Đế Tôn

Chương 67: Ngự Giá Thân Lâm (1)


Hai đoạn Trường Cung giống như nhạn linh, mà dây cung thì không biết là gân đại yêu thú gì, cả cây cung tràn ngập một cỗ máu tanh như có như không, xem xét liền biết có không biết bao nhiêu người chết ở dưới cây cung này.

- Ta chính là thiếu chút nữa bị cây cung này bắn chết, nếu không có tốc độ của ta nhanh, tuyệt đối chết không có chỗ chôn, căn bản đợi không được tỷ tỷ đến.

Giang Nam đối với uy lực của Kình cung này lòng còn sợ hãi, chẳng qua hiện nay Thiên Bảo thái giám đã chết, cây cung này rơi vào trong tay của hắn, để cho hắn có chút mừng rỡ.

Hắn thử kéo động dây cung, phí hết toàn lực cũng chỉ đem cây cung này kéo ra non nửa, trong nội tâm không khỏi hoảng sợ, hắn có được bảy Tượng chi lực, vậy mà còn không cách nào đem cây cung này mở ra, có thể thấy được nếu như hoàn toàn kéo kình cung này ra, uy lực bắn đi ra sẽ kinh người hạng gì!

- Cây cung này cũng không tệ, dùng chính là xương cốt cùng gân của đại yêu Thần Thông cấp chế tạo mà thành, ở bên trong phàm binh đã là bảo vật đạt trình độ cao nhất rồi.

Giang Tuyết dò xét, liền đem hư thật của cây cung này nắm giữ tinh tường, cười nói:

- Đệ đệ, ngươi đem chân khí của mình rót vào cung thân, sau đó lại thử xem xem.

Lúc này Giang Nam cổ đãng chân khí, rót vào ở bên trong Nhạn Minh Cung, lập tức chỉ cảm thấy chân khí của mình ở trong Nhạn Minh Cung vận hành thông suốt, mà ở đầu ngón tay, chân khí bị một cổ lực lượng vô hình ngưng tụ, biến hóa mà ra, biến thành một mũi tên nhọn.

Cây cung này có thể trợ giúp người khác tụ khí thành tên, để cho hắn không khỏi tấc tắc kêu kỳ lạ.

Ngón tay Giang Nam nhẹ nhàng buông lỏng, lúc này chân khí biến thành mũi tên nhọn kích xạ mà ra, phá vỡ không khí, phát ra một tiếng nhạn minh thanh thúy, trong nháy mắt liền đến bên ngoài trăm trượng, tiễn quang càng lúc càng lớn, càng ngày càng thô, đột nhiên bành một tiếng nổ tung, tiêu tán không thấy.

Hắn chỉ cảm thấy trong cơ thể đột nhiên một hồi hư không, chân khí vậy mà ở dưới một mũi tên này tiêu hao một thành!

- Ân? Cây cung này hao phí công lực thật lớn, nhưng uy lực như thế nào lại không cường hoành giống như Thiên Bảo thái giám bắn ra?

Hắn không khỏi lâm vào trong trầm tư, một mũi tên của Thiên Bảo thái giám phóng tới, trọn vẹn bắn ra khoảng cách mười dặm, thô như xà nhà, hơn nữa quỹ tích cung tiễn phi hành thiên biến vạn hóa, để cho người khó lòng phòng bị, cơ hồ bức hắn đến tuyệt cảnh.

Mà chính mình kéo ra cung này, lại chỉ có thể bắn ra trăm trượng, liền không thể tiếp tục được nữa.

Hắn cùng với Thiên Bảo thái giám hoàn toàn chính xác có chênh lệch cực lớn, nhưng cũng không kém xa như vậy.

- Tử Xuyên, lúc ngươi khai cung thử đem tinh thần ý niệm của mình bám vào trên cung tên.

Giang Tuyết đột nhiên chỉ điểm nói.

- Tinh thần ý niệm?

Trong nội tâm Giang Nam rộng mở trong sáng, cười một tiếng dài, khai cung dẫn tên, một mũi tên bắn ra, tốc độ nhanh như tia chớp, tên quang bắn ra trăm trượng, như trước chưa từng tán loạn, một dặm, hai dặm, ba dặm...

Đạo mũi tên này vô cùng mau lẹ, trong chớp mắt liền bắn ra khoảng cách hơn mười dặm, rốt cục đụng vào trên đỉnh núi đối diện, phát ra một đạo ánh sáng, đem đỉnh núi đối diện nổ tung ra một cái hố to!

Nếu Thiên Bảo thái giám phục sinh, nhất định kinh ngạc mà nhảy dựng lên, tầm bắn một mũi tên này của Giang Nam vậy mà so với hắn còn muốn dài rất nhiều!

Loại thủ đoạn này, đã gần như Thần Thông!

- Đợi ngươi tu thành cương khí, cương khí biến hóa thành tên, bất luận kẻ nào dưới Thần Luân đều có thể một tên bắn chết.

Giang Tuyết cười nói:

- Nếu ngươi có thể hoàn toàn kéo ra cây cung này, bắn chết Thần Luân cường giả cũng không tính khó khăn.

- Ngay cả Thần Luân cường giả cũng có thể bắn chết?

Giang Nam vô cùng vui mừng, đối với Nhạn Minh Cung này yêu thích không buông tay, cười nói:

- Cây cung này khẳng định không phải bảo vật mà Thiên Bảo thái giám có khả năng có được, chỉ có hoàng cung mới có thể có được dị bảo như vậy, hẳn là Tô Triệt cho hắn dùng để đối phó ta, chẳng qua hiện nay cây cung này liền thuộc về ta! Đúng rồi tỷ tỷ, ngươi làm sao lại muốn đi Dược Vương thành?

Giang Tuyết cười nói:

- Ta đã tìm được đầy đủ Linh Dược, đi Dược Vương thành tự nhiên là vì đem Linh Dược luyện chế thành linh đan.

Con mắt Giang Nam sáng ngời, cười nói:

- Tỷ tỷ muốn luyện linh đan ta ngược lại có thể hỗ trợ, ta cùng Nhạc Vương gia có chút giao tình, mặc kệ lò đan gì cũng có thể vận dụng.

Thần Thứu Yêu Vương ngồi xổm trên đầu vai của hắn, nghe vậy cười lạnh nói:

- Tiểu chúa công, lò đan của Dược Vương phủ quá nhỏ, như thế nào thích hợp để cho đại chúa công luyện đan? Lần này Đại chúa công luyện chế linh đan không phải chuyện đùa, chỉ có đại hỏa sơn ở dưới Dược Vương thành mới có thể cung cấp đầy đủ hỏa lực, lần này đại chúa công đi Dược Vương thành, là ý định dùng núi lửa làm lò đan, luyện chế ra linh đan trước nay chưa có!

- Dùng đại hỏa sơn làm lò đan, luyện chế linh đan?

Giang Nam có chút mê muội, loại đại thủ bút này vượt qua Dược Vương phủ quá nhiều, quả thực là thủ đoạn y hệt Thần Thoại!

Phải biết Kiến Vũ quốc dùng cả nước chi lực mới chế tạo ra luyện Đan phòng của Dược Vương phủ, thu thập hỏa lực núi lửa, hóa thành tất cả lớn nhỏ mấy trăm Đan phòng, đã là thủ đoạn cực kỳ giỏi, nhưng mà loại thủ đoạn này so sánh với dùng núi lửa làm lò đan, quả thực là không có ý nghĩa!

- Không biết tỷ tỷ tìm được Linh Dược gì, vậy mà cần hỏa lực lớn như vậy mới có thể luyện hóa.

Hắn thầm nghĩ trong lòng.

Trên không Dược Vương thành, đột nhiên hai cổ khí tức trầm trọng xa xa truyền đến, thẳng đáp xuống nội cung chế tạo cho hoàng đế ở trong thành, hai người này rơi xuống, thu liễm cánh chim, chỉ thấy cánh chim hóa thành một cổ Chân Cương vô cùng tinh thuần phản hồi trong cơ thể của bọn họ, là hai vị lão giả dắt tay nhau mà đến, vậy mà đều là Thần Luân cảnh cường giả tinh thông Vũ Hóa Công!

Tô Triệt sớm đã cảm ứng được khí tức hai người này, vội vàng đi ra nghênh đón, vội vàng hạ bái, dập đầu nói:

- Tôn nhi bái kiến hai vị thúc tổ, thúc tổ Vạn An!

Hai người này đều là nhân vật tổ tông cấp trong hoàng thất Kiến Vũ quốc, hai vị thúc tổ của Tô Triệt, Tô Xuyên Giang, Tô Xuyên Tinh, đều là tu thành Thần Luân cường giả.

Tô Xuyên Giang khẽ gật đầu, trầm giọng nói:

- Triệt nhi, Tam thúc tổ của ngươi ở đâu?

Tô Triệt còn chưa trả lời, đột nhiên chỉ thấy Tô Xuyên Hà phiêu nhiên nhi lai, hướng Tô Xuyên Giang, Tô Xuyên Tinh chào.

- Tam đệ không cần đa lễ.

Tô Xuyên Giang sửa sang lại quần áo, đột nhiên khom người đứng hầu, trầm giọng nói:

- Mau mau theo ta cùng một chỗ nghênh đón thánh thượng ngự giá thân lâm! truyện được lấy tại TruyenFull.vn

- Thánh thượng cuối cùng đã tới?

Trong nội tâm Tô Xuyên Hà cả kinh, vội vàng cùng Tô Xuyên Giang, Tô Xuyên Tinh cùng một chỗ khom người đứng hầu, mắt xem mũi mũi nhìn tâm, Tô Triệt vội vàng quỳ lạy đầy đất, quỳ lạy như máy, bốn người trăm miệng một lời, hô to nói:

- Cung nghênh thánh giá!