Đế Tôn

Chương 979: Hết thảy đào thải (1)


- Nguyên lai là Liên Nguyệt sư tỷ!

Vi Tuyết Chủ bật cười, thúy sinh sinh nói:

- Liên Nguyệt sư tỷ, ngươi nhẫn đã lâu, nói vậy nhất định nhịn cực kỳ cực khổ a? Nói thật, tiểu muội cũng nhẫn ngươi đã lâu rồi!

Vị nữ tử kia chính là Liên Nguyệt Thánh Nữ, chỉ thấy ấn pháp bay ở giữa không trung, ngón tay mãnh khảnh của nàng gảy nhẹ, giữa không trung nhất thời nhiều ra chín viên ngọc châu, sáng quắc sinh huy!

Chín viên ngọc châu khẽ chuyển động, hóa thành chín viên tinh cầu, liên tiếp thành tuyến, liên tiếp hướng Vi Tuyết Chủ đánh tới.

Mặc dù Vi Tuyết Chủ cùng Liên Nguyệt Thánh Nữ cùng là một trong Trung Thiên bốn Đại Tuyệt sắc, nhưng nhị nữ ân oán thâm hậu, lẫn nhau nhìn đối phương không vừa mắt, đã từng nhiều lần tranh nhau, đánh cho long trời lỡ đất.

Giờ phút này nhị nữ cừu nhân gặp mặt, hết sức ngắm nghía, mới vừa rồi trên Thần đỉnh tất cả mọi người không dám xuất thủ trước, nhưng mà trải qua Giang Nam can thiệp, làm thần đỉnh đại loạn, người người cảm thấy bất an, lẫn nhau công phạt, nhị nữ này cũng nhịn không được nữa thù mới hận cũ cùng nhau thanh toán, muốn đem đối phương giải quyết!

- Cửu Tinh Liên Châu!

Vi Tuyết Chủ cùng viên tinh cầu đụng nhau, thân thể mềm mại rung mạnh, trong lòng không khỏi kinh hãi, thất thanh nói:

- Liên Nguyệt sư tỷ, ngươi thật luyện hóa chín viên tinh cầu?

Này là tinh cầu chân chân chính chính, bị Liên Nguyệt Thánh Nữ luyện hóa, luyện thành ngọc châu, làm người ta khiếp sợ.

Muốn luyện hóa tinh cầu, phải có pháp lực ngập trời, đạo văn đạo tắc quấn quanh trọn tinh cầu, thẩm thấu, vượt qua Địa Từ Nguyên Lực cường đại tích chứa trong tinh cầu, pháp lực tiêu hao thật lớn, tốc độ tiêu hao cũng cực nhanh, cho dù là Thần Ma cũng không thể làm được!

Mà hiển nhiên Liên Nguyệt Thánh Nữ pháp lực ngập trời, thắng được bất luận kẻ nào khác, nàng tu luyện chính là Tinh Quang Thần Đế tâm pháp, Tinh Quang Thần Đế vốn chính là trong lịch đại Thần Đế được xưng pháp lực hùng hồn nhất, pháp lực của Liên Nguyệt Thánh Nữ cũng đạt tới trình độ làm người ta khó có thể ngắm bóng lưng!

Vi Tuyết Chủ đón lấy kích thứ hai của Cửu Tinh Liên Châu, khí huyết sôi trào, không dám đi đón kích thứ ba, vội vàng bỏ chạy, mộc chùy trong tay như cũ không ngừng chấn động Hỗn Loạn Chiến Thần Cổ.

Liên Nguyệt Thánh Nữ cười lạnh, Cửu Tinh liên hoàn, hóa thành một cái vòng tròn lớn, đem Vi Tuyết Chủ bao ở trong đó:

- Tuyết Chủ sư muội, ngươi thích gây ra hỗn loạn như vậy, như vậy ngươi cũng tiến vào trong hỗn loạn a!

Vi Tuyết Chủ mọi nơi đụng nhau, thủy chung không cách nào chạy ra Cửu Tinh liên hoàn này bao phủ, chỉ đành phải lần nữa trở lại trên Thần đỉnh, tay áo run lên, một kiện pháp bảo bay ra, đem thiên địa tám nghìn dặm phụ cận thần đỉnh bao lại, cười khanh khách nói:

- Sư tỷ, ngươi cũng mơ tưởng chạy ra kim đỉnh, không bằng cùng nhau xuống tới vui đùa một chút?

- Thánh Mẫu Nguyên Quân năm xưa sở luyện Hỗn Nguyên Phiên Thiên Lăng?

Liên Nguyệt Thánh Nữ vốn muốn đem Vi Tuyết Chủ đẩy vào thần đỉnh, mình thoát thân ra ngoài, ngồi nhìn mọi người tự giết lẫn nhau, đợi thấy đạo Thần lăng này đem thiên địa bao lại, trên dưới không gian một mảnh hỗn loạn, không khỏi trong lòng chấn động, không dám bước vào phạm vi Thần lăng bao phủ.

Hỗn Nguyên Phiên Thiên Lăng này là thủy tổ Hắc Thủy Nguyên Thành, Thánh Mẫu Nguyên Quân năm xưa sở luyện, pháp bảo lừng lẫy nổi danh, Nguyên Quân chính là nhờ nó thành danh.

Kiện pháp bảo này không có bao nhiêu uy lực, nhưng mà lại có thể đem thời không hỗn loạn, thiên địa điên đảo, Ngũ Hành sụp đổ, lâm vào trong đó, muốn đi ra ngoài vậy thì khó khăn.

Thậm chí đã từng có một Thần Chủ rơi vào trong Hỗn Nguyên Phiên Thiên Lăng, đợi sau khi đi ra, hắn như cũ lông tóc vô thương, nhưng ngoại giới đã là mấy ngàn năm trôi qua.

Nghe nói, trong Hỗn Nguyên Phiên Thiên Lăng này, cũng không có thiếu tồn tại cực kỳ lợi hại bị vây ở bên trong, tìm không được đường ra.

- Đã như vậy, Tuyết Chủ muội muội, tỷ muội ngươi ta liền phân ra thắng bại ưu khuyết!

Liên Nguyệt Thánh Nữ tung mình hướng thần đỉnh giết tới.

Nàng muốn tìm Vi Tuyết Chủ chém giết, nhưng giờ phút này trên Thần đỉnh là hỗn loạn bực nào? Rất nhanh ngay cả nàng cũng bị cuốn vào trong loạn đấu.

Lúc này, mặc dù có người tìm Giang Nam một mình đấu cũng không thể, trên Thần đỉnh không biết bao nhiêu Thần Thông cùng pháp bảo oanh tạc mọi nơi, lại có Top 10 cường giả như Hi Hoàng Thái Tử, Liên Nguyệt Thánh Nữ xuất thủ chinh chiến chém giết, hơn nữa Vi Tuyết Chủ e sợ cho thiên hạ bất loạn, thỉnh thoảng thúc dục Hỗn Loạn Chiến Thần Cổ, hiện tại thần đỉnh đã không có một người nhàn rỗi.

Cho dù là Ngọc Chân Thượng Nhân luôn luôn trung hậu lão thành, giờ phút này sắc mặt cũng ngưng trọng, cưỡi ở trên bạch mã vung tay.

Mỗi một khắc, đều có cường giả bị loại bỏ, nhịn không được cường độ hỗn chiến cùng chém giết bực này, phải chủ động rời Trung Châu Xã Tắc Đồ, chủ động buông tha cho Tiên Đỉnh Lệnh.

Vọng Tiên Đài mặc dù tốt, nhưng thủy chung không có trọng yếu bằng tánh mạng của mình.

Người trên Thần đỉnh nhanh chóng ngâm nước, thậm chí ngay cả tòa Hoang Cổ Thánh Sơn trong Xã Tắc Đồ này cũng nhanh chóng ngâm nước, bị quần hùng sinh sôi đánh cho thần đỉnh san bằng, một đoạn tiếp theo một đoạn thấp xuống.

Giang Nam một tay kéo Tam Khuyết Đạo Nhân tới đây, cùng Thi Hiên Vi, Âu Tùy Tĩnh, Thiệu Thiên Nhai kết thành một vòng chiến, đem Thánh Quân thần thụ tế ở chính giữa, thần thụ Thần hà gột rửa, liều mạng ngăn cản pháp bảo cùng Thần Thông oanh tới, cực kỳ cố hết sức.

- Diệu Đế đạo hữu, đến bên này!

Diệu Đế tiểu hòa thượng bị đánh cho đầu đầy khối u, nghe vậy vội vàng chen vào vòng phòng ngự, có sự gia nhập của hắn, mọi người nhất thời áp lực giảm nhiều.

- Chuyện làm sao có náo thành cái bộ dáng này?

Tiểu hòa thượng kinh ngạc nói.

Phía ngoài tiếng chém giết không dứt, Thánh sơn còn đang chấn động, đã bị mọi người công kích bình định một nửa.

Loại tràng diện hỗn loạn này, đừng nói Diệu Đế tiểu hòa thượng không nghĩ tới, cho dù là Giang Nam cũng không ngờ.

Âu Tùy Tĩnh tức giận nói:

- Chuyện này phải hỏi Tam Khuyết, ta đoán chừng người này chẳng những bị quỷ che mắt, Thần Thi kia nói không chừng ngay cả thần thức của hắn cũng che mắt.

Diệu Đế vội vàng hướng Tam Khuyết Đạo Nhân nhìn lại, chỉ thấy Thần Thi sau lưng Đạo Nhân thăm dò hai tay, đã cắm vào trong đầu của hắn, bất quá Thần Thi này vô hình, chẳng qua là oán khí của cửu thế cường nhân sở sinh, cũng không suy giảm tới đầu óc của hắn, bất quá thần thức của Tam Khuyết Đạo Nhân hiển nhiên cũng bị vặn vẹo, cho dù là dùng thần thức đi "nhìn" tình hình bốn phía, nhìn qua cũng cùng những người khác rất là bất đồng.

- Diệu Đế, ngươi nhất định phải cứu ta!

Mập Đạo Nhân vẻ mặt đưa đám, cầm tay Giang Nam khóc lóc kể lể nói.

Giang Nam nhẹ nhàng rút tay ra, an ủi:

- Yên tâm, yên tâm.

Diệu Đế tiểu hòa thượng hết nhìn đông tới nhìn tây, nghi ngờ nói:

- Hoang Cảnh Thiếu Tôn ở đâu?

Thiệu Thiên Nhai lòng có tiếc hận nói:

- Hoang Cảnh Thiếu Tôn thừa dịp loạn chạy ra, đáng tiếc không có thể cỡi xuống Chân Thần đại quần cộc của hắn, cũng may Giang giáo chủ khí lực lớn, đem đại cốt chùy kia đoạt tới tay.