Đế Tôn

Chương 549: Đồ diệt (1)


Niết Bàn Thánh Hỏa uy lực cực mạnh, uy lực so sánh với Tam Muội Chân Hỏa, Thái Dương Chân Hỏa còn muốn mạnh hơn rất nhiều lần, là thánh hỏa mà Phượng Hoàng nhất tộc dùng để luyện chế Kim Thân.

Uy lực loại thánh hỏa này, vừa vặn có thể đốt hủy thân thể Tu Luyện Giả, niết bàn sống lại.

Cũng tức là nói, thánh hỏa của Minh Hiên Thánh Tử có thể đem Phượng Hoàng Kim Thân của mình hỏa táng, hắn đã là Côn Luân Thần Phủ cường giả, Phượng Hoàng Kim Thân lại càng vô cùng cường hãn, trên Long Hổ Phong Vân Bảng xếp hạng thứ sáu cao thủ, xếp hạng phía trước hắn chỉ có Cận Đông Lưu, Tần Phi Ngư, Long tam thái tử, Thần Tiềm, Thiên Yêu Thánh Nữ năm người mà thôi.

Thánh hỏa của hắn ngay cả Kim Thân mình cũng có thể thiêu, có thể nghĩ Giang Nam rơi vào trong thánh hỏa sẽ có kết quả gì!

Niết Bàn Thánh Hỏa hừng hực thiêu đốt, Hỏa Phượng Hoàng giương cánh bay lượn, đón bọn họ bay tới, Minh Hiên Thánh Tử cùng với thiếu nữ Kim Phượng Các khác khống chế phượng giá đón nhận.

Đột nhiên, chỉ thấy đầu Hỏa Phượng Hoàng này lệ tiếu không dứt, thân thể nhanh chóng hướng vào giữa sụp đổ, trong chớp mắt liền từ phương viên mấy trăm mẫu biến còn mười trượng.

Hô...

Đầu Hỏa Phượng Hoàng này hoàn toàn biến mất không thấy gì nữa, chỉ còn lại có Giang Nam một người đứng ở giữa không trung, thân thể thê thảm không nỡ nhìn, tám cánh tay cũng toái đến không còn một mống, thậm chí ngay cả thiên dực phía sau hắn cũng rách tung toé, từng cánh chim hiện đầy đại động, có cánh đứt tới có thể thấy xương cốt!

Lồng ngực của hắn phá vỡ một cái lỗ thủng to, trước sau thông thoáng, đạo văn của Minh Hiên Thánh Tử ở miệng vết thương không ngừng phá hư, ngăn cản máu thịt của hắn diễn sinh, để cho hắn nhất thời trong chốc lát không cách nào trị liệu thương thế trên người.

- Khụ khụ...

Giang Nam ho ra máu, khung xương cơ hồ đứt hơn phân nửa, khó khăn ngẩng đầu nhìn thoáng qua Minh Hiên Thánh Tử, thân thể lảo đảo muốn ngã, đột nhiên một đầu Đại Điểu bay tới, di động hiện ra ở dưới chân của hắn, chở hắn đi tới chỗ sâu trong Thần Khư.

- Còn chưa có chết?

Minh Hiên Thánh Tử cùng thiếu nữ khác không khỏi tóc gáy dựng lên, mủi tên kia của Minh Hiên Thánh Tử tế lên chính là Phượng Dẫn Cung Động Thiên chi bảo, hơn nữa hơn mười vị nữ đệ tử Kim Phượng Các liên thủ thúc dục, một mủi tên thậm chí có thể bắn chết Huyền Đô Thần Phủ cường giả, lại không nghĩ rằng như cũ không có thể bắn chế Giang Nam!

Còn có Niết Bàn Thánh Hỏa của Minh Hiên Thánh Tử, cũng không thể luyện hóa Giang Nam đang bị thương nặng, thậm chí ngược lại bị hắn lấy đi!

- Phượng Minh Hiên, nếu ngươi quang minh chánh đại cùng ta đánh một trận, ta coi như bại vong cũng kính nể thực lực của ngươi, bất quá ngươi lại đánh lén ta, thủ đoạn bỉ ổi, cái gì chó má Thánh Tử!

Thanh âm của Giang Nam truyền đến:

- Sau khi thương thế của Lão tử lành, tất nhiên sẽ gấp trăm lần hồi báo!

- Ngươi đi không được!

Minh Hiên Thánh Tử đứng ở trên phượng giá, thiếu nữ khác rối rít hóa thành Thải Phượng, lôi kéo phượng giá như cuồng phong hướng Thần Thứu Yêu Vương đuổi giết đi!

Tốc độ của Phượng Hoàng vốn là có một không hai thiên hạ, cùng Tam Túc Ô Kim nổi danh, mặc dù Thần Thứu Yêu Vương tu luyện Thái Dương Chân Kinh, có thể thân hóa Tam Túc Ô Kim, nhưng dù sao cũng không phải Tam Túc Ô Kim chân chánh, rất nhanh liền bị kéo gần, khoảng cách chỉ hơn mười dặm!

Loại khoảng cách này đối với cao thủ mà nói, thần thức vừa động, Thần Thông sẽ oanh tới.

Sắc mặt Minh Hiên Thánh Tử trầm xuống, quát lên:

- Tế pháp bảo!

Mấy chục đầu Thải Phượng nhất tề lệ tiếu, các loại pháp bảo phóng lên cao, gương sáng, lược, hoa cài, cây trâm, Thủ Liên, Linh Đang, dây cung, bút lông... chút pháp bảo hình thù kỳ quái rối rít hướng Giang Nam cùng Thần Thứu Yêu Vương oanh tới!

Gương sáng kia vừa chuyển, liền lớn đến phương viên trăm mẫu, lược boong boong rung động, hóa thành gần trăm thanh phi kiếm, giăng khắp nơi, hoa cài đâm vào đầu, còn có Thủ Liên hóa thành một vòng tròn cự đại, do từng chuỗi hạt xây dựng mà thành, hướng trên đầu Thần Thứu Yêu Vương đánh đi, Linh Đang thì hóa thành một ngụm chuông lớn, vào đầu chụp xuống!

Những nữ đệ tử Kim Phượng Các này mặc dù luyện thành pháp bảo cũng lộ ra vẻ có chút như tiểu hài tử, nhưng uy lực cũng không phải chuyện đùa, các nàng chính là hoàng giả trong Yêu Tộc, lại tu luyện tới Đạo Đài bốn năm trọng cảnh giới, pháp lực vô cùng nhiều, uy lực pháp bảo cũng là kinh người chí cực.

Nhiều pháp bảo như thế đánh tới, chức năng lại càng thiên kỳ bách quái, có phá vỡ, có chém giết, có đâm, có trói buộc, có công kích thần thức, có âm ba công, làm cho người ta khó lòng phòng bị!

Đổi lại bất kỳ một người, đối mặt công kích phiền phức như thế, cũng sẽ luống cuống tay chân, mệt mỏi ứng phó!

- Chiến Minh cự thú, tế!

Đột nhiên Giang Nam thanh quát một tiếng, một đầu cự thú kim chói ngang trời, mở ra Thôn Thiên ngụm lớn, răng rắc một tiếng, đem tất cả pháp bảo hết thảy một ngụm cắn nuốt.

Chiến Minh cự thú ăn hết nhiều pháp bảo, một tiếng ầm vang rơi xuống, đem thân thể Thần Thứu Yêu Vương ép tới trầm xuống phía dưới.

- Tiểu hôi hôi, ngươi nên giảm cân!

Thần Thứu Yêu Vương nỗ lực bay lên, cả giận nói.

Chiến Minh cự thú chớp chớp mắt nhỏ, ủy khuất vạn phần nói:

- Nga...

Trong mắt Minh Hiên Thánh Tử hàn quang chợt lóe, thấp giọng nói:

- Hai trợ thủ sao? Hai đầu cự thú này thực lực cũng là không kém, bất quá cũng che không được ngươi, Phượng Dẫn Cung!

Phượng Dẫn Cung bay lên không trung, Minh Hiên Thánh Tử lần nữa kéo ra ngọc cung này, hơi thở đột nhiên trán phóng, phía sau hiện ra một mảnh không gian mênh mông, một bụi Thần thụ đứng vững, chỉ nghe tiếng phượng hót truyền đến, hai đầu Thải Phượng lưng đeo hai tòa Thần Phủ mềm rủ xuống dâng lên, rơi vào trên Ngô Đồng Thụ, hơi thở của hắn so sánh với lúc đánh lén Giang Nam còn muốn nồng đậm, pháp lực trong hai đại Thần Phủ cũng bị kích phát ra!

Phượng Dẫn Cung dần dần bị kéo ra, cảm giác bị áp bách cường đại thậm chí để cho vũ mao của Thần Thứu Yêu Vương dựng lên, Chiến Minh cự thú cũng run lên gai xương trên người, rầm rầm rung động.

Phượng Dẫn Cung để cho hai đầu cự thú này cảm giác được áp lực tử vong!

Giang Nam nhắm mắt ngưng thần, toàn lực thúc dục pháp lực, đem đạo văn của Minh Hiên Thánh Tử trên miệng vết thương từng cái luyện hóa khu trừ, vết thương trên ngực đang nhanh chóng phục hồi như cũ.

Đây là trước mắt sinh tử tồn vong, giành giật từng giây, nếu hắn không thể nhanh chóng chữa trị thân thể tổn thương, khôi phục đến trạng thái toàn thịnh, vô cùng có khả năng sẽ bị Minh Hiên Thánh Tử một mủi tên bắn chết!

Ô hay...

Dây cung của Phượng Dẫn Cung ông ông tác hưởng, một đạo quang tiễn cự đại kích bắn mà đến, uy lực so sánh với mủi tên mới vừa rồi kia mạnh hơn, càng thêm hung ác!

- Ma Ngục Huyền Thai!

Giang Nam đột nhiên rống giận, đứng dậy, vết thương trước ngực tràn ra vô số tiễn văn, bị pháp lực cường đại của hắn bức ra bên ngoài cơ thể, ối chao ô hay mọi nơi loạn xạ, huyết nhục ngọa nguậy, nhanh chóng phục hồi như cũ! Text được lấy tại Truyện FULL

Hắn ngửa đầu nhìn lại, quang tiễn kia đã tới trước gót chân!