Độc Tôn Tam Giới

Chương 657: Đối chiến Lôi Cương Dương, từng quyền đến thịt 1


Cho nên, sau khi chiến đấu khai hỏa, mặc dù La Tịch dùng hết thủ đoạn, phát huy sức chiến đấu đến cực hạn, nhưng cuối cùng vẫn không cách nào cầm xuống Giang Trần.

Mà Giang Trần, dưới tình huống không có sử dụng thủ đoạn ẩn giấu, thông qua một phen chiến đấu, cuối cùng cũng đánh bại La Tịch.

Không thể không nói, La Tịch này rất mạnh, mạnh đến tình trạng cơ hồ Giang Trần phải động át chủ bài.

Bên Thang Hồng kia, tuy dũng mãnh, nhưng còn không có tạo thành uy hiếp quá lớn đối với Long Cư Tuyết, ngược lại bị Thanh Loan khí của Long Cư Tuyết phong tỏa huyết mạch, thiếu chút nữa vẫn lạc.

Cũng may Thiên Diệp lão tổ ở đây, kịp thời cứu chữa.

Chứng kiến Thang Hồng bị Long Cư Tuyết thương thành như vậy, trong lòng Giang Trần cũng giận dữ, hắn biết rõ đây là Long Cư Tuyết hướng hắn thị uy.

- Long Cư Tuyết, lại cho ngươi đắc ý hai ngày.

Trong nội tâm Giang Trần, đối với Long Cư Tuyết dâng lên sát ý vô tận.

Hai cuộc chiến đấu khác, Lôi Cương Dương cùng Sư Vân Vân cũng chiến thắng đối thủ của mình.

Bởi vậy, Tứ đại thiên tài vốn là bài danh trước bốn, ngoại trừ La Tịch bị Giang Trần đánh rơi, ba người khác, đều thuận lợi tấn cấp.

Bất quá, cách cục hiện tại, lại rất rõ ràng rồi. Long Cư Tuyết cùng Lôi Cương Dương đều là Thiên Linh cảnh. Mà Sư Vân Vân cùng Giang Trần là Tiên cảnh lục trọng đỉnh phong.

Cho nên, hiện tại bên ngoài đều cho rằng, quán quân cuộc chiến, nhất định sẽ ở trong hai thiên tài của Tử Dương Tông định ra.

Trong vòng bán kết, Sư Vân Vân khẳng định không uy hiếp được Long Cư Tuyết.

Mà Giang Trần, cũng không được coi trọng sẽ chiến thắng Lôi Cương Dương. Tuy trước kia Giang Trần từng đối kháng qua Lôi Cương Dương, nhưng lần đó chỉ đối chiến hai chiêu liền đi.

Ở bên ngoài xem ra, tu vi của Giang Trần, cuối cùng không có vượt qua Thiên Linh cảnh. Một trận chiến này, phần thắng không lớn.

- Cương Dương, ta hi vọng sự tình Tằng Sư, sẽ không tạo thành bóng mờ đối với ngươi. Ngươi nhất định phải toàn lực ứng phó, trấn áp nghiệt súc Giang Trần kia.

Truy Dương lão quái khuyên bảo.

Lôi Cương Dương gật đầu, trong ánh mắt bắn ra chiến ý kinh người:

- Lão tổ yên tâm, Lôi Cương Dương ta chí ở quán quân, Giang Trần này, chỉ là một tảng đá đặt chân trên võ đạo chi lộ của ta. Ta tất vượt qua hắn, cùng Long sư muội đường đường chính chính cạnh tranh quán quân, phân ra cao thấp.

Lời này của Lôi Cương Dương có hai tầng ý tứ, một là tuân theo Truy Dương lão quái phân phó, sẽ toàn lực chém giết Giang Trần; hai là cho thấy thái độ, Lôi Cương Dương ta sẽ không dễ dàng giao ra vị trí lão đại, sẽ quang minh chánh đại cùng Long Cư Tuyết quyết tranh hơn thua.

Cái ngụ ý này cũng nói, hi vọng cao tầng tông môn các ngươi, không nên thiên vị Long Cư Tuyết

Theo bán kết sinh ra đời, bài vị chiến cũng rơi vào cuồng nhiệt, quyết đấu đặc sắc cũng tầng tầng lớp lớp. Hiện tại mọi người suy đoán, là Long Cư Tuyết lực áp quần hùng, thuận lợi trèo lên đỉnh? Hay vẫn có người ngăn cơn sóng dữ, ngăn cản xu thế quật khởi của Long Cư Tuyết?

Từ đại thế, cơ hồ mọi người đều thiên hướng Long Cư Tuyết.

Quảng trường trung tâm ở Thiên Linh khu, trên một tòa lôi đài khổng lồ.

Trận chiến đầu tiên của vòng bán kết sắp khai hỏa. Song phương giao chiến, một cái đến từ Tử Dương Tông Lôi Cương Dương, đã từng là đệ nhất nhân của Thiên Linh khu thí luyện. Một phương khác, là yêu nghiệt thế tục Giang Trần

Trận chiến này, là ở trong hai cuộc chiến vòng bán kết, đáng được chú ý nhất.

Bởi vì vòng bán kết khác, Sư Vân Vân chống lại Long Cư Tuyết, ít có khả năng ngoài ý muốn xuất hiện.

Mà Giang Trần, tuy là từ phía dưới khiêu chiến đi lên, nhưng ít ra hắn đã từng độc xông Chí Cao Phong Hội, đã từng cùng Lôi Cương Dương đối chiến hai chiêu, hơn nữa không lạc hạ phong.

Đây cũng là nguyên nhân ngoại giới bảo lưu lại một chút lòng tin cho Giang Trần.

Nếu như hai cuộc chiến vòng bán kết, phải lấy ra một trận có biến số, như vậy tất cả mọi người sẽ lựa chọn Giang Trần. Bởi vì mặc kệ từ góc độ nào xem, Giang Trần đều có hi vọng sáng tạo kỳ tích hơn Lưu Vân Tông Sư Vân Vân.

Thân hình của Lôi Cương Dương cao lớn, Kim Giáp Hoàng Bào, lộ ra cực kỳ uy mãnh. Mà cái đầu trọc kia, càng làm cho hắn nhiều thêm vài phần hung hãn.

Khuôn mặt như đao gọt rìu đục, góc cạnh rõ ràng. Nếu như không có Long Cư Tuyết cường thế quật khởi, mặc kệ từ góc độ nào xem, Lôi Cương Dương này đều vượt qua một đời tuổi trẻ của bốn đại tông môn.

- Giang Trần, ta thừa nhận, ngươi quật khởi rất đột nhiên, hơn nữa, cũng có chút Thần Thoại. Bất quá, Thần Thoại này tới hôm nay, cũng nên kết thúc rồi.

Lôi Cương Dương mười phần bá khí, tràn ngập uy nghiêm chân thật đáng tin.

Giang Trần cười nhạt một tiếng:

- Trước kia từng đối thủ ở trên lôi đài gặp ta, đều nghĩ như vậy. Mà bây giờ, ta như trước đứng trên lôi đài.

- Hừ, đó là bởi vì bọn hắn vô năng.

Lôi Cương Dương thét dài một tiếng, Linh khí toàn thân mạnh mẽ mà lên, bốc hơi ra sương mù xích sắc, bốn phía như có một mảnh sương mù mờ mịt bao phủ, như một biển lửa.

Mà Lôi Cương Dương, tựa như Phượng Hoàng trong biển lửa kia.

- Giang Trần, đã quên nói cho ngươi biết, Lôi Cương Dương ta trời sinh Viêm Lôi Linh Thể, thiên phú tài tình, cũng không kém Tiên Thiên thân thể bao nhiêu. Mà Lôi Cương Dương ta đạo tâm kiên định, quán quân bài vị chiến này, nhất định là ta. Mà ngươi, chỉ là một khối đá đặt chân trên thiên tài chi lộ của ta mà thôi.

- Đá đặt chân?

Khóe miệng của Giang Trần khẽ động, lạnh lùng cười cười.

- Điểm này, cách nghĩ của ta và ngươi là nhất trí. Lôi Cương Dương ngươi, chỉ là một khối đá đặt chân của ta, trước khi ta hành hạ tiện nhân Long Cư Tuyết kia đến chết. Ngươi gặp được ta, là vận khí của ngươi không tốt.

Hai người không ai nhường ai, khí thế đều như cầu vồng, như hai thanh thần binh lợi khí bộc lộ tài năng, ở trên lôi đài tạo thành giằng co.

Lúc này, mỗi một câu, một động tác, đều rất có thâm ý.

Nhìn như miệng lưỡi lợi hại, kỳ thật đều là tạo thế.

Hai người này, đều có ý dùng ngôn ngữ gia tăng khí thế, dung nhập vào trong đại thế, áp chế đối thủ.

Đáng tiếc chính là, ở khâu này, sau khi hai người thăm dò, phát hiện vậy mà đều không thể áp chế đối thủ.

Lôi Cương Dương bá khí cười cười:

- Giang Trần, ta ngược lại là đánh giá thấp ngươi. Trên khí thế đã không áp đảo được ngươi, vậy trở về võ đạo bổn nguyên, dùng thực lực đến phân cao thấp a.

- Hừ, như ngươi mong muốn.

Giang Trần cũng không yếu thế.

- Lôi Cương Dương, ta cho ngươi ba chiêu.

- Thật cuồng.

Lôi Cương Dương nhíu mày.

- Ba chiêu không đủ, vậy thì mười chiêu.

Giang Trần cười nhạt một tiếng.

Sắc mặt của Lôi Cương Dương trầm xuống:

- Giang Trần, nếu ngươi cảm thấy có thể dùng ngôn ngữ chọc giận ta, vậy thì quá ngây thơ rồi.

- Đả bại ngươi, không cần ngôn ngữ kích thích?

Giang Trần ôm hai tay, khí độ tự sinh, hai chân đứng vững, giống như núi cao sừng sững, cho Lôi Cương Dương một loại cảm giác không thể phá vỡ.

- Đã như vầy, trước tiếp ta một quyền.

Lôi Cương Dương thấy thái độ của Giang Trần khinh thị như vậy, cũng sinh ra lửa giận, đơn quyền đảo một cái, vậy mà ẩn ẩn có tiếng sấm nổ mạnh, nhảy lên không mà đến.