Đế Tôn

Chương 480: Tà Vương Giang Tử Xuyên (1)


- Giang Nam gần đây danh tiếng mặc dù vang, nhưng cùng chưởng giáo thủ tịch đại đệ tử chỉ sợ còn có một đoạn chênh lệch không nhỏ? Làm sao lại đột nhiên hướng Vũ Lạc Đạo Nhân khiêu chiến?

- Hắn quá nóng lòng, thủ tịch đại đệ tử các môn các phái cũng không phải là hạng người dễ trêu, phần lớn đã tu thành Thần Phủ, tu vi thực lực vô cùng sâu nhiều, hắn có thể ở Hổ Bảng tranh hùng, nhưng cùng Long Bảng so sánh, chỉ sợ còn có chỗ thua kém một bậc?

- Ta nghe nói là Vũ Lạc Đạo Nhân đánh bại Phong Mãn Lâu, lần này Giang Nam khiêu chiến Vũ Lạc Đạo Nhân, chính là vì Phong Mãn Lâu báo thù, rửa sỉ nhục của Huyền Thiên Thánh Tông!

- Nếu ngay cả Tà Vương hắn cũng thua ở trong tay Vũ Lạc Đạo Nhân mà nói, danh tiếng của Huyền Thiên Thánh Tông liền coi như mất hết, không người kế tục!

...

- Giang đạo hữu cẩn thận.

Đám người Thần Tiềm rối rít nói.

Phong Mãn Lâu thở dài, nhìn Giang Nam một chút nhưng không nói gì, Giang Nam khẽ mỉm cười, cất bước đi vào đấu chiến pháp trường, cười nói:

- Chư vị đạo hữu yên tâm, ta đi liền trở về.

Hắn một cước bước vào đấu chiến pháp trường, khí thế nhất thời biến đổi, trở nên vô cùng cuồng bạo, Ma Chung Bá Thể, thân hóa Cự Nhân, ba mặt tám cánh tay, sau một khắc đại băng dưới chân hết thảy vỡ vụn, vụn băng đầy trời băng băng bay múa mọi nơi, phảng phất như nổ tung!

- Chết!

Phía sau Giang Nam hiện lên thiên dực, thiên dực rung lên, liền đến trước mặt Vũ Lạc Đạo Nhân, mau đến vô pháp tưởng tượng!

- Người chết là ngươi!

Vũ Lạc Đạo Nhân quát lên, quanh thân đột nhiên phát ra khí tức khát máu như điên, giống như trước cũng là thân thể tăng vọt, đỉnh đầu đột nhiên hiện lên một mặt đại phiên, lại có một ngụm thanh chung bay ra, chuông vang phiên động, cười lạnh nói:

- Nhìn ta diệt thần hồn của ngươi như thế nào!

Tiếng chuông không dứt, hướng Giang Nam móc ngược xuống, đại phiên cuồn cuộn, cờ trắng che khuất bầu trời, hai người ở trong nháy mắt liền đem khí thế tăng lên tới cực điểm, so sánh với mới vừa rồi Tần Phi Ngư cùng Long tam thái tử đánh một trận còn muốn bạo lực!

Đỉnh đầu của Giang Nam có Sơn Hải Đỉnh, không nhìn thanh chuông cùng đại phiên của hắn, giống như một mủi tên nhọn bắn ra, xuy một tiếng liền đến trước người Vũ Lạc Đạo Nhân, một quyền trào ra, Vũ Lạc Đạo Nhân giống như trước một quyền nghênh đón, nhưng vào lúc này một ngụm chuông lớn móc ngược xuống, trùm hắn ở bên trong chuông, cùng lúc đó lại có Lượng Kiếp Trận Đồ bay ra, bao lại đáy chuông.

Cạch...

Giang Nam một quyền oanh ở trên vách Ngũ Kiếp Chung, ngay sau đó tám cánh tay triển khai, cạch cạch cạch như cuồng phong oanh kích Ngũ Kiếp Chung, ở trong nháy mắt liền trào ra mấy ngàn quyền, ngay sau đó xoay người liền đi, ống tay áo tung bay, Ngũ Kiếp Chung cùng Lượng Kiếp Trận Đồ bay lên, lưu lại một nhúm tro bụi.

Vũ Lạc Đạo Nhân đã bị hắn luyện hóa thành tro!

- May mắn không làm nhục mệnh.

Giang Nam hướng đám người Thần Tiềm chắp tay cười nói.

Giang Nam cùng Vũ Lạc Đạo Nhân đánh một trận tới cũng nhanh, kết thúc càng nhanh hơn, Vũ Lạc Đạo Nhân kia tế lên Sưu Hồn Phiên cùng Lạc Hồn Chung của mình, công kích thần hồn của Giang Nam, lại thi triển Thiên ma chân thân, đổi lại bất kỳ một người, cũng sẽ nhức đầu gấp đôi.

Chẳng qua là hắn không nghĩ tới, Sưu Hồn Phiên cùng Lạc Hồn Chung của hắn đối với Giang Nam mà nói căn bản không có bất kỳ chỗ dùng, thế cho nên có một bại này!

Thần hồn của Giang Nam chính là Huyền Thai, là Ma Ngục Huyền Thai Kinh luyện thành thần tính, Lạc Hồn Chung cùng Sưu Hồn Phiên của Vũ Lạc Đạo Nhân mặc dù mạnh mẻ, ngay cả Thần Phủ cấp cường giả gặp phải hắn, hơi không cẩn thận cũng sẽ ăn thiệt thòi, nhưng Huyền Thai của Giang Nam lại làm cho hai đại pháp bảo mà hắn dựa vào thành danh không có bất kỳ chỗ dùng.

Thiên Ma chân thân của hắn mặc dù mạnh mẻ, nhưng cũng chưa chắc có thể mạnh hơn Giang Nam, Lượng Kiếp Trận Đồ cùng Ngũ Kiếp Chung bị Giang Nam luyện chế lại một lần hai bên giáp công dưới, Ngũ Kiếp Chung chấn động mấy ngàn lần, đem thần thức cùng đại não của hắn trực tiếp chấn vỡ, ngay sau đó thân thể bị Lượng Kiếp Trận Đồ luyện hóa thành tro, bị chết vô cùng thống khoái!

Thực lực của Vũ Lạc Đạo Nhân quyết không yếu, ngược lại thủ đoạn của hắn để cho rất nhiều người cảm giác rất khó giải quyết, vô cùng khó đối phó, cho dù thủ tịch đại đệ tử các phái khác xếp hạng trên hắn, cũng không dám nói có thể thắng hắn dễ dàng.

Thần Thông cùng pháp bảo công kích thần hồn, làm người ta khó lòng phòng bị, bởi vì thần hồn khó tu luyện nhất, rất dễ dàng sẽ bị hao tổn, cho dù là Thiên Thần, thần hồn bị hao tổn cũng sẽ bị cách chức rơi vào trong phàm trần.

Vũ Lạc Đạo Nhân chính là dựa vào loại tuyệt học này đại sát tứ phương, từng có Thần Phủ cảnh giới thế hệ trước cùng hắn đánh một trận, kết quả mới vừa tế lên pháp bảo, liền trực tiếp bị hắn tế lên Lạc Hồn Chung, tiếng chuông rung động, vị cường giả thế hệ trước kia trực tiếp bỏ mình Đạo tiêu, từ thế gian xoá tên!

Chẳng qua là hắn gặp được Giang Nam, vô luận Thần Thông hay pháp bảo đều bị khắc chế.

Ở dưới tình huống thực lực không kém nhiều, khắc chế ý nghĩa chết.

Nếu đổi lại thời kỳ tầm thường, Giang Nam tất nhiên không dùng thủ đoạn bạo lực như thế, mà là mượn tay Vũ Lạc Đạo Nhân, tôi luyện Thần Thông cùng pháp lực của mình.

Nhưng mà Phong Mãn Lâu vì thành toàn hắn và thánh tông tương lai mà cam nguyện làm cái bóng của Giang Nam, vì vậy lựa chọn liên tiếp đánh bại hơn hai mươi tràng, để cho trong lòng hắn vì Phong Mãn Lâu không đáng, đám người Vũ Lạc Đạo Nhân đối với Phong Mãn Lâu mọi cách đùa cợt để cho trong lồng ngực hắn vẫn có một đoàn lửa giận, lửa giận vì Phong Mãn Lâu kêu bất bình, giấu diếm xuống chuẩn bị bộc phát.

Chém giết Vũ Lạc Đạo Nhân, liền đem lửa giận trong lòng hắn thích phóng đi ra, vì Phong Mãn Lâu chính danh!

- Tu vi thực lực của Phong sư huynh ngươi vượt qua ta, mà ta chém giết Vũ Lạc Đạo Nhân, này nói rõ Vũ Lạc Đạo Nhân ngay cả xách giày cho ngươi cũng không xứng!

Giang Nam nhìn Phong Mãn Lâu một cái, thầm nghĩ trong lòng.

Phong Mãn Lâu yên lặng, trong mắt bắn ra một đạo thần thái, tia sáng chợt phóng, nhưng ngay sau đó biến mất.

Mọi người ở đây một mảnh yên lặng như tờ, cuộc chiến đấu này kết thúc thật sự quá nhanh một chút, ở trước lúc đánh hai người thậm chí ngay cả câu lời khách sáo cũng không nói, đi lên đánh một trận liền phân Sinh Tử!

Nếu như nói Tần Phi Ngư cùng Long tam thái tử đánh một trận, có thể làm cho mọi người thấy được thân thể Tần Phi Ngư mạnh mẻ vô cùng, mà Giang Nam cùng Vũ Lạc Đạo Nhân đánh một trận, liền để cho bọn họ thấy được Giang Nam dữ dằn, trực tiếp miểu sát!

- Tà Vương Giang Tử Xuyên, danh phù kỳ thực...

Có người thấp giọng nói.

- Hắn so sánh với lúc cùng Pháp Thiên hòa thượng đánh một trận đã mạnh hơn, hẳn là đột phá cảnh giới, hơn nữa có một phen gặp gỡ khác.

Giang Nam từ trước kinh nghiệm bách chiến, mặc dù có chút làm người khác chú ý, nhưng bởi vì tu vi cảnh giới của hắn thấp, nên không có người chân chính đem hắn để ở trong lòng.