Độc Tôn Tam Giới

Chương 470: Cửa thứ nhất, Luân Hồi lộ


Nếu như cửa Tâm lực qua không được, như vậy bất luận thiên phú gì đều là phí công. Một Võ Giả, tâm lý tố chất đều theo không kịp, làm sao cũng không có khả năng trở thành đỉnh phong.

Dù sao, cửa ải trùng kích Nguyên cảnh kia, Tâm lực theo không kịp, liền vĩnh viễn không cách nào tiến vào Nguyên cảnh.

Mà mục đích cuối cùng nhất của Tứ đại lão tổ, là chọn lựa loại thiên tài có tiềm lực trùng kích Nguyên cảnh.

Luân Hồi lộ?

Trong nội tâm Giang Trần suy nghĩ, ba chữ kia, nghe thập phần huyền diệu. Dùng Luân Hồi lộ đến mệnh danh, tự nhiên là có căn cứ.

Luân Hồi lộ này, chẳng lẽ là một con đường phải trải qua sinh tử Luân Hồi?

Trong nội tâm Giang Trần thản nhiên, hắn là người của hai thế giới, sinh tử Luân Hồi gì không có trải qua? Thăng trầm gì không có nếm thử?

- Tâm lực quan này, ta có ưu thế. Trước không nói kinh nghiệm của ta, không phải những võ giả này có thể so sánh. Chỉ nói tu luyện Bàn Thạch Chi Tâm, cũng đủ chiếm ưu thế khi cạnh tranh với đệ tử thế tục.

Giang Trần tràn đầy tin tưởng.

- Nhớ kỹ, cửa thứ nhất thời gian là mười ngày. Nếu có thể ở trong mười ngày đi qua Luân Hồi lộ, đại biểu ngươi thông qua được cửa ải này. Nếu có thể ở trong tám ngày đi ra, đại biểu tâm lực của ngươi đã vượt qua tiêu chuẩn; nếu có thể ở trong năm ngày đi ra, ý nghĩa tâm lực của ngươi rất cường đại, ở phương diện này tuyệt đối là thiên tài. Nếu như trong ba ngày có thể đi ra, kia tuyệt đối là thiên tài siêu nhất lưu.

Thanh âm kia nhàn nhạt tuyên bố.

- Thuận tiện nói nhiều một câu, nếu như ở trong ba ngày đi ra Tâm lực quan, thành tích của các ngươi, sẽ trực tiếp truyền đến trong tai lão tổ, đạt được chú ý đặc thù. Tuy thân phận của các ngươi tạm thời không biết, nhưng mà số Minh Bài dự thi của các ngươi, sẽ xuất hiện ở chỗ lão tổ, được các lão tổ chú ý. Cái ưu thế này, tin tưởng không cần ta nhiều lời, các ngươi cũng biết ý vị như thế nào?

- Cái gì? Có thể được lão tổ chú ý đặc thù?

- Võ đạo chi tâm của ta kiên định, lần này, nhất định phải tranh thủ trong ba ngày đi ra.

- Nếu như có thể được lão tổ đặc thù chú ý, vậy thì có hy vọng một bước lên trời. Thật tốt quá, xưa nay ta tận lực tu luyện Tâm lực, chắc hẳn lần này, chính là cơ hội ta nhất phi trùng thiên.

Đám võ giả đều không ngừng ảo tưởng.

- Tốt rồi, bây giờ lập tức tiến hành phân khu. Tổng cộng có 100 khu, mỗi một khu đều có ba bốn ngàn người. Bất quá, trên Luân Hồi lộ là cô độc. Các ngươi không có khả năng ở trên Luân Hồi lộ đụng phải nhau. Cho nên, cửa ải này, các ngươi không cần lo lắng đồng bạn giết chóc lẫn nhau. Luân Hồi lộ, ngươi vĩnh viễn là độc hành, nhớ kỹ điểm này.

Bốn mươi vạn người đi vào Luân Hồi lộ, vậy mà lẫn nhau sẽ không đụng phải?

Tất cả võ giả thế tục, đều là rất giật mình.

Phản ứng của Giang Trần rất bình thản, Luân Hồi lộ này đã là Viễn Cổ di cảnh, như vậy hết thảy đều có khả năng.

Không gian thần thông, ở trong tay Viễn Cổ đại năng, cũng chỉ là tiểu xiếc. Huống chi, Luân Hồi lộ này mê hoặc như thế, đến cùng là chuyện gì xảy ra, Giang Trần còn phải đi vào lãnh hội thoáng một phát mới biết.

Tất cả mọi người đeo mặt nạ, không lo lắng thân phận bạo lộ, tự nhiên Giang Trần cũng không cần ẩn dấu thực lực.

- Thỏa thích thi triển tài hoa a.

Trong nội tâm Giang Trần sớm có quyết định.

Rất nhanh, phân khu đã xong, Giang Trần bị phân đến khu ll.

Mỗi một khu đều có người dẫn dắt, ba bốn ngàn người của khu ll, đi theo người dẫn dắt vào một khối đất trống cực lớn.

- Thấy được không? Khối đất trống này, là một trận pháp. Trận pháp khởi động, các ngươi liền tiến vào Luân Hồi lộ. Nhớ kỹ, địa phương các ngươi xuất phát, cũng là đích tới của các ngươi. Nói cách khác, sau khi trận pháp khởi động hoàn tất, các ngươi xuất hiện ở nơi nào, chỗ đó là khởi điểm, cũng là đích tới của các ngươi. Các ngươi phải làm, là từ khởi điểm xuất phát, một mực đi về phía trước, lại quay về khởi điểm. Vòng quanh Luân Hồi lộ chạy một vòng.

Khởi điểm, tức là đích tới?

- Nhớ kỹ, không nên đùa nghịch tiểu thông minh, nếu như các ngươi ở nguyên chỗ bất động, không có đi qua Luân Hồi lộ, chẳng khác nào buông tha trận đấu. Mười ngày sau, sẽ bị tống ra khỏi cục. Còn có một điều càng phải nhớ kỹ, trên Luân Hồi lộ, sau khi tuyển định phương hướng, chỉ có thể đi về phía trước, không thể quay đầu lại. Một khi quay đầu lại, Luân Hồi lộ sẽ thác loạn, ngươi sẽ bị nốc-ao.

Khởi điểm đã là đích tới, có chút người tư duy sinh động, bắt đầu dùng đầu óc, cảm giác nếu như mình ở nguyên chỗ bất động, có tính toán đi qua Luân Hồi lộ hay không?

Nghe cảnh cáo, người ôm loại tư duy này, trong nội tâm đều kinh hãi, lập tức buông tha loại ý niệm tự cho là thông minh kia.

Bốn phía đất trống, bỗng nhiên nổi lên một tầng khí lưu, bụi đất nương theo khí lưu cấp tốc bay lên, một luồng khí xoáy hình tròn bắt đầu chuyển động.

Oanh…

Nương theo bụi đất tung bay, đám võ giả khu ll, theo sau trận pháp cùng một chỗ mất tích ở nguyên chỗ.

- Luân Hồi lộ, ta đến rồi.

Giờ phút này, trong nội tâm Giang Trần tràn đầy chờ mong, mang theo một loại dục vọng chinh phục cường đại, hướng Luân Hồi lộ xuất phát.

Đột nhiên, thân thể Giang Trần nhoáng một cái, tựa hồ hai chân dẫm vào địa phương nào đó. Đón lấy, Giang Trần mở to mắt, nhìn qua rừng cây bốn phía xanh um tươi tốt.

Cỏ cây thành ấm, chim hót hoa nở, một màn này, làm cho Giang Trần có chút hoài nghi, đây là Luân Hồi lộ sao?

Ở Giang Trần xem ra, Luân Hồi lộ này, nên như Hoàng Tuyền chi lộ, âm trầm khủng bố, tràn ngập các loại đồ vật kỳ lạ, phong vân biến hoá mới đúng.

Sao Luân Hồi lộ này lại an tường, yên lặng, phảng phất như thế ngoại đào nguyên, làm cho lòng người sinh thích ý, cực kỳ hưởng thụ.

- Cảnh trí như vậy, quả nhiên là như tiên cảnh. Này sao là Luân Hồi lộ, quả thực là Tiên cảnh chi lộ a.

Trong lòng Giang Trần chậc chậc tán thưởng.

Ở nguyên chỗ chuyển vài vòng, phát hiện cỏ cây ở đây, vậy mà đều là Linh chủng. Trên cây sinh trái cây, vậy mà đều là Linh quả, trong thế tục căn bản không có khả năng gặp được.

Các loại kỳ hoa dị thảo, cấp bậc kém cỏi nhất, chỉ sợ ở trong bốn đại tông môn, cũng có thể được cho là chí bảo.

- Ân? Ở trong Luân Hồi chi lộ này, lại có nhiều linh vật như thế? Nếu như thế, sao bốn đại tông môn lại tích bần suy nhược lâu ngày?

Giang Trần kinh ngạc, lại nhìn bốn phía, đột nhiên trong nội tâm run rẩy, Bàn Thạch Chi Tâm có chút rung động.

- A, không đúng, đây là Luân Hồi lộ, ở đây chứng kiến hết thảy, đều chưa hẳn là thật.

Giang Trần phản ứng cực nhanh, lập tức từ trong tưởng tượng tỉnh ngộ lại, quơ quơ đầu, bỏ qua những tạp niệm kia, cẩn thận vận dụng Thiên Mục Thần Đồng quan sát, vẫn là khó phân biệt thật giả.

- Lợi hại, mặc kệ thật giả, trên Luân Hồi lộ này, có thể bố trí ra Huyễn cảnh cường đại như vậy, sức hấp dẫn này, đích thật là không nhỏ. Mà thôi, ta là tới đi qua Luân Hồi lộ, không thể lưu luyến.

Giang Trần bỏ qua hoàn cảnh hấp dẫn, động bước chân, đi đến phía trước.