Độc Tôn Tam Giới

Chương 381: Thế cục đại chấn 2


Quốc quân khẽ thở dài:

- Như thế nói đến, không thể động Dương Chiêu này?


Thượng Quan Dực cúi đầu nói:

- Hạ thần chỉ là nói một ít thiển kiến, định đoạt như thế nào, còn phải do bệ hạ thánh đoạn. Chỉ cần bệ hạ thánh đoạn, bất kể như thế nào, hạ thần sẽ nghiêm khắc chấp hành.

Quốc quân đối với thái độ của Thượng Quan Dực rất thoả mãn, mặc kệ động Dương Chiêu hay không, Thượng Quan Dực ngươi là người của ta, nhất định phải nghe lời ta.

- Thượng Quan, căn cứ trẫm hiểu rõ, Dương Chiêu này ở Long Nha vệ, danh tiếng cũng không coi là tốt. Có phải ngươi uỷ quyền cho hắn quá nhiều hay không? Lần này, mặc dù không động hắn, cũng phải thu lại quyền hành trong tay hắn.

Trong nội tâm Thượng Quan Dực hơi động một chút, Dương Chiêu chuyên quyền, với tư cách Long Nha vệ Phó tổng quản thứ hai, quyền thế là quá lớn rồi. Xếp hàng thứ nhất Phó tổng quản Chu Khuê, đối với chuyện này một mực canh cánh trong lòng.

Nếu như có thể mượn cơ hội này, gọt một ít quyền lực của Dương Chiêu, ngược lại cũng không phải chuyện xấu.

Lập tức gật đầu nói:

- Dương Chiêu khống chế một ít quyền nhận đuổi, hoàn toàn chính xác thường xuyên có chuyện nhìn người không rõ. Hạ thần quyết định thu hồi một ít quyền hạn của hắn, để hắn đóng cửa suy nghĩ thoáng một phát.

- Ân, Dương Chiêu này có trưởng lão Bảo Thụ Tông làm chỗ dựa, động là không thể động. Nhưng gọt một chút quyền hạn, cũng coi như cho trưởng lão Bảo Thụ Tông ít mặt mũi.

- Vâng, bệ hạ anh minh.

Sau khi Thượng Quan Dực rời đi, quốc quân bệ hạ vuốt trán, nhìn qua một đống lớn tấu chương, lại nhìn cũng không nhìn.

Những tấu chương này, hoặc là nói tốt thay Dương Chiêu, hoặc là vạch tội Dương Chiêu. Đã có ý kiến xử lý Dương Chiêu rồi, những tấu chương này căn bản không cần phải xem.

- Bệ hạ, Diệp thái phó, Diệp lão gia tử tiến kiến.

Thượng Quan Dực vừa rời đi không lâu, liền có nội thị đến bẩm báo, nói Diệp Trọng Lâu tới chơi.

- Cái gì? Lão nhân gia tới? Mau mời, mau mời.

Diệp Trọng Lâu ở Thiên Quế Vương Quốc, đây chính là tồn tại cấp bậc đồ đằng. Coi như là đương kim quốc quân, ở trước mặt hắn cũng phải hành lễ vãn bối.

Diệp Trọng Lâu râu tóc bạc trắng, sải bước đi vào trong cung, theo phía sau là một nữ tử thanh sam, đúng là Đan Phi.

- Lão gia tử, ngài là thật lâu không có tiến cung rồi. Thật làm cho trẫm cảm thấy ngoài ý muốn, thụ sủng nhược kinh a.

Quốc quân bệ hạ nửa vui nửa thật, mời lão gia tử nhập tọa.

- Bệ hạ, lão phu vô sự không lên điện tam bảo. Chỉ muốn hỏi, chuyện Dương Chiêu kia, bệ hạ có tính toán gì không?

Diệp lão gia tử đi thẳng vào vấn đề.

- A? Lão gia tử từ trước đến nay không hỏi tục sự, lại chú ý việc này?

Diệp Trọng Lâu cười nhạt một tiếng:

- Lão phu muốn nghe ý định của bệ hạ.

Quốc quân cười ha ha, ngữ khí khiêm cung:

- Nếu Lão gia tử có gì chỉ giáo, trẫm nhất định rửa tai lắng nghe.

- Bệ hạ, lão phu không hỏi qua chính sự đã rất lâu rồi. Hôm nay phá lệ tới đây, đích thật là có một lời khuyên, cảnh báo cho bệ hạ.

- A?

Quốc quân khẽ động, cười nói.

- Xin lão gia tử chỉ điểm.

- Thời kì phi thường, bệ hạ phải có dũng khí tráng sĩ chặt tay. Thái tử đã lập, những thế lực lỗi thời kia, nhất định sẽ trở thành lực cản cho Thái tử đăng cơ, nên diệt trừ, phải diệt trừ. Địa vị Thái tử bất ổn, thế cục Vương Quốc sẽ bất ổn; thế cục Vương Quốc bất ổn, căn cơ giang sơn sẽ bất ổn.

Diệp Trọng Lâu nói chuyện, mặc dù không có chỉ mặt gọi tên, nhưng thái độ lại rõ ràng, là ủng hộ quốc quân bệ hạ diệt trừ thế lực Dương Chiêu.

Tỏ thái độ bực này, lại khiến quốc quân hơi chút ngoài ý muốn.

Theo đạo lý mà nói, lão gia tử luôn không hỏi qua chính sự, như thế nào đột nhiên chạy tới, cho hắn một ý kiến như vậy?

Hơn nữa, cái ý kiến này, lại cùng cách nghĩ của hắn hoàn toàn trái ngược.

Trong lúc nhất thời, quốc quân bệ hạ có chút cứng lại, không biết mở miệng như thế nào.

Trên mặt Diệp lão gia tử thủy chung mỉm cười thản nhiên, thần sắc quốc quân bệ hạ khó xử, lão gia tử cũng nhìn ở trong mắt.

- Bệ hạ, lão phu chỉ là đề nghị, đến cùng thao tác như thế nào, còn phải do ngươi quyết định.

Quốc quân bệ hạ hơi có chút xấu hổ, hắn biết lão gia tử sẽ không vượt chính sự, nhưng nhân vật như lão gia tử, dù chỉ là đề nghị, hắn cũng không thể phớt lờ.

- Lão gia tử, Dương Chiêu này, thật có chút làm xằng làm bậy. Chỉ là, hắn có một muội muội, dính vào Thiết trưởng lão của Bảo Thụ Tông. Trẫm biết, giữ lại Dương Chiêu, thủy chung là một tai hoạ ngầm. Nhưng mà muốn động Dương Chiêu, muội phu ở Bảo Thụ Tông, chỉ sợ sẽ không từ bỏ ý đồ a.

Nói cho cùng, Thiên Quế Vương Quốc là do Bảo Thụ Tông bảo hộ. Cho dù là vương thất, nếu như khiến Bảo Thụ Tông bất mãn, cũng có thể bị Bảo Thụ Tông thay thế mất.

Cho nên, liên quan đến trưởng lão Bảo Thụ Tông, hắn làm quốc quân cũng không thể không thận trọng.

Diệp Trọng Lâu cười nhạt một tiếng:

- Bảo Thụ Tông là Bảo Thụ Tông, Dương Chiêu là Dương Chiêu. Bảo Thụ Tông có rất nhiều cao tầng, Thiết trưởng lão, cũng chỉ là một cái trong rất nhiều cao tầng mà thôi.

Nói xong, Diệp Trọng Lâu cười ha ha, đứng lên, đối với Đan Phi nói:

- Tiểu Đan, đêm đã khuya. Chúng ta sẽ không quấy rầy bệ hạ nghỉ ngơi, đi thôi.

Gặp lão gia tử muốn đi, quốc quân bệ hạ cũng nao nao.

- Lão gia tử, cái này...

- Bệ hạ, Thiên Quế Vương Quốc khống chế ở trên tay ngươi, phán đoán như thế nào, quyết định như thế nào, đều ở bệ hạ. Lão phu cho chỉ là ý kiến.

Diệp Trọng Lâu nói xong, tay áo bồng bềnh, mang theo Đan Phi đi ra Vương Cung.

Quốc quân bệ hạ nhíu mày vô cùng sâu, lần này, hắn thật sự khó xử rồi.

Mặc dù Lão gia tử không có gây bất luận áp lực gì, một mực hòa hòa khí khí. Nhưng lão gia tử thân phận gì? Đã đến cảnh giới như hắn, coi như là một đề nghị, khẳng định cũng bao hàm thâm ý.

Lão gia tử, hiển nhiên là chủ trương tiêu diệt Dương Chiêu, diệt trừ u ác tính của vương đô.

Thế nhưng mà, sau lưng Dương Chiêu, có trưởng lão Bảo Thụ Tông. Tuy trưởng lão chỉ là một trong rất nhiều cao tầng của Bảo Thụ Tông, nhưng quốc quân bệ hạ cũng không muốn đắc tội trưởng lão Bảo Thụ Tông.

Dù sao, tuy những trưởng lão này chưa chắc sẽ giúp hắn, nhưng nếu như đắc tội, muốn gõ vương thất bọn hắn, kia là rất dễ dàng, cách cũng rất nhiều.

- Một mặt là Hộ Quốc Linh Vương lão gia tử, một mặt là trưởng lão Bảo Thụ Tông...

Quốc quân bệ hạ hoàn toàn chính xác rất khó khăn.

Hắn biết rõ, luận thực lực, luận tư cách, Diệp Trọng Lâu lão gia tử, so với trưởng lão Bảo Thụ Tông chỉ hơn chớ không thấp.

Nhưng mà, trưởng lão Bảo Thụ Tông trên danh nghĩa là một người, nhưng sau lưng, lại là Bảo Thụ Tông.

Thực lực Diệp Trọng Lâu lão gia tử cao cường, nhưng quan hệ cùng Bảo Thụ Tông, lại một mực mơ hồ không rõ. Cùng Bảo Thụ Tông như gần như xa, đến cùng quan hệ như thế nào, quốc quân bệ hạ cũng xem không hiểu.