Đế Tôn

Chương 910: Không có đất đặt chân (2)


Nhiều Thần minh rối rít từ trên thuyền bay lên, trong khoảnh khắc liền phủ xuống đến các môn phái thánh địa trong Băng nguyên, nhắn nhủ tin tức, trong lúc nhất thời Băng nguyên oanh động, khiếp sợ.

Những môn phái trên Băng nguyên này mặc dù mỗi cái đều có được thế lực không nhỏ, nhưng ở trước mặt Hoang Cổ Thánh Thành, Xuất Vân thành cùng Bắc Mạc Thi gia quái vật lớn bực này, vẫn còn xa xa không đủ nhìn.

Bọn họ gặp phải loại chuyện này, chỉ có thể tòng phạm vì bị cưỡng bức, không dám phản kháng.

Hồng Vũ Đạo Nhân trầm giọng nói:

- Người tên là Thái Hoàng này, cố nhiên có chút bản lãnh, bất quá ta cũng sẽ không so với hắn yếu, nếu như ta cùng với hắn ở ngang hàng cảnh giới, chiến lực của hắn chưa chắc có thể cao hơn ta. Bất quá địa phương cường đại nhất của người này là ở tâm cảnh của hắn thủy chung không có bất kỳ biến hóa, đây mới là địa phương kinh khủng nhất.

Tại chỗ trong mọi người, chỉ có Hồng Vũ Đạo Nhân tâm cảnh tu vi cao nhất, đối với Thái Hoàng Lão Tổ phê bình rất sát.

Nếu như đồng dạng tu vi, chiến lực của Thái Hoàng Lão Tổ chưa chắc có thể mạnh hơn Cửu Chuyển Chiến Thể, nhưng mà hắn không có chút sơ hở nào, cho dù chiến lực cao hơn hắn cũng chưa chắc có thể bắt lấy hắn.

Ở trên Băng nguyên cũng có người sưu tầm tung tích Thái Hoàng Lão Tổ, để cho Thái Hoàng không có cơ hội thở dốc cùng chữa thương chút nào, trong lúc đó lại có người phát hiện tung tích Thái Hoàng mấy lần, bất quá đợi mọi người đi qua, Thái Hoàng đã rời đi.

Mặc dù nói Thái Hoàng Lão Tổ bị bức phải hoảng sợ không chịu nổi, nhưng mà không có chém giết người này, thủy chung là mối họa.

- Các vị yên tâm tâm, Thái Hoàng là địch nhân của ta, đợi xuất hiện lần nữa, ta tới giết chết hắn.

Giang Nam thấy đám người Hồng Vũ Đạo Nhân cau chặt chân mày, ho khan một tiếng, cười nói:

- Ta lần này có chút càn rở, nóng lòng giết chết hắn báo thù rửa hận, thế cho nên liên lụy chư vị cùng hắn kết thành ân oán. Bất quá hiện tại tu vi thực lực của ta mặc dù không bằng hắn, nhưng mà trải qua lần này, ta đoán chừng Thái Hoàng cũng không có mặt mũi tiếp tục lưu lại Trung Thiên thế giới, đợi đến hắn hiện thân lần nữa, ta liền có nắm chặc chém giết hắn!

Hai đại thế gia một đại thánh địa, cộng thêm Băng nguyên hơn mười môn phái Thánh Địa, gần trăm vị Thần minh cường giả, phong tỏa Băng nguyên, tìm kiếm tung tích Thái Hoàng Lão Tổ, Thái Hoàng ở Băng nguyên đã không có đất đặt chân.

Không chỉ có như thế, cả Trung Thiên thế giới cũng không có đất đặt chân cho Thái Hoàng Lão Tổ, hai đại thế gia một đại thánh địa cũng được chứng kiến chiến lực cùng đánh giá ra tiềm lực của hắn. Cho là hắn tương lai tất nhiên thành đại họa tâm phúc.

Nếu như Thái Hoàng hiện ra ở những địa phương khác trong Trung Thiên thế giới, tam đại thế lực này tất nhiên sẽ không bỏ qua hắn, tiếp tục phái ra cường giả đuổi giết!

Cho nên Giang Nam suy đoán Thái Hoàng không có mặt mũi ở lại Trung Thiên thế giới, cũng không phải là không có đạo lý.

- Người này trước mắt cũng còn không đến mức là một tâm phúc đại họa.

Xuất Vân thành Thiên Thần nói:

- Xuất Vân thành ta có Xuất Vân Thần Tôn, hắn dám càn rỡ, một cái tát chụp chết hắn. Bất quá người này tiềm lực cực mạnh, chỉ sợ tương lai cũng sẽ có một phen thành tựu không nhỏ. Giang giáo chủ, bọn ta cùng hắn giao thủ, thực cảm giác được khiếp sợ. Người này không phải chuyện đùa, ngươi có tự tin tương lai có thể thắng được hắn, cố nhiên là tốt, nhưng cũng không thể khinh địch.

Giang Nam gật đầu, trầm giọng nói:

- Đa tạ chỉ điểm.

- Giáo chủ không cần khách khí, ngươi đối với Xuất Vân thành ta có ân, thành chủ đối với ngươi rất tán thưởng, lại là tri giao bạn tốt của Tùy Tĩnh công tử, Xuất Vân thành ta vì ngươi làm này một ít chuyện, thực không coi vào đâu.

Giang Nam hướng những người khác cảm ơn, Thi gia Thiên Thần cười nói:

- Giáo chủ khách khí, gia chủ nghe phu nhân nói tới giáo chủ. Rất có hứng thú muốn gặp giáo chủ, nếu như giáo chủ có thời gian, không bằng đi Bắc Mạc Thi gia ta một chuyến. Dĩ nhiên, Bắc Mạc Thi gia ta là đại gia tộc, giáo chủ dĩ nhiên không thể tay không đi tới?

- Đây là tự nhiên.

Giang Nam cười nói:

- Chỉ cần vãn bối rảnh rỗi, tất nhiên sẽ đi Bắc Mạc, tự mình bái tạ gia chủ.

- Không cho ngươi đi!

Sắc mặt Thi Hiên Vi trở nên hồng, vội vàng hướng Giang Nam trợn mắt nhìn:

- Đi cũng không cho ngươi mang bất kỳ lễ vật nào!

Giang Nam buồn bực, cùng mọi người trở lại Thái Huyền Thánh Tông di chỉ, chỉ thấy Nghiên Xúc tông chủ và Huệ Nguyên Tông cường giả như cũ thủ ở nơi đây, nhìn thấy mọi người trở về, cung kính nói:

- Nghiên Xúc có mắt không tròng, lầm tin ác nhân Thái Hoàng này, trong lòng thật là xấu hổ, cũng may thủ ở chỗ này, không để cho bảo vật của Giang giáo chủ mất đi.

- Tông chủ khách khí.

Giang Nam vẻ mặt ôn hoà, cười nói:

- Thái Hoàng người này quen mặt tâm ác, không giống ta thuần lương, tông chủ bị lừa cũng là chuyện thường, không nên tự trách. Lần này, tiểu đệ còn có địa phương muốn làm phiền tông chủ.

Nghiên Xúc tông chủ thấy hắn không đề cập tới chuyện lúc trước liền yên lòng, lúc này cùng mọi người liên thủ, cùng nhau đem Bạch Ngọc Bình kia từ trong động sâu vạn dặm mang ra, Bạch Ngọc Bình này thật sự trầm trọng, cho dù là hơn bốn mươi Thần Ma liên thủ, cũng thực bị mệt đến ngất ngư.

Bạch Ngọc Bình cùng thần thủy trong bình cố nhiên là nặng đến đáng sợ, nhưng Địa Từ Nguyên Lực của Trung Thiên thế giới so sánh với Huyền Minh Nguyên Giới mạnh hơn không chỉ gấp mười lần, để cho sức nặng của bình ngọc cũng trống rỗng gia tăng gấp mười lần, này cũng có chút kinh khủng.

Miệng bình ngọc này, sợ rằng chỉ có Chân Thần Thần Chủ cấp bậc, mới có thể Cử Trọng Nhược Khinh, dễ dàng cầm lấy.

- Giang Nam, là ta khinh thường ngươi...

Trong một mảnh sông băng, Thái Hoàng Lão Tổ ngưng mắt hướng Thái Huyền Thánh Tông di chỉ nhìn lại, ánh mắt trống rỗng không có gì, không lấy vật hỷ không lấy mình bi, phảng phất mình bị đám người Giang Nam làm cho cùng đường chẳng qua là gió nhẹ quất vào mặt, không có thể ảnh hưởng đến nội tâm của hắn.

- Trung Thiên thế giới ta không cách nào ngốc đi xuống, xem ra chỉ có rời đi nơi đây. Bất quá ngươi cũng sẽ không sống khá giả, bởi vì ta đã đem tin tức ngươi có mảnh nhỏ Thiên Đạo truyền đi.

Hắn cất bước đi vào trong hư không, nhẹ giọng cười nói:

- Hy vọng ngươi có thể sống sót, sống đến một khắc ta trở về Trung Thiên thế giới kia, nói vậy khi đó, ngươi đã có đủ thực lực, cùng ta chân chân chính chính đối quyết, mà không phải dựa vào ngoại lực!

Hồng Vũ Đạo Nhân suất lĩnh cường giả Hoang Cổ Thánh Thành lần lượt tản đi, Âu Tùy Tĩnh cũng cùng cường giả Xuất Vân thành rời đi, nhưng Thi Hiên Vi không có vội vả trở về Bắc Mạc, mà là trên dưới đánh giá Giang Nam, đột nhiên nói:

- Giang giáo chủ, nói thật đi, thương thế của ngươi có nặng lắm không?

Giang Nam phải bội phục vị tiên tử này tâm tế như phát, cười khổ nói:

- Rất nặng...

Bắc Mạc Thi gia Thiên Thần đột nhiên thần thức xông ra, quét toàn thân Giang Nam, thấy rõ rất nhỏ nói:

- Để cho ta tới xem một chút!