Đế Tôn

Chương 513: Không phải ta vô sỉ


Hành Vân Đại Thiện sư hừ lạnh một tiếng, tự nhiên 100 cái không tin, ha ha cười nói:

- Giang thí chủ thật sự là người trọng tình trọng nghĩa. Ngươi đối với mấy Thần Ma phong ấn này thấy thế nào?

- Trước đừng vội.

Giang Nam cúi người nhặt lên từng khối pháp bảo tàn phiến, thu nhập bên trong Tử Phủ của mình, những pháp bảo tàn phiến này đúng là vừa rồi lúc Hành Vân Đại Thiện sư cùng hắn chém giết, bị Địa Từ Nguyên Phủ tổn hại, cười nói:

- Nơi này là nơi Thượng Cổ Thần Ma phong ấn ma đầu, phong thái tiên hiền của tiền bối làm cho người kính ngưỡng, không thể làm bẩn nơi đây... Ồ? Vừa rồi lúc chúng ta chiến đấu, chảy ra huyết đây này?

Sắc mặt Giang Nam ngưng trọng, mọi nơi quét nhìn, Hành Vân thiền sư thấy hắn lấy đi mảnh vỡ pháp bảo của mình, không khỏi tức giận, đang muốn nói chuyện, đột nhiên nghe được hắn nói ra lời này, trong lòng cũng nghiêm nghị, vội vàng mọi nơi nhìn lại.

Vừa rồi bọn hắn đánh đập tàn nhẫn, huyết nhục trên người đều bị chấn nát, thậm chí ngay cả tay chân cũng chém mất rất nhiều, có thể nói là máu chảy thành sông. Nhưng mà trên mặt đất lại ngay cả một vết máu cũng không có, sắc mặt Hành Vân biến hóa, nhặt lên một cái chân bị Giang Nam chém mất, chỉ thấy cái chân này đã hóa đá, biến thành Thạch Đầu!

- Tại đây hoàn toàn chính xác rất cổ quái, có đồ vật gì đó ăn hết năng lượng bên trong chân ta, đem chân của ta hóa đá! Giang thí chủ...

Hành Vân Đại Thiện sư nói đến đây, đột nhiên thoáng nhìn Giang Nam đang đi đến trước Ngũ Phượng xa của hắn, giơ lên chiếc bảo liễn này hướng mi tâm của mình đưa đi, không khỏi giận dữ, 16 chân di chuyển, xoáy như gió nhào đầu về phía trước, phẫn nộ quát:

- Họ Giang, ngươi thật quá mức, còn không đem bảo liễn của ta lưu lại?

Ba mươi bốn đầu cánh tay của hắn ngay ngắn bắt lấy Ngũ Phượng xa, ra sức thoát đi, cả giận nói:

- Ngươi để cho lão tăng nhìn chút ít vết máu, chính mình lại lấy đi pháp bảo của ta, ở đâu có sự tình dễ dàng như vậy?

Chiếc Ngũ Phượng xa này với hắn mà nói rất trọng yếu, là tiền vốn để Hành Vân trốn chạy khỏi chết, nếu Lạc Hoa Âm chưa chết, hắn còn muốn dựa vào chiếc bảo liễn này trốn chạy để khỏi chết, há có thể vứt bỏ?

Giang Nam tranh giành không lại hắn, chỉ phải buông tay ra, lúng ta lúng túng nói:

- Đại sư, ta thấy ngươi đem chiếc bảo liễn kia ném ở chỗ này, còn tưởng rằng ngươi không cần...

Ba mươi bốn đầu cánh tay của Hành Vân Đại Thiện sư giơ lên Ngũ Phượng xa, liền hướng trong mi tâm của mình thu tới, sau một khắc một đạo phủ quang sáng lên, chỉ nghe phù một tiếng, trên một cái đầu của lão hòa thượng nhiều ra một cái búa.

Búa quang ngũ sắc, khảm ở trên đầu hòa thượng này, cơ hồ chém cái đầu của hắn thành hai nửa.

- Giang Tử Xuyên, ĐKM...

Hành Vân Đại Thiện sư kêu thảm, vứt bỏ Ngũ Phượng xa, vung lên rất nhiều pháp bảo liền hướng Giang Nam nện xuống, giận dữ hét:

- Lần này Lão mão tử nhất định phải tiêu diệt ngươi!

Hắn nộ tới cực điểm, vậy mà không tự xưng lão tăng, mà là lão tử, có thể thấy trong lòng phẫn nộ cỡ nào.

- Hiểu lầm! Đại sư, đây quả thật là một hiểu lầm!

Giang Nam vội vàng ngăn cản, hai người lăn lăn lộn lộn, giết tới giết lui, đánh cho thiên hôn địa ám, Giang Nam cao giọng nói:

- Ta chỉ là nhìn thấy đại sư thu Ngũ Phượng xa, lộ ra sơ hở, khí cơ dưới sự cảm ứng, lúc này mới không cần nghĩ ngợi chém liền một búa! Không phải ta vô sỉ, mà là đại sư ngươi lộ ra sơ hở!

Hành Vân hận đến nghiến răng nghiến lợi, lại thủy chung không cách nào làm gì được hắn, lại lo lắng pháp bảo của mình tiếp tục cùng Địa Từ Nguyên Phủ va chạm sẽ triệt để hủy diệt, tay không có vũ khí mà nói, hắn cũng không có nắm chắc tiêu diệt Giang Nam, lúc này thu tay lại, thản nhiên nói:

- Giang thí chủ, hôm nay chúng ta cùng trên một cái thuyền, sau này loại chuyện tự giết lẫn nhau này, tuyệt đối không thể làm tiếp.

- Đại sư nói phải.

Giang Nam chân thành nói:

- Lúc trước ta đối với đại sư còn có hiểu lầm, hôm nay mới biết đại sư đạo đức tốt, trời quang trăng sáng, là mẫu mực đời ta, làm cho vãn bối hổ thẹn vạn phần.

Hành Vân Đại Thiện sư nghe vậy, tuy biết rõ tiểu tử này nói cũng không phải là bản tâm, nhưng cũng có chút dương dương tự đắc, cười nói:

- Chưa từng nghĩ Tiểu Tà Vương cũng có một đôi tuệ nhãn.

Hắn quay đầu lại hướng Ngũ Phượng xa nhìn lại, không khỏi khẽ giật mình, lập tức giận tím mặt.

Chỉ thấy Ngũ Phượng xa đã vô tung vô ảnh, chỉ còn lại có một đầu Cự Thú toàn thân dài khắp gai xương cùng một đầu chim to kim chói đứng ở nơi đó, hiển nhiên Ngũ Phượng xa đã bị hai đầu Cự Thú này lấy đi!

Cơ bắp khóe mắt của Hành Vân Đại Thiện sư nhảy loạn, hận đến ngứa răng, biết rõ tất nhiên là lúc hắn sắp lấy đi Ngũ Phượng xa, Giang Nam chém mình một búa, đồng thời phóng xuất ra hai đầu Cự Thú này!

Lúc ấy ánh mắt của hắn bị Ngũ Phượng xa ngăn cản, không có chứng kiến Thần Thứu Yêu Vương cùng chiến tranh Cự Thú, lúc này mới ăn thiệt thòi!

- Nếu ta hướng hắn đòi hỏi, hắn tất nhiên sẽ không trả lại cho ta, trình độ gian xảo của tiểu tử này, không thua nữ ma đầu Lạc Hoa Âm kia, không hổ là sư ra một môn!

Trong nội tâm Hành Vân Đại Thiện sư thầm hận, lại bất động thanh sắc, thầm nghĩ:

- Đợi tí nữa tìm được cơ hội, liền đem tiểu tử này đánh giết xong việc!

Giang Nam vinh quang đầy mặt, đem Chiến Minh Cự Thú cùng Thần Thứu Yêu Vương thu hồi mi tâm của mình, nghiêm mặt nói:

- Đại sư, ngươi đối với Phong Cấm Đại Trận này thấy thế nào?

Cơ bắp khóe mắt của Hành Vân Đại Thiện sư lần nữa nhảy lên, nhẫn nại nói:

- Dùng cách nhìn của ta, những Thần Ma này chỉ sợ không phải Thần Ma của Tiểu Thiên Tinh Giới, Tiểu Thiên Tinh Giới tuy cực kỳ rộng lớn, vốn lấy nội tình của thế giới này, chỉ sợ còn nuôi không nổi nhiều Thần Ma như vậy.

Giang Nam gật đầu, Thiên thần cùng Ma Thần ngày thường tu luyện, cần tiêu hao rất nhiều linh dịch, một hít một thở, linh khí trong vòng ngàn dặm đều cuồn cuộn mà đến, mà bọn hắn tu luyện tốn hao linh dịch liền càng thêm kinh người, hơn chín trăm Thần Ma hằng ngày tu luyện cần thiết linh dịch, đủ để đem Tiểu Thiên Tinh Giới lấy hết!

Huống chi, tạo thành Phong Cấm Đại Trận không chỉ có hơn chín trăm Thần Ma, dùng nội tình của Tiểu Thiên Tinh Giới, căn bản nuôi không nổi bọn hắn.

Cái này chỉ có thể nói rõ, những Thần Ma này hơn phân nửa đến từ thế giới khác!

- Những Thần Ma này đến cùng đến từ đâu? Bọn hắn như thế nào sẽ bởi vì Tiểu Thiên Tinh Giới Tinh Quang kỷ kiếp mà đi vào Tiểu Thiên Tinh Giới, như thế nào lại vì trận đại kiếp nạn này mà cam nguyện bỏ qua tánh mạng của mình, chí tử cũng muốn trấn áp ở chỗ này?

Dưới Phong Cấm Đại Trận, trấn áp đến cùng là vật gì?

Trong lòng hai người đều có một chuỗi nghi vấn không cách nào giải đáp, lúc này cất bước hướng tòa Phong Cấm Đại Trận này đi đến.

Khuôn mặt những Thượng Cổ Ma Thần này nghiêm túc và trang trọng, ánh mắt thâm thúy, có chút Thần Ma nhục thân đã hóa đá, bọn hắn có khoanh chân mà ngồi, có đứng nghiêm, làm thành một cái vòng tròn lớn, vòng tròn này vô cùng rộng lớn, phạm vi hơn năm nghìn dặm.