Độc Tôn Tam Giới

Chương 837: Giang Trần thắng 2


Tòa Nguyên lực Đại Sơn kia, lôi cuốn lấy khí thế kinh thiên động địa, gắt gao đè xuống.

Oanh…

Tóe lên bụi bậm vô tận, Giang Trần bị Nguyên lực Đại Sơn chúi xuống, không một tiếng động, trực tiếp bị áp đến dưới chân núi, hoàn toàn không có chút cơ hội đào tẩu.

Ánh mắt của Nhung Tử Phong sáng ngời, nhìn chằm chằm vào Nguyên lực Đại Sơn, dùng tư thái người thắng cười lạnh nói:

- Có thể làm cho ta dùng đòn sát thủ này, Giang Trần, ở trong Tiểu Nguyên cảnh, ngươi là người thứ nhất.

- Bất quá, cũng dừng ở đây rồi, vừa vặn mười chiêu.

Nhung Tử Phong cười đắc ý, biết rõ Giang Trần bị trấn áp, dù không chết, tất cũng tàn phế.

Hai tay khẽ phất, Nguyên lực Đại Sơn kia bị hắn nâng lên cao cao.

Chỉ thấy dưới lôi đài, bị đè xuống trọn vẹn mấy trượng. Chỉ là địa phương bị đè xuống, nào có bóng dáng của Giang Trần?

Giang Trần kia, phảng phất đột nhiên hóa thành hư vô rồi.

Nhung Tử Phong ngẩn ngơ, Trọng Lực Thiên Sơn của hắn xác thực lợi hại, nhưng mà không có lợi hại đến trình độ đem người áp thành hư vô. Tòa Nguyên lực đại sơn này áp xuống, áp Giang Trần thành thịt vụn, hoặc là ép tới gân cốt gãy hết, đây đều là có khả năng, cho dù áp thành một bãi bùn nhão, cũng có khả năng.

Thế nhưng mà, muốn nói áp thành tro bụi, hiển nhiên còn không có đến một bước kia.

Đột nhiên, trong nội tâm Nhung Tử Phong hiện lên một tia bất an.

Ngay lúc này, phía sau của hắn, bỗng nhiên truyền đến một tiếng cười lãnh ngạo:

- Nhung Tử Phong, ngươi là đơn phương tuyên bố thắng lợi sao?

Toàn thân Nhung Tử Phong run lên, đột nhiên quay đầu lại, chứng kiến Giang Trần đứng ở phía sau hắn, thần tình lạnh nhạt, khóe miệng mang theo vài phần mỉa mai như có như không.

- Ngươi...

Nhung Tử Phong quá sợ hãi.

- Làm sao ngươi có thể chạy thoát?

Giang Trần cười nhạt một tiếng:

- Ta cần phải trốn sao?

Vẻ mặt của Nhung Tử Phong như gặp quỷ rồi, vừa rồi hắn rõ ràng chứng kiến Giang Trần bị ép, sự tình tận mắt nhìn thấy, tại sao có thể sai?

Chẳng lẽ Giang Trần này, có thể hóa thành một trận gió, trực tiếp chạy đi? Điều này sao có thể? Còn chưa nghe nói qua, có người có thể đem thân thể hóa thành gió chạy đi nha.

Loại thần thông này, cho dù là cường giả phong Hoàng xưng Đế, cũng làm không được.

Thế nhưng mà, mặc kệ hắn phiền muộn như thế nào, hoài nghi như thế nào, khó hiểu như thế nào, hiện tại Giang Trần sống sờ sờ ở trước mặt, không có chút thương tích.

Mộc Cao Kỳ nhảy dựng lên, hắn đã không chỉ một lần chứng kiến Giang Trần thi triển loại thần thông này, biết rõ hoa sen kỳ quái kia có thể biến ảo ra hình dáng Giang Trần.

Chỉ là, Mộc Cao Kỳ đứng dưới đài nhìn, cũng không thấy được Giang Trần ở lúc nào treo đầu dê bán thịt chó.

Bất quá, hết thảy đều đã không trọng yếu.

Mộc Cao Kỳ nhảy dựng lên:

- Vậy mới tốt chứ, Trần ca, ngươi thắng, ha ha ha.

Ba ba ba…

Phía dưới, Quân Mặc Bạch vỗ tay cười:

- Đặc sắc, quá đặc sắc rồi. Tiểu Nguyên cảnh đỉnh phong, làm cho thiên tài Nguyên cảnh bát trọng thi triển ra tuyệt chiêu ẩn giấu, như trước có thể toàn thân trở ra. Giang Trần, ngươi thật là làm cho người ta giật mình.

Nói xong, Quân Mặc Bạch cười nhạt một tiếng, nhìn lại Thẩm Thanh Hồng.

- Thẩm huynh, cổ tích nghịch tập, xem ra vẫn là có phát sinh. Lần này, ngươi nhìn lầm rồi.

Trước đó thời điểm Thẩm Thanh Hồng châm chọc hắn, Quân Mặc Bạch không có cãi lại. Mà lúc này, nắm quyền của Giang Trần phối hợp với Quân Mặc Bạch, hung hăng phản kích Thẩm Thanh Hồng một trận.

Thẩm Thanh Hồng biểu lộ lạnh lùng, đạm mạc cười cười:

- Chỉ là Chướng Nhãn pháp, cũng là Nhung Tử Phong khinh địch. Nếu lại tới một lần, Giang Trần phải thua.

- Thẩm huynh chớ quên, Nhung Tử Phong đã 35, mà Giang Trần bất quá mới hai mươi tuổi. Thời điểm Thẩm huynh bằng tuổi Giang Trần, có sức chiến đấu như Giang Trần sao?

Quân Mặc Bạch cười nhàn nhạt, hỏi lại một câu.

Thẩm Thanh Hồng hừ nhẹ một tiếng:

- Mặc Bạch, tựa hồ ngươi rất tôn sùng tiểu tử từ bên ngoài đến kia a. Hẳn là, hắn xúc động thần kinh của ngươi? Cho ngươi tìm được một cảm giác hãnh diện?

Quân Mặc Bạch khoan thai cười cười:

- Xúc động thần kinh ngược lại là có, bất quá hẳn là xúc động thần kinh của Thẩm huynh a? Một ngàn viên Thượng phẩm Bồi Nguyên Đan, 3000 khối Thượng phẩm Nguyên Linh Thạch, cứ như vậy nước dội lá môn rồi.

- Vật ngoài thân, đối với Thẩm mỗ mà nói, chỉ là chín trâu mất một sợi lông. Cũng chỉ có Mặc Bạch ngươi mới sẽ để ý loại chuyện nhỏ nhặt này. Mặc Bạch, cách cục của ngươi vẫn là không đủ.

Hai người đánh võ mồm, ai cũng không nhường ai.

Giang Trần mới chẳng muốn để ý hai nửa bước Thánh Cảnh này ngôn ngữ giao phong, hắn càng để ý chính là tiền đặt cược.

Ở trước mắt bao người, Giang Trần đi xuống lôi đài, dưới ánh mắt cơ hồ muốn phóng hỏa của Nhung Tử Phong, thản nhiên thu tiền đặt cược.

- Thống khoái, thống khoái. Thẩm sư huynh, ngược lại là phải đa tạ ngươi trợ giúp rồi. Nếu không, chỉ sợ Nhung Tử Phong sẽ ép không ra nhiều chất béo như vậy a.

Giang Trần đối với Thẩm Thanh Hồng cũng không có hảo cảm, thuận tiện chế giễu một câu.

Tuy nội tâm Thẩm Thanh Hồng giận dữ, nhưng mặt ngoài lại chẳng thèm ngó tới, tùy ý khoát tay:

- Chút ít đồ này, coi như đưa ngươi một phần lễ gặp mặt là tốt rồi.

Đang khi nói chuyện, ánh mắt của Thẩm Thanh Hồng đảo qua Nhiếp Trùng.

Nhiếp Trùng nhẹ nhàng gật đầu, nhảy đến trước mặt Quân Mặc Bạch:

- Quân huynh, trước đó vài ngày, ta tu luyện Sinh Tử Kiếm thuật, có chút hiểu được, muốn tìm ngươi luận bàn một chút.

Nhiếp Trùng ở trong Tứ Đại Thiên Vương bài danh chót nhất, mà Quân Mặc Bạch lại bài danh thứ hai.

Khiêu chiến Quân Mặc Bạch, tự nhiên là khiêu chiến vị trí của hắn.

Quân Mặc Bạch lạnh nhạt nhìn lướt qua Nhiếp Trùng, cười nhạt một tiếng:

- Nhiếp Trùng, nô tính trên người của ngươi một ngày không trừ đi, Sinh Tử Kiếm Thuật của ngươi, sẽ một ngày không vào được cảnh giới đại thành. Khiêu chiến ta, ngươi còn kém xa lắm. Bất quá ngươi đã mở miệng, cũng được, ta sẽ để cho ngươi hết hy vọng.

Nói xong, Quân Mặc Bạch thoải mái, thong dong đi đến lôi đài.

Lời nói này của hắn, đã có ý gõ, lại có ý châm ngòi. Nhiếp Trùng là được Thẩm Thanh Hồng chỉ thị tới khiêu chiến Quân Mặc Bạch hắn.

Cho nên, Quân Mặc Bạch mới có thể nói trên người Nhiếp Trùng có nô tính.

Nhiếp Trùng giận tím mặt, sắc mặt của Thẩm Thanh Hồng cũng khẽ biến. Thế nhưng mà, Tứ Đại Thiên Vương tầm đó, vốn chính là cạnh tranh lẫn nhau, Quân Mặc Bạch này, vẫn luôn là kình địch lớn nhất của Thẩm Thanh Hồng hắn.

Hôm nay, ngoại trừ Quân Mặc Bạch, lại toát ra một Giang Trần để cho hắn náo tâm.

Thẩm Thanh Hồng chỉ cảm thấy trong nội tâm cực kỳ khó chịu.

Sau khi trận chiến của Giang Trần chấm dứt, cũng không có ý tứ khoe khoang gì, chân thành thưởng thức Quân Mặc Bạch cùng Nhiếp Trùng chiến đấu.

Sinh Tử Kiếm thuật của Nhiếp Trùng, xác thực rất độc đáo. Nhưng so với Quân Mặc Bạch, Nhiếp Trùng cuối cùng là thiếu một ít phong cách quý phái.

Quả nhiên, qua mười chiêu, sau khi khí thế của Nhiếp Trùng vọt tới đỉnh phong, thì chậm rãi rơi vào hạ phong, bị Quân Mặc Bạch nhẹ nhõm đánh bại.

Tình hình chiến đấu này, làm cho Thẩm Thanh Hồng càng thêm khó chịu.