Đế Tôn

Chương 66: Tâm Thần Thất Thủ


Thần Thứu Yêu Vương lại càng hoảng sợ, lẩm bẩm nói:

- Loại tinh thần ý niệm cường độ này, chỉ sợ sắp hóa thành thần niệm đi à nha?

Bổn sự của Giang Nam tự nhiên bất nhập pháp nhãn của hắn, nhưng mà tinh thần ý niệm mạnh, lại cơ hồ đạt tới trình độ của Thần Luân cường giả, tinh thần ý niệm xoáy lên một cây đại thụ, sử xuất chiêu thức vậy mà cũng là một chiêu Mộc Tú Vu Lâm trong Thần Mộc chân khí, cùng Mộc Thanh Tuyền độc nhất vô nhị, nhưng mà Cự Mộc của Mộc Thanh Tuyền là chân khí diễn biến mà thành, mà Giang Nam lại là Cự Mộc thật sự!

- Dùng tinh thần ý niệm hóa thành chiêu thức, có rất ít người tinh thông loại thủ đoạn này, chẳng lẽ là đại chúa công truyền thụ cho hắn hay sao?

Thần Thứu Yêu Vương liếc nhìn Giang Tuyết, thầm nghĩ trong lòng.

Hắn lại không biết Giang Tuyết cũng không truyền thụ công kích kỹ xảo tinh thần ý niệm cho Giang Nam, mà là Giang Nam cùng Tề Chung Lương đánh xong một trận, chính mình lục lọi ra đến thủ đoạn thực chiến.

Trong nội tâm Giang Tuyết cũng tự buồn bực:

- Trong khoảng thời gian ta không có mặt này, Tử Xuyên tiến bộ quả nhiên không nhỏ, tinh thần ý niệm vậy mà đã đến loại trình độ này.

Bành bành bành!

Hai đại tuyệt chiêu đụng nhau, lập tức từng cây nát bấy, hóa thành gỗ vụn đầy trời, trong nội tâm Mộc Thanh Tuyền kinh hãi, vừa rồi Giang Nam dùng tinh thần ý niệm thi triển chiêu thức, tuyệt đối là Mộc vương phủ Thần Mộc chân khí không thể nghi ngờ.

- Cho ta chết! Bạn đang xem truyện được sao chép tại: TruyenFull.vn chấm c.o.m

Sau một khắc mặt mũi Giang Nam tràn đầy hung lệ chi khí, đột nhiên xuất hiện ở bên người Mộc Thanh Tuyền, Mộc Thanh Tuyền chỉ nghe oanh một tiếng, mảnh gỗ đầy trời đột nhiên hừng hực thiêu đốt, hóa thành một biển lửa đem mình vây quanh, trong biển lửa, đột nhiên Long Ngâm Hổ Khiếu, chỉ thấy Hỏa Long, Hỏa Hổ, Hỏa Tượng các loại dị thú ở trong lửa lao nhanh, độ ấm cực nóng, hướng mình gấp xông mà tới!

Phiến biển lửa này xanh mơn mởn một mảnh, hỏa diễm dĩ nhiên là màu xanh lá, quỷ dị âm tà, thấy thế nào cũng không giống như là chính đạo!

- Đây là võ học gì? Mộc trợ thế hỏa, Thần Mộc chân khí của ta chỉ cần thi triển đi ra, tuyệt đối sẽ bị đốt! Bất quá Mộc vương phủ ta cũng không chỉ có một loại tuyệt học như Thần Mộc chân khí, xem Huyền Băng chân khí phá hỏa công của ngươi!

Mộc Thanh Tuyền dị thường khiếp sợ, tâm pháp đột nhiên biến đổi, song chưởng đẩy ra, một cỗ rét lạnh chi khí tràn ngập, ý đồ đông lại thế lửa. Tuyệt học của Mộc vương phủ cũng không kém Tề vương phủ, Huyền Băng chân khí là một cái trong số đó, loại chân khí này rét lạnh vô cùng, một khi thi triển, thậm chí có thể đem võ đạo cường giả đông thành băng khối.

Mộc Thanh Tuyền cũng đã đem loại võ học này tu luyện đến Nội Cương đỉnh phong, hắn đã từng một mình đứng ở bên trong một mảnh thủy đường hơn mười mẫu, sinh sinh đem phiến thủy đường kia đông lại thành Huyền Băng, có thể thấy được Huyền Băng chân khí của hắn cường hãn đến cỡ nào!

Không ngờ, sự tình phát triển lại vượt quá Mộc Thanh Tuyền đoán trước, hắn triển khai Huyền Băng chân khí, cũng chỉ là để cho thế lửa hơi kém một phần, cũng không có khởi bao nhiêu tác dụng.

Huyền Băng chân khí của hắn mặc dù cường, nhưng Giang Nam thúc dục đại hỏa chính là Đâu Suất Thần Hỏa, so với Huyền Băng chân khí của hắn, quả thực là một cái trên trời một cái dưới đất, Mộc Thanh Tuyền tự nhiên mơ tưởng phá vỡ phiến biển lửa này.

Hỏa Long, Hỏa Hổ, Hỏa Tượng các loại dị thú ở bên trong đại hỏa lao nhanh mà đến, đột nhiên dị tượng biến mất, biến thành hai bàn tay, cùng song chưởng của Mộc Thanh Tuyền đụng vào nhau.

Một tiếng trầm đục truyền đến, Mộc Thanh Tuyền chỉ cảm thấy một cỗ sức lực khó có thể tưởng tượng đè xuống, cơ hồ đem xương cốt toàn thân của mình hết thảy áp đoạn đập vụn, cùng lúc đó, Hỏa Nguyên Lực mãnh liệt bành trướng từ hai tay Giang Nam truyền vào trong cơ thể của hắn, không ngừng bốc hơi Huyền Băng chân khí!

Đâu Suất Thần Hỏa mãnh liệt, bị Giang Nam thôi phát phát huy vô cùng tinh tế, loại thần hỏa này lại cùng Huyền Băng chân khí tương khắc, Mộc Thanh Tuyền chỉ cảm thấy tu vi của mình đang không ngừng rút lại, một cái đối mặt, Huyền Băng chân khí mà hắn đau khổ tu luyện đến liền cơ hồ bị thiêu sáu thành!

May mắn hắn xem thời cơ được nhanh, tu vi lại thâm hậu hơn xa Giang Nam, cương khí cổ đãng, lập tức đem chân khí cùng Đâu Suất Thần Hỏa của Giang Nam bức ra bên ngoài cơ thể, lúc này mới không có như Tề Chung Lương đồng dạng bị luyện hóa thành tro.

Mộc Thanh Tuyền vừa sợ vừa giận:

- Tiểu tử này đến tột cùng luyện tâm pháp yêu ma gì, như thế nào quái dị như vậy? Tu vi của ta so với hắn cao thâm hơn, dùng chiêu thức cách không đánh chết hắn, tuyệt đối không thể để cho hắn cận thân!

Hắn còn chưa kịp ra tay, Giang Nam lại là song chưởng hung hăng đẩy tới, giống như bài sơn đảo hải hướng hắn đè xuống, chỉ thấy những nơi chưởng lực của hắn đi qua, Đâu Suất Thần Hỏa vậy mà dập tắt tất cả, chuyển biến thành hơi nước rét lạnh tận xương, đây là Thủy Nguyên Lực vô cùng tinh thuần, so với Huyền Băng chân khí của Mộc Thanh Tuyền còn muốn tinh thuần không biết gấp bao nhiêu lần.

Lãng thanh trận trận, tiếng sóng bành trướng, U Minh Thần Thủy ở dưới sự thao túng của Giang Nam hóa thành trường giang đại hà, mãnh liệt mà đến.

- Tề gia Giang Nguyệt Phá Lãng Quyết? Tiểu tử này như thế nào tinh thông nhiều võ học như vậy, chẳng những học đi Thần Mộc chân khí của Mộc gia ta, ngay cả tuyệt học Tề gia cũng học lén?

Mộc Thanh Tuyền gào thét, vừa mới thúc dục cương khí ngăn cản, đột nhiên chỉ thấy Giang Lưu đảo qua, da thịt hai tay của mình bắt đầu nhanh chóng tan rã, cơ bắp bị ăn mòn đến không còn một mảnh, trong chớp mắt chỉ còn lại có từng chồng bạch cốt!

Vù!

U Minh Thần Thủy tịch quyển, hai cánh tay của hắn lập tức da thịt tan rã, cũng biến thành bạch cốt, thậm chí ngay cả xương cốt cũng bị ăn mòn đến nguyên một đám lỗ thủng!

- Ah…

Mộc Thanh Tuyền rốt cục không cách nào khắc chế sợ hãi trong nội tâm, cao giọng hét rầm lên, lạnh lùng nói:

- Thiên Bảo tiền bối cứu ta!

Đông!

Giang Nam oanh ra một quyền, bảy Tượng chi lực bộc phát, suốt bảy vạn cân thần lực, oanh tới trên ngực Mộc Thanh Tuyền, chỉ nghe răng rắc răng rắc… thanh âm cốt cách đứt gãy truyền đến, bảy vạn cân thần lực một lần hành động oanh xuyên Chân Cương hộ thể của hắn, đem xương sườn bộ ngực hắn đánh gãy bảy tám căn!

- Quả nhiên là tiểu tử lợi hại, bất quá ngươi cũng chỉ có thể dừng ở đây rồi!

Sắc mặt Thiên Bảo thái giám kịch biến, trong khoảng thời gian ngắn Mộc Thanh Tuyền liền bị thua gần chết, loại kết cục này thật sự vượt quá dự liệu của hắn, lúc này từ trên lưng gỡ xuống Nhạn Minh Cung, cười lạnh nói:

- Lộ công tử chết rồi, Tề công tử cũng bị ngươi giết chết, nếu ngay cả Mộc công tử cũng chết ở trong tay của ngươi, ta còn như thế nào trở về gặp Nhị Điện hạ?

Thần Thứu Yêu Vương ho khan một tiếng, nhịn không được nói:

- Tiểu tử, ngươi không phải mới vừa nói chúng ta không động thủ, ngươi cũng không động thủ sao? Như thế nào hôm nay ngược lại lật lọng rồi hả?

Thiên Bảo thái giám nhịn không được cười lên, liếc nhìn hắn một cái, ngạo nghễ nói:

- Tiểu bối, ta dạy cho ngươi một đạo lý, cái kia là nắm tay người nào lớn, thì người đó nói mới là đạo lý! Ta chính là Ngoại Cương đỉnh phong cường giả, ngươi là ai, cũng có thể cùng ta mặc cả trả giá?

- Ngươi nói như vậy, ta liền yên tâm, có thể yên tâm thoải mái ăn tươi ngươi rồi!

Thần Thứu Yêu Vương đại hỉ, cổ nhéo một cái, đầu đón gió bành trướng, Thanh Vũ rậm rạp chằng chịt từ trong đầu chui ra, hóa thành một thanh điểu lớn như ngọn núi, hướng phía dưới mổ một cái, liền mổ chết Thiên Bảo thái giám, ngậm trong mồm nuốt vào trong miệng!

Đầu Yêu Vương này ăn hết Thiên Bảo thái giám, nếm đến huyết tinh, không khỏi hung tính đại tác, thăm dò hướng dưới núi hung hăng một mổ, Mộc Thanh Tuyền đang lực kháng công kích của Giang Nam, đột nhiên chỉ cảm thấy một cái bóng mờ rơi xuống, còn chưa kịp phản ứng, liền bị hắn mổ chết, trực tiếp nuốt ăn hết!

- Sướng miệng! Nhân loại tu thành cương khí cơ bắp rắn chắc, nhai thật sự là sướng miệng!

Đầu Yêu Vương này cạc cạc cười quái dị, hung uy bắn ra bốn phía, cúi đầu sưu tầm bốn phía xem có vật còn sống cung cấp mình sử dụng. Hắn ăn được cao hứng, lườm lườm Giang Nam, trong mắt hung quang chớp động, kêu lên:

- Đã mở ăn mặn, liền dứt khoát ăn thống khoái, cái gì chúa công, cũng một phát ăn hết!

Hắn đang muốn mổ xuống, đột nhiên một cỗ lực lượng không thể kháng cự truyền đến, Thần Thứu Yêu Vương hú lên quái dị, hóa thành một con chim to, một chân nâng lên, một chân đạp đất, hai cánh triển khai, nghiễm nhiên một bộ gà đứng một chân đứng ở nơi đó, chỉ còn lại có tròng mắt quay tròn loạn chuyển.

- Tiểu tử, thả ta xuống, điểu gia gia cùng ngươi đại chiến 300 hiệp!

Thần Thứu Yêu Vương vừa thẹn vừa giận, kêu lên.

Giang Nam lạnh lùng liếc hắn một cái, tâm niệm vừa động, Thần Thứu Yêu Vương lập tức kêu thảm thiết, cổ phảng phất bị bàn tay vô hình kéo dài hơn mười xích, liên tục hô thống.

Rắc, rắc!

Cổ của hắn vẫn còn hướng ra phía ngoài kéo dài, cơ hồ muốn đem cột sống xương cổ của nó từ trong lồng ngực kéo đi ra, Thần Thứu Yêu Vương dọa đến hồn bất phụ thể, vội vàng xin tha, kêu lên:

- Chúa công, ta không dám nữa!

Giang Nam bước đi lên núi, lạnh lùng nói:

- Thần Thứu, nếu ngươi còn dám đối với ta có dị tâm, ta sẽ để cho chính ngươi đem một thân lông vũ của mình vặt đến không còn một mảnh, sau đó gác ở trên lửa nướng ăn! Nhỏ.

Thần Thứu Yêu Vương thân bất do kỷ nhỏ đi, hóa thành một ngốc Ưng rơi vào đầu vai của hắn, đầu Yêu Vương này rốt cục tự do, vội vàng rụt rụt cổ, đem cổ vặn vẹo cùng một chỗ, trong nội tâm âm thầm ảo não:

- Tiểu tử này đem cổ lão tử kéo đến dài như vậy, nhất thời bán hội là co lại không về rồi... Bất quá sau này ăn người cũng là thuận tiện, thân thể bất động, cổ duỗi ra liền có thể ăn tươi, coi như là nhân họa đắc phúc... Phi, phi, tiểu tử này đem lão tử như con gà đồng dạng loay hoay, lão tử há có thể cảm kích hắn? Đợi ba năm chi kỳ qua đi, lão tử nhất định phải hảo hảo bài bố hắn, để cho hắn muốn sống không được muốn chết không xong!

Thần Thứu Yêu Vương nghĩ đến diệu dụng, không khỏi hắc hắc cười rộ lên.

- Tỷ tỷ thu phục chiếm được đầu Yêu Vương này, xem ra đầu óc hoàn toàn chính xác không thế nào dễ dùng, rõ ràng bị ta hung hăng hành hạ một phen, lại trộm cười rộ lên, chẳng lẽ hắn lại có chứng thụ ngược đãi hay sao?

Giang Nam nghĩ đến tràng cảnh một con chim to cao hứng bừng bừng kêu lên "Ngược đãi ta a", liền không khỏi rùng mình một cái, thầm nghĩ:

- Đầu Thần Thứu này hung tàn thành tính, may mắn Giang Tuyết tỷ tỷ dùng cấm chế khống chế được hắn, nếu không ngay cả ta cũng bị hắn một ngụm nuốt luôn!

- Tử Xuyên, ngươi trong khoảng thời gian này, hoàn toàn chính xác tiến rất xa, bất quá lại còn chưa đủ.

Giang Tuyết cất bước đi tới, áo trắng hơn tuyết, đôi mắt trong suốt như ngọc, nói khẽ:

- Thực lực ngươi hôm nay, so với Nội Cương cường giả vẫn là có vẻ không bằng, đối phó người nọ vừa rồi còn có thể, nhưng nếu như gặp được Nội Cương cường giả chính thức, nhất định sẽ bị ăn phải thiệt thòi lớn.

Trong nội tâm Giang Nam có phần không cho là đúng, cười nói:

- Tỷ, bọn người Mộc Thanh Tuyền đã là nhân vật đạt trình độ cao nhất bên trong Nội Cương cường giả của Kiến Vũ quốc, có thể nói đồng dạng là Nội Cương cảnh, chỉ sợ không người có thể đủ thắng bọn hắn.

- Ngươi không tin?

Giang Tuyết thản nhiên nói:

- Cái gọi là tuyệt học của Kiến Vũ quốc, trong cái thế giới này căn bản sắp xếp không lên danh hào, tâm pháp những người này tu luyện thấp kém, nếu như đụng phải người tu luyện tâm pháp cao thâm, cùng cảnh giới ngươi cũng chưa hẳn có thể thắng được. Tu vi cảnh giới hiện tại của ngươi, có thể ở địa phương nhỏ bé như Kiến Vũ quốc này xưng hùng nhất thời, nhưng ra đến bên ngoài, liền có chút miễn cưỡng rồi.

Trong nội tâm Giang Nam rùng mình, lâm vào suy tư.

Giang Tuyết nói kỳ thật đúng vậy, Kiến Vũ quốc đích thật là địa phương nhỏ bé, võ học lạc hậu, thậm chí ngay cả cường giả Thần Luân cảnh cũng không nhiều. Mà ở bên ngoài, hoàn toàn chính xác có thế giới càng rộng rãi, ví dụ như Tô Hoảng đã từng đề cập Ma Đạo đại phái Tinh Nguyệt Thần Tông, chỉ có tu luyện đến Thần Luân cảnh mới có thể bái nhập môn phái này, có thể thấy được chất lượng võ học của Tinh Nguyệt Thần Tông khẳng định phải siêu việt Kiến Vũ quốc.

Cùng cảnh giới, tu luyện võ học của Tinh Nguyệt Thần Tông, thực lực khẳng định càng mạnh hơn nữa, đây là tất nhiên!

Hắn nguyên bản chiến thắng bọn người Mộc Thanh Tuyền, Lộ Kính Cung, còn có chút tự mãn tự ngạo, chẳng qua hiện nay nghĩ thông suốt mấu chốt này, tâm tính liền có khiêm tốn cẩn thận xuống.

- Đệ đệ, còn một điều ngươi cần ghi nhớ.

Sắc mặt Giang Tuyết nghiêm túc nói:

- Ngươi vừa rồi tâm tình thất thủ, bị thô bạo chi khí khống chế tâm thần, lần một lần hai cũng thôi, còn không đến mức sinh ra ma tính. Nhưng nếu nhiều lần, võ đạo ý chí của ngươi sẽ gặp triệt để bại hoại, bị ma tính của Ma Ngục Huyền Thai Kinh khống chế, triệt để nhập ma đạo!

Trong nội tâm Giang Nam cả kinh, vừa rồi hắn nghe được tin tức Giang Tuyết sắp ly khai, tâm thần thất thủ, hoàn toàn chính xác ở vào bên trong hung bạo, cố nhiên đem thực lực bản thân phát huy trước nay chưa có, nhưng lần giao thủ đó tâm cảnh của hắn đã không bị khống chế, trong nội tâm thậm chí ẩn ẩn có một loại xúc động bạo ngược Sát Lục.

Giang Tuyết chỉ ra điểm này, lúc này mới khiến hắn tỉnh ngủ.

- Ồ? Đây là Kình cung vừa rồi của Thiên Bảo thái giám kia!

Giang Nam đột nhiên chú ý tới Nhạn Minh Cung, Thiên Bảo thái giám bị Thần Thứu Yêu Vương mổ chết, cây cung này cũng rơi xuống trên mặt đất, lúc này tiến đến nhặt lên, bắt tay trầm xuống:

- Nặng thật!

Cây cung này đạt hơn ngàn cân, trầm trọng kinh người, cánh cung là do một xương loại chim cổ xây dựng mà thành, thậm chí có từng sợi yêu khí từ trong cung thân tràn ngập ra.