Đế Tôn

Chương 328: Sinh Tử Vạn Hóa Ma Luân (1)


Khuôn mặt Ma La Thập dử tợn gấp đôi, xiềng xích rầm nữa rung động, sau một lúc lâu mới bình phục lại, lắc đầu nói:

- Tu hành chi đạo, một bước chậm, từng bước chậm, ta bị trấn áp hơn ba trăm năm, ba trăm năm không có tu luyện, tu vi không tiến phản lui, hôm nay đã không phải là đối thủ của hắn rồi.

Phụ Văn Cung liếc chúng đại ma đầu Công Dương Cổ một cái, mỉm cười nói:

- Sư bá, những thức ăn này, có thể làm cho ngươi khôi phục mấy phần tu vi? Có thể đánh xuyên qua Bách Ma Quật rời đi hay không?

Hắn lời này vừa ra, đám người Công Dương Cổ vừa sợ vừa giận, rối rít phẫn nộ quát:

- Thanh Diện Nhân, ngươi đây là ý gì?

- Cái gì gọi là thức ăn?

- Ngươi cho rằng bằng vào hai người các ngươi, liền có thể đem chúng ta cũng ăn? Ngươi thật đem chúng ta làm thành thức ăn?

- Thời điểm lão tử tung hoành giang hồ...

Phụ Văn Cung khuôn mặt tươi cười, vội vàng nói:

- Chư vị đừng nóng vội, các ngươi nghe ta giải thích.

Mọi người dần dần an tĩnh lại, bất quá như cũ đằng đằng sát khí, vây khốn hắn ở chính giữa, cười lạnh liên tục.

Phụ Văn Cung cười tủm tỉm nói:

- Chư vị, lần này ta lẻn vào Bách Ma Quật, mục đích chủ yếu là vì cứu sư bá ta, cứu các ngươi tự nhiên là có mục đích của ta. Có người nói cho ta biết, hôm nay Thái Hoàng đã mạnh đến trình độ không cách nào chống lại, chỉ có sư bá ta mới có thể cùng hắn chống lại, nếu Thái Hoàng hùng bá thiên hạ, chúng ta những thứ làm ma đầu này nơi nào còn có đường sống? Cho nên, chúng ta là người trong ma đạo, mọi người liền phải đồng tâm hiệp lực, sức mạnh như thành đồng, trên dưới một lòng, hợp lực đối kháng Thái Hoàng, các ngươi nói đúng hay không?

Công Dương Cổ cười lạnh nói:

- Nếu là mọi người đồng tâm hiệp lực, sức mạnh như thành đồng, ngươi mới vừa rồi vì sao còn muốn nói chúng ta là thức ăn?

Phụ Văn Cung cười đến càng thêm vui vẻ, mạn điều tư lý nói:

- Nếu là trên dưới một lòng đối kháng Thái Hoàng, như vậy mọi người cũng phải có kính dâng mới đúng. Chư vị, các ngươi muốn kính dâng, là tánh mạng của các ngươi, để cho Đại sư bá ta có thể khôi phục tu vi, đánh xuyên qua Bách Ma Quật, lúc này rời đi.

Đám người Công Dương Cổ giận tím mặt, gào thét giận dữ hét:

- Chỉ bằng các ngươi, một cái tiểu bạch kiểm, một bộ xương khô bị khóa ở chỗ này chờ chết, ngay cả động cũng không thể động, cũng muốn ăn chúng ta?

- Trước giết bọn họ, lại cùng lão quái vật của Thái Huyền Thánh Tông quyết tử chiến!

Huyền Ẩn Đạo Nhân cũng không khỏi thay đổi sắc mặt, vội vàng đem Giang Nam che ở phía sau, cả giận nói:

- Tử Xuyên, người này quả nhiên lộ ra chân diện mục, đáng thương, lão phu mới vừa chạy ra lao ngục, liền rơi vào ma chưởng, bất quá ngươi yên tâm, lão phu liều chết cũng sẽ bảo vệ ngươi an nguy!

- Sư thúc tổ, không nên kinh hoảng, cũng không nên động thủ.

Giang Nam mỉm cười nói:

- Còn nhớ rõ trước kia ta nói qua cho ngươi không? Ngươi ở bên cạnh ta, một tấc cũng không rời, ta tự nhiên có thể bảo vệ tính mạng ngươi không lo.

Huyền Ẩn Đạo Nhân cả giận nói:

- Tiểu tử, ngươi thật đem mình làm thành sư tôn ta rồi hả? Ngươi không biết lão ma đầu Ma La Thập kia...

Hắn lời còn chưa dứt, công kích của đám người Công Dương Cổ kia đã đi tới trước người Phụ Văn Cung, Phụ Văn Cung cười ha ha, bả vai lay động, hóa thành một pho tượng Cự Nhân vạn trượng, quanh thân ánh sao lấp lánh, sau ót giơ lên một vòng Minh Nguyệt ngân bạch sắc, giơ tay lên liền đở công kích của đám đông.

Phía sau lưng hắn chính là cửa vào tầng dưới chót nhất của Bách Ma Quật, để cho mọi người không đường có thể trốn, không đường thối lui!

Trên bảo tọa, Ma La Thập đột nhiên mở miệng, thanh âm trầm thấp:

- Văn Cung, hấp thu bọn họ, tu vi của ta có thể khôi phục hai ba thành, đánh xuyên qua Bách Ma Quật, có chút khó khăn.

Phụ Văn Cung ra sức ngăn cản đám người Công Dương Cổ công kích, bọn người Công Dương Cổ là Thiên Cung cấp cường giả, năm đó hoành hành nhất thời, mặc dù bị giam cầm rất nhiều năm, nhưng thực lực như cũ không thể khinh thường, để cho hắn rất là cố hết sức.

Hơn nữa, cường giả Thái Huyền Thánh Tông sắp đuổi tới đây, đến lúc đó, hắn chính là hai mặt thụ địch!

- Đại sư bá, không chỉ hai ba thành tu vi, ta còn vì ngươi đưa tới mấy lão quái vật của Thái Huyền Thánh Tông, đầy đủ cho tu vi của ngươi khôi phục đến sáu bảy thành!

Phụ Văn Cung cười to nói.

Linh Dịch trong bình ngọc kia còn đang không ngừng chảy xuống, tắm rửa quanh thân Ma La Thập, để cho nhục thể của hắn như cũ nhanh chóng phục hồi như cũ, thanh âm ù ù nói:

- Văn Cung, thủ đoạn của ngươi, so sánh với sư phó của ngươi tăng thêm một bậc!

Ầm!

Đột nhiên trên bảo tọa, thân thể của Ma La Thập chấn động, hư không tựa hồ cũng bị chấn đến sắp nghiền nát!

Không gian Bách Ma Quật, trải qua không biết bao nhiêu đạo trận pháp trận văn gia cố, trở nên không gì phá nổi, cho dù mấy đại ma đầu Công Dương Cổ là Thiên Cung cấp cũng không cách nào rung chuyển, nhưng mà thân thể Ma La Thập chấn động, liền cơ hồ đem không gian chấn vỡ, nhục thể của hắn đã khôi phục thất thất bát bát, Ma Thần chi thân bắt đầu bày ra uy lực cường đại!

- Sinh Tử Vạn Hóa Ma Luân Kinh!

Ma La Thập quát khẽ, vô số đạo văn từ trong cơ thể xông ra, hóa thành một mặt cự luân, cao cao dựng thẳng ở sau ót, ong ong chuyển động, truyền đến một cổ dẫn lực không gì phá nổi, đám người Công Dương Cổ nhất thời chỉ cảm thấy tinh khí cùng máu huyết trong cơ thể xuẩn xuẩn dục động, tinh khí, khí huyết không ngừng lưu thất, tu vi điên cuồng suy kiệt!

Hắn tu luyện chính là một môn Ma Đạo kinh điển cực kỳ cao thâm, có thể trong vô hình đoạt tinh khí khí huyết của người, cướp đoạt tu vi người khác, Giang Nam cũng cảm giác được tinh khí bản thân xuẩn xuẩn dục động, khí huyết không yên, vội vàng cao giọng nói:

- Phụ chưởng giáo, đừng quên hiệp nghị giữa chúng ta!

- Tự nhiên chưa quên!

Phụ Văn Cung cười to nói:

- Đại sư bá, vị tiểu huynh đệ này cùng lão gia hỏa bên cạnh hắn cùng ta có hiệp nghị, còn cần mượn bảo vật của hắn giúp ngươi chặt đứt gông xiềng, chi bằng bỏ qua cho bọn họ.

Ánh mắt Ma La Thập rơi vào trên người Giang Nam, hừ lạnh một tiếng, thấp giọng nói:

- Tiểu quỷ, để cho ta không có thể ăn thống khoái...

Giang Nam cùng Huyền Ẩn Đạo Nhân nhất thời chỉ cảm thấy áp lực chợt nhẹ, khí huyết cùng tinh khí bản thân không hề lưu thất nữa, cũng thở phào nhẹ nhỏm.

- Phụ Văn Cung thật là một nhân vật lợi hại, thận trọng, vì cứu Ma La Thập có thể nói tính toán nặng nề!

Ánh mắt Giang Nam chớp động, thực lực của Ma La Thập cố nhiên làm hắn khiếp sợ, nhưng Phụ Văn Cung quyền mưu trí mưu, mới thật sự là tài trí.

- Hắn cứu đám người Công Dương Cổ, vốn là không có cái hảo tâm gì, hơn nữa ở trên đường trì hoãn thời gian, đợi chờ cao thủ Thái Huyền Thánh Tông tới, sau khi giết mấy trưởng lão Thái Huyền Thánh Tông, lợi dụng Thái Huyền thánh tông tức giận, hấp dẫn càng nhiều cường giả tiến vào Bách Ma Quật đưa đồ ăn cho Ma La Thập, giúp hắn khôi phục tu vi.