Đế Tôn

Chương 933: Càn quét Huyền Vũ doanh (1)


- Ngã phật từ bi...

Diệu Đế tiểu hòa thượng hai tay hợp thành chữ thập, nhìn xem càng ngày càng gần Huyền Vũ trọng sư đại doanh cùng song phương giao chiến, lẩm bẩm nói:

- Giang giáo chủ, con mẹ mày...

Lâu thuyền đại hạm phi tốc hướng trọng sư đại doanh tiếp cận, hai nhóm nhân mã đang ở trước doanh giao phong, giết đến long trời lỡ đất. Đột nhiên Huyết Thần lâu chủ đứng ở trên Huyết Thần lâu kia chứng kiến chiếc đại hạm này đánh tới, đầu thuyền đứng ba người trẻ tuổi, hừ lạnh một tiếng, trầm giọng quát:

- Viễn Công, ngươi đi loại trừ mấy tiểu bối kia, miễn cho phức tạp!

Mao Viễn Công quay đầu thoáng nhìn, chỉ thấy Giang Nam đứng ở đầu thuyền, không khỏi đại hỷ, vội vàng mở ra hai cái đùi gà thật dài, cất bước hướng Giang Nam cùng lâu thuyền đại hạm cuồng xông mà đến!

- Ác ác ờ, tiểu Giang giáo chủ, đã lâu không gặp! Ồ, còn có hai tiểu bối, huyết đồng sát ngục!

Giữa không trung đột nhiên hiện ra hai huyết đồng cực lớn, ở giữa không trung chuyển động, ba người Giang Nam đột nhiên chỉ cảm thấy trước mắt nhoáng một cái, lập tức thân hãm trong sát ngục.

- Trầm luân a, kêu rên a, các thiếu niên!

Thân ảnh của Mao Viễn Công xuất hiện ở trong huyết đồng sát ngục, thân hình quảng đại, cười ha ha nói.

- Lão gà trống, ngươi là tới diễn kịch sao?

Giang Nam tức cười, hắn còn chưa động thủ, Hoa Trấn Nguyên cùng Diệu Đế tiểu hòa thượng sớm đã động thủ, hai người bọn họ một cái là thần thể, một cái là Phật môn cao thủ thấy tận mắt Vạn Phật tháp, Hoa Trấn Nguyên khắp cả người Thần Quang tách ra, Chân Long giản phóng lên trời, oanh phá hư không, như là hai đầu Chân Thần cấp Cự Long, hai hai quấy phá, đem huyết đồng sát ngục phá hủy một nửa!

Sau lưng Diệu Đế tiểu hòa thượng hiện ra phật quang, trong tay cầm lấy Hàng ma xử, một xử rơi xuống, đem một nửa khác của huyết đồng sát ngục đánh cho tan vỡ, trước mắt ba người lập tức khôi phục thanh minh, thoát ly huyết đồng sát ngục bao phủ!

Mao Viễn Công vất vất vả vả luyện một đôi huyết đồng, bị hai người phá vỡ, đầu lão gà trống này kêu thảm một tiếng, hai mắt đổ máu.

Mà vào lúc này, Giang Nam thúc dục lâu thuyền đại hạm, ầm ầm đâm vào trên người lão gà trống này, đâm cho hắn cốt đoạn gân gãy, bay ngược mà lên, hướng Huyết Thần lâu bay đi!

Rầm rầm rầm!

Vô số họng pháo của lâu thuyền đại hạm toàn bộ triển khai, từng đạo ô quang oanh ra, pháo quang rậm rạp chằng chịt oanh ở trên người lão gà trống, oanh đến hắn lông gà bay loạn, toàn thân huyết nhục nổ tung.

- Giang Tử Xuyên, ĐKM...

Mao Viễn Công còn chưa rơi xuống trên Huyết Thần lâu, thân thể liền bành một tiếng nổ tung, huyết nhục vẩy ra, cũng may hắn là Thần Ma, đã sớm luyện thành Bất Tử Chi Thân, lập tức khôi phục thân thể, chỉ là nguyên khí đại thương, cũng không làm bị thương bổn nguyên của hắn.

- Muốn giết một Thần Ma chính thức, quả nhiên khó khăn vô cùng.

Giang Nam bay tới, thân hình lơ lửng, lâu thuyền đại hạm từ dưới chân hắn bay ra, sau đó một cước đá vào đuôi chiến hạm, chỉ nghe oanh được một tiếng vang thật lớn, chiếc lâu thuyền đại hạm này lần nữa hướng Mao Viễn Công đánh tới!

- Lão gà trống, con thuyền này liền tặng cho ngươi!

Hoa Trấn Nguyên cùng Diệu Đế tiểu hòa thượng vội vàng từ trên thuyền phóng lên trời, nhìn thấy Giang Nam vậy mà bỏ qua chiếc lâu thuyền này vọt tới Mao Viễn Công, Hoa Trấn Nguyên cũng không khỏi một hồi thịt đau, dậm chân nói:

- Giang giáo chủ, ngươi biết con thuyền này của ngươi đến cùng có bao nhiêu quý trọng không? Chiếc lâu thuyền đại hạm này, thấp nhất cũng là một tòa thiên thần chi bảo, hơn nữa tác dụng so với thiên thần chi bảo còn cường đại hơn, chỉ sợ thẳng truy Chân Thần chi bảo rồi! Ngươi dùng con thuyền này vọt tới lão gà trống kia, chỉ sợ sẽ là bánh bao thịt đánh chó, có đi không về!

- Bỏ không được hài tử, câu không được sói!

Giang Nam quát lớn:

- Hai vị đạo hữu, cùng ta đồng loạt ra tay, thúc dục đại hạm!

Hai người bất đắc dĩ, toàn thân đạo vân tuôn ra, rót vào bên trong lâu thuyền đại hạm, sau một khắc lâu thuyền đại hạm lần nữa đâm vào trên người Mao Viễn Công vừa mới khôi phục thân thể, đem đầu Ma Thần này đâm cho thổ huyết, dán ở đầu thuyền.

Lần này hắn lại học thông minh, dán ở đầu thuyền không dám ra, miễn cho bị pháo quang oanh kích.

Rầm rầm rầm!

Chiếc đại hạm này quả nhiên lại có vô số pháo quang tách ra, pháo quang rậm rạp chằng chịt nối tiếp thành lưới, hướng rất nhiều cường giả của Huyết Thần lâu oanh khứ!

- Ta quả nhiên thông minh!

Trong nội tâm Mao Viễn Công có chút ít tự đắc nói.

Trên tòa Thần lâu kia, Huyết Thần lâu chủ hừ lạnh một tiếng:

- Ếch ngồi đáy giếng, cũng có thể cùng thiên thần chống lại?

Hô...

Hắn một cái đại thủ mở ra, năm ngón tay giang rộng, lòng bàn tay hình thành trăm vạn dặm hư không, kịch liệt hướng ra phía ngoài bành trướng, sau một khắc, pháo quang hình thành lưới lớn hết thảy rơi vào trong lòng bàn tay hắn.

Huyết Thần lâu chủ hừ lạnh một tiếng, bàn tay trùng trùng điệp điệp nắm chặt, vậy mà đem những pháo quang này luyện thành một hạt châu đen nhánh, lập tức vung tay áo lên, tay áo càng lúc càng lớn, đem Mao Viễn Công tính cả chiếc lâu thuyền đại hạm kia cùng một chỗ thu nhập trong tay áo!

- Lợi hại như vậy?

Giang Nam lại càng hoảng sợ, lập tức cảm giác được lạc ấn của mình ở trong lâu thuyền đại hạm bị Huyết Thần lâu chủ lau đi, người này thực lực mạnh, còn ở trên Thái Hoàng lão tổ, không hổ là tiếp cận Chân Thần cường giả, chủ nhân một đại thánh địa, thực lực cường hoành vô biên!

- Ba cái tiểu bối, dám can đảm xông tới Huyết Thần lâu ta!

Huyết Thần lâu chủ hừ lạnh một tiếng, lâu thuyền đại hạm trong tay áo trượt ra, Mao Viễn Công thổ huyết liên tục, chỉ thấy trong tay Huyết Thần lâu chủ có một đạo huyết khí lao ra, rơi vào trong cơ thể của hắn, lão gà trống này lập tức lại vui vẻ, nhìn về phía ba người Giang Nam, ác ác kêu lên:

- Ngươi còn có bảo bối gì, một phát tiễn đưa tới a!

- Lão gà trống, ngươi chờ, của ta rất nhanh liền đến!

Giang Nam nộ quát một tiếng, nổi trận lôi đình, lập tức hướng Hoa Trấn Nguyên cùng Diệu Đế tiểu hòa thượng nháy mắt, thấp giọng nói:

- Hai vị đạo hữu, nhanh đến trong Tử Phủ của ta!

Hai người nao nao, chỉ thấy mi tâm của Giang Nam mở ra, Diệu Đế tiểu hòa thượng cùng Hoa Trấn Nguyên liếc nhau, ngay ngắn bay vào mi tâm của hắn, tiến vào bên trong Tử Phủ.

- Giang giáo chủ, ngươi phôi đãn!

Hai người bọn họ mới vừa tiến vào Tử Phủ của Giang Nam, lập tức cảm giác được Đế Uy vô cùng trầm trọng truyền đến, chỉ thấy một tấm bia đá cao ngất, trên đó viết một chữ "Trấn", đem hai người ép tới cơ hồ muốn quỳ rạp trên đất, đúng là Giang Nam từ Minh Thổ đệ nhị trọng thu tới Minh Thổ trấn bia.

May là hai người bọn họ thực lực phi phàm, có thể so sánh Thần Ma, lúc này thúc dục thần thể, tế lên pháp bảo, dốc sức liều mạng chống cự Đế Uy trấn áp.

- Không có ý tứ, ta quên trong Tử Phủ ta còn có tấm bia đá này.

Âm thanh không hề có thành ý xin lỗi của Giang Nam truyền đến, đem hai người tức đến nổi trận lôi đình.