Đế Tôn

Chương 724: Cao thủ không nhiều lắm, dựa vào cái gì diệt cả nhà? (2)


Mà ở Thái Huyền Thánh Tông, hoàn toàn là một loại cảnh tượng khác, vô số người hoan hô, tước dược, ăn mừng Thái Hoàng thành tựu thần minh, ăn mừng Tịch Ứng Tình chết.

Cận Đông Lưu giơ Thần đỉnh lên cao, đứng ở giữa không trung, cất cao giọng nói:

- Tịch Ứng Tình nghịch thiên mà đi, hướng lão Tổ khiêu chiến, giờ phút này đã bỏ mình, Huyền Thiên Thánh Tông nên diệt! Thái Huyền Thánh Tông ta trên có Thần hữu, giúp thánh tông ta hưng thịnh, nhất thống thiên hạ! Hạ có vô số Thiên Cung, Thần Phủ, Chưởng Giáo Chí Tôn, lại có thần minh chuyển thế, trên đời vô địch! Hôm nay, chư vị cùng ta mang đại quân, tiêu diệt hết Huyền Thiên Thánh Tông!

Vũ Thông Đạo Nhân vung cánh tay hô to, lớn tiếng quát lên:

- Huyền Thiên diệt, Thái Huyền hưng!

Hơn năm vạn đệ tử, trưởng lão của Thái Huyền Thánh Tông rối rít giơ cánh tay hô to:

- Huyền Thiên diệt, Thái Huyền hưng!

Cận Đông Lưu hăng hái, cười ha ha nói:

- Chúng đệ tử, theo ta cùng đi tiêu diệt Huyền Thiên Thánh Tông!

Huyền Thiên Thánh Tông, Giang Nam gõ vang Thuần Dương Vô Cực Chung, triệu tập các đệ tử trưởng lão cùng Thái Thượng Trưởng Lão của thánh tông, lúc này, cho dù là môn sinh tu vi thấp nhất, cũng có thể cảm giác được từ phương hướng Thái Huyền Thánh Tông truyền đến sát khí ngập trời.

- Sợ chết không?

Giang Nam đi tới trước mặt một ngoại môn môn sinh, ôn hòa hỏi.

- Hồi bẩm chưởng giáo...

Vị môn sinh kia nuốt xuống một ngụm nước miếng, trong con ngươi có chút khiếp đảm, đánh bạo nói:

- Ta không, không... Sợ!

- Ta sợ!

Giang Nam đi lên đài cao, cười vang nói:

- Ta sợ chết, càng sợ chết càng phải sống sót! Chư vị, một kiếp này là tồn vong chi kiếp của thánh tông ta, cũng là rầm rộ chi kiếp của thánh tông ta!

- Sống sót!

- Ta muốn các ngươi sống sót cho ta! Bởi vì!

Hắn quát lớn:

- Bởi vì, ta muốn tiêu diệt Thái Huyền Thánh Tông cho các ngươi nhìn, cho lịch đại Chưởng Giáo Chí Tôn trên trời có linh thiêng nhìn!

Tiểu Quang Minh Giới, chiến hỏa ngập trời như cũ thiêu đốt, cái thế giới này đại đa số khu vực đã bị Địa ngục đại quân chiếm cứ, còn có liên tục không ngừng Địa ngục đại quân xông ra, mỗi một ngày cũng có Ma Thần hư ảnh đếm không xuể bị triệu hoán ra, vùi đầu vào chém giết chiến đấu.

Vốn Tiểu Quang Minh Giới nơi nơi là chùa miểu, cung phụng từng tôn Đại Phật, giờ phút này những chùa miểu này hết thảy bị phá huỷ, thậm chí ngay cả những Đại Phật này cũng nằm trong vũng máu, cướp lấy chính là tòa tòa Thần Điện, thờ phụng Địa ngục Ma Thần.

Nhiều tăng lữ của Tiểu Quang Minh Giới không phải là bị chém giết hầu như không còn, chính là lưu đến chỗ sâu trong Tinh Không, tránh né Địa ngục đại quân đuổi giết.

Tiểu Quang Minh Giới, giờ phút này chính là biển lửa Địa ngục!

Trong tấm biển lửa Địa ngục này, vẫn có lực lượng chống cự, ở biên thùy của Tiểu Quang Minh Giới tụ tập nhiều cường giả của Tiểu Quang Minh Giới cùng với cao thủ thế giới khác, cùng Địa ngục đại quân chinh chiến chém giết.

Bọn họ ở trong tinh không hoang vu kiến tạo tòa thành hùng vĩ, chống cự Địa ngục đại quân công kích, pháo đài này sớm bị máu tươi nhuộm đỏ, phía trước áo đài chồng chất hài cốt như núi, thậm chí còn có tu sĩ trong thành tu luyện Ma Đạo lấy những hài cốt này tới luyện bảo.

Địa ngục đại quân trước tòa thành bố trí xếp trận, có khoảng hai mươi tàu chiến hạm ngang trời, miệng pháo tối như mực chỉ hướng tòa thành này, mà ở trong đại trận trước thành, chỉ thấy tòa đại trận này giống như gợn sóng sôi trào, rõ ràng là một Cự Nhân thân cao vạn trượng mặc khôi giáp tiến vào trong đại trận, đại khai sát giới.

Địa ngục nhất phương cùng nhiều cao thủ của Tiểu Quang Minh Giới đều xem chiến trợ trận, có Cự Nhân đâm lên đại cổ, thùng thùng rung động, tướng sĩ hai bên tiếng hô vang trời.

Đột nhiên, trên bầu trời tòa thành bay tới một người, quanh thân Xích Viêm. Bốn đầu bốn tay, phảng phất là Thần Tộc cao đẳng của địa ngục. Thanh âm áp qua tướng sĩ hai bên gào thét cùng trống trận, cao giọng nói:

- Nhị ca, Tam ca!

- Nguyên lai là lão Thất. nguồn TruyenFull.vn

Một thân ảnh hùng tráng từ trong thành dâng lên, lưng đeo búa lớn, đi tới trước người quái nhân này, sờ sờ mặt như gốc rạ, ha hả cười nói:

- Lão Thất, làm sao ngươi đến nơi đây. Còn luyện hóa thân cổ quái như vậy? Ngươi tới vừa lúc, chúng ta đang cùng Địa ngục đại quân quyết chiến, lão Lục không nhịn được đã xông vào trong trận, mấy người chúng ta đang cùng hắn áp trận...

- Đại ca đã chết.

Xích Viêm Ma Thần bốn đầu bốn tay này chính là hóa thân của Giang Nam, đột nhiên khóc lớn nói.

Thạch Cảm Đương ngẩn ngơ, rung giọng nói:

- Ngươi nói gì?

Hai tay hắn run rẩy, lấy ra một mặt ngọc bài, ngơ ngác nhìn một chút, đột nhiên quỳ gối giữa không trung, hai mắt vô thần. Đột nhiên đầu vai không nhịn được co quắp xuống.

- Nhị ca, Thất đệ. Các ngươi sao vậy?

Trong thành phía dưới, một Tú Sĩ tuổi còn trẻ lưng đeo ống trúc bay lên, lại có một bạch y tăng nhân đứng ở đỉnh đầu một pho tượng kim phật bay tới, cao giọng hỏi.

- Tam đệ, Tứ đệ, đại ca... đã chết!

Thạch Cảm Đương chán nản, mắt hổ rưng rưng, mộc mộc ngơ ngác nói.

Phía dưới hai bên chém giết chinh chiến đột nhiên hỗn loạn lên, chỉ thấy Cự Nhân vạn trượng vùi vào trong trận kia đột nhiên đánh vỡ đại trận, cùng một lão giả lưng đeo trường kiếm xông tới, cả giận nói:

- Ngươi nói gì?

- Đại ca đã chết.

Giang Nam xóa đi nước mắt, đờ đẫn nói.

- Ai làm?

Ngũ Ma Lâm Tá Minh thanh âm khàn khàn, rung giọng nói.

- Thái Hoàng.

- Thái Hoàng! Đại ca cùng Thái Hoàng quyết chiến, vì sao không có cho chúng ta biết?

Cáp Lan Sinh khóc lớn, cả giận nói:

- Vì sao không cho chúng ta biết? Vì sao không thể từ chối mấy năm? Từ chối mấy năm, Thí Thần Cốc Thất Ma chúng ta có thể đem Thái Hoàng đánh cho không sức hoàn thủ!

- Thái Hoàng nói hắn đợi không được lâu như vậy, đại ca cũng không hy vọng các ngươi đi chịu chết, vì vậy độc thân đi chiến.

Giang Nam trầm mặc chốc lát, nói:

- Năm vị ca ca, ta cần các ngươi, theo ta trở về nguyên giới.

Năm đại ma đầu trầm mặc đến đáng sợ, giống như núi lửa sắp bộc phát, Thạch Cảm Đương sáp thanh nói:

- Ngươi muốn chúng ta làm sao làm?

Giang Nam mấp máy đôi môi, gằn từng chữ:

- San bằng Thái Huyền Thánh Tông!

Năm đại ma đầu áo phần phật, đằng đằng sát khí, Thạch Cảm Đương thấp giọng quát nói:

- Chúng ta đi!

- Chư vị, đại chiến sắp tới, các ngươi này là muốn đi đâu?

Trong thành, một Đại tướng bay lên trời cao, trầm giọng nói:

- Các ngươi chính là năm người đắc lực nhất dưới trướng của ta, chẳng lẻ muốn lâm trận mà chạy sao? Chẳng lẻ các ngươi không sợ quân pháp?

- Cái quân pháp chó má gì?

Cáp Lan Sinh giận dữ, trong mắt hung quang lóe lên, đang muốn xuất thủ giết chết Đại tướng Tiểu Quang Minh Giới này, Giang Nam lắc đầu nói:

- Lục ca, kiềm chế sát cơ, đến nguyên giới ta cho ngươi cơ hội phát tiết!

Cáp Lan Sinh hung hăng trừng Đại tướng kia một cái, cùng đám người Thạch Cảm Đương bay đi, bước lên con đường trở về nguyên giới.

- Ta muốn giết máu chảy thành sông!

Cáp Lan Sinh xóa đi nước mắt, hung ác nói.