Độc Tôn Tam Giới

Chương 649: Người khác có thể vứt bỏ ta, nhưng ta không thể không có chí tiến thủ 1


́ thể vứt bỏ ta, nhưng ta không thể không có chí tiến thủ 1

Nhưng mà, thực lực chênh lệch, nhiều khi, không phải dựa vào tâm huyết cùng dốc sức liều mạng là có thể đền bù.

Đừng nói Sở Tinh Hán không có cách nghĩ tự bạo Linh Hải, dù hắn thật sự dựa theo Thủy Nguyệt Đại Sư phân phó đi làm, chỉ sợ cũng không làm gì được Giang Trần.

Bởi vì phòng ngự của Giang Trần ở trong Võ Giả đồng cấp, đây tuyệt đối là nghịch thiên.

Áo giáp dung hợp lân giáp của Chu Lân Hỏa Tích, hơn nữa tu luyện Thần Ma Cửu Biến đến tầng thứ ba, thân thể phòng ngự cường đại đến khó tin.

Lực tự bạo cường thịnh hơn nữa, chỉ sợ cũng khó để cho Giang Trần bị thương.

Sở Tinh Hán là Tiên cảnh lục trọng, mà Giang Trần cũng là Tiên cảnh lục trọng.

Hiển nhiên, Tiên cảnh lục trọng của Sở Tinh Hán cùng Tiên cảnh lục trọng của Giang Trần, là hoàn toàn không ở một cấp độ.

Thực lực của Sở Tinh Hán, ở Thủy Nguyệt nhất mạch tính toán đỉnh tiêm, nhưng ở toàn bộ Tử Dương Tông, lại không có tiến vào hàng ngũ đỉnh tiêm, chớ nói chi là toàn bộ bốn đại tông môn.

Cho nên, tuy hắn liều mạng khí thế như cầu vồng, nhưng ở trong mắt đại hành gia như Giang Trần, loại đấu pháp này, ngược lại dễ dàng đối phó.

Bởi vì, tư thế cắn xé nhau của Sở Tinh Hán, lộ ra sơ hở nhiều lắm.

- Sở Tinh Hán này ở Thủy Nguyệt nhất mạch, xem ra là không có địa vị gì. Coi như là Hải Thiên ở Địa Linh khu, hắn bị ta giết chết, Thủy Nguyệt Đại Sư cũng như sắp bị điên. Thế nhưng mà, lão bà kia phái Sở Tinh Hán lên dốc sức liều mạng, trên mặt lại nhìn không tới bất luận tiếc hận gì, phảng phất người đệ tử này ở trong mắt nàng, là con bỏ tùy thời có thể hi sinh.

Nhất niệm đến đây, Giang Trần đối với ánh mắt của Thủy Nguyệt Đại Sư, đích thật là không dám lấy lòng. Lão bà này ngoại trừ đào móc Long Cư Tuyết có thể nói biết tròn biết méo ra, thì ở trên bồi dưỡng Sở Tinh Hán, tuyệt đối là không nhìn.

Sở Tinh Hán này liều chết chiến một trận, xem ra là báo đáp ân dưỡng dục tài bồi của Thủy Nguyệt Đại Sư.

Nhưng dù thế, Sở Tinh Hán như trước không chịu vi phạm bản ngã, tự bạo Linh Hải cùng Giang Trần hắn đồng quy vu tận, có thể thấy được người này là một người rất có nguyên tắc.

Vì tín niệm mà nội tâm mình kiên trì, có thể trả giá hết thảy.

Loại người này, đạo tâm mạnh, tuyệt không phải loại nữ tử hư vinh kiêu ngạo như Long Cư Tuyết có thể so sánh.

Đáng tiếc Thủy Nguyệt Đại Sư có mắt không nhìn được ngọc, vậy mà chỉ thấy Tiên Thiên thân thể của Long Cư Tuyết, không để ý đến nhân tài thật sự bên người.

Nghĩ tới đây, Giang Trần đối với Sở Tinh Hán này, lại nhiều thêm vài phần thưởng thức.

Đây là một nhân tài có thể đào tạo.

Ý niệm trong đầu Giang Trần chớp động, đã liên tục phá vỡ thế công của Sở Tinh Hán.

Đều là Tiên cảnh lục trọng, Giang Trần đối với Võ Giả cùng giai, ưu thế thật sự quá lớn. Tuy kiếm pháp của Sở Tinh Hán cao minh, cho dù gặp được loại người như Lôi Cương Dương, chỉ sợ cũng có lực đánh một trận.

Tuy cuối cùng sẽ bại, nhưng tuyệt đối không bất đắc dĩ như giờ phút này.

Có lẽ người ngoài cuộc nhìn không ra cái gì, nhưng mà Sở Tinh Hán lại tinh tường. Thế công của hắn đã phát huy đến trình độ vượt xa người thường.

Thế nhưng mà Giang Trần này, như trước khí định thần nhàn, hiển nhiên là không dùng hết toàn lực.

Hơn nữa, từ đầu tới đuôi, Giang Trần còn không có thi triển vũ khí.

- Giang Trần, muốn giết cứ giết, không cần trêu đùa hí lộng?

Sở Tinh Hán cũng phiền muộn, truyền âm nói.

Nhưng thế công trong tay lại không giảm.

- Sở Tinh Hán, ta niệm tình ngươi là một hảo hán, phá lệ không giết ngươi.

Giang Trần nhàn nhạt đáp lại.

Sở Tinh Hán thế như hổ điên, kiếm khí giao thoa, y hệt tia chớp không ngừng chém tới.

- Giang Trần, ta cầu chiến một trận, đã sớm có tử chí. Không cần ngươi nhường?

Chiêu thức của Giang Trần hạ bút thành văn, không ngừng tan rã thế công của Sở Tinh Hán, truyền âm nói:

- Võ đạo chi lộ, muốn chết dễ dàng, muốn sống mới khó. Sở Tinh Hán ngươi cũng coi như hảo nam nhân, dù bị coi là con bỏ, nhưng người khác buông tha ngươi, cũng không phải lý do ngươi buông tha mình. Ngày khác võ đạo đại thành, ngươi quay đầu lại nhìn lựa chọn hôm nay, chính ngươi cũng sẽ cảm thấy buồn cười.

Nếu như Giang Trần muốn đánh bại Sở Tinh Hán, hiện tại đã không cần phí lực gì.

Nhưng mà, Giang Trần không làm như vậy, hắn một mực quần nhau, là nhìn ra Sở Tinh Hán này đã hoài tử chí, nếu không triệt tiêu tử chí của hắn, không giết hắn trên lôi đài, kẻ này không muốn sống, nên không có khả năng sống sót lâu.

Muốn kích phát tin tưởng sống sót của kẻ này, phải để cho hắn hiểu được ý nghĩa của tánh mạng là cái gì.

Sở Tinh Hán đối với Thủy Nguyệt Đại Sư tận trung tận hiếu, lấy cái chết cảm tạ, đây là tiết tháo của hắn, Giang Trần rất thưởng thức.

Nhưng mà nhân phẩm của Thủy Nguyệt Đại Sư, rõ ràng không đủ để cho Sở Tinh Hán đi chịu chết.

- Sở Tinh Hán, ngươi phải biết rằng, thân thể ta, là cha mẹ cho, ngươi có tín niệm hẳn phải chết, có hỏi qua cha mẹ ngươi chưa? Trên đạo nghĩa lấy cái chết cảm tạ, lại phải nhìn, người mà ngươi chịu chết, có đáng giá hay không? Hoặc là từ đại nghĩa, có đáng giá hay không?

- Đàn ông sống trên đời, sống phải sống tiêu sái tự tại, chết cũng phải chết oanh oanh liệt liệt, chết cho đúng chỗ. Ngươi chết uất ức như vậy, ngươi cho là mình lừng lẫy, tiêu sái, không phụ lòng sư ân sao. Ngươi có nghĩ tới, chết như vậy, ngươi không phụ lòng chính mình sao? Không phụ lòng đạo tâm mà mình hướng về sao?

- Tu hành võ đạo, vốn là nghịch thiên, vận mệnh do ta, thiên cũng không thể khống chế vận mệnh của ta, huống chi người khác? Hôm nay ta chỉ hỏi ngươi một câu, ngươi chết, lệnh sư sẽ vì ngươi lưu một giọt nước mắt sao? Long Cư Tuyết sẽ vì ngươi đau lòng một lát sao?

Luân phiên đặt câu hỏi, mỗi một câu như chuông lớn gõ vang ở trong đầu Sở Tinh Hán.

Người khác buông tha ngươi, cũng không phải lý do ngươi buông tha chính mình

Ngươi có tín niệm hẳn phải chết, có hỏi qua cha mẹ ngươi chưa?

Chết như vậy, ngươi không phụ lòng chính mình sao? Không phụ lòng đạo tâm mà mình hướng về sao?

Ngươi chết, lệnh sư sẽ vì ngươi lưu một giọt nước mắt sao? Long Cư Tuyết sẽ vì ngươi đau lòng một lát sao?

Mỗi một câu hỏi của Giang Trần, khí thế của Sở Tinh Hán liền yếu một phần, tử chí cũng bỏ đi một phần.

Chết, cố nhiên là dễ dàng.

Nhưng mà, vì Long Cư Tuyết chết, dựa vào cái gì? Vì một câu của sư tôn mà chết, cố nhiên là tận trung rồi, nhưng đó là ngu trung.

Chính như Giang Trần nói, sư tôn sẽ mất một giọt nước mắt sao?

Sở Tinh Hán rất muốn nghĩ tốt, nhưng ngẫm lại khuôn mặt lạnh lùng như băng, nghĩ đến lời dặn dò lãnh khốc vô tình kia của sư tôn, hắn liền nhụt chí.

Nội tâm Sở Tinh Hán run lên, trong lúc nhất thời, đạo lí đối nhân xử thế, tất cả ân ân oán oán đan vào thành bóng mờ, phảng phất bị một đạo thiểm điện bổ qua, trực tiếp xé mở.

Trước mắt một mảnh càn khôn.

Sở Tinh Hán là người đạo tâm kiên định, lập trường rõ ràng, là có đại trí tuệ.