Độc Tôn Tam Giới

Chương 696: Diệt Thủy Nguyệt, khí Truy Dương 1


- Tiểu tặc, xem kiếm.

Ngay lúc này, Thủy Nguyệt Đại Sư súc thế một kích, trường kiếm trong tay hóa thành lưu quang, phi tập mà đến, đâm thẳng phía sau lưng Giang Trần.

Một kiếm này, nhanh tuyệt luân, ngưng tụ lấy một kích toàn lực của Tiên cảnh cửu trọng.

Chỉ là, ý nghĩ giờ phút này của hắn, là đối mặt hai người hợp kích, biện pháp phá huỷ tốt nhất, là trước giết một cái.

Tuy một kiếm kia của Thủy Nguyệt Đại Sư rất lợi hại, nhưng Giang Trần còn có lực phòng ngự.

Mà Ngân Bằng trưởng lão kia, nếu không giết, tiền hậu giáp kích, Giang Trần hắn sẽ càng cố hết sức.

Nhất niệm đến đây, Giang Trần toàn lực thúc dục Băng Hỏa Yêu Liên.

Hưu hưu hưu hưu hưu hưu...

Từng dây leo Băng Hỏa Yêu Liên, như nấm mọc sau mưa, phi tốc chui từ dưới đất ra.

Dây leo này có thể ngạnh có thể nhuyễn, giờ phút này hóa thành từng sợi dây thừng, đan vào thành một tấm lưới, trói buộc tới Thủy Nguyệt Đại Sư.

Nếu như Thủy Nguyệt Đại Sư quyết công kích đến ngọn nguồn, như vậy thân thể của nàng, tất sẽ bị những dây leo này bao lấy.

Trong nháy mắt, đột nhiên Thủy Nguyệt Đại Sư nhớ tới Long Cư Tuyết chết.

Lúc trước, Long Cư Tuyết là bị những quái đằng này quấn lấy, lập tức mất đi sức chiến đấu, bị Giang Trần chém thành hai khúc.

Cắn răng một cái, thu kiếm thế lại, Thủy Nguyệt Đại Sư thu kiếm bảo vệ chỗ hiểm, lùi lại hơn 10m.

Mà Giang Trần, phảng phất như liệu đến chiến cuộc sau lưng, cốt bổng căn bản không có chần chờ, tiếp tục truy kích.

Ngân Bằng trưởng lão tránh không thể tránh, chỉ có thể dùng tàn trảo đi đón đỡ.

Rầm rầm rầm phanh...

Hơn mười bổng đập xuống, Ngân Bằng trưởng lão tựa như một bao cát, liên tục bị phách trúng, từng ngụm từng ngụm máu tươi bắn ra.

- Đại sư, đi mau, nhanh đi mời lão tổ.

Ngân Bằng trưởng lão ầm ầm bay ngược lại, nhưng không quên nhắc nhở Thủy Nguyệt Đại Sư chạy trốn.

Bởi vì, ở giờ khắc sắp chết, Ngân Bằng đại sư ý thức được, thực lực của Giang Trần, đã đủ để diệt cả đoàn bọn chúng.

Thực lực kẻ này, chỉ sợ toàn bộ Tử Dương Tông, chỉ có lão tổ mới có thể trấn áp, hắn tuyệt đối đã đạt đến cấp bậc Linh Vương.

Nếu để cho hắn tiếp tục phát triển, đối với toàn bộ Tử Dương Tông mà nói, sẽ là tai nạn trí mạng.

Thủy Nguyệt Đại Sư nghe Ngân Bằng trưởng lão sắp chết nhắc nhở, tâm thần ngưng tụ, đột nhiên bay lên một cảm giác vô lực. Nàng quả thực không thể tin được, Giang Trần này, vậy mà tiến bộ nhanh như vậy?

Năm đó, tiểu tử thế tục ở Nhị Độ Quan, bị Sở Tinh Hán cơ hồ giết chết, ngắn ngủn mấy năm, vậy mà tiến bộ nhanh như vậy? Đối mặt Tam đại Tiên cảnh cửu trọng bọn họ, vậy mà trong nháy mắt giết chết hai người.

Mà Thủy Nguyệt Đại Sư nàng, tánh mạng cũng khó có thể bảo toàn.

Giờ khắc này, nội tâm nàng hiện lên hối hận chân chính.

Nàng cảm thấy, mình vì một Long Cư Tuyết, mà trả giá quá nhiều. Giờ khắc này, thậm chí ngay cả nàng cũng phải bỏ ra tánh mạng.

- Thủy Nguyệt, tàn sát Giang gia ta, cướp đoạt Dược Sư Điện, việc này không thể thiếu một phần của ngươi a?

Giang Trần diệt sát Ngân Bằng trưởng lão, quay đầu nhìn về phía Thủy Nguyệt Đại Sư.

Cốt bổng trong tay, gắt gao tập trung Thủy Nguyệt Đại Sư.

Sắc mặt Thủy Nguyệt Đại Sư thảm đạm, ý hối hận chỉ là chợt lóe, đột nhiên hai mắt giương lên, lộ ra vẻ điên cuồng:

- Giang Trần, bổn tọa thừa nhận ngươi là thiên tài, nhưng mà, thì tính sao? Hôm nay, bổn tọa cùng ngươi đồng quy vu tận.

Đồng quy vu tận?

Giang Trần cười lạnh lùng, hai mắt lại ngưng ra một đạo Tà Ác Kim Nhãn, kim quang bắn đến, gắt gao tập trung thần thức của Thủy Nguyệt Đại Sư.

Tà Ác Kim Nhãn này, am hiểu nhất đúng là ở trong lúc lơ đãng phá địch.

Lúc trước diệt Long La trưởng lão, cũng là bởi vì Long La trưởng lão khinh địch, không có lưu ý Tà Ác Kim Nhãn của hắn.

Mà Thủy Nguyệt Đại Sư, giờ phút này tâm thần có chút không tập trung, đúng là thời điểm đạo tâm bất ổn nhất.

Giang Trần liếc mắt liền nhìn ra, đây chính là thời điểm Tâm lực của đối thủ phòng ngự yếu nhất.

Cũng chính là thời điểm Tà Ác Kim Nhãn thừa dịp hư mà vào dễ dàng nhất.

Giờ phút này Thủy Nguyệt Đại Sư đã điên cuồng, chuẩn bị tự bạo Linh Hải, kéo Giang Trần cùng chết.

Đột nhiên, một đạo kim quang bắn đến, Thủy Nguyệt Đại Sư chỉ cảm thấy có một lực lượng bá đạo, trực tiếp xuyên thấu qua hai mắt của nàng, bắn sâu vào trong linh hồn.

Tuy nàng tu luyện vũ kỹ thần thông Băng Hệ, nhưng giờ khắc này, cũng có một loại cảm giác như rơi vào hầm băng.

Thúc dục Linh Hải, lại phát hiện thần thức như bị giam cầm, ý nghĩ đã không cách nào chi phối hành động.

Phát hiện này, làm cho Thủy Nguyệt Đại Sư hồn phi phách tán, trong hai mắt bắn ra vẻ sợ hãi nồng đậm. Trong lúc đó, nàng nhớ tới Long La trưởng lão.

- Không tốt, lại trúng yêu pháp rồi.

Thủy Nguyệt Đại Sư bi khiếu, ý đồ phá tan Tà Ác Kim Nhãn giam cầm. Nhưng mà, giờ phút này nàng căn bản không biết trúng là thủ đoạn gì, tự nhiên không cách nào phá giải.

Giang Trần cười lạnh lùng, thân hình nhoáng một cái, túm cốt bổng trong tay.

- Thủy Nguyệt, kiếp nầy sai lầm lớn nhất của ngươi, là thu Long Cư Tuyết làm đồ đệ, hiện tại, để ta tiễn ngươi đoạn đường cuối cùng a.

Trên khuôn mặt vẫn còn thùy mị của Thủy Nguyệt Đại Sư, giờ phút này tràn đầy sợ hãi. Hối hận, sợ hãi, tuyệt vọng, cừu hận... Các loại cảm xúc nhét đầy trong ngực.

Chỉ thấy trước mắt lóe lên kim quang, cốt bổng của Giang Trần đã nện tới.

- Nghiệt súc, dừng tay...

Trong hư không, đột nhiên truyền đến một tiếng quát lăng lệ ác liệt. Thanh âm kia cách nơi này rất xa, nhưng lại xé rách hư không, như kinh lôi vang ở bên tai Giang Trần.

- Là Truy Dương lão quái.

Giang Trần đối với thanh âm này, một chút cũng không xa lạ.

Tuy Thủy Nguyệt Đại Sư bị Tà Ác Kim Nhãn định trụ thần hồn, nhưng vẫn còn có một ít ý thức, thấy lão tổ đến, trong lòng vui vẻ, trong miệng liên tục rít, hướng Truy Dương lão tổ kêu cứu.

Khí thế của Nguyên cảnh lão quái, quả nhiên kinh người, tuy cách xa như vậy, nhưng tiếng quát ẩn chứa Chân Nguyên cường đại, vẫn khiến cho thế công của Giang Trần hơi chậm lại.

- Giang Trần, nếu ngươi dám động một sợi lông của Thủy Nguyệt, lão phu sẽ bất cứ giá nào, nhất định phải toàn lực chém giết ngươi.

Thanh âm của Truy Dương lão quái dồn dập, hung ác, mang theo ân cần nồng đậm.

Thủy Nguyệt Đại Sư là thuộc hạ của hắn, nhưng bí mật, lại là nữ nhân của Truy Dương lão quái hắn. Cho tới nay, Truy Dương lão quái đều cùng Thủy Nguyệt Đại Sư có một tầng quan hệ nói không rõ.

Chỉ là bối phận của hai người bất đồng, không thể danh chính ngôn thuận song tu.

Nhưng mà, Thủy Nguyệt Đại Sư lại là nữ nhân yêu nhất của Truy Dương lão quái. Tầng quan hệ kia của hai người cực kỳ ẩn nấp, trong tông môn không có người biết được.

Trước kia, Truy Dương lão quái vừa mới xuất quan, liền cảm thấy tâm thần có chút không tập trung, sau khi tra hỏi, biết được Giang Trần từ trong Bất Diệt Linh Sơn chạy ra, còn sát nhập Thương Dương Vương Quốc, Thủy Nguyệt Đại Sư mang theo hai gã trưởng lão tới diệt sát.

Tin tức này, làm cho trong lòng Truy Dương lão quái kinh hãi, biết rõ tâm thần mình có chút không tập trung, là vì Thủy Nguyệt Đại Sư gặp nguy hiểm.