Đế Tôn

Chương 725: Cao thủ không nhiều lắm, dựa vào cái gì diệt cả nhà? (3)


Cửu U Minh Giới, Minh Vương thành, Ma La Thập hóa thân của Giang Nam đi tới Dương Di Thần Tộc trong Cửu Di Thần Tộc, sắc mặt Dương La lạnh lùng, mời hắn ngồi xuống, có chút lãnh đạm nói:

- Sư đệ thật to gan, còn dám trở lại Minh giới ta? Ngươi cùng người khác chém giết Bất Tử Minh Vương, hôm nay cao thủ Minh giới ta đối với ngươi mắt nhìn chằm chằm, nói ai giết ngươi chính là đứng đầu Minh giới! Nể tình ta và ngươi từng là đồng môn, ta không giết ngươi, mời ngươi trở về đi.

Hắn nâng chung trà lên tiễn khách.

Giang Nam trầm mặc, đột nhiên nói:

- Chưởng giáo đã chết.

Bàn tay của Dương La run lên, chén trà rơi trên mặt đất, ngồi ở trên bảo tọa thật lâu im lặng, đột nhiên khàn khàn nói:

- Là Thái Hoàng hạ thủ? Nhất định là hắn, nếu không ai có thể...

Giang Nam thành khẩn nói:

- Sư huynh, hôm nay Thái Huyền Thánh Tông muốn tiêu diệt Huyền Thiên Thánh Tông ta, tông môn diệt vong sắp tới, kính xin sư huynh nghĩ chưởng giáo tình cũ...

- Ta cùng với Huyền Thiên Thánh Tông đã sớm ân đoạn nghĩa tuyệt, không có nửa phần tình cảm! Sư đệ, ngươi chớ quên, ta đã ở trong Thần Ma kết giới giúp ngươi một lần, hoàn lại ân tình của Tịch Ứng Tình!

Sắc mặt của Dương La vô cùng rét lạnh, điềm nhiên nói:

- Ta là Ma Tộc, là Thần Tộc, mà các ngươi là Nhân Tộc, hai tộc chúng ta mỗi thời đại đều có huyết hải thâm cừu, hơn nữa ngươi còn giết Ma Thần Tộc ta, ta như thế nào sẽ cứu các ngươi? Ta hôm nay bị Dương Di Thần Tộc coi trọng, thành hạ nhiệm tộc trưởng, quyền cao chức trọng, lấy tài cán của ta, tương lai ta tất là đứng đầu Minh giới! Ta sao lại bỏ tiền trình thật tốt, theo ngươi đi vào thế giới nhân loại lấy thân phạm hiểm? Không cẩn thận, ta còn sẽ rơi vào thân bại danh liệt! Chuyện này không có khả năng, mời ngươi trở về đi!

- Nhị sư huynh, quyết chiến ở hôm nay, hôm nay ngươi trở về, còn có thể thấy chúng ta những cố nhân này một lần, ngày mai đi, ngươi chỉ có thể nhìn đến phế tích.

Giang Nam đứng dậy rời đi, đột nhiên dừng lại, quay đầu nói:

- Đúng rồi, chưởng giáo có hài tử, là một nam hài, gọi Tịch Trọng, là tiểu sư đệ của ngươi.

Dương La đưa mắt nhìn hắn rời đi, ngơ ngác nhìn không khí, đột nhiên gào thét một tiếng, phù phù quỳ dưới đất, không tiếng động khóc thảm thiết.

- Tộc trưởng, ân sư ta đã chết, ta muốn đi Huyền Minh Nguyên Giới một chuyến.

Hắn đi tới Dương Di Thần Tộc Thần Điện, nằm rạp người nói.

Dương Di Thần Tộc tộc trưởng xoay người lại, đưa mắt nhìn hắn:

- Ngươi còn đối với Nhân Tộc lòng có nhớ thương? Đừng quên thân phận của ngươi, ngươi là Thần Tộc hạ nhiệm tộc trưởng ta, cũng là nhân vật có hy vọng Vấn Đỉnh Thần vị nhất!

- Ta biết.

Dương La dập đầu:

- Ta thuở nhỏ cô nhi, là sư tôn một tay đem ta nuôi lớn, hắn là cha mẹ của ta. Phụ ân sư dạ, kia nặng như thiên, giết hắn chính là giết cha mẹ ta, thù này bất cộng đái thiên!

Lão tộc trưởng trầm mặc chốc lát, lẳng lặng nói:

- Ngươi muốn bao nhiêu người?

- Càng nhiều càng tốt!

Dương La nghiến răng nghiến lợi nói:

- Đối thủ lần này, thật sự rất cường đại! Cao thủ không nhiều, dựa vào cái gì diệt cả nhà?

Ngọc Lưu Ly giới, vô số thánh miếu san sát, vòng vây một tòa Phật Môn điện phủ, trong điện đường thanh trang nhã, Ngọc Sinh Hương đột nhiên nhẹ giọng cười nói:

- Hoa Âm, ngươi đã tới chậm, ta hôm nay đã là Bồ Tát. Hôm nay ta đoạn tuyệt thất tình lục dục, giữ gìn thanh đăng, làm bạn ngã phật, tương lai ta thành phật mẫu Bồ Đề, được chí thiện quả. Ngươi lại tới nhiễu ta thanh tĩnh, bất quá ngươi nhiễu bất loạn nội tâm của ta.

Lạc Hoa Âm hóa thân như cũ là nữ giả nam trang, đứng ở trong đại điện, nhìn lên Đại Phật cùng Bồ Tát dưới chân Đại Phật, hai tay hợp thành chữ thập, thành kính nói:

- Ngọc Bồ Tát, ngươi là phật mẫu, thủ hạ có trăm vạn tăng binh, nhẫn tâm nhìn Hoa Âm chết mà không cứu sao?

- Là thiện là ác, kia rất khó phân, đều ở nhất niệm chi gian, hết thảy đều là hời hợt.

Ngọc Sinh Hương cười yếu ớt nói:

- Thí dụ như nói ngươi là gái, ta từng ngưỡng mộ ngươi trong lòng, chính là trầm mê ở hời hợt, rối loạn bản tâm. Nếu nói Sinh Tử, như lộ như điện, thoáng qua rồi biến mất, chỉ chớp mắt cũng đã trôi qua rồi.

- Ngọc Bồ Tát, ta có nhất thời không giải thích được, dám thỉnh giáo Bồ Tát.

Lạc Hoa Âm ngẩng đầu lên, nhẹ giọng nói:

- Ngã phật vì sao phải chuyển sang kiếp khác?

Ngọc Sinh Hương giật mình, tâm cảnh bình tĩnh không gợn sóng đột nhiên hổn độn tê dại, thất tình lục dục xông lên đầu, không biết trả lời như thế nào, Lạc Hoa Âm đứng lên nói:

- Ta cần ngươi, theo ta đi thôi, kiếp sau ta làm nam tử, ngươi là nữ nhân, ta cưới ngươi.

Ngọc Sinh Hương nước mắt như châu, bộc sa bộc sa rơi xuống liên hoa bảo tọa, từ trên liên hoa đứng dậy, nín khóc mỉm cười:

- Ngươi không nên gạt ta!

Đại Phật chấn động, đột nhiên mở miệng nói:

- Phật mẫu, lần này ngươi có thể kết thúc trần duyên không?

Ngọc Sinh Hương xoay người lại lạy nói:

- Ngã Phật, ta lần này đi trở về, chính là phật mẫu, thế tiếp theo, ta muốn làm vợ của nàng, không hề lễ thị ngã phật nữa.

Đại Phật gật đầu:

- Ngươi đi đi.

Minh giới Thái Công phủ, Khương Nhu áy náy nói:

- Hoa Âm, hôm nay tiểu đệ Khương Duy chủ chưởng Thái Công phủ, ngay cả cha ta cũng sợ hắn ba phần, ta không giúp được ngươi. Bạn đang xem truyện được sao chép tại: TruyenFull.vn chấm c.o.m

Trên đại hải, đột nhiên một thanh âm truyền đến, cười nhạo nói:

- Ngươi ở đây chuyển động trăm năm, cũng tìm không được Thiên Phủ ta, Thiên Phủ ta giấu rất bí ẩn, coi như là Bách Hiểu Lâu cũng không biết phương vị Thiên Phủ ta!

Giang Nam Thái Âm hóa thân theo tiếng nhìn lại, chỉ thấy sáng mờ vạn đạo, hai đầu cự thú kéo xe, nhiều cô gái xinh đẹp vòng vây trong xe, vờn quanh ở chung quanh một đại hán râu quai nón.

Đại hán kia cởi bỏ cánh tay, chỉ mặc một cái quần cộc, đem chân đưa tới trước mặt, vừa gãi chân vừa cười nói:

- Giang chưởng giáo, ta và ngươi tuy có giao tình, ta cũng nhìn Thái Huyền Thánh Tông cùng Cận Đông Lưu tiểu tử kia rất không thoải mái, rất muốn đẩy bình Thái Huyền Thánh Tông, nhưng mà lão gia trong Thiên phủ phân phó ta nói, Thiên Phủ ta mặc dù thượng thừa Thần Ân, nhưng mà như cũ đánh không nổi Thái Huyền Thánh Tông, cho nên, ngươi đến cũng là không tốt! Ngươi trở về đi, bọn họ không chịu gặp, ngay cả ta cũng là len lén chạy ra ngoài!

Giang Nam chắp tay nói:

- Tần huynh, ta có thể bổ toàn bộ Huyền Hoàng Nhất Khí Tự Tại Kinh của quý phủ.

Hư không đột nhiên hé ra, lộ ra không gian rộng lớn Vô Ngân bên trong, một thanh âm già nua nói:

- Để cho hắn đi vào! Nếu Giang chưởng giáo thật có thể bổ toàn bộ Huyền Hoàng Nhất Khí Tự Tại Kinh, Thiên Phủ ta bán mạng cho Giang chưởng giáo một lần lại có thể thế nào?

Tinh Nguyệt Thần Tông, Giang Nam Thái Dương Thần hóa thân bước vào sơn môn Thần Tông, chỉ thấy đạo đạo nhân ảnh phóng lên cao, là đám người Thần Tiềm, Lý Nguyên Không, ngăn trở đường đi của hắn.

- Giang chưởng giáo đường xa mà đến, là cần làm gì?

Thần Tiềm khom người nói.