Độc Tôn Tam Giới

Chương 491: Kim Ấn Quân Chủ khảo nghiệm 1


Kim Ấn Quân Chủ, hiển nhiên cũng là vừa vặn thức tỉnh. Một câu này, so với trước rõ ràng hơn rất nhiều.

- Kim Ấn Quân Chủ, Chung Cực Thủ Hộ Giả của Nguyên Từ Kim Sơn, ta nói không sai chứ?

Giang Trần thấy Kim Ấn Quân Chủ vậy mà nguyện ý đối thoại, trong nội tâm không có sợ hãi, ngược lại vui vẻ.

Chỉ cần nguyện ý đối thoại, vậy liền dễ xử lý.

Giang Trần cũng muốn nhân cơ hội quan sát Kim Ấn Quân Chủ này một chút, nhìn xem có thể tìm được sơ hở gì hay không. Dù sao, loại cơ bắp này rất phiền phức khó chịu, nhìn một cái đã cảm thấy da đầu run lên, Giang Trần cũng không tin, mình cùng người ta có thực lực chọi cứng.

Phệ Kim Thử nhất tộc?

Chúng hoàn toàn chính xác rất mạnh, thế nhưng mà một khi Phệ Kim Thử nhất tộc phóng ra, có thể triệt để kích thích Kim Ấn Quân Chủ, làm cho đối phương hoàn thành thức tỉnh cao cấp hơn hay không, trong nội tâm Giang Trần cũng không rõ.

Không tới cuối cùng, Giang Trần không muốn mạo hiểm đi kích thích Kim Ấn Quân Chủ này.

Mà bây giờ, nhìn bộ dạng Kim Ấn Quân Chủ này mồm miệng không rõ, có lẽ cấp độ thức tỉnh tương đối thấp, ít nhất trước mắt mới chỉ là như thế.

Thân thể của Kim Ấn Quân Chủ cao lớn, bỗng nhiên đi ra một bước.

Cánh tay vừa thô vừa to đột nhiên cong ngón, trầm giọng nói:

- Nhân loại, không nên đùa nghịch tiểu thông minh gì, ở Nguyên Từ Kim Sơn, tất cả ý niệm trong đầu ngươi, đều sẽ thông qua Nguyên Từ phản xạ ra.

Nói xong, cánh tay của Kim Ấn Quân Chủ quét qua, phảng phất như sửa đá thành vàng, trong mấy trăm mét, không ngừng nổi lên kim quang lăn tăn, ở bốn phía Giang Trần hình thành vô số tấm gương do kim loại mài thành, những tấm gương này chằng chịt hấp dẫn, thiết cắt hư không thành vô số mảnh vỡ, trong nháy mắt, phảng phất như kéo Giang Trần vào trong một không gian thác loạn.

Vô số tấm gương, vô số Giang Trần, cùng với Giang Trần đăm chiêu suy nghĩ, vậy mà toàn bộ phản chiếu ra ở trên gương.

Giang Trần chấn động, trong đầu đột nhiên hiển hiện một ít tin đồn về Nguyên Từ Kim Sơn.

Nguyên Từ kính này, đúng là Nguyên Từ chi lực trong Nguyên Từ Kim Sơn, cải biến lực trường, làm cho hư không thác loạn, hình thành Nguyên Từ kính, thác loạn thời không.

Nguyên Từ kính này, chẳng những có thể chiếu ra vạn vật thế gian, càng có thể chiết xạ lòng người, vô cùng thần kỳ.

Giang Trần biết rõ, Nguyên Từ kính này, có thần thông đọc tâm đặc thù, có thể nhìn trộm ý niệm trong đầu người, từ đó phản chiếu lên trên Nguyên Từ kính.

Chỉ là, bởi như vậy, Giang Trần liền triệt để lâm vào bị động.

Lập tức vận Bàn Thạch Chi Tâm, che đậy toàn bộ ý niệm trong đầu.

Quả nhiên, vừa vận chuyển Bàn Thạch Chi Tâm, ý niệm trong đầu Giang Trần liền bị ngăn trở. Tất cả Nguyên Từ kính, thoáng cái mất đi đối tượng chiết xạ, hình ảnh phía trên trở nên mơ hồ không rõ.

- Ân?

Kim Ấn Quân Chủ nao nao.

- Nhân loại, ngươi tu luyện thần thông Tâm lực? Dùng tu vi chỉ là Tiên cảnh tam trọng của ngươi?

Kim Ấn Quân Chủ này, quả nhiên lợi hại, liếc liền thấy ra tu vi của Giang Trần.

- Bất quá, dù ngươi ẩn tàng ý niệm, cũng là phí công.

Ngữ khí của Kim Ấn Quân Chủ đạm mạc.

- Nhân loại, tất cả người đến nơi này, đều chỉ có hai loại khả năng.

- Thứ nhất, chết ở chỗ này.

- Thứ hai, thông qua khảo hạch của ta, trở thành chủ nhân của Nguyên Từ Kim Sơn.

Thanh âm của Kim Ấn Quân Chủ rất đông cứng, thật giống như chương trình thiết lập tốt, không có nửa điểm tình cảm.

- Không có loại khả năng thứ ba.

Nguyên Từ Kim Sơn này, ở trong Viễn Cổ di cảnh, coi như là lão tổ bốn đại tông môn, đối với Nguyên Từ Kim Sơn này, cũng chỉ biết da lông.

Về phần tầng thứ 10, Tứ đại lão tổ hiển nhiên cũng chưa tới qua.

- Ngươi phong bế ý niệm trong đầu, để cho Nguyên Từ kính không cách nào chiết xạ ra nội tâm của ngươi, cái bổn sự này, hoàn toàn chính xác không tệ. Bổn quân chủ cuối cùng nói một lần, hoặc là thông qua khảo hạch, hoặc là chết.

Giang Trần biết rõ, Kim Ấn Quân Chủ này, chỉ sợ không phải nói ngoa.

- Thông qua khảo hạch như thế nào?

Giang Trần chỉ phải hỏi, hắn cũng biết, hiện tại mình là đâm lao phải theo lao, nghe khẩu khí của Kim Ấn Quân Chủ, hiển nhiên là không lưu cho hắn đường lui.

Hoặc là thông qua khảo hạch, hoặc là chết.

- Rất đơn giản, trước trả lời một vấn đề của ta, sau đó tiếp ta một chiêu.

- Chỉ đơn giản như vậy?

Giang Trần có chút khó tin.

- Đơn giản?

Kim Ấn Quân Chủ lạnh lùng cười cười.

- Trước kia người tới đây, đều từng nói như vậy. Chỉ có điều hiện tại nha, bọn hắn đã thành một oan hồn dưới Nguyên Từ kim sơn rồi.

- Cái gì?

Giang Trần hơi kinh hãi.

- Trước kia đã có người tới đây?

- Đâu chỉ là có người? Từ thời đại Viễn Cổ đến bây giờ, cũng không biết qua bao nhiêu năm, người tới chỗ này, đương nhiên không phải ít. Chỉ có điều, theo thời gian trôi qua, người tới chỗ này, thực lực là càng ngày càng yếu. Cũng chính vì người đến thực lực càng ngày càng yếu, làm cho trình độ bổn quân chủ thức tỉnh cũng càng ngày càng thấp.

- Ai, lại nói tiếp, thật sự là tịch mịch a. Lúc nào, ta mới có thể triệt triệt để để thức tỉnh một lần đây?

Kim Ấn Quân Chủ thở dài.

- Trình độ thức tỉnh?

Giang Trần lập tức nhớ tới những lời kia của Kim Thiền.

- Nói như vậy, trí nhớ truyền thừa của Kim Thiền không có sai? Kim Ấn Quân Chủ này thức tỉnh, trình độ quả nhiên căn cứ tu vi Võ Giả xâm nhập nơi đây đến quyết định

Võ Giả xâm nhập nơi đây càng mạnh, Nguyên Từ Kim Sơn kích phát Nguyên Từ chi lực sẽ càng mạnh, tất cả khảo nghiệm cũng sẽ càng mạnh.

Mà trình độ thức tỉnh của Kim Ấn Quân Chủ này, cũng sẽ càng mạnh.

Ý niệm trong đầu Giang Trần khẽ động, đã bị Nguyên Từ kính chiết xạ ra, Kim Ấn Quân Chủ hừ lạnh một tiếng:

- Quả nhiên là con Tiểu Kim Thiền lắm miệng kia nói cho ngươi biết đại danh của bổn quân chủ. Hừ, bất quá cái này cũng không quan hệ. Tại Nguyên Từ Kim Sơn, tất cả người tới chỗ này, đối mặt quy tắc đều là bình đẳng.

- Nhân loại, làm ra lựa chọn đi, là bị ta giết chết, hay là nghênh đón khảo hạch của ta?

Trực tiếp bị giết chết, tự nhiên là ai cũng khó có khả năng lựa chọn.

Khảo hạch, trả lời một vấn đề, tiếp Kim Ấn Quân Chủ này một chiêu, Giang Trần tự hỏi, vẫn có một đường sinh cơ.

- Ta lựa chọn nghênh đón khảo hạch.

Ánh mắt Giang Trần quả quyết, đón ánh mắt của Kim Ấn Quân Chủ.

- Tốt.

Kim Ấn Quân Chủ đạm mạc gật đầu.

- Tuy trước kia chưa từng có người thành công thông qua khảo hạch, bất quá ngươi, ta tựa hồ có thể cảm nhận được trên người của ngươi và những người khác có chút bất đồng. Hi vọng, đáp án ngươi trả lời vấn đề, không để cho ta thất vọng. Nhớ kỹ, vấn đề này trả lời đúng sai, sẽ trực tiếp quyết định trình độ khảo hạch tiếp theo khó dễ.

- Có ý tứ gì?

Ánh mắt Giang Trần ngưng tụ hỏi.

- Nếu như ngươi trả lời để cho ta thoả mãn, có lẽ một chiêu kia của ta, sẽ phi thường ôn nhu, chỉ là tượng trưng thoáng một phát; nếu như trả lời để cho ta thất vọng. Ngươi phải đối mặt, chính là một kích toàn lực của ta.