Đế Tôn

Chương 971: Tam Khuyết bi thúc (2)


Giang Nam nhìn thật kỹ, chỉ thấy Thần Thi trên lưng Tam Khuyết đạo nhân hai tay che kín con mắt mập mạp này, mập mạp như trước không hề phát giác, vẻ mặt vô sỉ đi đến bên cạnh một cây đại thụ, đột nhiên tế lên một cây Lang Nha bổng, thần uy tràn ngập, ầm ầm nện xuống, đem gốc đại thụ kia đánh cho nát bấy, cười hắc hắc nói:

- Tiểu tử, giao Tiên Đỉnh Lệnh ra đây!

- Ách?

Bọn người Giang Nam tức cười, Âu Tùy Tĩnh, Thi Hiên Vi cùng Thiệu Thiên Nhai hai mặt nhìn nhau:

- Chẳng lẽ Tam Khuyết này, xem gốc cây kia trở thành cao thủ khác?

- Đây là quỷ che mắt! Tam Khuyết bị Thần Thi che mắt, trong mắt chứng kiến hết thảy cùng chúng ta thấy có khác nhau rất lớn.

Giang Nam lòng có ưu tư nói:

- Vận rủi Thần Thi ký sinh ở trên người của hắn, chỉ sợ Tam Khuyết bị giày vò đến không nhẹ, vận rủi trước mắt.

Phía trước Tam Khuyết đạo nhân vẻ mặt vô sỉ như trước, đột nhiên quát:

- Mấy tiểu tử các ngươi, cho rằng người đông thế mạnh, liền có thể làm gì được Tam đức Đạo gia anh minh thần vũ, thực thiện thẩm mỹ sao?

Quanh thân hắn Thần Quang tách ra, trong đan điền Thần Lô bốc hơi, vô số pháp bảo bay ra, Thiên Băng Địa Liệt, đem từng tòa hùng sơn bình định, cùng không khí đánh đập tàn nhẫn, kinh người đến cực điểm.

Hiển nhiên, quỷ che mắt để cho hắn chứng kiến tình hình là hắn bị người vây quanh, để cho đạo nhân này cảm giác mình thân hãm hiểm cảnh, đánh đập tàn nhẫn.

Sau một lúc lâu, Tam Khuyết đạo nhân thở hồng hộc, há miệng khẽ hấp, rất nhiều pháp bảo phần phật rơi vào trong miệng, rơi vào Thần Lô ở trong đan điền, cười hắc hắc nói:

- Hiện tại biết rõ Đạo gia lợi hại a?

Hắn lấy tay một trảo, đem mấy khối đá vụn bắt lấy, nhét vào bên trong Tử Phủ của mình, cảm thấy mỹ mãn:

- Tiên Đỉnh Lệnh của ta không sai biệt lắm đã đầy đủ rồi, không biết bọn người Giang lão đệ có thu hoạch hay không... Oanh! Tiểu tử kia lén lén lút lút, chạy đâu!

Tam Khuyết đạo nhân đột nhiên hướng Giang Nam xem ra, chỉ là con mắt có chút nghiêng, thấy rõ ràng Giang Nam, nhưng tròng mắt lại nghiêng đến bên trái Giang Nam, không khỏi phân trần tế lên một cây cung thần, thần uy mênh mông cuồn cuộn truyền ra, kinh người đến cực điểm quát:

- Ngươi cho rằng ngươi có thể chạy ra cung thần của Đạo gia sao?

Ô hay...

Một mũi tên như ánh sáng kích xạ mà ra, cách bên người Giang Nam vài dặm bắn qua, Tam Khuyết đạo nhân cười ha ha, không khỏi đắc ý nói:

- Chết đi à nha? Ngươi cho rằng ngươi che giấu, liền có thể lẫn đi hỏa nhãn kim tinh của ta?

Hắn thả người nhảy đến cách Giang Nam không xa, nắm lên một mảnh gỗ vụn, dương dương đắc ý nói:

- Lại được một mặt Tiên Đỉnh Lệnh, ta quả nhiên vô địch rồi. Đúng rồi, đếm một chút ta được bao nhiêu mặt...

Vẻ mặt Giang Nam kinh ngạc, nhìn xem đạo nhân béo này từ trong Tử Phủ đổ ra một đống lớn thượng vàng hạ cám, phần lớn là chút ít đá vụn nát mộc, bất quá Tiên Đỉnh Lệnh thực sự có hơn mười mặt.

Đạo nhân béo sờ một mặt Tiên Đỉnh Lệnh, sắc mặt biến hóa, tiện tay đem mặt Tiên Đỉnh Lệnh kia đến một bên:

- Rõ ràng còn có đồ dỏm, không biết là tên hỗn đản nào rõ ràng làm ra Tiên Đỉnh Lệnh giả dối... Lại là một khối đồ dỏm! Con mẹ nó, còn có thiên lý hay không, ngay cả người thành thật như ta cũng lừa gạt...

- Tam Khuyết đạo hữu thật thê thảm...

Bọn người Thi Hiên Vi chứng kiến đạo nhân này không ngừng hướng ra phía ngoài ném Tiên Đỉnh Lệnh, ngược lại đem đá vụn nát mộc trở thành bảo bối thu đi, rầu rĩ nói.

Đạo nhân mập bị quỷ che mắt sở tác sở vi, thường thường làm cho không người nào có thể thuyết phục, trong mắt của hắn nhìn qua cảnh tượng, bị Thần Thi trên lưng vặn vẹo, Giang Nam rõ ràng đứng ở bên cạnh hắn cách đó không xa, hắn cũng không có phát hiện.

- Cái trạng thái này của Tam Khuyết đạo hữu, rất khó sống đến cuối cùng, nếu như gặp phải người bình thường cũng thôi, nhưng nếu gặp phải nhân vật trước trăm, tuyệt đối là một tử lộ.

Giang Nam khẽ cau mày, ở trong chiến đấu, Tam Khuyết Đạo Nhân tuyệt đối không cách nào thấy người khác công kích, thậm chí nói không chừng chủ động hướng công kích của người khác nhào vô, chủ động muốn chết.

Mặc dù bị vận rủi Thần Thi biến thành như vậy, hắn như cũ có thể đoạt được mười mấy mặt Tiên Đỉnh Lệnh, có thể thấy được thực lực đạo nhân này đúng là mạnh đến nổi kinh người.

- Tiếp tục để cho hắn du đãng mọi nơi, hắn nhất định sẽ bị chết thê thảm không nỡ nhìn.

Giang Nam đột nhiên thần thức ba động, cùng thần thức của Tam Khuyết Đạo Nhân tiếp xúc, đem mình mới vừa rồi kiến thức nói với hắn một lần.

Hôm nay đạo nhân này bị quỷ che mắt, nếu như mình tùy tiện hiện ra ở trước mặt hắn, nói không chừng lại xuất hiện đường rẽ gì, dùng thần thức ba động tới truyền lại tin tức thích đáng nhất, sẽ không bị quỷ che mắt.

Thân thể Tam Khuyết Đạo Nhân chấn động, lập tức tỉnh ngộ lại, nghiêng đầu ngó chừng một khối núi đá cao hơn người nói:

- Giang lão đệ, thật sự là ngươi?

- Khụ khụ, ta ở chỗ này.

Giang Nam vẻ mặt bất đắc dĩ nói.

- Ta biết.

Gương mặt mập đô đô của Tam Khuyết Đạo Nhân nụ cười chân thành, xoay người đối với một bụi đại thụ chọc trời nói:

- Ta thật bị quỷ che mắt rồi? Khó trách mấy ngày nay ta cảm giác, cảm thấy có cái gì không đúng.

Giang Nam dở khóc dở cười, đưa tay khoác lên đầu vai hắn, lúc này đạo nhân mới chợt hiểu hiểu ra, hướng về không khí phía trước Giang Nam, sắc mặt ngưng trọng nói:

- Ta quả nhiên là bị quỷ che mắt.

- Đạo hữu, ngươi dùng thần thức đi xem, là có thể thấy được.

Giang Nam nhắc nhở.

Tam Khuyết Đạo Nhân bừng tỉnh đại ngộ, thần thức phóng ra ngoài, sắc mặt nhất thời một đen, cả giận nói:

- Tiên Đỉnh Lệnh của ta! Thằng bố mày Thần Thi!

- Đạo hữu, hiện tại Thần Thi có thể che cặp mắt của ngươi, bước kế tiếp là có thể che những giác quan khác của ngươi, để thính giác, xúc giác, khứu giác, vị giác của ngươi hết thảy tiêu mất. Ngươi bây giờ, thật không thích hợp một mình nghênh chiến đối thủ, không bằng ngươi cũng đến Tử Phủ của ta.

Giang Nam cười nói:

- Âu đạo hữu, Thiệu đạo hữu cùng Hiên Vi đang ở trong Tử Phủ của ta, chỗ này của ta còn có hơn ba mươi Tiên Đỉnh Lệnh, hơn nữa ngươi lấy được mười mấy Tiên Đỉnh Lệnh kia, đủ có thể làm cho ngươi có tư cách tiến vào Vọng Tiên Đài.

- Chỉ có thể như thế.

Giang Nam thu Tam Khuyết Đạo Nhân vào bên trong mi tâm, lúc này hướng Hoang Cổ Thánh Sơn trong Xã Tắc Đồ bay đi, cùng lúc đó, cũng có thật nhiều cao thủ trẻ tuổi chạy tới Thánh sơn, thỉnh thoảng xuất hiện từng tràng chiến đấu kinh người.

- Hoang Cổ Thánh Sơn!

Giang Nam ngẩng đầu nhìn tòa Thánh sơn huy hoàng đại khí ở tiền phương, chỉ thấy tòa thánh sơn này mặc dù chỉ là chế phẩm bắt chước Hoang Cổ Thánh Sơn thật, nhưng như cũ rầm rộ, nguy nga tráng quan, làm lòng người sinh kính sợ!

Ở đỉnh núi Thánh sơn, chính là thần đỉnh trong truyền thuyết, là điểm cuối của người thần chi đạo, trong truyền thuyết đi tới thần đỉnh, chính là tiến vào Thần Giới, siêu phàm thoát tục!