Đế Tôn

Chương 63: Ngàn Kiểu Chết! (1)


Hắn lại không biết, sở dĩ đầu Hôi Giao bên trong hồ sâu kia không dám thu Đâu Suất Thần Hỏa, đúng là đã từng không cẩn thận kích phát uy lực thần hỏa, suýt nữa đem mình chết cháy, lúc này mới bỏ mặc thần hỏa bên trong nơi ở của mình không có thu, cuối cùng tiện nghi Giang Nam.

- Tề Chung Lương đã chết, Mộc Thanh Tuyền cùng lão thái giám kia rất nhanh sẽ chạy đến, ta phải lập tức ly khai!

Hắn chân trước vừa đi, Mộc Thanh Tuyền cùng Thiên Bảo thái giám chân sau tức đến, hai người chứng kiến Giang Nam cùng Tề Chung Lương giao thủ lưu lại dấu vết, sắc mặt tái nhợt.

- Ngay cả Tề công tử cũng không may gặp độc thủ của hắn!

Thiên Bảo thái giám hít vào một hơi khí lạnh, điềm nhiên nói:

- Tốc độ tăng trưởng thực lực của Tiểu tử này, nhanh đến đáng sợ! Mộc công tử, chỉ sợ kế tiếp hắn muốn đối phó chính là ngươi rồi. Ta và ngươi đồng hành, một tấc cũng không rời, ta ngược lại muốn nhìn, hắn còn dám đối với ngươi ra tay hay không!

Mộc Thanh Tuyền chứng kiến cảnh tượng này, trong nội tâm cũng không khỏi toát ra hàn ý, mặc dù tu vi của Tề Chung Lương không bằng hắn, nhưng thực lực lại kém hắn một bậc lưỡng trù mà thôi, ngay cả Tề Chung Lương cũng chết trong tay Giang Nam, để cho trong lòng của hắn cảnh giác, thậm chí sinh ra một loại tâm lý sợ hãi đối với Giang Nam, không dám tiếp tục đuổi giết Giang Nam.

Kỳ thật dùng tu vi thực lực của hắn, đều ở phía xa Giang Nam, nhưng Tề Chung Lương cùng Lộ Kính Cung tao ngộ lại làm cho hắn dọa bể mật.

- Thiên Bảo tiền bối, tiểu tử kia xuất quỷ nhập thần, vạn nhất chạy ra tầm bắn của Nhạn Minh Cung, giương cánh bay đi thì làm sao bây giờ?

Mộc Thanh Tuyền đè xuống sợ hãi trong lòng, thấp giọng nói.

- Đào tẩu? Hắn tuyệt sẽ không đào tẩu!

Thiên Bảo thái giám cười lạnh một tiếng:

- Từ sự tình tiểu tử này đánh chết Lộ công tử, Tề công tử đến xem, người này vô cùng kiêu ngạo, chúng ta săn giết hắn, hắn nhất định sẽ phản lại săn giết chúng ta, không đem chúng ta giết tinh quang là quyết không bỏ qua! Mộc công tử, chỉ cần ta và ngươi chưa chết, hắn tuyệt sẽ không thu tay ly khai, cho nên ta dám khẳng định, hắn kế tiếp muốn giết người nhất định là ngươi! Chỉ cần ngươi ở bên cạnh ta, hắn nhất định sẽ xuất hiện.

Mộc Thanh Tuyền rùng mình một cái, trong nội tâm cười khổ, hắn hào hứng bừng bừng đuổi giết Giang Nam, chưa từng nghĩ kết quả là chính mình ngược lại biến thành con mồi của Giang Nam, thậm chí biến thành mồi nhử của Thiên Bảo thái giám.

- Mộc Thanh Tuyền vậy mà cùng lão thái giám kia như hình với bóng, kể từ đó liền không tốt hạ thủ...

Hai ngày sau, Giang Nam đứng ở phía trên một ngọn núi, hé mắt, xa xa nhìn lại phương vị của Thiên Bảo thái giám cùng Mộc Thanh Tuyền, thấp giọng nói.

Hai ngày này, hắn chẳng những thương thế phục hồi như cũ, đem kinh nghiệm từ một trận chiến với Tề Chung Lương củng cố, thậm chí còn dùng tốc độ càng nhanh tu luyện, nhất cổ tác khí tu thành Hỗn Nguyên trung kỳ, chân khí trong cơ thể đã hơn phân nửa hóa thành cương khí, tiếp qua không lâu, chân khí triệt để hóa thành cương khí, hắn liền có thể trùng kích Nội Cương cảnh, Luyện Khí thành cương, thành tựu Chân Cương, tu thành Chân Cương hộ thể! Bạn đang đọc chuyện tại TruyenFull.vn

Lực lượng của hắn tăng phúc càng là kinh người, vậy mà đạt tới trình độ bảy Tượng chi lực, cơ hồ tương đương với phục dụng hai quả Xá Lợi Linh Đan!

Không chỉ như thế, hắn còn thừa dịp trong khoảng thời gian này đem chiêu thức Nội Cương cảnh giới của các loại tuyệt học như Long Hổ Tượng Lực Quyết, Thần Mộc chân khí, Liên Hoa Lạc Thần kiếm suy diễn đi ra, chỉ đợi tu thành Nội Cương, liền có thể phát huy uy lực những chiêu thức này.

Đột nhiên, Giang Nam lòng có nhận thấy, ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy nơi cực kỳ xa xôi trong Lạc Hà sơn, một đầu cự kiêu giương cánh phi hành, bão táp mà đến.

Đầu cự kiêu này tốc độ cực nhanh, mới vừa rồi còn là một chấm đen nhỏ, trong chớp mắt đã trở nên vô cùng khổng lồ, quanh thân Thanh Vũ lập lòe, bị ánh mặt trời chiếu rọi, lập loè lưu kim, như Ưng như Thứu, khống chế cuồng phong theo gió mà đến, so với Thiên Bằng Vũ Hóa Đại Pháp của hắn nhanh hơn không biết gấp bao nhiêu lần!

Đợi con chim này bay đến một đỉnh núi phía trước Giang Nam, không khỏi làm hắn ngốc trệ, chỉ thấy đại điểu này hai cánh triển khai, bóng mờ vậy mà che khuất non nửa đỉnh núi!

- Đây là... đại yêu tu thành Thần Thông!

Trong nội tâm Giang Nam cả kinh, đột nhiên chứng kiến trên lưng đại điểu này đứng một vị nữ tử áo trắng, phong độ tư thái trác tuyệt, chim to chở nàng cưỡi gió mà đi, phiêu dật xuất trần.

- Tỷ tỷ?

Giang Nam vừa mừng vừa sợ, Giang Tuyết cũng chú ý tới hắn, thanh quát một tiếng, chỉ thấy đầu đại điểu như Ưng như Thứu kia đột nhiên hai cánh thu lại, rơi ở trên đỉnh núi nơi này, lúc rơi xuống sinh ra cuồng phong cơ hồ chấn Giang Nam bay ra ngoài!

- Đại yêu hảo cường hoành, gần kề rơi xuống cũng mang theo cuồng phong cơ hồ khiến ta không cách nào chống cự, thực lực của nó chỉ sợ sẽ không kém Hôi Giao kia bao nhiêu!

Giang Nam đè khiếp sợ trong lòng xuống, thi triển Tượng Vương Thần Thung ổn định thân hình, miễn cho bị cuồng phong thổi bay, vui mừng nói:

- Tỷ tỷ, ngươi như thế nào sẽ xuất hiện ở chỗ này?

- Ta cũng là đi ngang qua nơi đây, đang định trở lại Dược Vương thành tìm ngươi, hoàn thành một đại sự.

Giang Tuyết phiêu nhiên từ trên lưng đại điểu đi xuống, đôi mắt dễ thương nhìn quanh, liên tục dò xét Giang Nam, hé miệng cười nói:

- Đệ đệ, ngươi mấy ngày nay tiến bộ không nhỏ a!

Giang Nam nghe được nàng tán dương, trong nội tâm cũng không khỏi có chút đắc ý. Ở trước mặt người khác, Giang Nam thiếu niên lão thành, làm việc sát phạt quyết đoán, nhưng ở trước mặt Giang Tuyết, hắn vẫn như một nam hài chưa lớn.

Đầu đại điểu màu xanh kia đột nhiên ngay tại chỗ một vòng, hóa thành một đạo nhân đỉnh đầu không có tóc, mặc đạo bào màu xanh, hốc mắt lõm sâu, sống mũi cao cao nổi lên ngoặt xuống đường cong kinh người, miệng như là Ưng, hung dữ nhìn thẳng Giang Nam, cạc cạc cười quái dị nói:

- Chúa công, cái này là đệ đệ mà ngươi muốn ta bảo hộ? Bộ dạng thật nhu nhược, ta một ngụm liền có thể ăn hết hắn!

Sắc mặt Giang Tuyết đột nhiên chuyển sang lạnh lẽo, thản nhiên nói:

- Ta chỉ có một đệ đệ như vậy, nếu ngươi dám động hắn một cọng tóc, ta nhổ lông lột da ngươi, nghiền xương thành tro!

Thần Thứu Yêu Vương rùng mình một cái, ngoan ngoãn đứng ở một bên, tròng mắt loạn chuyển cười nói:

- Có phải ta bảo vệ hắn ba năm bình an, ba năm sau ta chính là thân tự do hay không?

- Trong cơ thể ngươi ta có thiết hạ giam cầm, ba năm sau tự nhiên sẽ tiêu mất, đến lúc đó ngươi muốn đi nơi nào đều có thể.

Giang Tuyết gật đầu, không để ý tới đại điểu này, hướng Giang Nam nói:

- Tử Xuyên, đây là Thần Thứu Yêu Vương, sau này là tọa kỵ của ngươi. Thần Thứu Yêu Vương trời sinh tính bướng bỉnh, rất khó phục tùng, tương lai lúc ta ly khai hắn tất nhiên tạo phản làm loạn, hại tánh mạng của ngươi. Bất quá ta đã ở trong cơ thể hắn thiết hạ cấm chế, có thể bảo vệ an toàn của ngươi.