Đạo Mộ Bút Ký - Trọn Bộ

Quyển 8 - Chương 31


Lúc sau, trời đã hoàn toàn tối đen, ánh trăng dần dần lên cao. Tôi tìm một gốc cây mà dựa xuống, trong lòng lần đầu tiên có một chút dao động. Tôi nghĩ chẳng lẽ là mình đã hoàn toàn nhầm hướng rồi phải không? Phía trước tôi không có con đường nào để đi, hay là do mình đã đi lệch lộ tuyến được đánh dấu? Cái loại đánh dấu này là căn cứ vào dấu vết cành cây bị gãy mà để phán đoán tình hình, tôi cũng quên mình học nó từ trong TV, hay là Bàn Tử dạy, chẳng lẽ cách ấy hoàn toàn chỉ là lừa người sao?

“Có điều đây mới là ngày đầu tiên mà thôi”  Tôi lập tức nói với chính mình, cũng bắt đầu suy đoán xem Bàn Tử tối hôm qua đã làm chuyện gì. Nếu anh ta phát hiện tôi mất tích, anh ta sẽ không có đời nào trở về một mình, nếu không sau đó đã cùng đội ngũ tiếp tục đi về phía trước. Bởi vì Ngô Tà giả và tôi cùng biến mất, Bàn Tử khẳng định có thể đoán được, tôi nhất định là bị Ngô Tà giả mang đi, anh ấy chắc chắn sẽ trở về thông báo cho những người khác biết.

Không, Bàn Tử sẽ không thông báo cho những người khác biết. Theo như tính cách của Bàn Tử, hiện tại ai anh ấy cũng không tin. Hơn nữa, chuyện như vậy, anh ấy trở về biết nói như thế nào?

Nếu như Phan Tử nói, Bàn Tử có lẽ biết thông suốt  Phan Tử, nhưng hiện giờ anh ta khẳng định đang một mình tìm kiếm tôi ngoài kia.

Tôi tiếp tục phỏng đoán, nếu tôi đứng ở trong lập trường Bàn Tử, đầu tiên là phải lo lắng ra sao. Tôi cảm thấy rằng, tôi bị Ngô Tà giả mang đi, mà Ngô Tà giả hoặc là bắt tôi về cho đội nước ngoài kia, hoặc là giết tôi diệt khẩu. Bàn Tử phải căn cứ ngay tình huống lúc đó mà phán đoán đến một loại khả năng lớn nhất, để còn áp dụng biện pháp tương ứng. Tóm lại, khả năng một mình anh ấy đang ở quanh đây tìm tôi là rất lớn.

Đương nhiên, tôi cũng sẽ không xem nhẹ một khả năng khác, chính là tên kia giả dạng tôi sau đó quay trở về phục kích Bàn Tử, nhưng tôi tin là Bàn Tử không phải người dễ dàng bị kẻ khác phục kích như vậy. Tên kia đem tôi kéo tới đoạn đường dốc cao như này, khẳng định là cũng không muốn để Bản Tử tìm thấy tôi. Theo những suy luận đó có thể thấy, khả năng này không cao. Chắc chắn là Bàn Tử sẽ ở lại để tìm tôi.

Có điều là tuy mắt Bàn Tử tinh tường, nhưng ở ngay tình huống lúc đó, cũng chỉ có thể hô to tên của tôi để tìm, đối với người hôn mê sâu như vậy, nếu đổi lại là tôi tìm ai đó, gào thét một buổi tối, người kia vẫn không hề đáp lại, tôi sẽ làm như thế nào đây?

Nhất định là chờ cho đến khi trời sáng, anh ta sẽ tìm kiếm các dấu vết đã lưu lại một lần nữa.

Hiển nhiên Bàn Tử không tìm được tôi, nhưng khu vực này phạm vi rất rộng, tìm một ngày chưa hẳn đã thấy hết. Anh ta hiện tại rất có thể đã ở gần khu vực mà tôi đang nghỉ ngơi. Với tính cách Bàn Tử, hẳn là sẽ không buông xuôi nhanh như vậy.

Nghĩ tới đó, tôi ngẩng đầu nhìn ánh trăng trên bầu trời cao. Bốn phía một khoảng yên tĩnh, chỉ có âm thanh rất nhỏ từ tiếng côn trùng kêu vang, so với chúng tôi lần đầu tiên tới vào giữa hè đã lặng đi ít nhiều rồi. Tôi ý thức được đây là thời cơ tốt để nghỉ ngơi.

Tìm kiếm một thân cây định trèo lên trên ngọn, nhưng phát hiện mười phần khó khăn, vì thế tôi liền tiếp tục hướng lên dốc thoải mà đi, vẫn muốn đi tới nơi cao đủ để tôi có thể nhìn bao quát cả sơn cốc này. Kỳ thật sau đó tôi cũng tới được, vị trí ấy là một tán lá vươn hẳn ra khỏi thân cây. Sau  khi đứng vững, tôi bắt đầu rướn giọng hô to :

“Bàn Tử!!”

Sau tiếng gọi, dường như tất cả côn trùng đều ngừng kêu. Ở góc độ này vừa đẹp cho giọng vang xuống, ở ngọn núi đối diện truyền đến từng trận hồi âm, đám chim muông trong sơn cốc bị một phen kinh hồn bạt vía.

Tôi cũng có chút giật mình, nhưng không dừng lại, tôi lập tức tiếp tục kêu vài tiếng, định thần, cẩn thận nghe xem Bàn Tử có hồi âm lại không.

Không có hồi âm, bên tai đều là tiếng gió trong sơn cốc.

Lòng tôi thầm nói, có lẽ thanh âm truyền đến cho Bàn Tử khả năng bị thiên nhiên khuếch đại không có giống như lúc tôi gọi, cho nên anh ấy không nghe được, tôi nảy ra ý làm một cây đuốc, để anh ấy có thể thấy được phương hướng của tôi mà tìm kiếm, phối hợp với âm thanh tôi gọi, có lẽ Bàn Tử có thể tìm được tôi. Vào lúc này, tôi bỗng nhiên nghe được dưới dốc thoải truyền đến âm thanh bụi cây ma sát vào nhau.

Tôi không có đèn pin, nương theo ánh trăng rọi xuống mà nhìn, phía dưới một màu loang lổ, cái gì cũng không nhìn rõ.

“Bàn Tử?” Tôi lập tức gọi một tiếng. Chợt nghe động tĩnh phía trong lùm cây chợt lẻn sang phía khác, tốc độ nhanh vô cùng.

Tôi lập tức im lặng, thầm tự nhủ Bàn Tử nếu có thể di động ở lùm cây bên kia nhanh như vậy, anh ấy phải đạt tới trình độ ninja chứ chẳng đùa. Phía dưới nhất định là động vật, nghe động tĩnh có vẻ không hề nhỏ.

Tôi nghĩ trên núi này không lẽ có linh miêu, chân lần mò trên mặt đất, thầm nói thực may mắn, bên người đá tảng rất nhiều. Tôi nhặt tạm một khối đá lên, liền hướng phía có động tĩnh mà ném.

Khối đá nện vào giữa lùm cây, di chuyển nhanh như đạn bắn. Tôi lại ở bên ngoài nhặt thêm hai cục nữa, khẳng định sẽ không để nó mất dấu, nhưng vật này nhanh chóng rời đi, lùm cây run run một lúc, nó chậm rãi biến mất, tôi mới khôi phục bình tĩnh.

Tôi thầm nói, chẳng lẽ là lợn rừng hay con chi chi gì đấy? Nhẹ nhàng thở ra, nghĩ giờ mình phải tìm một thân cây mà leo lên thôi, nếu không sẽ gặp lại tình huống như vậy nữa, có khả năng còn là dã thú là rất lớn. Đêm nay tôi phải nghỉ ngơi thật tốt, nếu không mai tôi sẽ bỏ dở một ngày. Càng chậm một ngày, khả năng sống sót của tôi càng thấp, nếu tới giữa trưa mai mà không tìm ra manh mối, tôi nhất định phải trở lại suối lấy nước để dùng, hơn nữa còn phải nghĩ biện pháp theo dòng suối đi ra ngoài .Dòng suối kia hẳn là thông qua khe đá bên cạnh Ba Nãi, ít nhất tôi cũng hy vọng là như vậy.

Tôi đỡ thân cây, lại hướng dốc thoải bên dưới mà đi tiếp. Lúc này tôi hành động đã cố hết mười phần sức lực, thầm nghĩ mau tìm được khu vực nào có lùm cây tươi tốt chút, dành vài tiếng để ngủ. Mới đi được vài bước, tôi bỗng nhiên cảm thấy có chỗ không đúng, dưới ánh trăng, tôi thấy trong bóng tối có một gốc cây thấp nhìn hình dạng có chút kỳ quái.

Tôi giật mình một cái, dừng lại bình tĩnh cẩn thận quan sát, bỗng nhiên phát hiện đó không phải là cây, mà là một người.

Là một cái bả vai hoàn toàn sụp lõm, nhìn bóng người giống như người diễn tuồng một cách quỷ mỵ, hắn đứng ở trong bóng tối, vẫn không nhúc nhích, tôi thậm chí không thể phán đoán, hắn không phải đã sớm ở nơi này rồi chứ.

Tôi chết lặng tại chỗ, trong đầu suy diễn không biết là nên nhào tới tóm lấy hắn hay là phải quay đầu bỏ chạy. Lập tức tôi cũng ý thức được, hai hành động này hiện tại tôi đều không làm được, quyền lựa chọn hẳn là ở trong tay hắn.

Tôi đứng bất động tại chỗ mà nhìn hắn. Hắn cũng không nhúc nhích gì, trong bóng đêm tôi không biết là hắn đang đối mặt với tôi, hay là quay lưng về phía tôi.

Nếu hắn đang quay lưng về phía tôi, thì nghĩa là hiện tại mặt hắn đối diện một thân cây mà lại không một chút nhúc nhích, thật sự làm cho người khác nhìn mà sởn gai ốc, thứ này rốt cuộc còn là con người sao?

Trong lòng bàn tay tôi bắt đầu đổ mồ hôi, giằng co trong chốc lát, tôi bỗng nhiên nhìn tư thế đứng vô cùng kỳ quái của hắn, có thể nguyên nhân bởi vì kết cấu thân thể của hắn, tư thế đứng kia không phải con người có thể làm được.

Trong giây lát nhận ra điều đó, đầu tông không khỏi ong lên một tiếng, lúc này phản ứng mới trở về, bóng dáng kia chợt động đậy, men theo dốc thoải phía dưới mà đi.

Đây là — muốn bảo tôi đi theo hắn sao?

Lòng tôi nghi hoặc, liền nhìn bóng dáng kia đi vài bước, rồi ngừng lại, làm một động tác. Vẫn là ý kia- làm với tôi giống lúc nãy.

Tôi ý thức được nếu là bất lợi đối với tôi thì cũng không cần phải làm như vậy. Rừng núi hoang vắng, hắn đối xử với tôi như thế nào, giết thì không giết, hơn nữa nếu tôi không đi, hắn sẽ không vui mà đem tôi đi làm thịt, tôi lại càng không có lợi.

Tôi đỡ thân cây, liền cùng hắn đi đến phía trước.

Một đường đi phía trước, cũng không biết đi bao lâu rồi, mỗi lần tôi không thể bước tiếp, hắn đều dừng lại chờ tôi, tới khi đi được một đoạn, hắn bỗng nhiên ngừng lại, tôi cũng lập tức ngừng theo, không dám cùng hắn sát lại quá gần, bởi vì đối với bộ dạng thật của hắn, tôi có một cảm giác sợ hãi trong lòng.

Tôi ngẩng đầu lên phát hiện, trước mặt là một khối núi đá thật lớn, căn bản là không nhìn thấy đỉnh chóp. Dưới ánh trăng , một miệng hang thật lớn xuất hiện ở trên vách núi đá. Bên trong mơ hồ hiện ra ánh lửa âm thầm.

Hắn cũng không quay đầu lại mà đi thẳng vào trong động, tôi chần chờ một chút, lòng thầm nhủ không vào hang cọp , làm sao bắt được cọp con, liền bước vào theo. Vào động tầm mấy thước chỗ ánh lửa lớn hắt lên, tôi xem ra người nọ đã ngồi xuống bên cạnh đống lửa, nguyên hình lập tức được chiếu thật sự rõ ràng.

Hắn ra hiệu bảo tôi ngồi xuống trước mặt hắn. Lồng ngực đập liên hồi, nhìn thấy mặt và thân thể của hắn, cả người hơi hơi run rẩy.

Kia quả thật là một người, ít nhất trước kia hắn hẳn là người, nhưng hiện tại, nói hắn đến từ thế giới bên kia, cũng sẽ không có ai hoài nghi.

Người này cả người đồng nhất giống như sáp nến, cả người chảy nhão, toàn bộ da phía trên đều thối rữa lồi lõm, nhưng quá trình hòa tan này tựa hồ nhanh chóng ngưng tụ. Hắn gần như không có bả vai, hai tay dính lại hai bên sườn, từ vai xuống tất cả da thịt toàn bộ dính lại cùng nhau, xuyên thấu qua các khớp xương vai và tay hắn là một lớp da mỏng, có thể nhìn đến bên trong các đốt ngón tay.

Mặt hắn đều lẫn lộn cả vào nhau, tóc vừa dài vừa rối tung, hơn nữa gần như toàn bộ đều bị buộc vào nhau.

Nhưng tôi phát hiện hắn không có râu, nếu tóc đã dài như thế này, nói như thế nào chăng nữa, râu cũng phải dài lắm. Nhưng tôi nhìn trên mặt hắn không có tới một cọng râu nào.

Trong lòng tôi liền có điểm sáng, nghĩ tới một cái làm cho tôi thật sự không ngờ có thể nghĩ: lẽ nào đó là một phụ nữ?

Hắn ở trần, nhưng nhìn cơ thể hắn hoàn toàn không thể phán đoán hắn rốt cuộc là nam hay nữ. Thân thể bộ dạng trong trạng thái tổn hại đến như vậy, hắn là nam là nữ vốn đã không còn ý nghĩa gì. Nhưng nếu là nam nhi mà bị biến thành cái bộ dạng này, tôi còn có thể chấp nhận, dù sao nếu đem tôi rơi vào hoàn cảnh này, chỉ cần bình tĩnh, cũng không phải không thể ứng phó. Nếu là nữ nhi, nàng ấy thật sự rất đáng thương.

Có lẽ là do chân lông trên mặt bị phá hủy, lòng tôi tự nhủ thế. Tôi cuối cùng không thể đi tụt quần hắn mà phân biệt ra là nam hay nữ được.

Hắn không nói gì, lấy tay gẩy cành lá khô sang một bên, sau đó vứt vào bên trong lửa trại, lửa trại chậm rãi bùng lên. Ngẩng đầu nhìn lên, trong sơn động này cảm giác còn có một điều gì đó khó lường.

Bình luận