Độc Tôn Tam Giới

Chương 487: Tiến quân tầng thứ mười 2


- Đúng rồi, Nguyên Từ Kim Sơn này, một mực được rất nhiều Viễn Cổ đại năng coi là sân bãi khảo hạch. Nguyên Từ Kim Sơn này, là thủ bút của Viễn Cổ đại năng, chắc hẳn sẽ không quá kém. Nếu như là Nguyên cảnh cường giả đi vào Nguyên Từ Kim Sơn, kích phát ra Nguyên Từ Linh lực, nhất định mạnh hơn những Võ Giả thế tục chúng ta kích phát Nguyên Từ Linh lực. Nguyên Từ Linh lực bị kích phát càng mạnh, chắc hẳn trình độ Kim Ấn Quân Chủ thức tỉnh cũng sẽ càng cao, nói như vậy, diệu dụng của Nguyên Từ Kim Sơn, là gặp mạnh thì cường, gặp nhược thì yếu. Khảo hạch là tiềm lực của võ giả, mà không phải tu vi cùng sức chiến đấu thực tế?

Giang Trần xem như hiểu được, nhưng trong lòng thì vui vẻ:

- Nếu như Nguyên Từ Kim Sơn này gặp mạnh thì cường, gặp nhược thì yếu, như vậy lần này tuy tới rất nhiều Võ Giả thế tục, nhưng đều ở dưới năm tầng hoạt động chiếm đa số, cũng không có dẫn phát bao nhiêu Nguyên Từ chi lực cuồng bạo. Nếu như vậy, có phải ý nghĩa, Kim Ấn Quân Chủ ở tầng thứ 10, dù thức tỉnh, thực lực cũng ở trong phạm vi khống chế hay không?

Ý niệm trong đầu như vậy, Giang Trần đối với Nguyên Từ Chi Tâm kia, lại thêm vài phần cách nghĩ.

- Mặc kệ nhiều như vậy, cầu phú quý trong nguy hiểm a, ta ở tầng thứ chín ngốc không được bao lâu. Thời gian khảo hạch, tổng cộng là mười ngày. Chín tầng trước, ít nhất dùng hết ba ngày thời gian. Nói cách khác, ta chỉ có bảy ngày đi chinh phục Nguyên Từ Kim Sơn tầng thứ 10.

- Nếu như Kim Ấn Quân Chủ kia thực không thể địch, ta lập tức lui lại. Chỉ cần có một đường hi vọng, thì không thể buông tha.

Giang Trần hạ quyết tâm.

Nguyên Từ Kim Sơn hấp dẫn, hiển nhiên lớn hơn Lôi Vân Mộc cùng Lôi Vân Kim Thiền.

Nói sau, Lôi Vân Mộc cùng Lôi Vân Kim Thiền này ở trong Nguyên Từ Kim Sơn, chỉ cần luyện hóa Nguyên Từ Kim Sơn, Lôi Vân Mộc cùng Lôi Vân Kim Thiền cuối cùng nhất vẫn là vật trong tay hắn.

Đương nhiên, Giang Trần đã đáp ứng Kim Thiền không giết nó, ngược lại sẽ không nuốt lời.

Trong hai mắt Giang Trần hiện lên hào quang kích động, hướng Phệ Kim Thử Vương nói:

- Lão Kim, có hứng thú xông tầng thứ 10 không? Ở Nguyên Từ Kim Sơn, ngươi sẽ như cá gặp nước a.

Phệ Kim Thử Vương cười hắc hắc:

- Trần thiếu, ngươi cũng đừng kích ta. Nói trước, nếu tầng thứ 10 này có vật gì tốt, nên lo lo lắng lắng cho ta a.

Giang Trần cười nói:

- Yên tâm, có chỗ tốt, không thiếu một phần cho ngươi.

Phệ Kim Thử Vương hơi híp tròng mắt, như một tia chớp, dẫn đầu xông tới tầng thứ 10, trong miệng lầm bầm:

- Ta đi dò đường trước.

Phệ Kim Thử nhất tộc, từ trước đến nay nhát gan cẩn thận, bất quá, Nguyên Từ Kim Sơn này, tựa như Giang Trần nói, Phệ Kim Thử Vương hắn có thể nói như cá gặp nước.

Ở loại hoàn cảnh như Nguyên Từ Kim Sơn, tính chất đặc biệt cùng bổn sự của Phệ Kim Thử nhất tộc, không thể nghi ngờ có thể đạt được phát huy vượt xa người thường.

Cho nên, ở Nguyên Từ Kim Sơn, coi như là cường giả Nguyên cảnh, Phệ Kim Thử Vương cũng không sợ.

Cường giả Nguyên cảnh ở trong Nguyên Từ Kim Sơn, đồng dạng bị Nguyên Từ Kim Sơn trói buộc. Thế nhưng mà Phệ Kim Thử nhất tộc, ở trong Nguyên Từ Kim Sơn, lại hết lần này tới lần khác như cá gặp nước.

Nói sau, Phệ Kim Thử Vương là thật lòng muốn trợ giúp Giang Trần luyện hóa Nguyên Từ Kim Sơn.

Một khi Nguyên Từ Kim Sơn bị Giang Trần luyện hóa, sau này Phệ Kim Thử nhất tộc nó sẽ có nơi cư trú thích hợp, tổng so với mỗi ngày trốn trong Vạn Hào Thạch Oa, trốn ở trong không gian giới chỉ của Giang Trần tốt hơn nhiều.

Loại hoàn cảnh như Nguyên Từ Kim Sơn, đối với Phệ Kim Thử nhất tộc phát triển cùng tiến hóa, tuyệt đối là có lợi thật lớn.

Nhìn thân ảnh của Phệ Kim Thử Vương chui vào tầng thứ 10, Giang Trần cũng không do dự đi theo.

Tiểu Kim Thiền kia vuốt cánh, nhìn Giang Trần cùng Phệ Kim Thử Vương ly khai, mới thở ra một hơi.

- Nhân loại này, thật sự là kỳ quái, vậy mà hiểu được Thượng Cổ thú ngữ? Hắn... Hắn vậy mà thật sự muốn luyện hóa Nguyên Từ Kim Sơn? Nếu như bị hắn luyện hóa, vậy sau này, nhân loại kia, chẳng phải thành chủ nhân của Nguyên Từ Kim Sơn, cũng thành chủ nhân của ta?

Tiểu Kim Thiền thức tỉnh linh thức không lâu, ngoại trừ bản năng, thì chỉ dựa vào trí nhớ truyền thừa để suy nghĩ.

Cho nên, đối với rất nhiều sự tình ngoại giới, ý nghĩ của nó đều rất đơn thuần, cũng rất mê mang.

Không gian tầng thứ 10, Giang Trần đã sớm làm xong tất cả tâm lý chuẩn bị. Nhưng khi hắn bước vào tầng thứ 10, phát hiện không gian tầng thứ 10 này, cùng chín tầng trước, lại không hề đồng dạng.

Nếu như không phải tận mắt nhìn thấy, Giang Trần cơ hồ hoài nghi mình đã tới thế giới bên ngoài.

Cây cối xanh ngắt, căn bản nhìn không tới cuối cùng, phảng phất như hải dương màu xanh lá xinh đẹp.

Cấp cấp thềm đá theo rừng cây không ngừng lan tràn, rất có một loại cảm giác khúc kính thông u, không biết cuối cùng.

- Cái này... Đây là không gian tầng thứ 10 sao?

Nếu không phải những thềm đá kia cùng trước đó đồng dạng, Giang Trần nhất định sẽ hoài nghi, mình đã đi ra Nguyên Từ Kim Sơn.

- Ân, không thể chủ quan. Nguyên Từ Kim Sơn này là do Thượng Cổ đại năng luyện chế, mặc dù có cảnh tượng khác, cũng là bình thường. Nếu như ta bị cảnh đẹp trước mắt mê hoặc, nói không chừng sau một khắc sẽ có một đạo Nguyên Từ Phong Bạo, trực tiếp cuốn ta đi.

Giang Trần theo thềm đá, một bước một dấu chân, không ngừng leo lên.

Không bao lâu, đã đi ba bốn ngàn cấp.

Một tầng không gian, có một vạn bậc thang. vậy mà Giang Trần nhất cổ tác khí, đi ba bốn ngàn cấp. Hơn nữa không có gặp được bất luận lực cản gì.

Trong không khí có chút Nguyên Từ chấn động, loại cảm giác này, giống như ở ba tầng đầu, yếu ớt đến cơ hồ có thể không cần tính.

Cũng may, những Nguyên Từ chấn động yếu ớt kia nhắc nhở lấy Giang Trần, đây là trong Nguyên Từ Kim Sơn, tuyệt đối không thể phớt lờ.

Đi đến một phần ba, phía trước xuất hiện một bình đài.

Bình đài này rộng mấy trăm mẫu, như một quảng trường lớn. Trong bình đài, có một tấm điêu khắc cự đại, như một tòa cô phong đứng sững.

Mà bốn phía điêu khắc cực lớn kia, thì lại bất quy tắc, khắp nơi đứng một ít pho tượng hình người. Mỗi pho tượng, đều trông rất sống động, như dựa theo tỉ lệ chân nhân đúc ra, lập thể ngũ quan, quần áo và trang sức tràn ngập lưu tuyến, còn có cử chỉ thần thái, thật sự là quá giống.

Cái tình hình kia, thật giống như người thật đứng ngủ, chỉ một tiếng động nhỏ, có lẽ sẽ đánh thức bọn hắn.

- Cái điêu khắc này, thật là giống như đúc a?

Giang Trần cảm thấy có chút cổ quái, từ khi bước vào bình đài này, trong đầu Giang Trần, liền có một loại cảm giác kỳ quái nói không nên lời.

Những điêu khắc này, đứng ở trên sân, cũng không có quy tắc gì, tốp năm tốp ba, giống như người đi đường vội vàng hành tẩu.

Nhưng mà rất nhanh, Giang Trần liền phát hiện một địa phương cộng đồng, kia chính là những điêu khắc hình người này, tất cả đầu điêu khắc, đều hơi giơ lên. Hơn nữa, chỗ ánh mắt nhìn, đều không hẹn mà cùng chỉ vào một phương hướng.