Đế Tôn

Chương 677: Nguyên giới tam đại dế nhũi (2)


- Tiểu quận chúa, theo lý mà nói, tu vi đến cảnh giới như hắn, hẳn là đã sớm tu thành Thần tính, thành tựu Thần minh. Vì sao người này còn muốn ở lại phàm trần, ở vùng đất man di này đau khổ?

Lệ Dương kinh dị nói.

Sắc mặt Ứng Vô Song ngưng trọng, lắc đầu nói:

- Đã gặp Tịch Ứng Tình, hiện tại đi gặp Thái Hoàng một lần.

Lệ Dương bào chế đúng cách, cũng không lâu lắm, trong thiên địa không có chút động tĩnh nào, chỉ có một vị thiếu niên lông mi trắng chẳng biết lúc nào đi tới trước người hai người, đứng chắp tay, trong ánh mắt không có chút tình cảm nào, lạnh lùng nhìn bọn hắn, tựa hồ đang đợi bọn họ giải thích.

Hai người thấy hai tròng mắt của thiếu niên lông mi trắng này, trong lòng không khỏi thấy lạnh cả người, chỉ cảm thấy giống như đang nhìn một tồn tại đỉnh thiên lập địa, đó là một Thần minh, Thần cao cao tại thượng, hai người bọn họ ở trong mắt của hắn, hèn mọn không có bất kỳ ý nghĩa!

Đây chính là một đạo hư ảnh của Thái Hoàng, cho bọn hắn cảm giác so sánh với Tịch Ứng Tình còn muốn kinh khủng!

- Cho ta một lời giải thích, vì sao kinh động ta.

Thái Hoàng hư ảnh lạnh nhạt nói.

Lệ Dương rùng mình một cái, biết nếu như không để cho người này một khai báo hợp lý, thiếu niên lông mi trắng này nhất định sẽ để cho bọn họ máu nhuộm biển rộng!

Ứng Vô Song khẽ mỉm cười, bàn tay một phen, trong lòng bàn tay nhiều ra một khối lệnh bài, phía trên có khắc một chữ "Ứng", Long Phi Phượng Vũ.

- Ứng Long Đại Thế Giới sao?

Thái Hoàng hư ảnh khẽ gật đầu, lặng lẽ tản đi.

Lệ Dương đợi đi xa, lúc này mới nặng nề thở dốc một hơi, nghi ngờ nói:

- Hai người này sớm có thể thành Thần, vì sao hết lần này tới lần khác không có bước ra một bước cuối cùng?

Ứng Vô Song lắc đầu, cũng lộ ra vẻ nghi hoặc nói:

- Nhất định là có nguyên nhân, hiện tại, nên thử dò xét Ma La Thập kia.

Lệ Dương gật đầu, hơi thở mới vừa đánh vào Tinh Nguyệt Thần Tông, đột nhiên sắc mặt kịch biến, vội vàng ném tay Ứng Vô Song, lớn tiếng quát lên:

- Tiểu quận chúa đi mau!

Oanh!

Bầu trời đột nhiên nổ tung, một thanh cự chùy năm màu oanh phá hư không, một Ma Thần diện mục dử tợn từ trong hư không giết ra, ánh mắt rơi vào trên thân hai người, hơi ngẩn ra, cười hắc hắc nói:

- Thứ tốt, thứ tốt, lần này có thể ăn no! Sinh Tử Vạn Hóa Ma Luân!

Một cái Ma luân cự đại cắt phá Thiên không, truyền đến dẫn lực vô cùng vô tận, tác động khí huyết hai người, để cho khí huyết của bọn họ xuẩn xuẩn dục động, gần như muốn cỡi thể mà ra! Đọc Truyện Online mới nhất ở TruyenFull.vn

- Ma La Thập, chúng ta từ Ứng Long Đại Thế Giới tới!

Ứng Vô Song cao giọng nói.

- Ứng Long Đại Thế Giới sao?

Bá chủ Ma La Thần Tộc nhếch miệng cười một tiếng:

- Còn không có ăn. Thoạt nhìn tư vị không xấu, đáng hận Tịch tiểu tử những năm này không cho phép ta ra cửa, nếu không ta đã sớm ăn Ứng Long Đại Thế Giới các ngươi!

Sắc mặt Ứng Vô Song trắng bệch, vội vàng cùng Lệ Dương hướng nơi xa cướp đường mà chạy, cả giận nói:

- Dế nhũi này thật là man di, không nên cùng hắn liều mạng, chúng ta đi!

Ma La Thập một tay nâng Sinh Tử Vạn Hóa Ma Luân lên, một tay bắt được cự chùy năm màu, cất bước đuổi theo giết đi qua, cười hắc hắc nói:

- Đừng đi, ta những năm này trong miệng toàn ăn chay...

Ứng Vô Song cùng Lệ Dương hai người cướp đường mà chạy, Ma La Thập đuổi tận cùng không buông, làm cho hai người cùng đường, Ứng Vô Song đột nhiên tế lên một chiếc lâu thuyền, lôi kéo Lệ Dương rơi vào trên lâu thuyền, lâu thuyền phá vỡ hư không, đi Ứng Long Đại Thế Giới.

Ma La Thập dừng bước lại, ánh mắt phiếm quang mang xanh mượt, chần chờ một chút, nhưng không có đuổi theo giết đi qua, phẫn nộ nói:

- Nếu như không phải lão tử muốn cùng Tiểu Tịch Tử chống cự Thái Hoàng kia, nhất định phải ăn các ngươi...

Hắn kẹp đại chùy lên, trở về Tinh Nguyệt Thần Tông.

Lại nói Ứng Vô Song cùng Lệ Dương hai người đi về Ứng Long Đại Thế Giới, kinh hồn chưa định, liếc mắt nhìn nhau, chỉ cảm thấy khó có thể tin.

- Hiện tại ta cuối cùng coi như biết Huyền Minh Nguyên Giới không có Thần Ma nhưng vẫn tồn tại!

Ứng Vô Song vù vù thở hổn hển, cáu giận nói:

- Ba dế nhũi này, một cái so sánh với một cái hung ác, Tịch Ứng Tình kia ngoài tròn trong vuông, chọc giận tới hắn hẳn phải chết không thể nghi ngờ, Thái Hoàng vô tình, người cản đường cứ sát bất luận, về phần Ma La dế nhũi thì căn bản là một cái ăn hàng, gặp người nào ăn người đó! Ba người bọn họ đứng ở Huyền Minh Nguyên Giới, cho dù là nhân tài kiệt xuất có hi vọng trở thành Thần Ma, cũng bị ba người bọn họ giết chết ăn hết!

Lời này của Ứng Vô Song mặc dù có chút ý vị nói cho hả giận, nhưng mà sự thật thật ra thì cũng xê xích không xa.

Thái Hoàng hùng cứ bảo tọa thiên hạ đệ nhất nhân, cường giả chết ở trong tay hắn đếm không hết, nhân vật thiên tài lại càng đếm không xuể, năm xưa Ma La Thập ăn sát tứ phương, lấy Sinh Tử Vạn Hóa Ma Luân Kinh cắn nuốt sinh linh vạn vật, được gọi là ma đầu kinh khủng nhất.

Mà Tịch Ứng Tình mặc dù so sánh với hai người này thì muốn thân mật rất nhiều, nhưng Tuyên Vô Tà cùng hắn nổi danh cũng là chết ở trong tay của hắn.

Ứng Vô Song cùng Lệ Dương vốn cho là tam đại dế nhũi của Huyền Minh Nguyên Giới tu vi thực lực nhiều nhất cùng hai người bọn họ không kém bao nhiêu, mặc dù cao hơn một bậc cũng xê xích không xa, vậy mà ba người này lại kinh khủng đáng sợ, tu vi thực lực vượt xa bọn họ!

Thậm chí, nếu như có tu vi bực này, ở Ứng Long Đại Thế Giới sớm có thể luyện thành Thần tính, tu thành Thần minh!

- Ba người này đều có thực lực Vấn Đỉnh Thần minh, vì sao không có đột phá cảnh giới này?

Ứng Vô Song cau mày, trăm mối vẫn không có cách giải.

Lệ Dương trầm giọng nói:

- Tiểu quận chúa, Vương gia thần thông quảng đại, nên biết mê hoặc của Huyền Minh Nguyên Giới, sao tiểu quận chúa không đi hỏi hắn?

Ứng Vô Song gật đầu đồng ý, hai người khống chế lâu thuyền tới một viên chủ tinh trong Ứng Long Đại Thế Giới, chỉ thấy viên chủ tinh này cùng nguyên giới chủ tinh rất bất đồng, viên chủ tinh này lại bị người kiến thành một động phủ to lớn không gì so sánh được, tựa như một cái Động Thiên thế giới, từng ngọn cao lầu cung điện, Tinh La giăng đầy!

Mà ở Ứng Long Đại Thế Giới, chủ tinh giống như vậy là đếm không hết!

- Huyền Minh Nguyên Giới đúng là huyền cơ có khác.

Trong Long phủ, Ứng Vô Song cung kính đứng hầu ở bên cạnh một trung niên nam tử, chỉ thấy trung niên nam tử kia khẽ mỉm cười, tế lên một mặt gương sáng khổng lồ, cười nói:

- Kính này là hàng nhái của Thần Giới Đốc Thiên Kính, mặc dù không có thể dò xét Tam Giới như Đốc Thiên Kính, nhìn rõ mọi việc, nhưng mà không phải chuyện đùa. Song Nhi, ngươi tới nhìn.

Pháp lực rót vào trong kính, chỉ thấy kính quang lóe lên, hiện đầy sương mù nặng nề.

Ứng Vô Song hướng trong kính nhìn lại, lại thấy mặt gương sáng này tựa như sưu tầm phương vị Huyền Minh Nguyên Giới, từng cái từng cái thế giới thoáng một cái đã qua.