Độc Tôn Tam Giới

Chương 650: Người khác có thể vứt bỏ ta, nhưng ta không thể không có chí tiến thủ 2


́ thể vứt bỏ ta, nhưng ta không thể không có chí tiến thủ 2

Một khi đốn ngộ, những xoắn xuýt kia, tất nhiên là đánh vỡ triệt để.

Đúng vậy a, sư ân như núi, nhưng có ngày hồi báo, vì cái gì nhất định phải dùng tánh mạng của mình đi báo đáp?

Thu Kiếm Thế lại, thân thể Sở Tinh Hán lướt ra sau, thanh âm trầm thấp:

- Ta thua rồi.

Ba chữ kia vừa ra, Thủy Nguyệt Đại Sư ở dưới đài đột nhiên biến sắc, Sở Tinh Hán này, vậy mà nhận thua? Cái này hoàn toàn là vi phạm ý chỉ của nàng a.

Long Cư Tuyết cười lạnh, ở một bên thêm mắm thêm muối:

- Đệ tử quả nhiên không nhìn lầm người này, Sở Tinh Hán đối với sư tôn quả nhiên là bằng mặt không bằng lòng.

Sắc mặt của Thủy Nguyệt Đại Sư tái nhợt, thầm cắm răng ngà, mặt như băng sương.

- Sở Tinh Hán.

Sở Tinh Hán lướt xuống lôi đài, trực tiếp đi tới trước mặt Thủy Nguyệt Đại Sư, quỳ một chân trên đất, không kiêu ngạo không tự ti nói:

- Sư tôn, đệ tử vô năng, đã hết toàn lực, tự hỏi không địch lại đối thủ.

- Ngươi tận lực sao?

Trong mắt Thủy Nguyệt Đại Sư bùng lên hung quang.

- Sở Tinh Hán, ngươi bằng mặt không bằng lòng, trong nội tâm còn có sư tôn ta sao? Còn nhớ ân hơn hai mươi năm đào tạo sao?

- Sư ân như núi, đệ tử khắc trong tâm khảm.

Sở Tinh Hán lạnh nhạt nói.

- Vậy vì sao ngươi không theo mệnh lệnh của vi sư đi làm?

Khí thế của Thủy Nguyệt Đại Sư tăng lên.

- Bên người sư tôn có quá nhiều người nịnh nọt, tri kỷ ít. Nếu đệ tử đi như vậy, ngày khác bên người sư tôn, liền không còn người thiệt tình phụng dưỡng. Đệ tử vì lâu dài hồi báo sư ân...

- Im ngay.

Thủy Nguyệt Đại Sư tức đến toàn thân phát run, trong mắt lửa giận hừng hực thiêu đốt.

- Ngươi sợ chết, lại còn có nhiều cớ như vậy? Cảm tình Thủy Nguyệt nhất mạch ta, chỉ có ngươi trung tâm vậy?

Trong lòng Long Cư Tuyết cũng giận dữ, những lời kia của Sở Tinh Hán, rõ ràng là mắng Long Cư Tuyết nàng vào, nói nàng là người nịnh nọt, không thật sự tri kỷ với Thủy Nguyệt Đại Sư.

Đây chính là đánh trúng cách nghĩ chân thật của Long Cư Tuyết, vạch trần vết sẹo của nàng.

- Sư tôn, người này vi phạm sư mệnh, chính là nghịch đồ. Đệ tử thay ngươi chấm dứt a.

Nói xong, Long Cư Tuyết nhíu mày, chưởng lực vung lên, bay thẳng đến ngực Sở Tinh Hán.

Tốc độ ra tay cực nhanh, chưởng thế hung mãnh.

Phanh…

Sở Tinh Hán vừa kịp phản ứng, liền bị một chưởng oanh trúng ngực, thân thể như diều đứt dây bay ra ngoài, hung hăng nện trên mặt đất, sinh tử không biết.

Thủy Nguyệt Đại Sư cũng không nghĩ tới Long Cư Tuyết sẽ đột nhiên động thủ.

Trong mắt hơi có chút kinh ngạc, lập tức trở nên đạm mạc:

- Ngươi thay vi sư ra tay, thanh trừ nghịch đồ, cũng tốt.

Tằng Sư đứng ở sau lưng Thủy Nguyệt Đại Sư, cơ bắp trên mặt có chút co lại, trong mắt lóe lên ý sợ hãi.

Hắn và Sở Tinh Hán quan hệ bình thường, nhưng mà một con ngựa đau cả tàu bỏ cỏ, giờ khắc này thấy Long Cư Tuyết tự tiện đến loại tình trạng đó, hắn cũng hoảng sợ.

Phảng phất từ trên người Sở Tinh Hán, thấy được tương lai của mình.

Biểu lộ của Long Cư Tuyết lạnh nhạt, treo một tia mỉm cười thản nhiên, ánh mắt nhàn nhạt xẹt qua Tằng Sư.

Trong lòng Tằng Sư sợ hãi, vậy mà không dám cùng nàng đối mặt.

- Sư tôn, đệ tử qua xem hắn đã chết chưa.

Tằng Sư chột dạ, chỉ phải nói sang chuyện khác, đối với Thủy Nguyệt Đại Sư nói.

Thủy Nguyệt Đại Sư khoát tay:

- Nhìn cái gì? Hắn vi phạm sứ mạng, tương đương phản bội sư môn, chết liền chết, có cái gì phải xem?

Tằng Sư lúng ta lúng túng im lặng, lui về chỗ cũ. Trong ánh mắt hiện lên một tia phức tạp, cũng không biết suy nghĩ cái gì.

Tiếp qua, hạt giống số 5, Liên Thương Hải đến từ Bảo Thụ Tông lên đài. Liên Thương Hải không có tiến vào trước bốn, nhưng thực lực của hắn, lại không kém Vạn Linh Tông La Tịch, cùng với Lưu Vân Tông Sư Vân Vân.

Sở dĩ xếp hạng thứ năm, đó là bởi vì điểm tích lũy.

Quả nhiên, Liên Thương Hải vừa lên đài, liền phô bày cường thế của hắn, cơ hồ là dùng xu thế dễ như trở bàn tay, đánh bại đối thủ.

Chiến đấu cấp bậc như Liên Thương Hải, mặc dù là Lôi Cương Dương cùng Long Cư Tuyết, cũng sẽ không dễ dàng bỏ qua.

Dù sao, bọn hắn tầm đó, sớm muộn gì sẽ gặp mặt. Hiểu rõ đối thủ, biết mình biết người, trăm trận trăm thắng.

Liên Thương Hải chiến xong, môn hạ của Thủy Nguyệt Đại Sư đột nhiên có một người kinh hô:

- Ồ, không thấy Sở Tinh Hán rồi.

Nghe vậy, Thủy Nguyệt Đại Sư cùng Long Cư Tuyết đều kinh ngạc nhìn lại, nơi trước kia Sở Tinh Hán ngã xuống, ngoại trừ vài bún máu, quả nhiên không có nhân ảnh.

- Làm sao có thể?

Thủy Nguyệt Đại Sư cùng Long Cư Tuyết đều vội chạy qua.

Phảng phất bỗng nhiên tầm đó, Sở Tinh Hán kia liền biến mất, không có nửa điểm dấu vết, tìm không thấy chút manh mối.

Thủy Nguyệt Đại Sư nhíu mày:

- Các ngươi không có người trông thấy chuyện gì xảy ra sao?

Vừa rồi tất cả mọi người lo nhìn Liên Thương Hải tỷ thí, không ai chú ý một Sở Tinh Hán sinh tử không biết. Thủy Nguyệt Đại Sư hỏi, nhưng không người trả lời.

Khuôn mặt của Long Cư Tuyết âm trầm, dò xét bốn phía một lát, nhưng không thu hoạch được gì, chỉ cười nhạt nói:

- Sư tôn không cần tức giận, chắc hẳn người này sợ chết, vụng trộm lẻn đi rồi. Dù không chết, ăn một chưởng kia của ta, cũng là một phế nhân. Thanh Loan khí của ta, sớm đã băng trụ huyết mạch của hắn, dù hắn chịu đựng được nhất thời, cũng không trụ quá lâu.

Long Cư Tuyết đối với thực lực của mình phi thường tự tin, căn bản không lo lắng gì.

Lui một bước mà nói, dù Sở Tinh Hán có thể may mắn không chết, Long Cư Tuyết cũng không sợ.

Mình đường đường là Tiên Thiên thân thể, thiên tài số một tông môn, tụ tập tất cả số mệnh cùng sủng ái của Tử Dương Tông tại một thân, còn lo lắng một phế vật?

Sự tình phát sinh ở Thủy Nguyệt nhất mạch, kỳ thật rất nhiều người ở đây đều chứng kiến, kể cả rất nhiều cự đầu trong Tử Dương Tông, có mấy cái địa vị thậm chí còn cao hơn Thủy Nguyệt Đại Sư.

Nhưng mà, những người này đều lựa chọn bỏ qua.

Bởi vì việc này, liên quan đến Long Cư Tuyết. Mà bây giờ, Long Cư Tuyết là người tập hợp số mệnh tông môn, dù những lão gia hỏa bọn hắn, cũng không dám đơn giản trách tội Long Cư Tuyết.

Nếu không, thiên tài giận dữ, tông môn tổn thất sẽ vô cùng thảm trọng.

Truy Dương Tôn Giả cũng nhìn ở trong mắt, chỉ là khóe miệng lộ ra vẻ tươi cười nhàn nhạt. Đối với sự tình này, trong nội tâm lại không có nửa phần gợn sóng.

Trên thực tế, loại sự tình này hắn đã thấy nhiều. Thậm chí hắn có chút ít thưởng thức thủ đoạn của Long Cư Tuyết. Cường thế, bá đạo, đây mới là căn bản dừng chân ở Tử Dương Tông.

Sự tình của Sở Tinh Hán, tựa như vứt một cục đá nhỏ trên mặt nước, sau khi nổi lên một chút rung động, liền bình tĩnh như lúc ban đầu.

Ai cũng sẽ không quá để ý loại sự tình này.

Bởi vì Sở Tinh Hán, chỉ là một môn đồ nho nhỏ của Thủy Nguyệt Đại Sư, không có địa vị hiển hách, lại không có thiên phú kinh người, càng không có số mệnh gì.