Độc Tôn Tam Giới

Chương 591: Số mệnh chi địch 1


- Lời ấy có lý, tuy kẻ này thiên phú rất tốt, nhưng so với thiên tài đỉnh cấp của Tử Dương Tông, thì vẫn còn chênh lệch rõ ràng.

Mọi người nhao nhao nói, an ủi Thủy Nguyệt Đại Sư.

Cũng không phải mọi người quan hệ tốt với Thủy Nguyệt Đại Sư, mà là mọi người đều biết, nữ nhân này thu một đồ đệ rất giỏi.

Đồ đệ kia, sớm muộn gì sẽ trở thành trụ cột tông môn. Ngay cả Truy Dương lão tổ cũng nói, Long Cư Tuyết là ở trong các đệ tử, trên lý luận có hi vọng tiến vào Nguyên cảnh nhất.

Nguyên nhân, là bởi vì Tiên Thiên thân thể. Tiên Thiên thân thể, so với bất luận thiên tài tông môn gì đều có ưu thế hơn.

Thủy Nguyệt Đại Sư được mọi người an ủi, trong nội tâm thoáng dễ chịu chút ít. Nhưng mà sau khi nàng trở về, ánh mắt vẫn không dám nhìn Truy Dương lão tổ.

Lần này sai, đích thật có chút lớn. Nhất là trước đó lão tổ đã truyền lệnh, bảo nàng không được hành động thiếu suy nghĩ.

Nàng không tuân theo ý tứ của lão tổ, lại tự cho là thông minh, cuối cùng gây ra họa, lấy đá đập chân mình. Chẳng những mất mặt, còn gãy hai đệ tử thân truyền.

- Lão tổ, Thủy Nguyệt vô năng, xin ngươi giáng tội.

Thủy Nguyệt không sợ trời, không sợ đất, nhưng lại có chút sợ Truy Dương lão tổ.

Ở Tử Dương Tông, cao tầng lại ngưu bức, cũng không dám làm càn trước mặt Truy Dương lão tổ. Kể cả Thủy Nguyệt Đại Sư.

- Hừ! Thủy Nguyệt, ngươi thu Long Cư Tuyết, đây là công, lần này vi phạm pháp chỉ của ta, đây là tội. Ưu khuyết đan xen, việc này không nói nữa.

Truy Dương lão tổ hừ lạnh một tiếng, cho Thủy Nguyệt Đại Sư một bậc thang hạ đài.

Trong nội tâm Thủy Nguyệt Đại Sư đắng chát, nàng biết rõ, lão tổ nói như vậy, liền ý nghĩa, nàng thu Long Cư Tuyết mang đến công lao, liền triệt để san bằng. Về sau nàng ở tông môn, sẽ không có đặc quyền gì nữa.

Cái này đối với nàng mà nói, thật sự là một đả kích không nhỏ.

Bất quá lão tổ đã mở kim khẩu, nàng cũng không dám cò kè mặc cả. Dù sao, vi phạm pháp chỉ của lão tổ, tội danh lớn như vậy, không có truy cứu nàng, thật là mở một mặt lưới rồi.

- Lão tổ, có một việc, ta vẫn phải bẩm báo thoáng một phát.

Thủy Nguyệt Đại Sư trầm ngâm một lát, cuối cùng lấy hết dũng khí nói.

- Cái gì?

- Ta hoài nghi, yêu nghiệt thế tục kia, có nhiều khả năng là cừu địch của Long Cư Tuyết ở thế tục… Giang Trần!

Lời vừa nói ra, người ở đây đều sợ hãi.

- Ngươi nói cái gì?

Tử Húc Chân Nhân cũng ngồi không yên.

- Giang Trần? Ngươi nói là tiểu tử lúc trước bị tam tông điên đoạt kia?

Vấn đề này, kỳ thật lúc trước Truy Dương lão tổ cũng nghĩ đến, bất quá lại không có truy nguyên, giờ phút này nghe Thủy Nguyệt Đại Sư nói, hắn cũng nhịn không được hỏi:

- Ngươi có chứng cớ không?

- Chứng cớ xác thực không có, bất quá từ khi kẻ này tiến vào bán kết, liền đặc biệt gây khó dễ Tử Dương Tông ta, cái này là vì sao? Hơn nữa, ta từ trên người hắn, loáng thoáng cảm giác được một tia bất an. Các ngươi phải biết, đối với cấp bậc Võ Giả như ta mà nói, sẽ không vô duyên vô cớ sinh ra tâm lý chấn động. Cho nên, ta lo lắng, loại trực giác này sẽ trở thành sự thật.

Trực giác võ đạo!

Võ Giả trực giác, không có lửa làm sao có khói, thường thường sẽ không vô duyên vô cớ xuất hiện, một khi xuất hiện, đều sẽ có nguyên nhân.

Lần này, ngay cả Truy Dương Tôn Giả cũng lâm vào trầm tư.

Hắn là Nguyên Cảnh Tôn Giả, đối với trực giác võ đạo, có nhận thức càng sâu sắc. Một Võ Giả, một khi trong nội tâm vô duyên vô cớ sinh ra ý niệm kỳ quái, như vậy thường thường sẽ phi thường chuẩn.

Loại trực giác này, càng là cường giả, sẽ càng chuẩn.

- Chẳng lẽ, yêu nghiệt thế tục kia, thật sự là Giang Trần?

Trước kia Truy Dương lão tổ cũng không quá coi trọng Giang Trần, ở độ cao của hắn, cái gọi là thiên tài chỉ đơn giản là như vậy.

Không có tiềm lực trở thành Nguyên cảnh, căn bản không vào được pháp nhãn của hắn.

Ở trong những thiên tài của Tử Dương Tông, hắn coi được có mấy cái. Trong đó, có khả năng tiến vào Nguyên cảnh nhất, là Long Cư Tuyết.

Tiên Thiên Thanh Loan thể, chỉ cần hết thảy thuận lợi, tiến vào Nguyên cảnh, chí ít có bảy tám phần hi vọng.

Cho nên hiện tại, Long Cư Tuyết không hề nghi ngờ là nhân vật sốt dẻo nhất trong trẻ tuổi, ở phương diện hưởng thụ tài nguyên tông môn, ưu tiên xếp hàng thứ nhất.

Mà ở trên người thiên tài thế tục kia, Truy Dương lão tổ cũng chứng kiến một loại tiềm lực, một loại tiềm lực trở thành Nguyên Cảnh Tôn Giả.

Cho nên, Truy Dương lão tổ mới bảo Thủy Nguyệt Đại Sư không nên chèn ép.

Thế nhưng mà, nếu như tên thiên tài này, thật là đối đầu của Long Cư Tuyết, vậy thì tuyệt đối không thể lưu lại.

- Chẳng lẽ, một Đông Phương Vương Quốc nho nhỏ, vậy mà thoáng cái ra hai kỳ tài?

Truy Dương lão tổ thì thào than nhẹ.

- Lão tổ, chỉ giáo cho?

Mọi người giật mình.

Truy Dương lão tổ thở dài:

- Thủy Nguyệt không nói chuyện này, lão phu cũng một mực lơ đễnh. Nhưng Thủy Nguyệt đã có loại trực giác kia, đây là một loại Tâm lực báo trước, trên cơ bản sẽ không sai. Kẻ này, có lẽ đúng là Giang Trần. Là số mệnh chi địch của Long Cư Tuyết. Xem ra, thế gian Tạo Hóa đều công bình. Long Cư Tuyết thiên tài như thế, nhất định phải có một đối thủ số mệnh. Lão phu suy luận thân thế của Long Cư Tuyết thoáng một phát, phát hiện Giang Trần này, là địch nhân phải có của nàng.

- Lão tổ, ngươi cũng cảm thấy như vậy?

Thủy Nguyệt Đại Sư thấy Truy Dương lão tổ nói như vậy, trong nội tâm càng cả kinh, nàng một mực hi vọng trực giác của mình là sai.

Bởi vì, yêu nghiệt thế tục này mang cho nàng rung động, thật sự quá lớn.

Lớn đến nàng không cho rằng, Long Cư Tuyết có thể có mười phần nắm chắc áp chế hắn.

- Mỏi mắt mong chờ a.

Truy Dương lão tổ khoát tay chặn lại.

- Nếu kẻ này thật là Giang Trần, hắn và Long Cư Tuyết nhất định không thể cùng tồn tại. Nếu hắn không chết, tất thành Tâm Ma của Long Cư Tuyết.

- Bất quá, nếu như hắn thật là Giang Trần, ngược lại là công cụ ma luyện Long Cư Tuyết tốt nhất. Nếu Long Cư Tuyết có thể vượt qua hắn, tất sẽ thừa cơ mà lên, Phượng Vũ Cửu Thiên.

- Lão tổ, ý của ngươi là gì? Mặc kẻ này tiến vào Thiên Linh khu, cùng Long Cư Tuyết tranh hơn thua?

Thủy Nguyệt Đại Sư nghẹn ngào hỏi.

- Như thế nào?

Truy Dương lão tổ cười lạnh.

- Ngươi bao che cho con, không nỡ?

- Tiểu tử này quỷ kế đa đoan, tính cách của Cư Tuyết còn chưa thành hình, thiếu khuyết đánh bóng. Ta lo lắng...

- Không cần buồn lo vô cớ.

Truy Dương lão tổ đạm mạc nói.

- Muốn trở thành người trên người, nhất định phải vượt qua hết thảy. Nếu như một số mệnh chi địch liền có thể làm khó nàng. Như vậy mặc dù thiên phú của nàng lại cao, cũng phí công.

Cự đầu tông môn khác, mỗi cái đều gật đầu đồng ý.

Thiên tài, không đơn thuần phải có thiên phú, cũng phải có đủ các loại điều kiện thành tài. Thiết trí năm cửa sơ thí, kỳ thật là bao gồm hết thảy.

Nếu như Long Cư Tuyết không cách nào vượt qua chướng ngại, không cách nào chiến thắng hết thảy đối thủ, thì dựa vào cái gì đứng ở trên đỉnh tông môn, hưởng thụ đãi ngộ mà người khác hưởng thụ không đến?