Đế Tôn

Chương 479: Thủ đoạn lôi đình


Thân thể vô cùng mạnh mẻ đúng là có thể có lực công kích cường đại, nhưng không thể phi hành là một tệ đoan, nếu như không có nơi mượn lực, lực lượng sẽ không cách nào phát huy, kia lại là một tệ đoan, nếu thừa nhận trọng lực vượt qua phạm vi thân thể có thể thừa nhận, lại là một tệ đoan.

Nếu thi triển các chủng Thần Thông như không gian trận pháp, là có thể na di, ném tới dưới đất hoặc là trong Thái Dương, là có thể đè chết hoặc là luyện chết.

Dĩ nhiên, đám người Giang Nam chỉ nói ra vài loại khả năng đánh bại hắn mà thôi, thân thể chiến lực của Tần Phi Ngư cơ hồ có thể sánh ngang Động Thiên chi bảo, người điên bực này chiến đấu, tốc độ công kích cực mau, chỉ sợ Thần Thông còn không có thi triển, nước biển còn chưa chở tới đây, hắn đã cận thân đem ngươi đánh chết!

Lực công kích của hắn cực kỳ cường đại, loại trận pháp không gian mới vừa đem hắn trói buộc, hắn liền có thể đem trận pháp đánh nát, thoát thân bay ra.

Cho dù biết nên đánh bại hắn như thế nào, không có thực lực cường đại là không cách nào làm được!

Bất quá, cao thủ giống như Long tam thái tử này, nếu như biết nên đánh bại Tần Phi Ngư như thế nào, liền có khả năng đánh bại hắn. Đáng tiếc chính là Long tam thái tử vừa bắt đầu liền bị Tần Phi Ngư đặt ở hạ phong, gần người đánh giết, mất tiên cơ, chỉ có thể mệt mỏi ứng phó.

Hắn từng kiện pháp bảo tế lên, còn chưa kịp thúc dục uy năng pháp bảo, liền bị Tần Phi Ngư hoặc là một quyền, hoặc là vung cột đá lên quét tới, đem pháp bảo hết thảy đánh nát!

Pháp bảo của Long tam thái tử cũng là Long Tộc chi bảo, uy lực mạnh đến nổi kinh người, hắn là Vạn Long Sào Thái Tử, đoạt được pháp bảo cũng là lấy tài liệu Thiên Cung cấp luyện chế thành, phú đến chảy mỡ, chỉ là tu vi của hắn còn ở Thần Phủ nhị trọng cảnh giới, tu thành Côn Luân Thần Phủ, chưa từng đem uy lực những tài liệu này phát huy lớn nhất.

Cho dù là loại bảo vật này, cũng ngăn chặn không nổi một kích của Tần Phi Ngư!

- Ngươi không có bất kỳ pháp lực!

Long tam thái tử đột nhiên hiểu ra, hai tròng mắt sáng ngời, cười ha ha nói:

- Tần Phi Ngư, ta nói ngươi vì sao luôn gần người vật lộn, thì ra là không có bất kỳ pháp lực. Đáng thương, xem ra lần này ngươi nhất định sẽ thua.

Rống...

Một tiếng rồng ngâm vang lên, thân thể của Long tam thái tử lay động, hóa thành một Thiên Long màu vàng, thân dài mấy dặm, cái đuôi một quấy, nhất thời hải ngoại của Nam Hải ngọc thai sóng biển ngập trời gào thét, hướng đấu chiến pháp trường đúc xuống!

- Hmm!

Tần Phi Ngư há mồm rống giận, tiếng gầm hướng về phía trước phóng đi, nâng nước biển lên không để cho nước biển rơi xuống.

Nước biển càng tuôn càng nhiều, trong khoảnh khắc tựa như đại dương phương viên hơn mười dặm, đổi chiều ở trên bầu trời đấu chiến pháp trường, thoạt nhìn phảng phất là một khối ngọc bích khổng lồ!

- Bản thân ta muốn nhìn, ngươi khí dài bao nhiêu!

Long tam thái tử cười lạnh, càng nhiều nước biển vọt tới, bị tiếng hô của Tần Phi Ngư nâng lên, thủy chung không cách nào rơi xuống, nhưng nước biển càng ngày càng nhiều, cho dù là Tần Phi Ngư cũng có chút không chịu nổi.

Nước biển treo ở trên bầu trời đấu chiến pháp trường, sức nặng đã vượt qua một ngọn núi lớn vạn trượng, sớm muộn gì sẽ vượt qua cực hạn của Tần Phi Ngư, trấn áp xuống!

Đột nhiên, Tần Phi Ngư nhảy lên, một quyền tiếp theo một quyền oanh tới, thình thịch thình thịch, quả đấm rơi vào trên người Long tam thái tử, đánh cho máu bắn tung tóe văng khắp nơi, từ cái đuôi của Thiên Long oanh đến cổ!

Trong cơ thể Long tam thái tử truyền đến bùm bùm nổ tung, đại gân trong cơ thể bị hắn oanh đoạn, một mảnh đại gân dài hẹp giống như thép đâm thủng da, lỏa lồ ra bên ngoài!

- Chết đi!

Quả đấm của hắn oanh tới đỉnh đầu của Long tam thái tử, thế muốn đem Long tam thái tử đánh nát, nhưng vào lúc này, mi tâm của Long tam thái tử đột nhiên hé ra, lộ ra không gian rộng lớn bên trong, chỉ thấy bên trong mi tâm của hắn, một con ngươi to lớn hiển lộ ra, giống như Thần hỏa lóe lên.

Tần Phi Ngư cảm giác được vô cùng nguy hiểm mãnh liệt đánh tới, không kịp oanh giết Long tam thái tử, tung người nhảy ra, nhảy ra hơn trăm dặm, nhanh nhẹn rời khỏi đấu chiến pháp trường.

Chỉ thấy trong mi tâm của Long tam thái tử giấu diếm con ngươi kia đảo ánh mắt qua, không gian thành tấm thành tấm sụp đổ, tựa như bị Thiên Cung cường giả nổ nát!

- Đại gia Long Hoàng, ngươi ở trong mi tâm con của ngươi cất giấu một đạo Thần Thông của mình, coi là anh hùng hảo hán gì?

Tần Phi Ngư vị Thiên Phủ thiếu chủ này chạy trốn nguy hiểm, chân không đứng ở ngoài đấu chiến pháp trường, la mắng nói:

- Lão tử tu luyện tới cảnh giới như ngươi, liền có thể đánh đến ngay cả mẹ của ngươi cũng không nhận biết ngươi!

Rầm...

Nước biển treo ở ngoài đấu chiến pháp trường không có pháp lực của Long tam thái tử chống đở, nhất thời trút xuống, đem đấu chiến pháp trường nhồi đầy!

Long tam thái tử phù phù một tiếng ngã vào trong nước, như con rắn chết nằm ở trong nước biển. Mấy vị cao thủ Vạn Long Sào vội vàng bước lên phía trước, đem hắn cứu ra.

Long tam thái tử cũng mạnh mẻ, thân thể rất nhanh phục hồi như cũ, tự cường đứng dậy, lạnh lùng nhìn Tần Phi Ngư một cái, thản nhiên nói:

- Tần Phi Ngư, ta có một bại này, chủ yếu là bởi vì không biết tình huống của ngươi, bất quá lần sau giao thủ, ngươi hẳn phải chết không thể nghi ngờ!

- Long Tam, ngươi lớn lối cái gì? Còn không phải là bị ta đánh cho gần chết sao?

Tần Phi Ngư dương dương đắc ý, lập tức có thiếu nữ xông tới, đem tới bảo tọa, đại hán này ngồi xuống, tiếp tục gãi chân, đưa đến dưới mũi nghe một chút, cười hắc hắc nói:

- Nếu như không phải là cha ngươi, lão tử có thể đem ngươi đánh cho lùi về trong bụng ngươi!

Sắc mặt Long tam thái tử đỏ lên, đột nhiên phun ra một ngụm kim huyết, phất tay áo nói:

- Chúng ta đi!

Cao thủ Vạn Long Sào vội vàng ôm lấy hắn đi lên thuyền lớn, bay theo đi.

Trong Đấu chiến pháp trường sóng xanh nhộn nhạo, trung ương còn có một đoàn máu màu vàng tràn ngập ra, đó là máu của Long tam thái tử chảy ra.

Giờ phút này đấu chiến pháp trường đã hoàn toàn thay đổi, tất cả cột đá đều ở trong trận đấu mới vừa rồi phá hủy sạch sẻ, Động Thiên chi bảo này suýt nữa bị Tần Phi Ngư làm hỏng hoàn toàn, không thể không khiến người bội phục chiến lực của hắn.

Đột nhiên, nước biển nhộn nhạo dần dần đọng lại, um tùm lạnh lẻo tràn ngập ra, trong khoảnh khắc, nước biển bên trong đấu chiến pháp trường liền bị đống kết thành băng!

Vũ Lạc Đạo Nhân từ từ cất bước đi ở trên mặt băng, ngẩng đầu nhìn Giang Nam, điềm nhiên nói:

- Giang Tử Xuyên, ngươi hôm qua hướng ta khiêu chiến, hiện tại ta tới!

Mới vừa rồi mọi người vây xem nguyên vốn đã tính toán rời đi, nghe vậy không khỏi tinh thần rung lên, trong lòng vui mừng vạn phần:

- Còn có chiến đấu?

Chiến đấu mới vừa rồi đã để cho bọn họ mở rộng tầm mắt, không nghĩ tới hôm nay còn có một tràng đại chiến, hơn nữa hai bên đại chiến một người là Thiên Ma Bảo Vũ Lạc Đạo Nhân, một người là gần đây danh tiếng vang lừng Giang Nam!