Đế Tôn

Chương 961: Phát rồ (2)


Đông...

Đột nhiên, một tiếng tim đập kinh khủng vang lên, sau một khắc khí huyết của Giang Nam xông lên, khí huyết giống như uông dương biển rộng bắt đầu khởi động, trong khí huyết, từng ngọn Đạo Đài, Thần Phủ hiện lên, sau đó chính là một tòa Thiên Cung mênh mông di động trên khí huyết, từng tôn Yêu Thần vòng vây Câu Trần Yêu Đế trấn giữ ở trong Thiên Cung!

Rống...

Vô số Yêu Thần cùng Câu Trần Yêu Đế hư ảnh rống to, tiếng gầm cuồn cuộn, ngạnh sanh nâng từng ngụm bạc chuông kia, để cho bạc chuông không cách nào rơi xuống!

Thân thể Giang Nam bức lui, về phía sau đánh tới, né tránh đại thương đâm tới mi tâm kia, chỉ nghe oanh một tiếng nổ, Ban Lô Siêu tế lên thần chùy hung hăng nện ở hậu tâm của hắn!

Uy năng của Ban Lô Siêu thần chùy mặc dù không bằng đại thương của Chúc Nguyên Lãng, nhưng mà không phải chuyện đùa, có thể nói là tinh phẩm trong Thần minh chi bảo, bất quá một búa này lại bị Giang Nam sinh sôi thừa nhận xuống, thân thể đung đưa cũng chưa từng đung đưa một chút!

Ngược lại, chuôi đại chùy này lại bị Giang Nam đụng phải bay ngược ra sau, không ít đạo tắc trong chuy thậm chí bị chấn đứt đoạn!

- Nhục thân mạnh như vậy?

Ban Lô Siêu thất thanh kêu lên:

- Nhục thân của hắn, là Thần minh chi bảo sao?

Oanh!

Thân thể Giang Nam hướng hắn đánh tới, hư không giữa hai người thậm chí bị nhục thân của hắn ép tới ngay cả hỏng mất cũng không kịp, trực tiếp bị nhục thân cường đại kia đem hư không chen chúc ở chung một chỗ, còn chưa đụng vào trên người Ban Lô Siêu, liền để cho hắn cảm giác bộ ngực phảng phất bị một thanh cự chùy đánh trúng, ép tới trái tim hắn dừng nhảy lên, xương sườn lồng ngực cơ hồ cũng bị áp đứt!

Thình thịch...

Giang Nam hung hăng đụng vào trên người của hắn, bên trong cơ thể vị cao thủ trẻ tuổi này truyền đến thanh âm xương cốt nổ tung toái, thân hình bay ra ngoài, người đang ở giữa không trung, trong miệng liền máu tươi cuồng phun, trong máu tươi xen lẫn mảnh nhỏ lục phủ ngũ tạng nghiền nát cùng xương sườn gảy lìa!

Lúc này, công kích của tên còn lại rốt cục đi tới trước mặt Giang Nam, rõ ràng là một ngụm lò lớn khổng lồ, trong lò truyền đến dẫn lực cường đại, Thánh Hỏa hừng hực, đốt cháy hết thảy, đem Giang Nam kéo vào trong lò!

- Cuối cùng chạy ra một kiếp!

Ban Lô Siêu kinh hồn vừa định, thấy Giang Nam hướng miệng lò lớn kia bay đi, không khỏi thở phào nhẹ nhỏm, chỉ cần Giang Nam bị thu vào trong lò lớn, bốn người bọn họ có thể triển khai xu thế vây kín, cho dù tu vi thực lực của Giang Nam vượt qua bọn họ rất nhiều, cũng không có thể chạy ra tìm đường sống!

Nhưng vào lúc này, dưới chân Giang Nam có một trận đồ hiện lên, Minh Hải nặng nề xông ra, tiếp theo là Địa ngục vạn giới, tuôn vào trong lò kia, Minh Hải đổi chiều, giống như Thiên Hà sụp đổ, đem Thánh Hỏa trong lò ầm một tiếng tưới dập tắt!

Lò lớn truyền đến dẫn lực nhất thời biến mất, thân hình Giang Nam tiếp tục hướng Ban Lô Siêu phóng đi!

Trường thương phía sau hắn như rồng, chui thấu hư không, hung hăng hướng mi tâm của Giang Nam tiếp tục đâm tới, Chúc Nguyên Lãng đằng đằng sát khí, quát lên:

- Ban huynh, ngươi ngăn chặn hắn một cái chớp mắt, chỉ cần một cái chớp mắt cũng đủ! Pháp lực của hắn còn thừa không nhiều lắm, tế lên mặt trận đồ này cũng đã khô kiệt, ngươi có thể ngăn trở!

- Tốt!

Ban Lô Siêu cũng cường hãn, sinh sôi ngừng xu hướng suy tàn, không lùi mà tiến tới, hướng Giang Nam nghênh đón, phun ra máu tươi, cười lạnh nói:

- Giang giáo chủ, ta chỉ cần ngăn trở ngươi một kích, liền là tử kỳ của ngươi!

- Ngươi ngăn không được!

Giang Nam như cũ bỏ qua Chúc Nguyên Lãng đâm đại thương tới, đưa lưng về phía hắn, đột nhiên trong Thiên Cung, một ngụm Kiếm Hoàn quay tròn bay ra, ông một tiếng hóa thành kiếm trụ trăm dặm, lồng lộng như núi, huy hoàng đại khí, kiếm quang chợt lóe lên, hướng Ban Lô Siêu đâm tới.

- Ngươi còn sót lại pháp lực? Tới tốt, ta không tin pháp lực của ngươi còn có thể chống đở một kích kia!

Ban Lô Siêu vui mừng không hãi sợ, cổ động toàn lực tế lên đại chùy, chỉ thấy chuôi đại chùy này càng lúc càng lớn, di động ở giữa không trung giống như một viên tinh cầu nho nhỏ, vô số đạo tắc thô to chi chít như lưới, quấn quanh ở mặt ngoài đại chùy, ngăn chặn hướng đạo kiếm quang này!

Ô hay...

Kiếm quang xuyên thủng mặt ngoài đại chùy, sau một khắc từ trong đại chùy kích bắn ra, giống như đâm thủng đậu hủ.

Vẻ mặt Ban Lô Siêu dại ra:

- Không tốt! Phải rời Trung Châu Xã Tắc Đồ, nếu không ta hẳn phải chết không thể nghi ngờ...

Hắn tâm niệm hơi động, thân hình lập tức biến mất không thấy gì nữa, bị truyền ra Xã Tắc Đồ.

Trong hoàng cung Trung Châu Hoàng Thành, quần thần đang nghị luận rối rít, đàm luận mới vừa rồi rốt cuộc là người nào một quyền oanh phá hư không, đem người chạy ra Trung Châu Xã Tắc Đồ đánh chết.

Lúc này, bên trong hoàng cung đã có bảy tám trăm người bị loại bỏ xuất cục, vẻ mặt không cam lòng ngẩng đầu nhìn lên Trung Châu Xã Tắc Đồ giữa không trung kia.

Đột nhiên, bóng người chợt lóe, trên triều đình nhiều ra một thân ảnh, đương nhiên đó là Ban Lô Siêu!

- Không có ngăn trở...

Bên trong mi tâm của Ban Lô Siêu hé ra một lỗ thủng to, thần hồn trong mi tâm bị một kiếm chém giết, Tử Phủ cũng bị quấy đến nát bấy, ánh mắt vô thần, thân thể quơ quơ, thi ngã trên mặt đất.

- Lại có người sau khi chạy ra Xã Tắc Đồ bị đánh chết!

Quần thần ồ lên, cho dù là Hi Hoàng cũng không khỏi nhíu mày, tâm niệm vừa động là có thể truyền ra Xã Tắc Đồ, là một loại phương pháp bảo vệ đối với dự thi người, tránh cho Trung Thiên thế giới thiên tài lưu thất.

Không nghĩ tới, lại ở trong thời gian ngắn ngủn chốc lát, liền liên tục có hai người ở một sát na truyền đưa ra ngoài bị đánh chết!

- Người có loại thủ đoạn này, chỉ sợ có thể ở trong trung thiên trẻ tuổi, đứng vào Top 20 cho tới Top 10.

Chân mày Hi Hoàng giãn ra, nhìn về Trung Châu Xã Tắc Đồ, nhẹ giọng nói:

- Không biết rốt cuộc là người nào, có bản lãnh bực này?

Hô...

Lại có một người chịu khổ đào thải, từ trong Trung Châu Xã Tắc Đồ truyền ra, nhục thân liền trong lúc bất chợt chia năm xẻ bảy, thi thể toái đầy đất, rõ ràng là một vị cường giả vây công Giang Nam khác!

- A...

Một tiếng kêu thảm thiết làm rung động lòng người truyền đến, một cô gái tướng mạo đẹp như Tiên điệt xuất Xã Tắc Đồ, thân thủ mạn diệu, làm lòng người động tâm.

- Là Ngọc Linh Tiên Tử!

Có người kinh hô:

- Nàng cũng bị người đào thải? Người nào phát rồ như vậy, lại đối với vị tiên tử này nhẫn tâm hạ độc thủ, đào thải Ngọc Linh Tiên Tử?

Tại chỗ không ít cường giả trẻ tuổi là người theo đuổi Ngọc Linh Tiên Tử, thấy thế liền dậm chân, rất nhiều người rất muốn nhất thân phương trạch, rối rít tung người lên, mở ra hai cánh tay hướng Ngọc Linh Tiên Tử giữa không trung rơi xuống nghênh đón.

Đột nhiên, áo lót trước ngực Ngọc Linh Tiên Tử ba một tiếng nổ tung, một quyền ấn khổng lồ phá thể mà ra, mọi người thấy thế, vội vàng tránh né, chỉ nghe một tiếng trống nổ lên, quyền ấn hung hăng chuy ở trên mặt đất hoàng cung, loạn thạch bay tán loạn, đem Thần Triều hoàng cung đánh ra một cái hố to!