Đế Tôn

Chương 356: Ma sứ đột kích (2)


- Người nọ là công tử Thần Tộc, làm sao nhìn thấy chúng ta không nói một lời liền xoay người liền trốn?

Vị ma sứ kia hiếu kỳ nói:

- Hơn nữa ta xem cơ thể hắn, rõ ràng là loài người!

Ma sứ thủ lĩnh lắc đầu nói:

- Ta cũng không biết, đoán chừng hắn là nhân thần hỗn huyết, có chút Ma Thần từng đi qua nhân gian cùng người phàm kết hôn, hơn phân nửa hắn chính là Ma Thần chi tử. Hắn nhìn thấy chúng ta liền đi, hơn phân nửa là bởi vì hắn tu vi thấp, sợ ta cướp lấy huyết mạch của hắn....

Hắn nói tới đây, ánh mắt sáng ngời, ánh mắt mấy vị ma sứ khác cũng không khỏi sáng lên.

- Giết hắn luyện ra huyết mạch của hắn, ta cũng có thể trở thành Thần Tộc, tư chất ngộ tính đều muốn kích tăng!

Một vị cười quái dị, đột nhiên nhục sí phía sau chấn động, hướng Giang Nam nhanh chóng đuổi theo:

- Ta đi giết hắn!

Ma sứ thủ lĩnh kia cũng rất động tâm, do dự một chút, âm thầm lắc đầu, trầm giọng nói:

- Nếu chuyện tình giết Thần Tộc công tử bại lộ, liền muốn liên lụy cửu tộc, không đáng mạo hiểm. Ta vẫn là tiếp tục sưu tầm ngoại tộc khác, mặc dù phần thưởng ít, nhưng thắng ở ổn thỏa.

Mấy vị ma sứ khác gật đầu đồng ý, trong lòng cũng có chút lo lắng, dù sao đạt được Thần Tộc huyết mạch nếu so với bắt ngoại tộc đổi phần thưởng thì tốt hơn.

Nhưng mà đi săn giết Thần Tộc công tử tính nguy hiểm quá cao, Thần Tộc chính là cao tầng thống trị thế giới, vạn nhất Thần Tộc tức giận, tộc quần của mình sẽ bị chôn cùng!

Giang Nam vỗ cánh phi hành mười vạn dặm, quay đầu nhìn lại, nhưng thấy chỉ có một vị ma sứ vỗ cánh bay tới, cũng không thấy bóng dáng những ma sứ khác, trong lòng kinh ngạc:

- Ma sứ này cũng rất lợi hại, ở trong khoảng thời gian ngắn còn không cách nào bỏ rơi, giống Huyền Minh Nguyên Giới của ta, Đạo Đài bát cảnh tu sĩ, có rất ít người có thể so được tốc độ của ta. Bất quá chỉ có hắn một người mà nói, kia liền không có bất kỳ phải sợ.

Hắn đột nhiên dừng lại, cánh chim phía sau biến mất, trong lòng chiến ý hừng hực:

- Đều nói Ma Tộc chính là chủng tộc vì chiến đấu mà sinh, trời sanh liền so sánh với Yêu Tộc mạnh hơn, Nhân Tộc lại càng là vỗ ngựa không kịp, cho ta xem nhìn, thực lực Ma Tộc đến tột cùng như thế nào!

- Vị Thần Tộc công tử này, làm sao ngươi không trốn?

Ma sứ kia vốn thấy đuổi không kịp Giang Nam, trong lòng có chút thất vọng, đang định không hề đuổi theo nữa, nhưng không ngờ Giang Nam đột nhiên dừng lại, trong lòng không khỏi mừng rỡ, vội vàng gia tốc chạy lên, cười hắc hắc nói:

- Thần Tộc các ngươi cao cao tại thượng, không nghĩ tới hôm nay ta cũng có cơ duyên này, săn giết một vị Thần Tộc công tử, đạt được Thần Tộc huyết mạch!

- Thần Tộc?

Giang Nam hơi ngẩn ra, có chút kinh ngạc, không biết hắn vì sao nói ra lời như thế.

Ma sứ kia quát lên, thân thể đột nhiên bành trướng, máu đen nhánh dưới làn da bôn lưu, giống như sông lớn gào thét, xương cốt chấn động, phát ra trận trận lôi âm, trong chớp mắt hình thể liền lớn hơn mười lần, hóa thành Cự Nhân màu đen cao tới hơn mười trượng, nhe răng cười nói:

- Đáng thương, ngươi mới là Thần Thông cảnh giới, liền bị trưởng bối thả ra lịch lãm, ngươi nhỏ yếu như vậy, ở trong Minh giới ta sẽ chết rất mau. Bất quá ngươi yên tâm, ta sẽ không lãng phí máu tươi của ngươi, bởi vì ta sẽ đem máu của ngươi uống sạch, một giọt cũng sẽ không còn dư lại!

- Chết đi!

Hắn oanh một quyền, không khí nhất thời bị đánh nát, phát ra tiếng sấm, lực lượng mạnh mẽ, thậm chí có thể cùng Long Tộc cường giả như Tổ Dương sánh ngang, một quyền là có thể trào ra hai ngàn Long lực!

Oanh!

Giang Nam giống như trước một quyền đón nhận, chỉ nghe răng rắc một tiếng phát vang, quả đấm của ma sứ kia nổ tung, huyết nhục vẩy ra!

- Đều nói thân thể Ma Tộc rất mạnh, nhưng bây giờ nhìn lại, cũng không mạnh thế nào?

Giang Nam lắc đầu nói.

Nhục thể của hắn so sánh với Tổ Dương mạnh hơn rất nhiều, mặc dù không thúc dục Ma Chung Bá Thể Thần Thông, đơn thuần lực lượng thân thể cũng đã vượt qua hai thiên Long lực, nếu thúc dục, thân thể sẽ vượt qua năm ba lần, có thể di sơn đảo hải!

Ma sứ kia vừa sợ vừa giận, huyết nhục ngọa nguậy, trong chớp mắt liền có một cánh tay sinh ra, đột nhiên trong đan điền hắn hiện ra ba tòa Đạo Đài, trên Đạo Đài Ma văn đan vào, ma khí cuồn cuộn hỗn hợp Ma văn xông ra, ở phía sau hắn hóa thành một đầu Ma Thần cao tới ngàn trượng, há mồm rống to, ma âm chấn động, nát bấy hết thảy!

Đỉnh núi phía dưới Giang Nam nhất thời bắt đầu di động, bụi mù tràn ngập, vô số cây cối rối rít đổ ngả, ngay sau đó bị ma âm chấn thành phấn vụn!

- Thần Thông cũng không phải là mạnh mẻ như thế nào, pháp lực cũng rất miễn cưỡng.

Giang Nam cũng há mồm quát lên, thi triển Đạo Âm Hát Xướng, âm ba cuồn cuộn càn quét mà đến, san bằng hết thảy, mặc dù là Thần Thông, nhưng âm ba Ma văn của ma sứ này lại đang không ngừng tan rã hỏng mất!

- Ma Tộc quá yếu, toàn là chém gió, quả thực chính là không chịu nổi một kích! Không biết cái gọi là Thần Tộc, có thể cho ta kinh ngạc hay không?

Đạo âm của Giang Nam vừa quát, tên ma sứ kia bị chấn đến tai mắt mũi miệng không ngừng chảy ra máu đen, trên Đạo Đài từng kiện pháp bảo hiện ra, chỉ thấy ma sứ kia đưa tay tịch thu, đem hai kiện pháp bảo nắm trong tay, một tế lên đỉnh đầu, rũ xuống từng đạo hoa văn, bảo vệ quanh thân.

Ma Tộc tinh thông chém giết, cũng hiểu được phòng ngự, pháp bảo trên ba tòa Đạo Đài này có hai kiện là vũ khí cận chiến, một là phòng ngự chi bảo.

Giang Nam ngưng mắt nhìn lại, chỉ thấy pháp bảo của tên ma sứ này so với pháp bảo hắn đã thấy hiện tại thô ráp hơn rất nhiều, pháp bảo ngang cấp, uy lực nhỏ hơn không ít, xa xa không bằng Nhân Tộc Yêu Tộc luyện pháp bảo tinh sảo phức tạp.

- Ma Tộc, Nhân Tộc cùng Yêu Tộc có sở trường riêng, thân thể cùng pháp lực của những Ma Tộc này mạnh hơn, nhưng ở Thần Thông cùng trình độ pháp bảo tinh diệu, lại không kịp Nhân Tộc.

Hắn thầm nghĩ trong lòng, đối với tình huống của Ma Tộc hơi có chút hiểu rõ, không còn là không biết gì cả.

Tên ma sứ này mới vừa thúc dục ba pháp bảo, đột nhiên chỉ thấy Thần Luân sau ót Giang Nam chuyển động, một ngụm chuông lớn từ mi tâm bay ra, phát ra đinh một tiếng giòn vang, Ngũ Kiếp Chung bộc phát uy năng, thần thức quét ngang!

Trong đầu ma sứ kia nổ vang, thần thức bị xung kích đến hỏng mất, đại não đần độn, phòng ngự chi bảo trên đỉnh đầu không yên, Giang Nam vung quyền oanh ra, để cho hắn không cách nào tế pháp bảo lên ngăn cản, một quyền này oanh lên phòng ngự của hắn, hung hăng rơi vào trên đầu của hắn, đem đầu của hắn oanh sụp đổ xuống, cơ hồ đem đại não oanh nát!

- Không chết?

Giang Nam ngạc nhiên nhìn lại, ma sứ này bị hắn một quyền đem đầu đánh bẹt, lại vẫn không chết, mà là xoay người giương cánh bay đi, tốc độ của ma sứ này không chậm, trong chớp mắt liền bay ra trên dưới một trăm dặm.