Độc Tôn Tam Giới

Chương 714: Bại thế liên tục 1


Thế nhưng mà, khi hắn chính thức chống lại đối thủ này, mới phát hiện, đối thủ này so với hắn tưởng tượng còn mạnh hơn nhiều.

Lời nói không dễ nghe, hắn ngay cả cơ hội dốc sức liều mạng cũng không có, đã bị miểu sát rồi.

Thiên Diệp lão tổ thấy thế, chỉ có thể mày dạn mặt dày, tiến tới một bước, lòng bàn tay đẩy ra, một đạo thanh quang bạo tuôn, hóa giải thế công của đối phương.

Thuận tay kéo một phát, túm Lý Viễn về phía sau.

Tả Lam cười lạnh, ánh mắt đạm mạc, nhìn chằm chằm vào Thiên Diệp lão tổ.

Vẻ mặt Thiên Diệp lão tổ đau khổ, thở dài:

– Trận này chúng ta nhận thua.

Thế công của Vũ Thần bị Thiên Diệp lão tổ phá hư, trong lòng cũng khó chịu. Bất quá hắn lại cuồng, cũng biết ở trước mặt Nguyên cảnh tam trọng, không có vốn liếng cuồng.

Lãnh ngạo cười cười, ngữ khí đạm mạc:

– Đều là tiểu hài tử sao? Đánh không lại muốn đại nhân ra tay?

Lý Viễn hổ thẹn không thôi, nhục nhã cả đời thêm cùng một chỗ, cũng không bằng giờ khắc này a.

Vũ Thần đắc thế càng hung hăng càn quấy, ánh mắt sắc bén, vênh váo nhìn về phía nhân tuyển của Vạn Linh Tông cùng Lưu Vân Tông.

– Hai người các ngươi, là một người một người lên? Hay là có ý định cùng tiến lên?

– Cuồng đồ đừng quá kiêu ngạo, ta là Vương Đà, Vạn Linh Tông phó tông chủ, cùng ngươi chiến một trận.

Vương Đà này, đúng là ban đầu ở trước khi tuyển bạt, công khai mời chào Giang Trần. Địa vị người này, ở Vạn Linh Tông chỉ dưới Cửu Sư lão tổ và tông chủ, địa vị thực lực, đều có thể nói nhất lưu.

Người Vạn Linh Tông xuất chiến, đều có khế ước Linh thú tùy thân. Vương Đà này nhảy ra, sau lưng liền có một con hung thú như hổ như báo, hai mắt phát ra hung quang, hung thần ác sát, cho người một loại cảm giác khát máu.

– Như thế nào? Một cái không đủ? Còn mang trợ thủ?

Vũ Thần dữ tợn cười một tiếng.

– Dù vậy, ta lại có sợ gì? Hắn là mười chiêu, ngươi cũng mười chiêu.

Vương Đà đã có kinh nghiệm giáo huấn của Lý Viễn, nên không vội công kích.

Hắn quan sát thấy, Vũ Thần này lợi hại, ở chỗ bao tay kia. Nếu như không có đoán sai, cái bao tay kia hẳn là Nguyên Linh khí.

Bằng không thì, tuyệt không có khả năng phá vỡ đồng giản của Lý Viễn, còn nhẹ nhàng như vậy.

Vương Đà hấp thụ giáo huấn từ Lý Viễn, chọn sách lược dùng thủ làm chủ.

Vũ Thần này nói, chỉ cần tiếp được mười chiêu liền tính thắng, mặc dù Vương Đà rất chán ghét Vũ Thần này cuồng vọng, nhưng có vết xe đổ của Lý Viễn, hắn vẫn không dám lãnh đạm, ý định trước sống qua mười chiêu rồi nói sau.

Chứng kiến loại tư thế này của Vương Đà, trong mắt Vũ Thần toát ra một tia khinh miệt, thò tay trảo một cái, trong tay bất ngờ nhiều ra một cây trường tiên.

Trường Tiên này dài khoảng chừng hai ba trượng, ở trong tay Vũ Thần run nhẹ nhàng, vậy mà phát ra thanh âm ông ông vù vù, như trong tay vác một con Trường Giao, ở dưới Linh lực của Vũ Thần thúc dục, phảng phất như đột nhiên sống lại, lộ ra khí tức sinh long hoạt hổ.

– Co đầu rút cổ phòng ngự, có thể sống qua mười chiêu sao?

Vũ Thần cười lạnh, tiến tới một bước, Trường Tiên xẹt qua đường vòng cung mỹ diệu, nhảy lên không.

Hư ảnh vù vù vù, mang theo vô số khí lưu, cát bay đá chạy, khóa chết toàn bộ không gian.

Vương Đà mang theo khế ước thú, vốn có ý đồ tả hữu giáp công Vũ Thần, nhưng Trường Tiên kia vung vẩy, hắn lại nhìn không tới chút sơ hở.

Trường Tiên công kích, rất khó phòng ngự.

Phạm vi công kích của nó lớn, một khi thi triển ra, đối với người phòng ngự mà nói, quả thực là ác mộng.

Lúc này, Vương Đà tuyệt đối là khổ không thể tả.

Hắn vốn tưởng rằng Vương Đà sẽ tiếp tục dùng bao tay công kích, mới chọn sách lược phòng ngự. Lại không nghĩ rằng, Vũ Thần kia nhiều bổn sự như vậy, vậy mà dùng Trường Tiên.

Trường Tiên kia bao trùm, không ngừng nghiền ép không gian hoạt động của hắn. Bóng roi ngưng tụ Linh lực, một đạo một đạo, không ngừng phân cắt không gian ra.

Vương Đà cảm thấy không gian hoạt động càng ngày càng hẹp, hắn biết rõ kéo dài như vậy, vận mệnh của mình sẽ như Lý Viễn, một chiêu cũng không tiếp được.

Trong miệng gào thét, cùng khế ước thú trao đổi một phen. Đột nhiên Vương Đà khẻ kêu một tiếng, khế ước thú kia liền chui xuống dưới đất, chợt lóe lên rồi biến mất.

Mà tay Vương Đà thì trảo một cái, nhiều ra một thanh bảo đao.

Thân đao cuồng vũ, từng đạo đao mang phún dũng, quét ra bóng roi không ngừng tịch cuốn tới, ý đồ mở rộng không gian hoạt động.

Dùng đao mở đường, Vương Đà biết rõ, công kích của mình, tuyệt đối không uy hiếp được Vũ Thần. Nhưng mà cố gắng tranh thủ chút không gian, vẫn có hi vọng.

Chỉ cần khế ước thú bảo trì lực uy hiếp với Vương Đà, để cho Vũ Thần phân tâm, vậy Vương Đà hắn liền có cơ hội.

Vũ Thần cười lạnh một tiếng, bên tai khẽ động, phảng phất như bắt lấy cái gì.

Rồi đột nhiên, ánh mắt phát lạnh, khóe miệng tràn ra vẻ mĩm cười, Trường Tiên run lên, cứng rắn như sắt, đâm xuống mặt đất.

Hưu…

Trường Tiên kia giống như có sinh mạng, Linh lực mười phần, không ngừng xuống dưới đất.

Ầm ầm…

Sau một khắc, cánh tay của Vũ Thần run run, hung hăng rút lên. Tựa như nhổ củ cải, lúc Trường Tiên chui từ dưới đất ra, còn quấn lấy con khế ước thú kia.

Trường Tiên bao quanh trói buộc, quấn khế ước thú như là bánh chưng.

Khế ước thú kia phát ra gào thét, trong mắt toát ra khủng hoảng, không ngừn ai minh, hướng Vương Đà cầu cứu.

Vương Đà cùng khế ước thú sống nương tựa lẫn nhau, thân như huynh đệ, thấy khế ước thú bị Vũ Thần trói lại cũng chấn động, không còn chú ý bản thân an nguy, điên cuồng vọt lên, vung đao chém về phía Vũ Thần.

– Hừ, một cái không được, hai cái đồng dạng không được.

Khẩu khí của Vũ Thần lành lạnh, đột nhiên cánh tay tạo ra một tầng ánh sáng chói lọi, ánh sáng kia truyền tới Trường Tiên, kim sắc lóe lên, một cỗ lực lượng bạo tạc cường đại, ầm ầm vang lên.

Rầm rầm…

Khế ước thú bị Trường Tiên trói, thân thể lập tức phá thành mảnh nhỏ, giống như một khối đậu hủ bị chấn vỡ, huyết nhục vươn vãi khắp không trung.

Rầm rầm, Vương Đà xông rất nhanh, bị huyết nhục chi vũ bắn trúng, giội đến toàn thân hắn đều là huyết nhục.

Thậm chí, còn có một đoạn ruột treo ở trên cổ của hắn.

Huyết tinh chi khí, làm cho hai mắt Vương Đà muốn nứt, thiếu chút nữa ngất đi.

Khế ước thú theo hắn nhiều năm, lại bị người đánh thành thịt vụn, huyết nhục văng khắp thân thể của hắn.

Vương Đà xuất đạo nhiều năm, tung hoành bốn đại tông môn, chưa từng nếm qua thiệt thòi như vậy?

Hắn nghiến răng nghiến lợi, như đã điên cuồng, hổ gầm kêu lên:

– Ta liều mạng với ngươi.

Vương Đà vung bảo đao, thế như hổ điên, dùng đấu pháp cắn xé nhau xông tới, đao mang lóe lên, chém ra đao khí thảm thiết, cắt về phía cổ của Vũ Thần.

Chỉ là, không có khế ước thú yểm hộ, Vương Đà như mãnh thú thiếu đi nanh vuốt, căn bản không hình thành được uy hiếp gì, thậm chí có chút không bằng Lý Viễn.

Vũ Thần nhoáng một cái, như nhàn nhã dạo chơi, thân thể tránh ra, để cho Vương Đà lao qua. Rồi đột nhiên nhấc chân, một cước đạp tới mông Vương Đà.

Phanh…

Thân hình Vương Đà tựa như bóng da, bị đá bay, ầm ầm bay về phía không trung.