Độc Tôn Tam Giới

Chương 3459: Lại dùng chiêu cũ


Tứ đại chân linh cơ hồ đồng thời ra tay.

Mà Giang Trần cũng ở một bên nhìn qunah, chỉ cần Tứ đại thần thú vây khốn Ngân Chuy lão tổ này, hắn lập tức thi triển Thủy Hỏa chân long tác, đem Ngân Chuy lão tổ này trói lại.

Loại cơ hội này có thể trôi qua ngay lập tức, tuyệt đối không cho phép hắn có bất kỳ sai lầm nào. Chỉ cần Giang Trần có chút do dự có lẽ sẽ mất đi cơ hội.

Quan trọng nhất chính là, chiến đấu cũng không cách đại doanh Kim Ma nhất tộc quá xa. Đồng bạn của Ngân Chuy lão tổ này tùy thời có khả năng tới trợ giúp.

Mấu chốt nhất là Giang Trần có thể cảm nhận được trong đại doanh của Kim Ma nhất tộc có một đạo lực lượng vô cùng đáng sợ.

Lực lượng kia tuyệt đối không phải là thứ mà Giang Trần hắn có thể chống lại. Có lẽ tứ đại thần thú tập hợp, hơn nữa lại thêm Giang Trần hắn cũng không chống đỡ được.

Thậm chí ngay cả Hạ Thiên Trạch tiến lên cũng chưa chắc có thể thắng. Đạo lực lượng kia có lẽ có thể so với Lưu Ly đại thần tôn thượng cổ.

Cho nên Giang Trần càng thêm hy vọng, tốc chiến tốc thắng.

Ngân Chuy lão tổ hiển nhiên so với Ngân Phong lão tổ còn cẩn thận hơn. Một mặt chiến đấu, một mặt phát ra tiếng rít gào. Hiển nhiên là thông báo cho Kim Khiếu lão tổ.

Trong lòng Giang Trần bất động như núi, Thiên mục thần đồng gắt gao tập trung vào vòng chiến, chờ cơ hội.

Khi trọng lực cường đại của thần thú Huyền Vũ bao trùm tới quanh thân Ngân Chuy lão tổ, trong lòng Giang Trần khẽ động:

- Cơ hội tới rồi.

Thủy Hỏa chân long tác được thúc dục, hóa thành hai đạo lực lượng huyền ảo một âm một dương, giống như hai đạo chân long thủy hỏa cao ngạo rít lên trong hư không. Khí thế cuồn cuộn, một trái một phải giống như muốn chia cắt phiến thiên địa này ra vậy.

Ngân Chuy lão tổ tuy rằng cẩn thận, nhưng mà không có nghĩ tới việc nguy cơ lại xuất hiện gần ngay trước mắt. Khi hắn phát giác ra được uy năng cường đại của Thủy Hỏa chân long tác, muốn bứt ra lại phát hiện tốc độ mình đã bị thần thú Huyền Vũ hạn chế, một thân tốc độ cơ hồ không phát huy ra được một phần ba.

- Không tốt.

Ngân Chuy lão tổ sợ hãi, kêu gào liên tục, thông báo cho Kim Khiếu lão tổ tới trợ giúp. Hắn biết rõ nếu như Kim Khiếu lão tổ chậm một bước, phiền phức của hắn sẽ rất lớn.

Hiển nhiên Giang Trần không có ý định cho hắn thời gian này, thủ quyết liên tục biến đổi, THủy Hỏa chân long tác thúc dục tới mức tận cùng. Hóa thành hai đạo quang mang nhanh chóng quấn quanh thân Ngân Chuy lão tổ kia.

Trong chớp mắt toàn thân Ngân Chuy lão tổ đã bị quấn quanh không có lấy một khe hở. Một thân sức chiến đấu hoàn toàn bị Thủy Hỏa chân long tác hạn chế.

Mà đúng lúc này Giang Trần đã cảm nhận được bên đại doanh có một đạo khí thế khôn cùng cuồn cuộn giết tới.

- Chư vị, lão ma của Kim Ma nhất mạch tới, mọi người trở về vị trí cũ, rút lui.

Hiện tại Giang Trần cũng không có động lực giao thủ với lão tổ Kim Ma nhất mạch nữa. Dù sao hắn biết rõ một khi khai chiến, tất sẽ lâm vào khổ chiến, thậm chí là rơi vào trong vũng bùn.

Cho dù có chiến, địa điểm và thời gian còn chưa thích hợp.

Tứ đại chân linh nghe lời Giang Trần đều nhanh chóng ẩn giới tàng hình, trở lại trên người Giang Trần. Giang Trần không chút do dự, Trượng Thiên Xích nhoáng lên, hóa thành một đạo quang mang hơn trượng phi độn đi.

Chỉ một thoáng khoảng cách trong thiên địa giống như bị rút ngắn, pháp tắc hư không giống như bị bỏ qua. Pháp thân Giang Trần đã thoát ra ngoài vài ngàn dặm.

Kim Khiếu lão tổ ngay lúc Giang Trần rời khỏi hiện trường đã đánh tới nơi.

Dư âm cuộc chiến còn chưa kịp tiêu tán.

Kim Khiếu lão tổ cảm nhận một lát, sắc mặt trầm xuống, bởi vì hắn đã biết được Ngân Chuy lão tổ mất tishc.

- Là ai?

Kim Khiếu lão tổ ngửa mặt lên trời thét dài, tức giận không có chỗ phát tiết.

Kim Ma nhất mạch cho dù là ở thời kỳ thượng cổ cũng không có nếm qua thiệt thòi như vậy. Tu sĩ nhân tộc đúng là có không ít cường giả, nhưng mà muốn nói tới người có thực lực bắt giữ Ngân Phong và Ngân Chuy lão tổ, cũng không có mấy người. Hơn nữa muốn trong khoảng thời gian ngắn như vậy bắt giữ bọn họ, cơ hồ là chuyện không có khả năng.

Chuyện nhân tộc thượng cổ không có nàm được, hiện tại nhân tộc suy sụp như vậy, lại có thể làm được? Điều này sao có thể chứ?

Kim Khiếu lão tổ đột nhiên có cảm giác như bị lừa gạt.

Khứu giác của tu sĩ thần đạo có thể nói là vô cùng linh mẫn, cái mũi com rúm một chút, Kim Khiếu lão tổ đột nhiên truyền âm nói:

- Tu sĩ Kim Ma nhất mạch toàn lực tập hợp tại chỗ Vân Oanh lão tổ, toàn lực đánh Bất Hủ thánh địa, thu phục Bất Hủ thánh địa. Tiến vào thánh địa, thủ vững không đi ra. Đợi bản lão tổ trở về.

Kim Khiếu lão tổ rốt cuộc cũng là người đã quen với các trận chiến lớn, thời khắc mấu chốt không có loạn.

Cùng lúc đó thân thể hắn nhoáng lên một cái, hóa thành một đạo kim quang, chạy về một phía trong hư không, đây chính là phương hướng Giang Trần bỏ chạy.

Tự nhiên hắn không nắm bắt được phương vị Trượng Thiên Xích bỏ chạy, nhưng mà có thể nắm bắt được khí tức của Ngân Chuy lão tổ. Đó là khí tức cộng minh chỉ Kim Ma nhất mạch lẫn nhau mới có.

Ngân Chuy lão tổ và Ngân Phong lão tổ giống nhau, hẳn đều bị bắt giữ, hơn nữa người bắt giữ bọn họ hẳn là cùng một đám người.

- Đáng chết, không ngờ tiểu tử nhân loại kia lại lớn mật như vậy.

Kim Khiếu lão tổ tuy rằng không có chứng minh được là ai làm. Nhưng mà trên cơ bản hắn có thể xác định, nhất định là Giang Trần gây ra.

Cương vực nhân loại cũng tốt, Vạn Uyên đảo cũng tốt, mối uy hiếp duy nhất cũng chỉ có tiểu tử nhân loại lai lịch thần bí kia.

Theo lý thuyết, coi như là thời kỳ thượng cổ, cũng rất khó xuất hiện thiên tài nhân tộc kiệt xuất như vậy. Vì sao hậu thế lại xuất hiện thiên tài kiệt xuất tới bực này?

Khó hiểu thì khó hiểu, hiện tại trong đầu Kim Khiếu lão tổ chỉ có một ý niệm duy nhất, đó chính là sớm đuổi kịp tiểu tử kia một chút, bắt lấy tiểu tử kia.

Hắn không sợ Giang Trần rời khỏi Đông Duyên đảo, chỉ sợ Giang Trần tử thủ Đông Duyên đảo.

Tiểu tử kia đã không biết trời cao đất rộng rời khỏi đó, ở sâu trong lòng Kim KHiếu lão tổ mặc dù có chút tức giận, nhưng kỳ thực cũng có chút vui sướng.

Đây là cơ hội của hắn, cơ hội bắt lấy Giang Trần.

Chỉ cần bắt lấy tiểu tử nhân tộc này, cương vực nhân loại sẽ như rắn mất đầu, tất sẽ sụp đổ. Tới lúc đó đại quân Kim Ma nhất mạch hắn có thể nói là một đường bằng phẳng tiến tới, nhất định có thể tiến vào cương vực nhân loại, cần gì lấy đó, nếm thử tư vị nước đầu, ngẫm lại cũng cảm thấy ngon ngọt.

Nhưng mà trong đầu Kim Khiếu lão tổ lại không có bất kỳ ý khinh địch nào.

Có thể trong lúc bất tri bất giác bắt giữ Ngân Chuy lão tổ, thực lực đối phương tuyệt đối không thể khinh thường. Cho dù là Kim Khiếu lão tổ hắn ra tay cũng chỉ như vậy mà thôi.

- Tiểu tử nhân loại này trên người chắc chắn có bí mật kinh người. Bắt hắn, những bí mật này sẽ thuộc về Kim KHiếu lão tổ ta.

Trong lòng Kim Khiếu lão tổ bắt đầu có tham niệm.

Hắn biết rõ Thần uyên đại lục này, nhân tộc vô cùng giàu có. có lẽ trên người người trẻ tuổi kia có bảo vật và truyền thừa mà ngay cả Kim Khiếu lão tổ hắn cũng đỏ mắt. Bằng không mà nói, một tiểu tử nhân tộc hậu thế, có thể tạo ra sóng gió lớn như vậy sao?

Giờ phút này Giang Trần mượn nhờ uy lực của Trượng Thiên Xích, tuy rằng bỏ chạy, nhưng mà vô cùng thong dong. Chỉ là, hắn rất nhanh đã phát giác được lão ma của Kim Ma nhất mạch đang đuổi theo phía sau.

- Lão ma này có thể nắm bắt được hướng phi độn của Trượng Thiên Xích sao?

Giang Trần hết sức kinh ngạc. Uy năng của Trượng Thiên xích sau khi Giang Trần không ngừng thâm nhập lý giải, tìm hiểu, Giang Trần càng lĩnh ngộ tinh túy trong đó.

Không thể tưởng tượng được lão ma của Kim Ma nhất mạch kia lại có năng lực này. Khiến cho Giang Trần cảm thấy vô cùng ngoài ý muốn. Nhưng mà tốc độ của Trượng Thiên xích, Giang Trần vô cùng có lòng tin.

Nếu như không có Trượng Thiên Xích, hắn sao dám đơn giản giao Lưu Ly thần phù cho An Già Diệp cơ chứ?