trắng.

Cô đưa cho Tần Hiển, “Cậu đi tắm đi.” Chỉ xuống quần anh, “Cái này thay ra tôi hong khô cho cậu.”

Tần Hiển không nhúc nhích, chỉ nhìn cô.

Nửa ngày, anh hỏi: “Câu vừa mới kia em nói, có phải thật hay không?”

Đôi mắt Tần Hiển đen nhánh, chăm chú nhìn Tô Kiều, “Dưới nhà, vừa rồi, em nói với người con trai khi nãy, câu đó.”

Tô Kiều ồ lên một tiếng, mãi mới nhớ ra.

Anh đang nói, vừa rồi Lưu Hạo hỏi cô: Đây có phải bạn trai cô không? Mà cô trả lời: Không phải.

Cô ngược lại cười một tiếng, vòng qua Tần Hiển, ngồi xuống ghế sofa.

Châm một điếu thuốc, ngậm trong miệng hít một hơi, ngón trỏ ưu nhã kẹp điếu thuốc khỏi miệng, lúc này cô mới giương mắt nói: “Tôi cho là chúng ta đã chia tay.”

Tần Hiển nhìn cô chằm chằm, hùng hồn hỏi lai: “Tôi có nói qua lời này sao?”

Tô Kiều nói: “Chúng ta đã một tháng không liên hệ.”

Tần Hiển nói: “Là em không liên lạc với tôi.”

Tô Kiều ngẩn người, nửa ngày cười thành tiếng: “Cứ xem là vậy đi.”

“Em đang chiến tranh lạnh với tôi.” Tần Hiển nói.

Tô Kiều sững sờ, kỳ quái nhìn anh.

Tần Hiển đột nhiên cúi người, hai tay chống hai bên giam cô trong vòng tay, đôi con người nhìn thẳng đôi mắt cô, hô hấp gần trong gang tấc, nhẹ giọng nói: “Chuyện này là tôi sai rồi, ngày đó tôi không nên phát cáu, không nên lâu như thế không tìm em, xin lỗi đã không để ý đến cảm xúc của em.”

Tô Kiều mở to hai mắt, trố mắt nhìn anh.

Tần Hiển nghiêm túc nhìn cô, nói khẽ: “Tô Kiều, chúng ta làm lành, được không?”

Ngón tay anh nhẹ nhàng mơn trớn gương mặt cô, thấp giọng tình tự: “Tôi rất nhớ em.”

Bình luận