Đế Tôn

Chương 851: Trong lúc vô tình bày ra sát cục (2)


Đàm Trí thánh tăng cảm giác được từng đạo ánh mắt tràn đầy sát ý, phải thừa nhận áp lực có thể nghĩ, bất quá hòa thượng này như cũ trên mặt nụ cười, không một chút vẻ kinh hoảng.

Chẳng qua là mặc dù hắn không đổi sắc, nhưng trong lòng thì cực kỳ não:

- Vị Giang giáo chủ này đích xác là nhân vật hung ác, vừa nói chuyện liền để cho tiểu tăng trở thành mọi người chi địch.

- Một mặt Thần Mộc Lệnh khác, là rơi vào Ngọc phu nhân chi nữ, Hiên Vi Tiên Tử a?

Chân Pháp Phật Đà đột nhiên mặt mỉm cười, hướng mỹ phụ kia cười hỏi.

Ngọc phu nhân hàn quang hiện lên trong mắt, trong lòng đối với Phật Đà này đại hận, biết hắn nhắc tới mặt Thần Mộc Lệnh thứ ba, là vì dời đi tầm mắt của mọi người, giảm bớt công kích hắn gặp phải, lúc này cười dài nói:

- Chính xác, bất quá chư vị yên tâm, Bắc Mạc Thi gia ta cũng không có ý tứ độc chiếm Thánh Quân động phủ. Hiên Vi, ngươi đi cùng Giang giáo chủ mở ra cấm chế động phủ.

Thi Hiên Vi lĩnh mệnh, cùng Giang Nam tiến lên trước, hai người riêng phần mình lấy ra Thần Mộc Lệnh, thúc dục pháp lực, tế lên đỉnh đầu.

Mọi người rối rít xuất động, đi theo phía sau bọn họ.

Đợi hai người tới trước cái khe của Thánh Quân động phủ, Thần Mộc Lệnh trên đỉnh đầu Thi Hiên Vi đột nhiên bay lên, treo cao ở giữa không trung, chỉ thấy mặt Thần Mộc Lệnh này bay lên không, nhất thời định trụ từng đạo sáng mờ, để cho Hóa Thần Độc Hà cấm chế uy năng vô hạn định ở giữa không trung, không có bất kỳ dị động.

Hai người lại tới trước đệ nhị trọng cấm chế, trong hư không phía trước mơ hồ hiện ra Cửu Đạo Toái Thần Áp, mặt áp lưu động đủ loại thần vân, phức tạp chí cực, như núi như ấn, treo cao ở nơi đó, bất cứ lúc nào cũng có thể bay ra đả thương người.

Ông...

Đỉnh đầu của Giang Nam có một mặt Thần Mộc Lệnh bay lên, mặt Thần Mộc Lệnh này hóa thành một thần thụ, lồng lộng đứng vững, nâng Cửu Đạo Toái Thần Áp, để cho Cửu Đạo Toái Thần Áp này không cách nào rơi xuống.

- Mặt Thần Mộc Lệnh này của ta, trong đó đệ nhất trọng Thần Cấm bị ta đánh nát, thiếu hụt một đạo Thần Cấm, không biết có thể xảy ra vấn đề gì hay không?

Giang Nam nhìn về phía gốc Thần Mộc Lệnh biến thành thần thụ này, chỉ thấy thần thụ khẽ đung đưa, cây khô phát ra tiếng vang khanh khách xèo xèo, hiển nhiên nhận áp lực thực lớn, chỉ sợ không thể chống đở thời gian bao lâu.

Bọn họ đi tới trước đạo cấm chế thứ ba, cuối cùng một mặt Thần Mộc Lệnh cũng bay ra, định trụ thiên khung lay động.

Đạo thiên khung này vốn là ở trong hư không phiêu đãng, giống như một con cá lớn, qua lại như điện, thiên khung mở ra, che khuất bầu trời, diệt quang tiếp theo cắt xuống, hôm nay bị một mặt Thần Mộc Lệnh cuối cùng định trụ.

- Mặt Thần Mộc Lệnh này cũng bị ta đánh nát đệ nhất trọng Thần Cấm, đoán chừng cũng không cách nào định trụ thiên khung bao nhiêu thời gian. Đứng ở dưới ba đạo cấm chế này, chính là tự tìm đường chết!

Ánh mắt Giang Nam chợt lóe, không tính toán thu hồi hai mặt Thần Mộc Lệnh kia của mình, hướng đám người Thiệu Thiên Nhai, Tam Khuyết Đạo Nhân thấp giọng nói:

- Nhanh đi vào!

- Giang lão đệ, ngươi không có ý định thu hai khối Thần Mộc Lệnh kia sao?

Tam Khuyết Đạo Nhân kinh ngạc nói.

- Không cần, đi mau!

Giang Nam cùng đám người Thiệu Thiên Nhai nhanh chóng xuyên qua mặt phạm vi thiên khung bao phủ, mà chư cường giả ở phía sau bọn họ đã bắt đầu vung tay, tranh đoạt quyền chưởng khống Thần Mộc Lệnh.

Hô...

Thi Hiên Vi thu hồi Thần Mộc Lệnh của mình, cùng chúng cường giả của Bắc Mạc Thi gia nhanh chóng xuyên qua thiên khung, đối với hai mặt Thần Mộc Lệnh khác làm như không thấy. Những cường giả khác thấy thế, lập tức đi tới mặt Thần Mộc Lệnh thứ ba, rối rít xuất thủ tranh đoạt mặt Thần Mộc Lệnh thứ hai.

- Đàm Trí, Thần Mộc Lệnh không liên quan nặng nhẹ, Thánh Quân động phủ mới là chủ yếu nhất!

Chân Pháp Phật Đà trầm giọng quát lên.

Bọn họ mới vừa đi ra thiên khung, lại có mấy thần minh cùng trên dưới một trăm vị cường giả cũng xông vào trong cái khe hư không, tranh đoạt bảo vật trong động phủ.

Bất quá ở hậu phương, còn có mọi người vung tay, trong đó thậm chí còn có hai Thần Ma, một cái hóa thành đầu giao nhân thân, một cái thì thân hóa Bạch Cốt Cự Nhân, hai Thần Ma thân cao mấy vạn trượng, cầm trong tay thần minh chi bảo vung tay, đánh cho thiên băng địa liệt!

- Hai Thần Ma này chết chắc... Bạn đang đọc chuyện tại TruyenFull.vn

Giang Nam quay đầu lại nhìn thoáng qua, lắc đầu nói:

- Đáng tiếc không có thể ám toán đến Mao Viễn Công cùng Chân Pháp Phật Đà.

Ma Thần thân hóa xương trắng kia chính là Diêm Tôn Giả, một vị Ma Thần trong Ma Đạo, từ trước đến giờ độc lai độc vãng, hắn luyện chế pháp bảo tên là Diêm Vương Điện, lớn nhỏ tùy tâm, lúc lớn trấn áp hết thảy, lúc nhỏ thì như hạt bụi.

Tòa Diêm Vương Điện này lúc trở nên to lớn còn dễ dàng ngăn cản, nhưng biến thành hạt bụi liền làm cho người ta khó lòng phòng bị, hơn nữa qua lại như điện, chỉ thấy được một đạo ô quang hiện lên, liền đem đối thủ oanh giết!

Bất quá đối thủ của hắn cũng là một Yêu Thần da thô thịt béo, tên là Giao Vương Thần, đem giao da của mình luyện thành khôi giáp, mặc lên người, lúc Diêm Vương Điện oanh đến, cố nhiên có thể xuyên thủng khôi giáp của hắn, nhưng mà uy năng đã suy giảm thật to, không cách nào tạo thành sát thương hữu hiệu.

Mà Giao Vương Thần công kích lại cực kỳ hung mãnh, hắn xuất thân luyện độc, đem độc tính bản thân luyện thành một viên minh châu, độc châu đánh ra, cả người Diêm Tôn Giả cũng bị nhuộm thành màu xanh biếc, sùng sục sùng sục bay ra lục khí.

Hai Yêu Thần Ma Thần này vung tay, chư cường giả khác cũng đã động thủ, trong những cường giả này không thiếu có thần minh chi bảo, đạo đạo Thần uy tung hoành, chỉ vì tranh đoạt hai mặt Thần Mộc Lệnh mà Giang Nam bỏ qua.

Đột nhiên, chỉ nghe răng rắc một tiếng vang thật lớn, hư không chấn động, một cổ hơi thở làm lòng người kinh sợ truyền đến.

Lúc này mọi người đã ra khỏi ba đạo cấm chế vội vàng quay đầu nhìn lại, chỉ thấy đạo cấm chế thứ hai đã đem mặt Thần Mộc Lệnh biến thành thần thụ kia đè sập, Cửu Đạo Toái Thần Áp ầm ầm rơi xuống!

- Mặt Thần Mộc Lệnh thứ hai bị đập vụn rồi?

- Tại sao có thể như vậy? Thần Mộc Lệnh chính là Thần Mộc Thánh Quân luyện, dùng làm mật thược để mở ra Thánh Quân động phủ, làm sao sẽ bị cấm chế đập vụn?

Rất nhiều cường giả còn đang trong lúc giao thủ thấy một màn như vậy, không khỏi riêng phần mình dừng lại tranh đấu, trong lòng mơ hồ sinh ra một cảm giác không ổn.

Đột nhiên, Đãng Thiên Mạc trên đỉnh đầu bọn họ khẽ lay động, đem Thần Mộc Lệnh định trụ đạo cấm chế này chấn đến hiện đầy tiếng vỡ ra.

Răng rắc, răng rắc...

Mặt Thần Mộc Lệnh thứ ba đã không cách nào chịu đựng được Đãng Thiên Mạc trọng áp, chỉ thấy tần số Đãng Thiên Mạc này lay động càng lúc càng nhanh, một cổ hơi thở hủy diệt dần dần nồng nặc, ép tới mọi người ở dưới Đãng Thiên Mạc không thở nổi.

- Đi mau!

Không biết người nào quát to một tiếng, mọi người tỉnh ngộ, vội vàng phía sau tiếp trước bão táp bay đi.