Độc Tôn Tam Giới

Chương 671: Bách thế đồng tâm chú 2


Cho dù trên đường đi vẫn lạc tàn lụi, nàng cũng không muốn trở lại nơi kia.

Nhưng mà…

Ở thời khắc này, trong nội tâm Hoàng Nhi, phảng phất có cảm giác ánh đèn sáng lên, phảng phất như trong bóng tối vô tận, bỗng nhiên xuất hiện một tia quang minh.

- Giang tiểu huynh đệ, Bách Thế Đồng Tâm Chú này, có thể giải hay không?

Trong đầu Giang Trần, cũng đang suy nghĩ vấn đề này. Trong trí nhớ kiếp trước, Bách Thế Đồng Tâm Chú này là có thể giải trừ, nhưng mà cực kỳ phức tạp.

Hơn nữa, biện pháp còn không chỉ một loại.

Nghe Thuấn lão hỏi, Giang Trần ngược lại không biết nên tìm từ như thế nào.

- Giang công tử, ngươi cứ nói đừng ngại. Cuộc đời này, Hoàng Nhi đã khám phá sinh tử. Nếu chết, là mệnh của ta; nếu không chết, Hoàng Nhi vĩnh viễn cảm ơn ân cứu mạng của công tử.

Hoàng Nhi không đợi Thuấn lão mở miệng, đã mở miệng trước rồi. Ngữ khí thong dong tao nhã, ánh mắt thanh tịnh, nhìn liền biết là đại trí tuệ hiểu rõ sinh tử.

Giang Trần không khỏi xem trọng thiếu nữ này thêm vài phần.

- Tuy hai mắt Hoàng Nhi cô nương này một lớn một nhỏ, nhưng mà ánh mắt sáng như vậy, xem xét là nữ tử có đại trí tuệ. Xem ra, một già một trẻ này, lai lịch không nhỏ a.

Đương nhiên, trong nội tâm Giang Trần nghĩ như vậy, nhưng không có đặt câu hỏi.

Nghĩ chỉ chốc lát, liền nhẹ nhàng gật đầu:

- Ta suy nghĩ một chút, ước chừng có ba biện pháp, theo thứ tự là thượng trung hạ ba sách. Thượng sách thấy hiệu quả nhanh nhất, nhưng mà phong hiểm lớn nhất, cửu tử nhất sinh; trung sách từ từ, cần phải có thời gian, cơ duyên, nhưng mà có chút tàn nhẫn; hạ sách, càng thêm cần thời gian cùng cơ duyên, còn có khả năng vĩnh viễn trị không hết. Nhưng hạ sách, một khi cơ duyên đến, hiệu quả kia lại tốt nhất, vĩnh viễn không còn hậu hoạn.

Trước đó Thuấn lão cùng Hoàng Nhi thấy Giang Trần cau mày, còn tưởng rằng hắn không có cách nào.

Lại không nghĩ rằng, Giang Trần mới mở miệng, liền có ba biện pháp.

Con mắt Thuấn lão sáng ngời:

- Lại có ba sách? Xin lắng tai nghe.

- Thượng sách, là dùng thủ đoạn luyện hồn, rèn luyện hồn phách, luyện hóa toàn bộ lạc ấn trong linh hồn Hoàng Nhi cô nương. Thủ đoạn luyện hồn, phi thường hung hiểm. Một cái sơ sẩy, thì có thể luyện hóa hồn phách của mình, trở thành cái xác không hồn. Hơn nữa, dù không có luyện hóa hồn phách của mình, chỉ cần làm bị thương một ít, cũng mang đến di chứng rất lớn. Hơn nữa, quá trình luyện hồn cực kỳ phức tạp, muốn hoàn toàn không động tới hồn phách bản thân, độ khó rất lớn, ít có khả năng. Trong đương thời, không biết người phương nào có thủ đoạn này.

Luyện hồn, đích thật là phong hiểm rất lớn.

Cơ bắp trên mặt Thuấn lão có chút co lại, tràn ngập trìu mến nhìn Hoàng Nhi, hắn sao nhẫn tâm dùng loại phương thức này?

Dù chữa tốt rồi, có di chứng, đó cũng là chung thân thiếu hụt.

- Vậy trung sách thì sao?

Thuấn lão trực tiếp bỏ qua thượng sách.

- Trung sách hơi tàn nhẫn, là triệt để luyện hóa hồn phách của mình, đồng thời diệt sát hồn phách của mình cùng mảnh vỡ linh hồn nguyền rủa kia, sau đó cướp lấy hồn phách người khác. Bởi vậy, hồn phách bản thân Hoàng Nhi cô nương liền mất đi, đạt được hồn phách người khác, thân thể vẫn là chính ngươi, nhưng linh hồn lại không phải của ngươi rồi.

Thuấn lão khó coi nói:

- Cái này cùng chết có gì khác nhau?

Hoàng Nhi cũng nhẹ nhàng lắc đầu, muốn nàng đi cướp hồn phách người khác, đổi một linh hồn không thuộc về mình đến, nàng hoàn toàn không cách nào tiếp nhận.

- Ân, sách này hoàn toàn chính xác tàn nhẫn, nhưng mà người dùng lại tối đa. Bởi vì bọn họ thường thường chọn cướp lấy linh hồn hài nhi, không có tạp chất, không có bị thế tục ô nhiễm. Chẳng khác gì là linh hồn trọng sinh lần nữa. Bất quá, cử động này thương tích thiên hòa, nhân sĩ chính phái là tuyệt đối không làm.

Giang Trần đối với trung sách này, cũng cực kỳ bài xích, không muốn đối phương chọn dùng sách này.

Thuấn lão than nhẹ một tiếng, có chút bất đắc dĩ:

- Nói hạ sách a.

Nghe ra, thượng sách cùng trung sách, cũng không phải bọn hắn muốn lựa chọn.

- Hạ sách, cần phải có thời gian, cơ duyên. Dưới Chư Thiên, có một loại thực vật tên là An Hồn Mộc, nếu như được mộc này, có thể tinh lọc linh hồn, làm cho linh hồn của Hoàng Nhi cô nương được tẩy lễ, một lần tinh lọc duy nhất, sẽ một lần vất vả suốt đời nhàn nhã, tuyệt đối không có bất kỳ di chứng. Đây là hạ sách, nhưng nếu có cơ duyên, thì lại là kế sách tốt nhất. Chỉ tiếc, muốn tìm được An Hồn Mộc này, lại rất khó.

- An Hồn Mộc? Tinh lọc linh hồn?

Thuấn lão nhịn không được hỏi.

- Ngoại trừ An Hồn Mộc, không có vật khác có thể thay thế sao?

- Có, nhưng đều khó hơn An Hồn Mộc. Trên thực tế, có ít cường giả tu luyện linh hồn, đến cấp bậc Chư Thiên, chỉ bằng vào thần thông, liền có thể tinh lọc linh hồn. Chỉ có điều, loại người này, đều là tồn tại cấp bậc Chư Thiên, ở thế giới của chúng ta, không có khả năng có.

Thuấn lão nghe vậy, kinh ngạc ngẩn người.

Ba loại biện pháp này, hắn đều đã nghe qua. Loại biện pháp thứ ba, phải nói là ổn thỏa nhất, nhưng mà, An Hồn Mộc kia, phải đi đâu tìm đây?

Loại vật này, Thuấn lão cũng là văn sở vị văn a.

- Giang tiểu huynh đệ, dùng cách nhìn của ngươi, nên dùng sách gì?

- Nếu như là thân nhân của ta, ta tất sẽ dùng hạ sách, tìm kiếm An Hồn Mộc. Nếu thật không thể làm, sẽ suy tính thượng sách, luyện hóa linh hồn.

- Lão phu cũng hợp ý hạ sách, nhưng mà, An Hồn Mộc kia khó tìm, trên thời gian, chỉ sợ cũng không kịp a. Hôm nay bệnh tình của Hoàng Nhi, tần suất phát tác đã nhanh hơn.

- Ân, nói như vậy, linh hồn lạc ấn kia, đã càng ngày càng sinh động.

Giang Trần cũng nhíu mày, nhìn ra được, tình địch của mẫu thân Hoàng Nhi cô nương, oán niệm thực không phải bình thường a. Nguyền rủa chi lực này, quả thực là bá đạo.

Dùng niên kỷ của Hoàng Nhi cô nương, không nên phát tác nhiều lần như vậy, chỉ có thể nói, lực nguyền rủa kia, không phải mạnh bình thường, oán niệm thật đúng là rất lớn.

Cứu người cứu đến ngọn nguồn, đưa Phật đưa đến Tây thiên.

Giang Trần cũng nhìn ra, một già một trẻ này, hiển nhiên đã không có đường khác có thể đi, bằng không thì sẽ không đem thời gian hao phí trên người đệ tử thế tục như hắn.

Dùng thực lực võ đạo của Thuấn lão, ở trên người đệ tử thế tục như hắn, bỏ ra ba năm thời gian, một mực âm thầm chú ý, vì bệnh tình của Hoàng Nhi cô nương, có thể nói là lo lắng hết lòng.

Mà đối phương lại viện thủ mình mấy lần, Giang Trần tự nhiên không có đạo lý gì không giúp.

- Thuấn lão, tìm An Hồn Mộc, cần cơ duyên. Nếu như tìm không thấy An Hồn Mộc, muốn tiêu trừ Bách Thế Đồng Tâm Chú này, tuyệt không có khả năng. Nhưng muốn trì hoãn xu thế phát tác, giảm bớt một ít thống khổ khi phát tác, thì vẫn có biện pháp. Bất quá, ta đồng dạng cần thời gian đến chuẩn bị một chút.

Thuấn lão nghe vậy, lập tức đại hỉ:

- Thời gian không có vấn đề, Bất Diệt Linh Sơn này, chúng ta có thể ở lại một hai năm, tuyệt không vấn đề.