Đế Tôn

Chương 981: Người chọn lựa đã định (1)


Mục tiêu của hắn cũng là Hoang Cổ Thánh sơn, muốn ở trên thần đỉnh Thánh sơn đoạt được một chỗ cắm dùi, chưa từng nghĩ thiên tân vạn khổ tới đây, Hoang Cổ Thánh sơn rõ ràng đã bị người bình định, hơn nữa nhìn bộ dáng, bọn người Giang giáo chủ còn đại chiếm thượng phong, bắt đầu dọn bãi.

Bên ngoài tràng, Hỗn Nguyên Phiên Thiên Lăng như trước vẫn còn, vây quanh tám nghìn dặm không gian, cái Hỗn Nguyên Phiên Thiên Lăng này cho vào không cho ra, tiến vào trong đó dễ dàng, muốn đi ra ngoài cái kia liền ngàn khó muôn vàn khó khăn.

Hoa Trấn Nguyên xuyên qua Hỗn Nguyên Phiên Thiên Lăng phong tỏa, sát nhập chiến trường, Thi Hiên Vi thấy thế, lập tức đem phòng ngự của Thánh Quân thần thụ buông ra một đường, để cho hắn tiến đến.

Có hắn gia nhập, áp lực của bọn người Giang Nam giảm nhiều, Hoang Cảnh Thiếu Tôn cùng một vị cường giả khác lập tức cảm giác được áp lực cực lớn, vội vàng thoát ly vòng chiến quát:

- Trước hết giết Tiểu Nguyên Quân, chưa trừ diệt cô gái này, ai cũng không thể ly khai nơi đây!

Thực lực của Tiểu Nguyên Quân Vi Tuyết Chủ vốn so với Liên Nguyệt Thánh nữ thua kém một bậc, trốn đông trốn tây lúc này mới chống đỡ ra, giờ phút này lại có bọn người Hoang Cảnh Thiếu Tôn gia nhập cùng một chỗ vây quét nàng, cô gái này cũng gánh không được, lúc này thu hồi Hỗn Nguyên Phiên Thiên Lăng, thả người nhảy lên, viễn độn mà đi.

- Sát!

Liên Nguyệt Thánh nữ đằng đằng sát khí, hóa thành một đạo Tinh Quang, thẳng truy mà đi.

Bọn người Hoang Cảnh Thiếu Tôn cũng phần phật một tiếng, từng người tán đi, sợ bị bọn người Giang Nam ngăn chặn, bằng không mà nói rất dễ dàng bị mấy người kia vây đánh, ngay cả sức hoàn thủ cũng không có.

Trong chiến trường rất nhanh bình tĩnh trở lại, khắp nơi trôi nổi đều là Tiên Đỉnh Lệnh, đều là những người bị buộc ly khai xã tắc đồ kia lưu lại, số lượng rất nhiều, chỉ sợ có 2000~3000 mặt!

- Ta thiên tân vạn khổ mới sưu tập chừng năm mươi mặt Tiên Đỉnh Lệnh...

Hoa Trấn Nguyên nhìn xem Tiên Đỉnh Lệnh khắp nơi trên đất, cảm thấy có chút ủy khuất, buồn bực nói.

- Sư huynh Ngọc Chân thượng nhân của ta vẫn chưa đi!

Diệu Đế tiểu hòa thượng giết đến cao hứng, như trước vẫn chưa thỏa mãn, thoáng nhìn Ngọc Chân thượng nhân vẫn ngồi ở trên bạch mã, hưng phấn nói:

- Nếu không, chúng ta đem sư huynh của ta cũng đào thải a?

Ngọc Chân thượng nhân lại càng hoảng sợ, cả giận nói:

- Diệu Đế, ngươi giết đỏ cả mắt rồi, lục thân không nhận sao? Tốt xấu chúng ta cũng là đồng xuất một môn, ta vẫn là sư huynh của ngươi!

- Ngọc Chân sư huynh, ta là nói giỡn đấy.

Diệu Đế tiểu hòa thượng lúng ta lúng túng nói, sau đó lườm lườm bọn người Giang Nam, Giang Nam lắc đầu, tiểu hòa thượng này ám thở dài một hơi, rốt cục buông tha cho ý niệm ngay cả Ngọc Chân thượng nhân cũng đào thải, cười nói:

- Ngọc Chân sư huynh, không bằng chúng ta cùng một chỗ, đi đào thải những người khác a?

Mấy người quét sạch chiến trường, hào hứng bừng bừng càn quét mọi nơi, bất quá bọn người Liên Nguyệt Thánh nữ đã sớm xa xa tránh đi, không có cho bọn hắn cơ hội vây đánh, để cho mấy người Giang Nam bóp cổ tay thở dài không thôi.

Rốt cục, một tháng kỳ hạn đi qua, mọi người bị truyền ra Trung châu xã tắc đồ, đi vào trong hoàng cung.

- Ách, nhiều người như vậy, giống như ánh mắt đều có chút bất thiện a...

Thiệu Thiên Nhai dò xét mọi nơi, thầm nói.

Giang Nam hướng bốn phía nhìn quét, chỉ thấy không chỉ là bọn người Hoang Cảnh Thiếu Tôn xem bọn hắn ánh mắt bất thiện, mặc dù là cả triều văn võ bá quan của Trung châu Hoàng thành, ánh mắt nhìn về phía bọn hắn cũng tràn đầy ác ý.

Cái này cũng khó trách, bọn người Giang Nam dẫn xuất sự tình quá lớn, bổn ý của Hắc Bạch nhị sứ, là tuyển ra trăm vị cường giả tiến vào Vọng Tiên Đài, mà bây giờ hơn năm ngàn người dự thi rõ ràng chỉ còn lại không đến hai mươi người, thậm chí ngay cả cường giả như Hạo Thiếu Quân, Tư Mã Đoan Minh cũng bị loại bỏ.

Để cho Trung Châu thần triều tức giận nhất chính là, ngay cả thần triều thái tử điện hạ cũng bị mấy người Giang Nam bức cho ra xã tắc đồ, quá mất mặt.

- Chư vị!

Hắc Bạch nhị sứ nhìn xem không đến hai mươi vị tuổi trẻ cường giả từ trong xã tắc đồ đi ra, cũng cực kỳ đau đầu, Bạch sứ đi ra, cười tủm tỉm nói:

- Đầu tháng giêng, Vọng Tiên Đài khai mở, chư vị không nên làm trễ nãi. Bệ hạ, sư huynh đệ chúng ta như vậy cáo từ.

Hi Hoàng đứng dậy, chắp tay nói:

- Không tiễn.

Hắc Bạch nhị sứ cùng mấy vị Thần nhân đến từ tám Đại Thế Giới khác kia đang muốn rời đi, đột nhiên Hoang Cảnh Thiếu Tôn cao giọng nói:

- Xin hỏi hai vị thượng sứ, nếu như trước ngày sáu tháng giêng, Tiên Đỉnh Lệnh thay chủ, phải chăng còn có cơ hội tiến vào Vọng Tiên Đài?

Hắc Bạch nhị sứ liếc nhau, Hắc sứ Thần Nhân lắc đầu nói:

- Người tiến vào Vọng Tiên Đài đã tuyển ra, tính danh chư vị đã ghi chép trong danh sách, không cách nào sửa đổi.

Bọn người Hoang Cảnh Thiếu Tôn có chút thất vọng, bọn hắn còn ý định thừa dịp trong khoảng thời gian này đến tiêu diệt bọn người Giang Nam, đem Tiên Đỉnh Lệnh trên người những bại hoại này cướp sạch không còn, đem Tiên Đỉnh Lệnh giao cho gia tộc cùng môn phái của mình, để cho người khác tiến vào Vọng Tiên Đài.

Hắc sứ Thần Nhân nói như thế, liền đoạn tuyệt niệm tưởng của bọn hắn.

- Bất quá...

Bạch sứ Thần Nhân cười tủm tỉm nói:

- Trước khi tiến vào Vọng Tiên Đài cũng không khỏi dừng lại tranh đấu, nếu trong đó có người tử vong mà nói, chúng ta cũng không thể làm gì.

Bọn người Hoang Cảnh Thiếu Tôn con mắt sáng ngời, hung dữ nhìn chằm chằm vào bọn người Giang Nam, sát khí tràn ngập.

- Hai vị thượng sứ này, giống như đối với chúng ta rất có thành kiến a.

Giang Nam thầm nói.

Cả triều văn võ bá quan nghe vậy liền mắt trợn trắng, trong nội tâm tức giận bất bình:

- Không có thành kiến mới là lạ! Hai vị thượng sứ phụng mệnh mà đến, muốn ở Trung Thiên tuyển bạt trăm vị xuất sắc chi nhân, mấy người tiểu bối các ngươi hết lần này tới lần khác quấy phá, đem nhân số đào thải đến không đến hai mươi người, rất nhiều cao thủ vô cùng có tiềm lực đều bị xoát đi, để cho hai vị thượng sứ rất không có mặt mũi, đáng đời!

Hắc Bạch nhị sứ cùng mấy vị thần bí khách khác phá vỡ hư không, dắt tay nhau mà đi, đợi đi ra bên ngoài Trung Thiên thế giới, mười tôn Thần Nhân dừng lại.

- Chư vị, các ngươi tìm được Quang Vũ thần đế chuyển thế thân không?

Hắc sứ dò hỏi.

Ứng Long thế giới sứ giả lắc đầu:

- Không có phát hiện dị thường, hơi có dị thường chính là Huyền Thiên giáo chủ kia. Bất quá hắn thực sự không phải là Quang Vũ thần đế chuyển thế, về phần lai lịch hắn, kiếp trước kiếp này, còn cần mấy vị lão tổ dùng đại pháp lực đến dò xét rõ ràng.

Lại có một vị sứ giả trầm giọng nói:

- Huyền Thiên giáo chủ này, tính hoạt bát, không theo lý an bài, một kích bức lui Đế Hoàng thần thể Hạo Thiếu Quân, tiềm lực thật lớn, phải mau chóng khống chế.

- Người này tuổi còn nhỏ, tạm thời không đáng để lo. Hôm nay đáng giá lo lắng duy nhất chính là Quang Vũ thần đế, hắn thọ nguyên sắp hết, chỉ còn lại chưa đủ sáu mươi năm, vì Bất Tử, hắn chắc chắn chuyển thế.